Tưởng Huỳnh đến trung tâm chẩn trị tư vấn tâm lý của trường.
Cô lên tầng hai, chào hỏi thầy cô hành chính rồi ngồi vào chỗ dành riêng cho trợ lý sinh viên, bắt đầu viết bản tổng kết công việc.
Hiện tại đã bước vào mùa thi cuối kỳ, công việc của cô tại trung tâm cũng kết thúc.
Công việc trợ lý này không có nhiều việc, chủ yếu là hỗ trợ các thầy cô trong trung tâm triển khai công tác giáo dục sức khỏe tâm lý cho sinh viên toàn trường. Nói ra cũng thật tình cờ, cô quen biết Lục Chi Hề chính là vì một năm trước từng tham gia công tác đánh giá sức khỏe tâm lý cho tân sinh viên.
Nghe thì có vẻ chỉ là một bước quy trình, nhưng thực tế đây lại là một hạng mục rất quan trọng trong công tác quản lý sinh viên của trường Đại học Hoa.
Phải nói thế này, Hoa đại tuy là nơi hội tụ những học sinh ưu tú từ khắp nơi trong cả nước, nhưng áp lực cạnh tranh tại đây cực kỳ lớn. Hằng năm đều có sinh viên tự sát, nhảy lầu, nhảy hồ đều có, cho nên hoạt động đánh giá phối hợp giữa phòng giáo vụ, các khoa viện và trung tâm chẩn trị tư vấn tâm lý luôn được đặt lên hàng đầu. Mỗi năm, những sinh viên không điền bảng khảo sát hoặc điểm số khảo sát có dấu hiệu bất thường đều sẽ trở thành đối tượng trọng điểm được theo dõi.
Mà lúc ấy, Lục Chi Hề vừa khéo lại nằm trong danh sách không kịp thời hoàn thành bảng khảo sát.
Cũng vì công việc này rất quan trọng nên khi đó Tưởng Huỳnh làm theo thông tin liên hệ mà thầy cô đưa, mỗi ngày đều gửi email, gọi điện cho anh. Liên tục ba ngày không có phản hồi, cuối cùng linh quang lóe lên, cô đến học viện Tài chính tìm bạn học xin thời khóa biểu các môn chuyên ngành của anh, mới chặn được người trong lớp học.
Lần đầu tiên tìm đến Lục Chi Hề, thái độ của anh hơi lạnh nhạt cảnh giác, chắc là đã hiểu lầm cô thành một người theo đuổi không biết chừng mực.
Cô cũng từng nghe nói về mấy chuyện như vậy, hồi Lục Chi Hề còn ở ký túc xá trường, dưới lầu ký túc xá nam thường xuyên vang lên tiếng hét: "Lục Chi Hề, tớ thích cậu!!" Sau đó không lâu, anh liền chuyển ra ngoài sống.
Người đẹp cũng có phiền não riêng, mà phiền não chính là quá được hoan nghênh. Có lúc Tưởng Huỳnh cũng cảm thấy Lục Chi Hề có thể giữ được tính cách tốt như thế đã là rất không dễ rồi.
May mà Lục Chi Hề rất lịch sự, nghe cô nói xong liền thành khẩn xin lỗi, bảo rằng mình vừa từ nước ngoài trở về, còn đang làm quen với môi trường trường học và cuộc sống ở Trung Quốc, vô tình bỏ sót việc quan trọng này, mong cô thông cảm.
Cô kết bạn WeChat với anh, hôm sau liền nhận được bảng khảo sát đã điền xong. Kết quả thể hiện tình trạng tâm lý của anh rất ổn định, là một người có xu hướng giúp đỡ người khác, dễ hòa nhập môi trường mới.
Sau đó, Lục Chi Hề nhất quyết mời cô ăn một bữa, dần dà hai người trở nên thân thiết.
So với phần lớn tân sinh viên khác, Lục Chi Hề vào trường lúc còn rất trẻ, mới mười bảy tuổi, Giáng Sinh năm ngoái mới vừa tròn mười tám. Thế nhưng anh lại rất chững chạc, biết chăm sóc người khác, có đôi khi thậm chí khiến Tưởng Huỳnh cảm thấy mình mới là người nhỏ tuổi hơn. Một cậu trai như thế, đứng trước mặt ai mà không động lòng cho được.
