“Nhanh lên kể tớ nghe hôm nay Du Tư Ngôn tỏ tình cậu kiểu gì vậy!”
Chu An Ninh đang đắp mặt nạ, nhìn người đã nằm trên giường qua gương.
Tuy hôm nay chơi rất vui, nhưng lúc quay về ký túc xá, Tưởng Huỳnh vẫn bị lạnh đến run rẩy, cô nhanh chóng đi tắm rồi chui ngay vào chăn, giờ đang cuộn mình thành một con sâu lông mềm oặt, dựa vào đầu giường kể sơ qua mọi chuyện cho Chu An Ninh nghe.
Du Tư Ngôn còn tự tay làm một chiếc móc treo người bánh gừng bằng đất sét làm quà Giáng Sinh tặng cô, bây giờ nó đang được treo trên đèn bàn nơi bàn học.
Chu An Ninh cảm khái: “Yêu đương với người bình thường giống mình, đúng là khác biệt hẳn so với mấy cậu thiếu gia. Bao lâu rồi ký túc xá tụi mình mới xuất hiện mấy món quà kiểu này? Cũng mới mẻ phết đấy chứ.”
Nghe vậy, Tưởng Huỳnh cũng hiểu ý mà bật cười.
Trước đây khi Chu An Ninh quen Thích Văn, chuyện yêu đương chẳng có gì ngoài nhà hàng cao cấp và quà cáp hàng hiệu.
Tiền sinh hoạt một tháng của Thích Văn là hai trăm nghìn, anh ta sẽ chuyển năm mươi nghìn cho Chu An Ninh làm tiền tiêu vặt, rồi dùng số còn lại dẫn cô nàng đi khắp nơi ăn chơi xả láng. Chính vì lối sống chưa từng tiếp xúc này mà Chu An Ninh ban đầu lúc yêu đương luôn trong trạng thái thấp thỏm lo âu, luống cuống tay chân.
Sau đó đến lượt Tưởng Huỳnh quen với Lục Chi Hề, thủ đoạn của Lục Chi Hề thì cao minh hơn nhiều.
Lúc Tưởng Huỳnh còn ở ký túc xá, anh sẽ bảo người giúp việc trong nhà dùng nguyên liệu đắt tiền nấu đồ bổ và món tráng miệng, đúng giờ đúng buổi mang tới ký túc xá cho cô, đến cả Chu An Ninh cũng có phần. Hai người ra ngoài dạo phố thì cũng chỉ là tản bộ tiêu khiển, lúc thực sự cần mua gì, anh sẽ đưa yêu cầu cho người riêng, rồi để nhân viên cửa hàng trực tiếp mang đồ đến tận nhà để chọn.
Những thứ kiểu như đồ thủ công tốn công tốn sức làm như móc treo, búp bê… hoàn toàn không tồn tại trong thế giới của những cậu ấm thiếu gia, có nói tới thì họ cũng sẽ thấy khó hiểu, một đống hộp quà Hermès, Chanel, LV và Dior xếp thành hình cây thông không tốt hơn cái móc đó à?
Chu An Ninh bỗng tò mò hỏi: “Đối với cậu thì Du Tư Ngôn có tốt hơn Lục Chi Hề không?”
Tưởng Huỳnh trầm mặc một lúc rồi nói: “Tư Ngôn rất chân thành.”
Yêu đương với những cậu trai xuất thân giàu có thực sự rất nguy hiểm, vì những gì họ có thể cho quá nhiều, lại chẳng cần tốn sức, còn đối với một cô gái bình thường như cô, đó đều là những thứ chưa từng tiếp xúc hay có được.
Cho nên khi những thứ đó được trao vào tay cô, giống như khoác lên một lớp áo đường mang màu sắc ảo mộng, khiến cô đắm chìm rồi lạc lối, tưởng nhầm đó là tình yêu theo cách mình hiểu, từ đó không còn nhìn thấy những quy tắc lạnh lẽo sâu kín trong thế giới của họ, cũng chẳng còn nhìn rõ tâm tư sâu xa khó đoán sau vẻ ngoài dịu dàng kia.
