Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi

Chương 32



“Em vượt ngàn dặm từ New York bay về đây, chính là để chen chân vào tình cảm của người khác, làm kẻ thứ ba.”

Nghe đối phương thốt ra lời đó bằng ngữ khí khẳng định, Lục Chi Hề nghiến răng nói: “Em không có chen chân.”

Trần Thư Hoài cười khẩy một tiếng, mang theo ý châm chọc.

Hai người ngồi trên sofa trong căn hộ, mỗi người dựa một đầu, nhưng bởi cả hai đều là đàn ông cao lớn, chiếc sofa ấy trông có vẻ nhỏ hơn bình thường. Hai vệ sĩ đứng gác trước cửa, chặn đường Lục Chi Hề muốn rời đi.

Lục Chi Hề có chút bực bội liếc nhìn hai vệ sĩ ở cửa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời xám trắng và tuyết đang bay lả tả, giọng trầm thấp: “Sao anh lại đến đây?”

Trần Thư Hoài liếc mắt nhìn anh.

“Em tưởng anh muốn đến à? Hôm qua anh với chị dâu em vừa mới về Hồng Kông, sáng nay còn chưa cho con bú xong thì bên Mỹ đã gọi tới hai cuộc liên tiếp, nói em mất tích mấy ngày liền, không nghe máy, không trả lời tin nhắn, bảo anh đến Bắc Kinh bắt người.”

“Chuyện này không cần anh lo, anh quay lại với chị dâu đi.”

Trần Thư Hoài cười lạnh: “Lúc nhận bao lì xì của anh sao không nói câu đó?”

“…Anh, em đã trưởng thành rồi, anh có thể để em tự xử lý chuyện này được không.”

“Ừ, trưởng thành rồi. Cái dáng vẻ lôi kéo con gái nhà người ta dưới lầu ban nãy, anh từng thấy ở mẫu giáo rồi.”

Bị mỉa mai thẳng thừng một phen, mặt Lục Chi Hề lần đầu lộ ra vẻ khó chịu trẻ con, gắng nhịn cơn bực.

Trần Thư Hoài cũng lười nói nhiều với anh, cầm điện thoại nhắn vào nhóm gia đình bảo đã tóm được người.

Tuy hai người là anh em họ, nhưng nếu truy ngược huyết thống hai đời thì ông ngoại của Lục Chi Hề và bà ngoại của Trần Thư Hoài là anh em ruột, thực ra chỉ là bà con xa.

Có lẽ vì nhà họ Trần đã di cư sang Bắc Mỹ từ sớm vào thế kỷ trước, nên rất xem trọng sự đoàn kết gia tộc. Trần Thư Hoài là đứa lớn nhất trong thế hệ này, cũng sinh ra và lớn lên ở Manhattan, mà Lục Chi Hề lại lớn lên ngay trước mắt anh ta, dĩ nhiên cũng bị quản thúc luôn.

Thậm chí vì bầu không khí đặc biệt của nhà họ Williams, chỉ có Trần Thư Hoài mới quản được anh. Năm ngoái khi anh gây ra trò lùm xùm với đứa con riêng ở New York, cũng là do Trần Thư Hoài sắp xếp để anh về nước nghỉ ngơi, chuyện mới dần lắng xuống.

Chỉ là bây giờ Trần Thư Hoài vừa làm cha, có con gái, em gái út là Trần Thiếu Hy lại vừa tròn mười tám, lúc nãy thấy Lục Chi Hề dọa cô gái khóc nức nở dưới lầu, nếu trong tay có dây thắt lưng, anh ta thật sự sẽ đánh anh mấy cái.

Lục Chi Hề ôm trán, im lặng một lúc rồi hỏi: “Chị dâu với Minh Nhân, Minh Trăn vẫn khỏe chứ?”

Nghe thằng nhóc này cuối cùng cũng nhớ hỏi thăm người nhà, giọng Trần Thư Hoài dịu đi một chút.

“Ổn cả, mấy hôm trước chị dâu em còn nhắc tới em, hai đứa nhỏ bây giờ biết nói rồi, vài hôm nữa tụi nó sẽ về Bắc Kinh thăm ông bà ngoại. Nhưng em không kịp gặp đâu, đợi bọn anh quay lại New York rồi mới gọi em tới nhà ăn cơm.”

Lục Chi Hề quay sang nhìn anh ta: “Ý anh là gì?”

