Tưởng Huỳnh vừa đăng bài xong, tay còn hơi run.
Vừa run, trong lòng lại đột nhiên như trút được một ngụm ác khí.
Cô vốn là kiểu người thật thà, tuân thủ quy tắc, làm gì cũng theo nguyên tắc “người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta sẽ nói lý lẽ đàng hoàng”.
Nhưng hành vi của Lục Chi Hề thật sự quá đáng.
Đặt điện thoại xuống, Tưởng Huỳnh cuối cùng cũng ngồi vào bàn ăn nốt phần cơm còn lại.
“Chiều nay cậu muốn đến thư viện hay ở ký túc xá viết luận văn?” Chu An Ninh lấy từ ngăn kéo ra laptop cùng mấy quyển sách.
Tưởng Huỳnh đáp: “Ở ký túc thôi.”
Đầu tháng Giêng là hạn nộp bản nháp đầu tiên của luận văn tốt nghiệp, theo lệ thường thì giờ nên đến thư viện, nhưng cô lại sợ đụng mặt Lục Chi Hề lần nữa, sợ anh lại nhắc chuyện cũ, sợ anh xin lỗi, càng sợ anh lại bốc đồng.
Ánh mắt hung bạo của Lục Chi Hề lúc xông đến trước mặt Du Tư Ngôn vẫn còn rõ ràng in sâu trong đầu Tưởng Huỳnh.
Mở máy tính ra đối mặt với bản nháp luận văn, nửa tiếng trôi qua cô vẫn chưa gõ được chữ nào, liền cùng Chu An Ninh thở dài ảo não.
Chu An Ninh: “Ở ký túc xá dễ thư giãn quá, tớ muốn trốn việc.”
Tưởng Huỳnh: “Đầu óc tớ như bị hồ dán đặc sệt lại rồi.”
Chu An Ninh hỏi cô đang nghĩ gì, Tưởng Huỳnh thành thật nói là đang nghĩ về chuyện hôm qua, vì chuyện đó mà cô mất ngủ.
“Tớ thật sự không ngờ anh ta lại xông thẳng đến như vậy… Mỗi khi nghĩ đến vết thương trên mặt Tư Ngôn, trong lòng tớ lại thấy rất khó chịu.”
Nói đến đây, Tưởng Huỳnh lại thở dài lần nữa.
“Cậu còn nhớ tháng Tám năm nay, cậu kể với tớ có một đêm thằng em trai riêng của Lục Chi Hề lẻn vào biệt thự các cậu đang ở không?” Chu An Ninh bất ngờ nhắc lại chuyện cũ.
“Nhớ chứ, sao vậy?”
Hôm qua lúc Lục Chi Hề kéo cô lên xe, cũng có nhắc đến cậu em trai tên Danny đó.
Chu An Ninh chậm rãi nói: “Tối hôm đó, cậu bị hù bởi tóc rụng và vết nước dưới sàn phòng tắm tầng một, Lục Chi Hề bảo là do em trai cậu ta tắm rửa ở đó. Hồi đó tụi mình thấy lời giải thích cũng hợp lý, nhưng bây giờ nghĩ lại, cậu không thấy tụi mình có thể đã nghĩ sai rồi sao?”
Nghe đến đây, Tưởng Huỳnh đã đoán ra điều cô nàng sắp nói.
“Ý cậu là…” Cô chần chừ lên tiếng.
Chu An Ninh gật đầu, làm động tác như có người bị kéo tóc dìm nước.
Bọn họ đều là sinh viên ngành Tâm lý học, rất rõ ràng rằng hành vi của con người rất khó thay đổi đột ngột.
Một người bỗng nhiên có hành vi khiến người khác ngạc nhiên, thì hoặc là vốn dĩ hành vi đó đã là thói quen của họ, hoặc là họ vừa trải qua cú sốc lớn nên mới có hành động bất thường.
Nếu không có chuyện xảy ra hôm qua, hình tượng của Lục Chi Hề trong lòng hai người vẫn sẽ là một người đàng hoàng, điềm tĩnh, biết chừng mực.
Còn nếu chỉ xét riêng việc hôm qua, cũng có thể cho rằng anh thấy Tưởng Huỳnh và Du Tư Ngôn bên nhau thì kích động không kiềm chế được, chẳng qua là đi theo mô-típ cũ “tình cũ khó quên, bỗng nhiên tỉnh ngộ rồi đuổi theo đến cùng”.