Khi ở bên Du Tư Ngôn, cô có một cảm giác an toàn rất thực tế.
Chu An Ninh nhận ra Tưởng Huỳnh đột nhiên im lặng như đang chìm vào hồi ức, bèn như muốn tự tát mình một cái: “Phì phì phì, không nghĩ nữa, bạn trai hiện tại là tốt nhất!”
“Không sao đâu, mọi chuyện đều đã qua rồi. Hôm nay tớ với Tư Ngôn chơi rất vui, đợi cậu rảnh thì tụi mình có thể đi chơi một chuyến nữa.”
Tưởng Huỳnh kể lại mấy trò chơi mà cô và Du Tư Ngôn đã chơi với nhau, hai người đang trò chuyện rôm rả thì chiếc điện thoại đặt bên cạnh bất chợt nhận được một cuộc gọi.
Cô cầm lên xem, màn hình hiện một dãy số lạ có mã vùng từ Mỹ, đang định nhấn nghe thì động tác khựng lại.
Chu An Ninh: “Đứa nào mà ác vậy, nửa đêm nửa hôm còn gọi điện tới.”
Tưởng Huỳnh dập máy, thản nhiên nói: “Cuộc gọi quảng cáo ấy mà.”
Nhưng chưa đầy bao lâu, cuộc gọi đó lại tiếp tục gọi đến, lần này cô dứt khoát chặn luôn số đó. Trước đây cũng từng có lần nhận được số tương tự, người bên kia chắc đã hiểu ý cô, từ đó về sau cũng không liên lạc nữa.
Còn chuyện tại sao hôm nay lại tiếp tục nhận được cuộc gọi như vậy, Tưởng Huỳnh không định nghĩ nhiều, cũng chẳng muốn đoán.
Thế nhưng cô không ngờ, chỉ năm phút sau khi chặn số đó, điện thoại lại nhận được một tin nhắn gửi từ một số khác, cũng có mã vùng Mỹ.
【Anh muốn gặp em.】
Tưởng Huỳnh vứt điện thoại sang một bên, lấy tay che mặt thở dài không thành tiếng.
“Chuẩn bị ngủ chưa? Tớ đi tắt đèn nhé?”
Chu An Ninh không nhận ra sự khác thường của cô, vừa xé mặt nạ dưỡng da vừa từ tốn vỗ nhẹ mặt cho thấm tinh chất, ngáp một cái thật dài.
Tưởng Huỳnh nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, đèn trong ký túc xá lập tức tắt đi, chỉ còn ánh sáng chói mắt phát ra từ màn hình điện thoại nằm trên chăn, khiến mắt cô đau nhức.
Điều chỉnh lại tâm trạng một chút, cô mới nhắn lại cho số lạ kia một dòng:
【Tôi đã có bạn trai rồi, sau này xin đừng nhắn tin nữa, tôi không muốn anh ấy hiểu lầm.】
Tin nhắn vừa gửi đi, chưa kịp chặn số thì cuộc gọi lại đến.
Điện thoại chuyển sang chế độ rung phát ra tiếng vo ve nho nhỏ, giữa không gian tĩnh lặng của ký túc xá lại trở nên lạc lõng, khiến cánh tay cô cũng tê dại theo.
Chu An Ninh đang trùm chăn chơi điện thoại bỗng thò đầu ra, “Là Du Tư Ngôn hả? Cậu ta cũng dính người ghê, giờ này còn gọi điện cho cậu à?”
Tưởng Huỳnh không trả lời, cầm điện thoại do dự một lúc, cuối cùng vẫn bước xuống giường, ra hành lang nghe máy.
Đầu dây bên kia có âm thanh rất ồn ào, loáng thoáng nghe được tiếng phát thanh chuyến bay bằng tiếng Anh ở sân bay, nhưng người gọi thì mãi vẫn không lên tiếng.
Tưởng Huỳnh cũng im lặng.
Rất lâu sau cô mới nghe thấy một giọng nói khàn khàn pha chút nghẹt mũi, “Em đang ở đâu?”
Cô đáp: “Đừng gọi điện nữa, như vậy không thích hợp đâu.”