Trần Thư Hoài thông báo: “Anh đã mua vé chuyến gần nhất về New York cho em rồi, tối nay em thu dọn đồ đạc, mai ngoan ngoãn lên máy bay quay lại Yale học hành cho đàng hoàng, xử lý dứt điểm đống rối ren nhà em, đừng nghĩ tới chuyện bắt nạt con gái nhà người ta nữa.”

Trước khi tới đây, anh ta đã hỏi rõ chuyện của Lục Chi Hề rồi, chẳng muốn nói nhiều, chỉ có hai chữ: cạn lời.

Mười chín tuổi không lo học hành hay chuẩn bị cho sự nghiệp, lại đi gây mấy trò này, người nhà cũng không quản, trưởng bối chẳng ra dáng trưởng bối…

“Em không về.”

“Không do em quyết định. Anh sẽ sắp xếp người áp giải em lên máy bay, bên New York cũng có người đón ở sân bay.”

Lục Chi Hề hít sâu một hơi, đổi câu hỏi: “Tưởng Huỳnh đâu?”

Vừa nãy bị bảo vệ do Trần Thư Hoài mang đến tống về căn hộ, anh còn chưa biết Tưởng Huỳnh đi đâu.

Trần Thư Hoài nói: “Cô ấy đang ở quán cà phê dưới lầu với mẹ em.”

Lục Chi Hề lập tức biến sắc: “Sao bà ấy lại tới?”

“Tiệc gia đình ở Hồng Kông, mẹ em cũng tới dự, bà ấy đòi theo sang đây.”

Nghĩ tới cảnh Lục Tú ngồi với Tưởng Huỳnh, sắc mặt Lục Chi Hề khó coi cực độ.

“Em phải đi tìm cô ấy.”

Trần Thư Hoài không buồn ngẩng mắt: “Không được.”

Anh ta đã dời nguyên cả ngày họp sang hôm khác để tới đây, giờ đang dùng điện thoại xử lý vài email cần anh ta duyệt gấp, chẳng muốn quan tâm tới Lục Chi Hề nữa.

Là một chủ tịch tập đoàn bận trăm công nghìn việc, Trần Thư Hoài lại phải ở đây trông thằng em họ gây chuyện chẳng phải chuyện thường, một khi đã gây là gây ra lớn, đợi anh bị áp giải lên máy bay rồi mới về được.

Lục Chi Hề đứng dậy, hai vệ sĩ ở cửa lập tức cảnh giác.

Anh đối mặt với hai gã đàn ông mặc đồ đen, im lặng vài giây, mặt không cảm xúc: “…Anh, em đánh bạn trai cô ấy, muốn đi xin lỗi.”

Câu này rốt cuộc khiến Trần Thư Hoài chú ý, anh ta thu điện thoại lại, cảnh cáo: “Đừng giở trò với anh.”

Quán cà phê ở tầng hai của toà chung cư chủ yếu phục vụ cư dân trong toà nhà, trang trí vô cùng thanh nhã sang trọng, âm thanh du dương của nhạc blues vang lên, mùi cà phê nhè nhẹ lan tỏa khắp nơi.

Không khí ấm áp và môi trường dễ chịu cuối cùng cũng khiến gương mặt Tưởng Huỳnh hồng hào trở lại.

Cô im lặng ôm cốc cà phê trong tay, nhấp một ngụm nhỏ, rồi lại lén liếc nhìn người phụ nữ đối diện.

Đây đã là lần thứ ba cô len lén nhìn trộm rồi.

Người phụ nữ ngồi đối diện còn đẹp hơn trong ảnh, nói theo kiểu văn nhã thì là “da trắng như ngọc, mày liễu trán tròn”, chỉ ngồi yên lặng cúi đầu khuấy cà phê đen bằng muỗng thôi mà cũng như một bức tranh.

Cùng là phụ nữ, Tưởng Huỳnh cũng không kìm được bị bà ta thu hút, cô nghĩ chắc không ai lại không thích gương mặt của Lục Tú.

Có điều vị mỹ nhân phương Đông này lại không nói tiếng Trung, tiếng Anh còn mang chút âm điệu Pháp.

“Bạn trai cô bao giờ tới?”

Lục Tú không muốn gặp Lục Chi Hề cho lắm, lúc nãy thấy Tưởng Huỳnh đứng ngơ ngác dưới lầu, bà ta dứt khoát dẫn cô đến quán cà phê gần nhất để cùng chờ bạn trai cô tới, tiện thể uống cà phê.