“Nhỡ đâu là cả hai yếu tố cùng cộng hưởng thì sao?” Chu An Ninh đưa ra giả thuyết: “Ý tớ là, có lẽ cậu ta vốn dĩ không phải người như tụi mình tưởng, lần này chỉ là bị k*ch th*ch thêm một lần nữa, thế là không thể giả vờ nổi nữa.”
Cô nàng chỉ vào bản luận văn tốt nghiệp trên màn hình máy tính của Tưởng Huỳnh, “Cậu không phải đang nghiên cứu đúng cái này sao? Mối liên hệ giữa mức độ giàu có trong gia đình và hành vi lệch chuẩn ở tuổi thiếu niên. Cậu có kết luận chưa?”
“Còn mấy bảng khảo sát phụ chưa thu về hết, nhưng cơ bản đã có kết quả… Dựa trên dữ liệu hiện tại, nhóm gia đình có thu nhập cao có tỷ lệ thanh thiếu niên gặp vấn đề hành vi rõ ràng cao hơn hẳn so với nhóm đối chứng. Nhưng tớ vẫn luôn nghĩ Lục Chi Hề là ngoại lệ.”
“Vậy giờ cậu ta cũng có thể là trường hợp điển hình đấy. Lục Chi Hề có từng điền khảo sát của cậu không? Lần sau gặp, nhờ danh nghĩa bạn trai cũ mà nhờ cậu ta hỗ trợ nghiên cứu luôn.”
Thấy cô có vẻ nặng nề, Chu An Ninh cố pha trò để giảm căng thẳng, nhưng Tưởng Huỳnh đã hoàn toàn chìm trong dòng suy nghĩ.
Tưởng Huỳnh nghĩ lại, trước đây quả thật cô có cảm nhận được trạng thái cảm xúc bất thường ở Lục Chi Hề vào một vài khoảnh khắc, nhưng những lần ấy đều thoáng qua rất nhanh, cô cũng không để tâm, thậm chí còn cho là mình nhạy cảm quá mức.
Tại sao lại thế?
Cô suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên nhớ đến lý do ban đầu họ quen nhau, là do bảng khảo sát tâm lý dành cho sinh viên mới nhập học.
Nếu không phải vì Lục Chi Hề mãi không chịu điền bảng khảo sát, cô cũng không có cơ hội tiếp xúc với anh.
Sau khi anh hoàn tất khảo sát, kết quả hiển thị tâm lý rất ổn định, điều này gần như đã cố định ấn tượng ban đầu của Tưởng Huỳnh về anh.
Lại là hiệu ứng tiên kiến.
(“Hiệu ứng tiên kiến” (còn gọi là “thiên kiến” hoặc “thiên vị”) là xu hướng tự nhiên của con người đánh giá, diễn giải thông tin hoặc đưa ra quyết định một cách không khách quan, dựa trên kinh nghiệm, niềm tin cá nhân hoặc các yếu tố vô thức khác thay vì dựa trên sự kiện thực tế. Thiên kiến có thể khiến chúng ta bỏ qua hoặc xem nhẹ các quan điểm, thông tin mâu thuẫn, dẫn đến những kết luận hoặc phán đoán sai lệch.)
Tốt lắm, thế giới này quả nhiên là một kho dữ liệu thực hành tâm lý học khổng lồ, còn cô thì vừa tự dạy cho mình một bài học thực tiễn về hiệu ứng tiên kiến…
Tưởng Huỳnh bực bội kéo tóc mình.
Thực ra cô luôn cảm thấy Lục Chi Hề là hình mẫu lý tưởng trong việc đối mặt với vấn đề gia đình. Rõ ràng ba mẹ không hạnh phúc, em trai ngoài giá thú cũng thường gây chuyện, vậy mà anh lúc nào cũng điềm đạm, ổn định, chẳng hề tỏ ra quan tâm, vẫn sống tốt cuộc đời của mình.
Điều đó từng tiếp thêm động lực cho cô trong thời gian dài, giúp cô cố gắng học theo anh để xử lý cảm xúc khi đối diện với vấn đề ba cô nghiện rượu.
Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ anh còn bất ổn hơn cô, chỉ là giỏi che giấu hơn mà thôi.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tưởng Huỳnh bỗng siết chặt.
Nếu thật vậy thì dòng Weibo cô đăng kia, có khi nào lại khiến anh bị k*ch th*ch không?