Hơi thở bên kia bỗng trở nên gấp gáp, giọng nói run nhẹ như không dễ gì nhận ra: “Hôm nay là Giáng Sinh.”
Tưởng Huỳnh không nói gì.
Anh bảo: “Anh nhớ em.”
Cô hỏi: “Anh có biết mình đang nói gì không?”
Anh lại nói: “Người đó không thể chăm sóc em như anh.”
Cô đáp: “Tôi thích anh ấy, anh ấy rất tốt.”
Bên kia mãi không nói gì thêm, Tưởng Huỳnh thở dài, giọng bất đắc dĩ: “Chi Hề, chuyện trước kia tôi đều quên hết rồi, cũng đã bắt đầu lại từ đầu. Tôi không biết tại sao anh lại đột nhiên như vậy, nhưng anh cũng nên nhìn về phía trước đi, đừng liên lạc với tôi nữa.”
Nói xong câu đó, cô dập máy, đứng yên lặng trong hành lang vắng người nửa phút, sau đó lắc đầu, gạt bỏ sạch sẽ chút xíu tâm tình bé tẹo còn sót lại trong lòng.
–
Còn hai mươi phút nữa là lên máy bay, điện thoại của Lục Chi Hề vẫn liên tục nhận được tin nhắn.
Phần lớn là mẹ anh mắng mỏ, chú Vincent thì không ngừng khuyên anh từ bỏ chuyến đi Trung Quốc, nên ưu tiên trấn an William trước.
Ngay cả Emily nhân sự cấp cao đã theo ông nội hai mươi năm cũng nhắn tin cho anh, bảo chỉ cần anh chịu nhún nhường trước lão William, giải thích rõ ràng mối bất hòa với cha mình và đứa con riêng kia, lão William vẫn sẽ tiếp tục ủng hộ anh, công bố di chúc theo đúng dự định ban đầu.
Emily còn nói thêm, nếu bây giờ anh tới Trung Quốc, sẽ càng khiến người ghét ai hành xử theo cảm tính như William nổi giận hơn nữa.
Lục Chi Hề gọi điện cho Emily, bên kia vừa nghe máy đã thốt lên một câu “Tạ ơn trời đất”, rồi hỏi anh có phải đã quay về từ sân bay rồi không.
“Giúp tôi xin lỗi ông nội, tôi sắp lên máy bay rồi.”
Anh vừa dứt lời, bên kia lập tức vang lên tiếng lão William mắng chửi trong cơn thịnh nộ, mắng anh ngu đến mức không đề phòng được mưu đồ của cha ruột, còn mắng anh mê muội vì đàn bà giống hệt ông chú Vincent vô tích sự kia.
Lục Chi Hề giả vờ như không nghe thấy, lại quay sang nói với Emily: “Có chuyện này cần cô…”
Emily lập tức cắt ngang lời anh.
“Alex, nếu bây giờ cậu không thể quay về, e rằng toàn bộ quyền hạn trước đây của cậu sẽ bị đình chỉ. Tôi không thể tiếp tục thay cậu sai người làm việc được nữa, cậu biết mà… Tôi là người đại diện cho ông nội cậu phát ngôn và hành động, ông ấy là chủ của gia đình này.”
Lời vừa dứt, điện thoại liền bị cúp máy.
Trong điện thoại chỉ còn tin nhắn của mẹ anh vẫn liên tục được gửi đến, anh không muốn đọc, cũng chẳng cần đọc, chỉ thấy phiền chán.
Cảm giác chán ngán này vừa trào lên trong lòng, anh chợt nghĩ đến Tưởng Huỳnh khi thấy tin nhắn của anh, có phải cũng mang tâm trạng như vậy không?
Lục Chi Hề siết chặt điện thoại, lặng lẽ gần như tê dại mà nhìn chằm chằm vào một hoa văn hình xoáy nào đó trên thảm.
Hoa văn ấy như sống dậy, quay cuồng với tốc độ chóng mặt, hút cạn lý trí và bình tĩnh của anh, khiến một nỗi hoảng loạn mơ hồ hỗn loạn như sắt nung nóng trút vào lồng ngực, khiến anh chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện con ngoài giá thú hay thừa kế, chỉ muốn lao đến trước mặt Tưởng Huỳnh, để cô nói cho anh biết rằng cái gọi là bạn trai mới đó không có thật.