Tưởng Huỳnh nói: “Tuyết đang rơi to, kẹt xe, chắc phải nửa tiếng nữa.”

“New York cũng kẹt lắm, tôi thấy nên cử người quay lại năm 1844 giết Karl Benz đi.” Lục Tú nói.

Tiếng Anh của Tưởng Huỳnh rất tốt, nhưng vẫn không hiểu bà ta đang nói gì, vẻ mặt hiện lên nét ngơ ngác.

Lục Tú bổ sung: “Ông ta là người phát minh ra ô tô.”

“Ồ…” Tưởng Huỳnh theo phản xạ kéo cao giọng, sợ để lúng túng.

Nhưng không khí vẫn lúng túng như cũ.

Hình như cả hai đều không giỏi bắt chuyện, im lặng suốt năm phút, mỗi người tự uống cà phê của mình.

Lục Tú cầm cốc lên, bỗng nhiên nói với Tưởng Huỳnh: “Cô dễ thương đấy, khó trách Alex lại thích cô. Cô học tâm lý ở Hoa Đại đúng không?”

Bà ta đặt cốc xuống bàn: “Tôi nghe nói về chuyện của hai người, nhưng hồi đó chưa gặp cô, tôi phải thừa nhận là từng có chút thành kiến. Kiểu như Alex rất dễ thu hút những cô gái có ý đồ, giống hệt như ba nó.”

Việc này dính líu đến chuyện gia đình của Lục Chi Hề, Tưởng Huỳnh cảm thấy không tiện nói nhiều, chỉ khô khốc đáp: “Giữa cháu với anh ấy giờ không còn gì nữa.”

“Tốt, Alex không hợp với cô.”

Có lẽ vì nơi này không phải môi trường giao tiếp căng thẳng như ở Manhattan, hoặc cũng có thể vì người đối diện là cô gái nhỏ dịu dàng, Lục Tú nói chuyện có phần tùy hứng kiểu Pháp.

“Cô khiến tôi nhớ đến bản thân hồi trẻ. Với một cô gái tự lập được như cô, tìm một người đàn ông bình thường sẽ khôn ngoan hơn. Nhưng nếu được chọn lại lần nữa, tôi thậm chí sẽ không kết hôn.”

Nghe bà ta nói thẳng như vậy, Tưởng Huỳnh không nhịn được hỏi: “Vậy tại sao cô không ly hôn?”

“Vì tôi đã đi quá xa trên con đường sai lầm này, mà tôi thì không còn trẻ nữa.”

“Cháu thấy cô vẫn rất trẻ, lại rất xinh đẹp, hơn nữa còn có một đứa con rất xuất sắc.” Tưởng Huỳnh nói.

Chỉ về mặt thành tích. Cô thầm nghĩ trong lòng.

Lục Tú mỉm cười với cô: “Cảm ơn. Nhưng cô không cần vì tôi là mẹ của Alex mà miễn cưỡng khen nó, tôi nghĩ chúng ta đều biết nó tệ thế nào.”

Tưởng Huỳnh nghẹn lời, không phản bác, chỉ ngập ngừng: “Dù gì cô cũng là mẹ của anh ấy mà…”

Lời còn chưa dứt, Lục Tú đã bị cô chọc cười.

“Tôi cứ tưởng chúng ta đang nói chuyện với tư cách là hai người phụ nữ, chứ không phải một đứa con gái nhà người ta đến trò chuyện với tôi về con trai tôi. Đàn ông và trẻ con sẽ hủy hoại cuộc đời chúng ta, đó là sự thật.”

Nói xong, bà ta chỉ vào chàng trai đang bước vào quán cà phê: “Đó là bạn trai cô à? Trông cũng được đấy, chúc hai người hạnh phúc.”

Lúc này, Du Tư Ngôn đứng ở cửa, đưa mắt tìm kiếm bóng dáng của Tưởng Huỳnh.

Sau khi nhanh chóng tạm biệt Lục Tú, Tưởng Huỳnh xách túi chạy đến bên anh ấy, lập tức cảm nhận được luồng hơi lạnh dày đặc bám trên người anh ấy từ ngoài trời trở vào.

“Xin lỗi…” Giọng cô rất nhỏ, cúi gằm đầu không dám nhìn anh ấy.

Du Tư Ngôn nâng mặt cô lên, hai tay lạnh buốt, khẽ hỏi: “Anh ta bắt nạt em à?”

Giọng anh ấy có chút căng thẳng, lời nói mang theo sự kìm nén, nhưng Tưởng Huỳnh hiểu anh ấy đang hỏi gì.