Hôm đó là lễ Tình nhân, chọn hôm đó để tỏ tình có hơi sến súa, nhưng cũng coi như có chút nghi thức.
Tưởng Huỳnh đứng bên hồ trong khuôn viên trường bày tỏ lòng mình với Lục Chi Hề, rồi nhìn thấy trong mắt anh là bất ngờ, ngạc nhiên, ngoài ra không còn gì khác.
Điều đó khiến cô cũng bất ngờ, rồi thì vô cùng chán nản.
Ngay lúc cô tưởng Lục Chi Hề sẽ từ chối, thì nghe thấy anh nói: "Xin lỗi, tôi chưa từng yêu ai, cũng không biết cái gì gọi là thích. Nhưng tôi rất vui khi ở bên cô."
Anh chủ động hôn cô.
Thế là hai người cứ như vậy ở bên nhau.
Chiều hôm đó, năm giờ Tưởng Huỳnh chính thức bàn giao công việc, còn được thầy giáo tặng cho một cuốn sổ lưu niệm.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà trung tâm chẩn trị tư vấn tâm lý, cô mở WeChat định rủ bạn thân Chu An Ninh đi căng tin ăn cơm, không ngờ lại nhận được một cuộc gọi ngoài ý muốn.
"Huỳnh Huỳnh à, tối nay em có rảnh không? Tối nay nhà chị vốn định cho Tình Tình đi học violin, mà thầy dạy đột ngột có việc, em có thể qua chơi với con bé, đọc sách cùng nó không?"
*
Khu Thanh Thủy Viên là một khu biệt thự nổi tiếng dành cho giới nhà giàu, cây xanh bao phủ dày đặc, chỉ cần lại gần đã có thể nhìn thấy từng căn biệt thự xa hoa được bao quanh bởi vô số thực vật.
Tưởng Huỳnh ấn chuông cửa, rất nhanh đã có người giúp việc ra mở, vừa bước qua hành lang treo đầy tranh sơn dầu, cô đã nghe thấy giọng cô bé Vệ Tình reo lên đầy vui mừng:
"Chị Tưởng Huỳnh ơi, chị xem nè! Em có váy mới đó!"
Tưởng Huỳnh nhìn sang, bên cạnh tường có treo một chiếc váy lưới màu cam phấn thêu hoa, trên váy đính đầy những viên đá nhỏ lấp lánh.
Cô khen ngợi từ tận đáy lòng: "Đẹp thật đấy!"
Công việc đọc sách cùng Tình Tình là một phần việc làm thêm ngoài giờ học mà Tưởng Huỳnh nhận trong học kỳ này. Ban đầu buổi học được sắp xếp vào thứ Năm và thứ Sáu, mà hôm nay trùng hợp lại là hôm Lục Chi Hề có buổi tụ họp, cô cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, nhận lời đến ngay.
Lý do có được công việc làm thêm này thật sự rất tình cờ. Mẹ của Tình Tình, chị Ngô Khê là đàn chị lớn hơn cô cả chục khóa, rất có tiền, gia đình sở hữu hai công ty niêm yết, sau khi sinh con thứ hai thì muốn tìm một người đáng tin cậy để đọc sách cùng bé. Thông tin trong giới cựu sinh viên Hoa đại luôn lưu thông rất nhanh, Ngô Khê được người giới thiệu đến gặp Tưởng Huỳnh, trò chuyện đôi ba câu là đã sảng khoái chốt giá.
Bốn trăm tệ một giờ, một tuần hai buổi, mỗi lần tối thiểu bốn tiếng, phải nói đây là một công việc "ít việc – lắm tiền" chính hiệu. Gần đây Tưởng Huỳnh vừa phải học vừa phải làm nghiên cứu, bận đến chóng cả mặt, thỉnh thoảng cũng từng nghĩ đến chuyện bỏ việc làm thêm này, nhưng mỗi lần nghĩ đến mức lương kia, lại cắn răng tiếp tục chịu đựng.
Hết cách rồi, rất nhiều đàn anh đàn chị học Tâm lý học ra đi làm còn chưa chắc có được mức lương tháng cao thế.