Máy bay cuối cùng cũng cất cánh, trong tiếng gầm gào ầm ĩ, giữa khoang cabin yên tĩnh, thời gian như chậm lại.
Sau khi kết nối wifi không lâu, Lục Chi Hề đã thông qua người của Thích Văn tìm hiểu được thông tin về bạn trai mới của Tưởng Huỳnh.
Ở trong trường, tìm thông tin của một sinh viên là việc vô cùng đơn giản, chỉ cần tra thông báo của khoa, hỏi bạn cùng viện, tên tuổi và ảnh đều có đủ cả.
Dĩ nhiên Lục Chi Hề cũng thấy được diện mạo của chàng trai ấy.
Tên Du Tư Ngôn này dựa vào đâu mà hơn anh? Dựa vào đâu mà được cô yêu thích?
Lục Chi Hề nghĩ tới đây, hình ảnh tấm ảnh polaroid mà Tưởng Huỳnh đăng lên tài khoản phụ liền hiện ra trong đầu, ngực như bị chẹn lại, tim như bị một bàn tay siết chặt đến ngừng đập.
Một tấm ảnh polaroid mờ nhòe, mang sắc thái cũ kỹ, bọn họ trước kia cũng từng chụp đấy thôi.
Hôm sinh nhật cô, họ cùng đến vườn thú hoang dã, trong những tấm ảnh đó, anh cũng ôm cô trong vòng tay mình.
Trách được ai đây?
Trong lòng Lục Chi Hề như có một giọng nói khác, đang không kiêng nể gì mà chế giễu chính anh, nói anh đáng đời, nói anh vốn là người tồi tệ, nói anh nhất định sẽ phá hỏng mọi thứ rồi trắng tay.
Anh gần như là tự ngược đãi bản thân, để mặc giọng nói kia quất roi vào linh hồn mình, nhưng đồng thời một cơn phẫn nộ khó chịu cũng len lỏi vào từng khớp xương, khiến anh hận thấu người đã nắm tay Tưởng Huỳnh trong bức ảnh kia.
Ký ức lại bắt đầu lặp lại trong đầu Lục Chi Hề một cách mất kiểm soát, ánh mắt tràn đầy yêu thương ấy, cái ôm ấm áp, nụ hôn nồng nàn… giờ đây đều thuộc về người khác.
Anh trầm mặt lạnh lùng suy nghĩ, trong đầu lóe lên hàng trăm cách để đuổi người đó đi.
Dựa vào tiền tài và địa vị để giở trò, ép lui đối thủ là điều anh quen thuộc từ nhỏ đến lớn. Trong thế giới của anh, dùng những thủ đoạn đó không phải là sai, chỉ có không thắng mới là sai. Anh có thể khiến bạn trai mới của Tưởng Huỳnh rơi vào hoàn cảnh khốn cùng, quỳ gối cầu xin anh tha thứ, tận mắt nhìn thấy anh đưa cô đi…
Nhưng Tưởng Huỳnh chắc sẽ giận lắm, nhỉ?
Cô thích người dịu dàng, giống như trước kia anh từng làm vậy.
“Trước từng thấy họ học nhóm cùng nhau, còn tưởng chỉ là bạn học bình thường, hóa ra là đang yêu nhau à. Mà cũng đúng, cùng chuyên ngành, có nhiều tiếng nói chung. Bạn gái cũ của cậu cũng đào hoa ghê, hết người này đến người khác ha ha ha ha.”
Thích Văn tưởng Lục Chi Hề chỉ tiện miệng hỏi, còn đùa cợt trong tin nhắn WeChat với anh. Đến khi nhận được tin nhắn Lục Chi Hề nói sẽ đến Bắc Kinh vào sáng hôm sau, nhờ anh ta cho người đón ở sân bay rồi chở tới trường, Thích Văn liền sững sờ mất một lúc lâu không nhắn lại.
Mãi năm phút sau, Thích Văn mới nhắn lại:
“Nói trước nha, cố mà nhịn, đừng động tay đó, trong trường đầy bảo vệ đấy.”