Có nên xóa không nhỉ? Nhưng đã đăng lâu thế rồi, nhỡ anh đọc được rồi thì sao?
Tưởng Huỳnh mở Weibo ra, phát hiện hiện tại chỉ có thể xem nhật ký người ghé thăm trong ngày hôm qua, nghĩa là muốn biết Lục Chi Hề có xem bài đăng mới hay không, thì phải chờ sau mười hai giờ đêm nay mới có số liệu.
Nhưng cũng không đến nỗi vì một bài đăng mà chạy đến tận nơi đi? Dù sao trước kia cô cũng từng đăng nhiều bài mà không biết, anh nếu có để tâm cũng chỉ nói qua điện thoại thôi.
Vả lại đến giờ, nếu Lục Chi Hề thật sự muốn làm gì, thì đã gọi cho cô rồi, số điện thoại anh có thì nhiều vô kể.
Tưởng Huỳnh nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nhắn một tin cho Du Tư Ngôn hỏi hôm nay bên đó có ổn không.
Có lẽ vì đang bận rộn ở diễn đàn học thuật nên Du Tư Ngôn hơn một tiếng sau mới trả lời, nói rằng mọi chuyện vẫn tốt, chỉ là đang phụ thầy hướng dẫn làm việc vặt trong hội trường nên không rảnh cầm điện thoại.
Cho đến tối khi Tưởng Huỳnh chuẩn bị đi ngủ, mọi thứ vẫn yên ả như chưa từng có chuyện gì.
Vụ Lục Chi Hề gây náo loạn trong trường như viên đá ném vào mặt hồ yên tĩnh, làm nước bắn tung tóe lên rồi rút đi không tăm tích.
Có lẽ anh đã nghĩ thông suốt, quay lại Mỹ rồi.
Tưởng Huỳnh nghĩ vậy.
Nhưng cô đã đoán sai.
Sáng hôm sau, khi thức dậy mở Weibo, cô thấy ngay trong nhật ký người ghé thăm hôm qua có một dòng ghi “Lục Chi Hề”, số lần truy cập là 189 lần.
Còn nhiều hơn lần trước nữa!
Hôm qua anh chỉ làm mỗi việc này thôi à?
Cô lập tức bật chế độ ghé thăm ẩn, rồi bấm vào trang chủ của anh, thấy IP hiển thị là ở Bắc Kinh.
Nghĩa là anh vẫn chưa quay về Mỹ.
“Hôm nay đi thư viện không?” Chu An Ninh hỏi.
Tưởng Huỳnh vốn định đi, nhưng bây giờ lắc đầu: “Thôi, hôm nay cũng ở ký túc luôn.”
Chu An Ninh nghe xong thì mở app đặt đồ ăn, vừa bấm vừa lẩm bẩm: “Đã ở ký túc viết luận thì không thể bạc đãi bản thân được, trà sữa hai cốc, hạt dẻ rang một túi, hồ lô dâu hai xiên…”
Đến chiều, Tưởng Huỳnh vẫn không nhận được tin gì từ Lục Chi Hề. Cô làm như hôm qua, hỏi Du Tư Ngôn vẫn đang bận rộn ở diễn đàn học thuật, bên đó cũng không có gì bất thường.
Xác nhận tình hình xong, cuối cùng cô cũng yên tâm cất điện thoại, bắt đầu dồn sức vào luận văn. Khi mở mail ra, phát hiện tối qua đã có vài bản khảo sát bổ sung mới được gửi về.
Đối tượng khảo sát trong luận văn của cô là thanh thiếu niên thuộc các hoàn cảnh gia đình khác nhau. Nhóm có thu nhập cao rất khó tìm mẫu, cuối cùng cô phải nhờ đến cô bạn nhiệt tình là Lily nhờ bạn bè giúp điền.
Lần này gửi về đều là mẫu từ nhóm đó. Tưởng Huỳnh tổng hợp xong liền gửi tin cảm ơn Lily.
Lily nhanh chóng trả lời: “Không có gì, tôi rất vui được giúp cô. Lâu rồi tụi mình không trò chuyện, khi nào rảnh gọi video nhé!”
Vừa hay Tưởng Huỳnh đã ngồi trước máy tính gần hai tiếng, cô hỏi Lily có muốn gọi luôn không, Lily đồng ý ngay và gửi lời mời gọi video.