Ngô Khê nhìn con gái nhỏ Vệ Tình bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương, như đang nhìn kiệt tác của chính mình: "Đây là bộ đồ cao cấp đầu tiên trong đời của Tình Tình, rất đáng để ghi nhớ."
Khoảng cách giữa người với người mãi mãi luôn nằm ngoài sức tưởng tượng. Khi Vệ Tình mới sáu tuổi đã có được bộ đồ cao cấp đầu tiên trong đời, thì Tưởng Huỳnh hai mươi tuổi vẫn đang cặm cụi làm thêm từng chút một để trang trải chi phí sinh hoạt.
Trong lòng Tưởng Huỳnh thở dài một tiếng, cô nắm tay Tình Tình đi lên tầng hai, vào căn phòng chất đầy các loại búp bê của bé.
Chỉ riêng búp bê Disney đã chiếm trọn cả một mặt tường, cứ như thế giới cổ tích thật sự. Thế nhưng công chúa sống trong thế giới cổ tích ấy lại không thích học hành.
Tưởng Huỳnh lấy tập đọc ra đặt lên bàn, rồi để một con thỏ bông StellaLou ngồi bên cạnh bàn học: "StellaLou đã sẵn sàng rồi, Tình Tình đã chuẩn bị xong chưa nào?"
Tình Tình lập tức ngồi vào bàn học, nhưng chẳng mấy chốc đã xìu xìu.
"Tại sao Juliet lại phải bỏ nhà trốn đi cùng Romeo vậy ạ? Sau khi rời khỏi nhà, cô ấy không được mặc váy đẹp nữa à?"
Tình Tình còn quá nhỏ, hoàn toàn không hiểu nổi những khái niệm như tình yêu, giải phóng hay tự do, nhưng Ngô Khê nói rằng trẻ con ở nước ngoài tầm tuổi này đều đã đọc đến mức độ này rồi, sau này Tình Tình còn phải đi du học, nên bây giờ phải chuẩn bị trước.
Tưởng Huỳnh từng cố gắng trao đổi với Ngô Khê người cũng tốt nghiệp ngành Tâm lý học về các lý thuyết của Piaget và Vygotsky (*), ám chỉ rằng chương trình học hiện tại của Tình Tình có thể đang quá tải so với độ tuổi.
Kết quả Ngô Khê chỉ cười, nói cô chưa từng làm mẹ nên không hiểu.
Haiz... Tưởng Huỳnh đúng là chưa từng làm mẹ, mà cô cũng không muốn làm mẹ, cô muốn làm ba.
Cô cảm thấy không chỉ Tình Tình mệt, mà cả người làm mẹ như Ngô Khê cũng mệt chẳng kém.
Hai tiếng sau đến giờ nghỉ giữa buổi, Tình Tình ôm StellaLou hét toáng lên sung sướng, kéo tay Tưởng Huỳnh xuống lầu ăn cơm.
"Chị định cho Tình Tình học thêm lớp squash nữa, nghe nói ở các trường tư ở New York có rất nhiều bé biết chơi squash, nếu Tình Tình có năng khiếu, còn có thể thi vào Ivy League bằng diện tuyển sinh thể thao."
Trên bàn ăn, Ngô Khê nói chuyện với Tưởng Huỳnh về kế hoạch học hè của Tình Tình.
Tưởng Huỳnh không hiểu lắm mấy chuyện này, chỉ hỏi: "Không phải con bé đã học cưỡi ngựa rồi à? Có đủ thời gian không chị?"
"Thời gian thì có thể sắp xếp được."
Tình Tình không muốn nghe đề tài này cho lắm, con bé ngắt lời Ngô Khê: "Anh không về ăn cơm với mình hả mẹ?"
Ngô Khê đáp: "Anh đang ở bên nhà hàng xóm tụ tập, bé con à, tối nay con thay mẹ mắng anh một trận nhé, suốt ngày chơi bời, chẳng biết học hành gì cả."
"Nhưng mà anh đánh bóng rổ rất giỏi mà." Tình Tình nói.
"Cũng chẳng phải vận động viên chuyên nghiệp, chỉ là chơi chơi thôi."