“Anh ta dùng…” Cô ngập ngừng một giây, “Anh ta lừa em đến căn hộ ăn cơm, em thấy có gì đó không ổn nên chạy ra, vừa hay đụng phải người nhà anh ta đợi dưới lầu. Không có chuyện gì khác… chỉ là lại làm phiền anh rồi.”

Nói đến chuyện vừa rồi, trong lòng Tưởng Huỳnh vẫn còn hoảng sợ.

Khi hai vệ sĩ áo đen lao tới, thật sự toát ra khí chất hung ác như trong phim. Người đàn ông lạ mặt bước xuống từ chiếc xe có logo nữ thần bay cũng giống như Lục Chi Hề, ngoại hình anh tuấn, chỉ đứng đó thôi cũng đã khiến người ta cảm nhận rõ thân phận bất phàm.

Người đàn ông ấy thậm chí còn mang khí thế khiến người ta căng thẳng hơn cả Lục Chi Hề, anh ta chỉ đơn giản nói mấy câu “Khống chế nó”, “Đưa về”, mà Lục Chi Hề đã như một con chó hoang bị xiềng dây, bị ép buộc áp giải trở lại căn hộ.

“Không sao đâu, chuyện của em sao có thể gọi là làm phiền? Anh chỉ lo cho em thôi.”

Du Tư Ngôn cũng không hỏi thêm, nắm lấy tay cô, kéo cô đi về phía thang máy.

Đúng lúc đó, thang máy từ trên tầng chạy xuống, dừng ngay tại tầng này.

Tưởng Huỳnh và Du Tư Ngôn còn cách thang máy vài bước, khi thấy cửa thang máy mở ra, có một người bước ra, cả hai lập tức dừng chân lại.

Vừa ra khỏi thang máy, Lục Chi Hề liền bắt gặp hai người họ đang nắm tay nhau đứng đó, sắc mặt lập tức sa sầm, sải chân muốn tiến tới chia rẽ họ, nhưng người đàn ông phía sau anh đã nhanh tay đặt một tay lên vai anh, mạnh mẽ đè lại.

Trần Thư Hoài: “Không phải muốn xin lỗi à? Nói đàng hoàng.”

“Biết rồi.”

Lục Chi Hề lạnh lùng đáp lại, lúc này tay trên vai anh mới buông ra.

Khi tiến đến gần cặp đôi đang nắm tay nhau kia, anh rõ ràng cảm nhận được Tưởng Huỳnh gần như ép sát người vào Du Tư Ngôn, còn Du Tư Ngôn cũng giống lần trước, chắn cô ra sau lưng mình.

Tưởng Huỳnh để ý thấy anh lại dùng ánh mắt đầy xâm lược nhìn mình, cô tránh đi ánh mắt đó, kéo kéo vạt áo Du Tư Ngôn, ngụ ý muốn anh ấy tránh xa Lục Chi Hề một chút.

Nhưng Du Tư Ngôn không nhúc nhích, vẫn đứng đó đối mặt với anh.

Tuy Du Tư Ngôn cũng cao hơn một mét tám, nhưng Lục Chi Hề vẫn cao hơn gần nửa cái đầu, dưới ánh đèn từ trần nhà chiếu xuống, cái bóng của anh đổ xuống đầu Du Tư Ngôn, đen sì sì, đầy áp lực.

“Xin lỗi…”

Khi nói lời này, trong ánh mắt anh hiện lên sự sắc lạnh không hề ăn nhập gì với gương mặt đẹp đẽ kia, cả người toát lên một luồng hung tợn non trẻ nhưng cứng đầu.

Du Tư Ngôn không hề sợ hãi, thẳng thắn đối diện với ánh mắt của Lục Chi Hề, lạnh nhạt nói: “Tôi không cần lời xin lỗi của cậu. Sau này tránh xa cô ấy ra.”

“Tôi còn chưa nói xong.”

Lục Chi Hề cười khẩy: “Tôi rất xin lỗi khi phải nhắc anh rằng, cô ấy không thích anh đến thế đâu. Mà anh cũng chẳng cho nổi cô ấy cái gì.”

“Vậy tôi cũng xin lỗi phải nhắc cậu rằng, tôi và cô ấy còn rất nhiều thời gian bên nhau, còn cậu đã là quá khứ rồi, đây là sự thật mà tiền không thể thay đổi.”

Du Tư Ngôn cũng cười.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...