“Hiiiii người đẹp!!!” Lily hào hứng chào hỏi: “Hôm nay trông cô có vẻ yếu ớt ghê, làm tôi chỉ muốn bắt nạt cô thôi!”
Giờ bên New York đã là nửa đêm, Lily vốn là cú đêm chính hiệu, vẫn còn đắp mặt nạ và nghịch điện thoại tinh thần phơi phới.
So với cô ta thì Tưởng Huỳnh mấy hôm nay ngủ không đủ giấc, đôi mắt vốn thanh tú nay lại mang theo vài phần tiều tụy, trông thực sự rất giống kiểu yếu đuối mảnh mai, khiến người khác muốn đè ngã.
Cô trò chuyện với Lily một lát, sau đó hỏi một câu: “Cô quen Lục Chi Hề cũng lâu rồi đúng không? Trong mắt cô, anh ấy là kiểu người như thế nào?”
Lily ngẩn người, không trả lời trực diện mà hỏi lại: “Có chuyện gì à? Sao tự dưng cô lại hỏi thế?”
Cô ta lướt nhanh trong đầu, chợt nhớ ra mấy hôm trước có nghe ba mẹ nói chuyện Lục Chi Hề đột ngột rời New York, cũng không liên lạc với ba mẹ hay ông nội anh, khiến cả nhà tức điên lên.
“Trời ạ, chẳng lẽ cậu ta đến Bắc Kinh tìm cô rồi?” Lily trợn to mắt.
Tưởng Huỳnh ngờ vực: “Sao cô đoán ra được? Anh ấy nói với cô à?”
Dĩ nhiên là không. Trừ khi có việc cần nhờ, còn bình thường Lục Chi Hề căn bản chẳng bao giờ chủ động liên lạc với Lily. Mà cái gọi là “có việc cần nhờ” thì cũng chỉ có một, chính là bảo Lily nói chuyện với Tưởng Huỳnh để thăm dò tình hình gần đây của cô.
Thế nên Lily mới dễ dàng đoán được anh đi đâu. Có điều Lily không dám nói thẳng cho Tưởng Huỳnh biết mình đoán được kiểu gì. Cô ta rất trân trọng tình bạn với Tưởng Huỳnh, sợ nếu nói ra thì không chỉ Lục Chi Hề giận mà Tưởng Huỳnh cũng sẽ giận.
Trong lòng Lily muốn khóc: Khó ghê á, mình đâu có muốn làm kẻ lừa bạn!
Để bù đắp chút ít, cô ta nói thật về vấn đề vừa nãy, dù sao Lục Chi Hề cũng chẳng dặn giữ kín chuyện này.
“Cậu ấy không phải người dễ sống chung.” Lily chu môi: “Nhưng nếu là bạn bè, tôi thấy kỳ thực giới hạn chịu đựng của cậu ấy rất cao. Chỉ cần không động tới thứ cậu ấy thực sự để tâm, thì đùa giỡn kiểu gì cũng được.”
Sợ Tưởng Huỳnh không hiểu, cô ta lại giải thích thêm: “Nếu ví dụ thì cậu ấy giống như một con dã thú, chỉ cần không động đến miếng thịt trong miệng nó, thì bình thường có xin tí lợi, nhổ vài cọng lông, làm mặt xấu chọc nó đều ổn, cùng lắm nó gầm gừ cảnh báo thôi.”
“Nhưng nếu động vào miếng thịt đó, thì sẽ rất kinh khủng. Nó sẽ cực kỳ tức giận, sẽ để lộ nanh ra cắn người, không còn là cảnh báo nữa.”
“Cô chắc biết hồi trước cậu ấy từng nuôi một con chó con rất đáng yêu đúng chứ? Cậu ấy không cho ai chạm vào nó, sau này có một đứa con rơi tên Simon làm chết con chó đó, và sau đó…” Lily đột ngột ngậm miệng.
Tưởng Huỳnh im lặng.
Cô nhớ đến câu mà Lục Chi Hề từng v**t v* cô trên giường và thì thầm.
Nhưng cô đâu phải con chó nhỏ của anh.
Lily nhìn nền phía sau trong khung video là ký túc xá, có phần khó hiểu: “Vậy nếu cậu ấy đến Bắc Kinh tìm cô rồi, sao cô vẫn ở ký túc xá? Tôi còn tưởng hai người phải quấn nhau trên giường ba ngày ba đêm ấy chứ.”