Cô bé đang trong độ tuổi thần tượng anh trai, nghe mẹ nói vậy liền nổi máu bênh vực, đặt đũa xuống không ăn nữa: "Mẹ, mẹ không được nói anh như thế!"
Ngô Khê rất cưng chiều con gái, lập tức đổi giọng: "Xin lỗi nhé, bé con, anh con cũng rất giỏi, chỉ là mẹ mong anh sẽ giỏi hơn nữa thôi."
Không ngờ dỗ mãi mà chẳng ăn thua, Tình Tình bắt đầu giở chứng, nằng nặc đòi gặp anh. Ngô Khê vội gửi tin nhắn cho con trai, nhưng chắc là bên đó đang mải vui nên chẳng thấy trả lời.
Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé nói khóc là khóc, ban đầu còn giả vờ hờn dỗi, nghe nói anh không trả lời tin nhắn, nước mắt liền tuôn như mưa.
Thấy tình hình không ổn, Ngô Khê chau mày, mặt đầy lo lắng. Tưởng Huỳnh liền đề nghị:
"Vệ Trinh ở ngay bên cạnh đúng không? Hay để em đưa Tình Tình qua đó xem thử nhé?"
"Ây, được được." Ngô Khê vừa nghe liền lập tức đồng ý,
"Huỳnh Huỳnh à, tiện thể em gọi Vệ Trinh về luôn đi. Em cũng nói giúp chị vài câu với nó, hai đứa nó đều nghe lời em cả... tiện thể xem nó có thân thiết với cô bé nào không."
Vệ Trinh năm nay mười sáu, đúng vào cái tuổi nổi loạn. Lúc Tưởng Huỳnh làm bạn đọc cho Tình Tình cũng hay chạm mặt cậu vài lần, dăm ba câu rồi cũng dần quen nhau. Ngô Khê vẫn luôn muốn biến Tưởng Huỳnh thành "gián điệp" theo dõi đời sống riêng tư của con trai, mỗi lần nghe mấy lời bóng gió kiểu này, Tưởng Huỳnh đều phải giả vờ ngây ngô cho qua chuyện.
Cô dắt Tình Tình theo người giúp việc đến trước một căn biệt thự, nhấn chuông cửa. Rất nhanh sau đó, một người đàn ông trung niên mặc sơ mi quần tây ra mở cửa.
Cô vừa nói rõ ý định đến đây, đối phương liền gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: "Tôi không phải chủ nhà, chỉ là quản gia thôi. Mời hai cô vào, Vệ thiếu gia chắc đang ở bên hồ bơi."
Biệt thự này là căn lớn nhất khu, cảnh quan trong sân rất đẹp, còn có một khóm hoa nguyệt quý nở rộ, khiến Tưởng Huỳnh bất giác nhớ đến bó hoa cô từng mua tặng Lục Chi Hề.
Sân trước rất rộng, phải đi qua lối đi dẫn ra sân sau mới nghe lờ mờ tiếng cười đùa vọng lại.
Tưởng Huỳnh dắt Tình Tình đi theo sau quản gia, vừa đến sân sau liền thấy đèn đuốc sáng trưng, có không ít người ở đó.
Toàn là những thiếu niên, thanh niên tầm mười mấy đến hai mươi tuổi, chứ không phải kiểu tiệc hồ bơi cô nghĩ tới. Một nhóm đang nướng thịt ngoài bãi cỏ, một nhóm khác hát hò chơi boardgame, trên bộ ghế sofa cạnh cửa trượt ra sân, túi xách của LV, Chanel, Dior... vứt lẫn lộn với mấy cái túi giấy không tên, chẳng khác nào đồ bỏ đi.
Tưởng Huỳnh đưa mắt tìm bóng dáng Vệ Trinh, ánh nhìn bỗng chốc dừng lại ở một cậu con trai đang ngồi trên ghế sofa ngoài hiên.
Dáng người cao gầy, gương mặt đẹp rạng rỡ.
Anh đang trò chuyện với một nam một nữ ngồi đối diện, khuôn mặt lộ ra nụ cười dịu dàng mà cô quá đỗi quen thuộc.
Tưởng Huỳnh khựng lại.
Đó là... Lục Chi Hề?