Sẽ không đâu, anh sẽ không động tay đâu.
Lục Chi Hề nghĩ.
Anh sẽ tiếp tục duy trì hình tượng dịu dàng trước mặt Tưởng Huỳnh, dù cô bây giờ thấy anh lạnh lùng, lật lọng, chán ghét anh, nhưng anh sẽ bù đắp, sẽ xin lỗi, rồi dâng lên tất cả những gì cô thích, những gì cô muốn, nhiều hơn xưa, tốt hơn xưa.
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Bắc Kinh, trời đang đổ tuyết lớn.
Lục Chi Hề lên xe, những lời Thích Văn nói bên cạnh anh hoàn toàn không lọt vào tai.
Khung cảnh bên ngoài cửa xe lướt qua như tia chớp, tất cả hóa thành một mảng trắng xóa, không khí lạnh thấu xương như xuyên vào tận linh hồn người ta.
Khi họ đến cổng trường thì vừa đúng giờ ăn trưa, sinh viên che dù đi qua đi lại tấp nập, Lục Chi Hề còn nhớ rất rõ khoảng thời gian này năm ngoái, ngày thứ hai sau lễ Giáng Sinh, anh vì cảm ơn món quà sinh nhật của Tưởng Huỳnh mà mời cô đi ăn một bữa.
Cũng đúng giờ trưa như thế, cô che một chiếc ô đen đứng trước cổng trường chờ anh, lúc thấy anh, cô giơ dù cao lên che tuyết cho anh, vừa cười vừa hỏi anh có thấy cái tượng đầu Lỗ Tấn đắp bằng tuyết trong sân trường không.
Tất cả như mới hôm qua.
Nhưng Tưởng Huỳnh bây giờ đang ở đâu?
Lục Chi Hề có cảm giác mình giống một hồn ma lang thang trong ký ức, lang thang khắp khuôn viên trường, cố tìm bóng dáng quen thuộc.
Như thể có sự sắp đặt từ số mệnh, anh đã nhìn thấy Tưởng Huỳnh ở một con đường nhỏ vắng người dẫn đến quán cà phê.
Cô đang nép dưới dù của một chàng trai, khuôn mặt mang nụ cười mà anh từng rất quen thuộc, đang trò chuyện với người kia, trông có vẻ vô cùng vui vẻ.
Tưởng Huỳnh đang nâng niu một con vịt nhỏ bằng tuyết mà Du Tư Ngôn nặn cho, vui sướng nói: “Anh giỏi thật đấy, nặn đáng yêu ghê, em nặn con vật bằng tuyết lúc nào cũng xấu tệ.”
“Nếu em thích, ăn trưa xong anh dạy em cách nặn.” Du Tư Ngôn bóp bóp đầu con vịt, hỏi cô: “Có lạnh không? Để anh cầm giúp em nhé.”
Cô như nhận được báu vật hiếm có, hồ hởi nói: “Không lạnh! Để em ôm thêm chút nữa, nó dễ thương quá trời luôn.”
Bất chợt như có linh cảm nào đó, Tưởng Huỳnh vô thức nghiêng mắt nhìn ra xung quanh, ánh nhìn xuyên qua lùm cây, xuyên qua đám đông, chợt thấy một bóng dáng cao gầy đứng ở đầu bên kia con đường nhỏ.
Người ấy không che dù, mặc đồ mỏng, làn da trắng bệch như ma, nhưng đôi mắt và sống mũi lại đỏ bừng.
Tuyết vẫn tiếp tục rơi, dày đặc như màn sương, nuốt chửng hết thảy âm thanh trên thế gian, làm mờ mọi hình ảnh trong tầm mắt, khiến tất cả đều trở nên méo mó, lạnh lẽo, chết lặng.
–
【Lời tác giả】
Tui thấy mọi người có vẻ lo Chi Hề hết tiền, ảnh sẽ không đâu! Ông nội chỉ bảo bọn họ ngồi ăn với nhau một bữa, nói chuyện một chút thôi, toàn là diễn mấy cảnh ngoài mặt cả.