“Tôi có bạn trai mới rồi.” Tưởng Huỳnh lúc này mới nhớ ra phải thông báo với Lily chuyện này.
Lily mở to mắt ngạc nhiên, sau đó lập tức cắn môi như đang cố nhịn không bật thốt điều gì.
Hai cô gái nhìn nhau qua màn hình, im lặng một lúc, rồi Lily nhịn không được hỏi: “Bạn trai cô vẫn còn sống chứ?”
“Anh ấy bị đánh một cú…”
Lily không bất ngờ: “Chắc lúc đó cô có mặt nên cậu ấy mới nương tay.”
“Anh ấy không nên đánh người, kiểu gì thì cũng sai.” Tưởng Huỳnh nói đến đây vẫn còn hơi giận.
“Đúng là sai, nhưng với cậu ấy thì rõ ràng cô chính là miếng thịt trong miệng. Tôi đoán bây giờ cậu ấy chắc giận điên rồi.”
Lily nhớ lại những ngày xưa kia, khi Lục Chi Hề ngồi đối diện cô ta, chống cằm yên lặng như thể ngây người vì tiếng nói của Tưởng Huỳnh bên tai nghe.
“Tôi thấy cậu ấy rất thích cô, đến mức bản thân còn không nhận ra điều đó. Nếu không thì đã chẳng chia tay với cô.”
Tưởng Huỳnh ngẩn người một lúc, khẽ nói: “Tôi không nghĩ anh ấy thực sự thích tôi. Anh ấy thậm chí không biết ‘thích’ là gì.”
“Nhưng trước khi quen cô, cậu ấy không cho bất kỳ cô gái nào đến gần. Tôi từng nghi ngờ cậu ấy không thích phụ nữ, sau mới nhận ra là cậu ấy lãnh cảm với tất cả mọi người.”
“Thật ra bên tôi có rất nhiều người mê mẩn kiểu như cậu ấy. Siêu giàu, siêu đẹp trai, nam nữ đều mê, dù tính cách có tệ… cũng vẫn có khối người phát cuồng.”
Lily nhún vai.
“Nhưng với cô, cậu ấy như có chấp niệm vậy… Có lẽ khi một con dã thú lần đầu tiên biết yêu, nó sẽ tưởng đó là đói bụng. Nhưng cũng không thể phủ nhận cậu ấy là một tên khốn.”
Nể mặt vụ Lục Chi Hề từng giới thiệu tài nguyên công ty cho mình, Lily do dự một lát rồi vẫn nói giúp vài câu: “Thật ra bảng khảo sát luận văn của cô, phần lớn là do cậu ấy nhờ người giúp điền. Bạn bè tụi tôi ở đây không ai thích mấy bảng này, nhưng vì nể mặt cậu ấy nên đều làm cả.”
Tưởng Huỳnh ngẩn người, trong lòng dâng lên thứ cảm xúc phức tạp khó nói thành lời.
“Sao anh ấy biết chuyện bảng khảo sát của tôi? Cô nói cho anh ấy à?”
Thực ra là lần đầu tiên Tưởng Huỳnh nhắc đến chuyện đó, Lục Chi Hề đã ngồi cạnh nghe hết rồi. Lily nhỏ giọng giải thích: “Coi như là cậu ấy vô tình nghe thấy.”
Im lặng thật lâu, Tưởng Huỳnh mới nói: “Nhưng giờ khác rồi, tôi đã hướng về phía trước.”
Lily tò mò hỏi: “Bạn trai cô giờ đẹp trai chứ? Đẹp hơn Lục Chi Hề không?”
“Anh ấy là kiểu tôi thích.” Tưởng Huỳnh mỉm cười.
Lily hiểu liền, chắc là cũng đẹp, không tới mức cực phẩm nhưng hợp gu.
Mà theo logic yêu đương của Lily, nếu nhan sắc không vượt trội thì chắc chắn phải có thứ khác bù vào. Thế là cô ta lại hỏi: “Vậy là bạn trai mới cock to hơn đúng không? Anh ta là người châu Á hoàn toàn à? Nếu vậy chắc không đâu… Tôi tưởng kiểu như Lục Chi Hề với vóc dáng đó, lại là con lai, chắc phải xài đại mãng xà ấy chứ.”
Lily rất mê mấy đề tài này, nhờ cô ta mà Tưởng Huỳnh nắm rõ thứ hạng về kích cỡ và kỹ thuật của đám bạn trai năm nay của Lily.
Nhưng giờ chủ đề chuyển về bản thân, Tưởng Huỳnh theo phản xạ chống trán, vừa dở khóc dở cười vừa nói: “Hay tôi với cô đổi chủ đề đi… Tôi và bạn trai còn chưa đến bước đó nên không có gì để so sánh hết.”
Thấy cô như vậy, Lily nhịn không được bật cười, nhưng vì đang đắp mặt nạ nên chỉ phát ra mấy tiếng “hohohoho”.
“Nhưng nói chứ, ba mẹ Lục Chi Hề sẽ không quản mấy chuyện tình cảm này đâu. Nhưng tôi biết có một người có thể trị được cậu ấy, chính là anh họ của cậu ấy.”
“Chỉ có điều tôi chưa đủ tầm để liên hệ với người đó, có khi tôi hỏi ba tôi thử xem có cách nào không.”
Nghe ra được giọng Lily khá lưỡng lự, Tưởng Huỳnh biết chắc việc đó khó, ánh mắt lộ rõ sự cảm kích: “Cảm ơn cô, Lily.”
Rất nhanh đã đến tối. Sau khi xử lý xong công việc ở diễn đàn học thuật, Du Tư Ngôn về lại ký túc xá rồi gọi điện cho Tưởng Huỳnh.
Trong tai nghe, giọng anh ấy trong trẻo dịu dàng: “Hôm nay có nhớ anh không?”
Tưởng Huỳnh cũng vô thức dịu giọng: “Có mà.”
Du Tư Ngôn kể vài chuyện thú vị trong ngày, nhưng chú ý thấy Tưởng Huỳnh ít nói hẳn, anh ấy khựng một chút rồi hỏi: “Hôm nay anh ta còn làm phiền em không?”
“Hả?” Tưởng Huỳnh mất một giây mới nhận ra anh ấy nói đến Lục Chi Hề, lập tức đáp: “Anh ấy không tìm em nữa.”
Du Tư Ngôn lại hỏi: “Vậy hôm nay em có nhớ đến anh ta không?”
“…Tư Ngôn, chuyện giữa em và anh ấy sớm đã kết thúc rồi.”
Chủ đề này như thể chỉ được nhắc thoáng qua, rồi rất nhanh đã lướt qua.
Ngày hôm sau, mọi thứ vẫn như cũ, không có biến cố nào xảy ra. Dường như Lục Chi Hề thực sự không định xuất hiện nữa, Tưởng Huỳnh cũng quay về nếp cũ là ra thư viện viết luận văn.
Nhưng câu nói của Lily vẫn quanh quẩn trong lòng cô, khiến cô có cảm giác bất an như sắp có giông tố kéo tới.
Thế là tối về phòng, Tưởng Huỳnh đăng một bài lên Weibo.
“Hà Lan lại mập rồi.”
Cô xin Mông Thiệu gửi ảnh của Hà Lan, chỉ đơn giản là để thử xem Lục Chi Hề có còn ở Bắc Kinh không.
Đến hơn mười hai giờ đêm, cô mở lịch sử khách ghé thăm hôm qua ra xem.
Lục Chi Hề vẫn đang xem, IP vẫn hiển thị là ở Bắc Kinh.
Điều này khiến Tưởng Huỳnh càng thêm hoang mang, cô bắt đầu nghi ngờ không biết có phải Lục Chi Hề đang chuẩn bị tung chiêu gì không.
Nhưng cô lại không nhịn được mà nghĩ: Lỡ như anh ở Bắc Kinh vì chuyện khác, còn việc lén xem tài khoản phụ của cô chỉ là thói quen thì sao? Dù gì anh cũng đã lén xem rất lâu rồi… Có khi chỉ là phản xạ thôi…
Rất nhiều suy nghĩ chen nhau trong đầu, cuối cùng cô quyết định để hôm sau xem tiếp.
Và đúng ngày hôm sau, khi Tưởng Huỳnh vừa mang balo đi xuống lầu ký túc xá, cô thấy có một người đứng dưới tán cây không xa.
Lục Chi Hề – người đã biến mất suốt mấy ngày qua – xuất hiện.
Anh đội mũ bóng chày, vành mũ kéo thấp, lộ ra chiếc cằm nhợt nhạt. Vẫn là bộ đồ đen đơn giản, mỏng manh. Giống như một cái bóng lặng lẽ đứng yên trong gió rét lạnh lẽo của Bắc Kinh.
