Trong căn hộ xa lạ này, Tưởng Huỳnh không ngờ mình lại có thể ngủ một giấc ngon lành đến vậy.
Khi tỉnh dậy trong buổi sớm mai mơ màng, toàn thân cô cảm nhận được sự khoan khoái đã lâu không thấy.
Các dây thần kinh như được mùi hương thoang thoảng trong phòng massage suốt cả đêm, chuyện buồn bực về bố mẹ hôm qua như rác rưởi đã được dọn sạch.
Nhờ ngủ ngon, tâm trạng cô cũng tốt hơn hẳn. Kéo rèm cửa ra, thậm chí cô còn thấy sương mù ngoài cửa sổ không còn đáng ghét như mọi khi.
Căn hộ thông tầng rộng rãi yên tĩnh, chỉ có một dì giúp việc trung niên đang nhẹ nhàng giặt quần áo trong phòng tắm. Thấy cô tỉnh, dì nhiệt tình chào hỏi, bảo bố cô đã mua sẵn bữa sáng.
Trên bàn ăn mặt đá cẩm thạch trắng bày xíu mại, bánh lá và bánh quẩy sữa đậu nành.
Vừa quê mùa vừa sang trọng, trông chẳng ăn nhập chút nào.
Tưởng Huỳnh ngồi xuống bàn ăn, khẽ thở dài trong lòng.
Hiện tại bố cô mở quán ở thành phố, chắc chắn không thể quay lại huyện sống được nữa.
Nhưng nếu đã biết lai lịch căn nhà này, tiếp tục ở đây cũng không thích hợp.
Tưởng Huỳnh cắn một miếng xíu mại, mở điện thoại thì thấy tin nhắn của bố, bảo ông đã đến quán làm việc, dặn cô nhớ ăn sáng, nếu rảnh thì ghé qua quán xem sự nghiệp mới của ông.
Bố cô đã vực dậy tinh thần để tiếp tục sống, cô đương nhiên phải tỏ thái độ ủng hộ.
Ăn xong, Tưởng Huỳnh mang theo máy tính, theo địa chỉ bố đưa tìm đến quán.
Mấy năm nay Thành Đô mọc lên rất nhiều nhà hàng nổi tiếng trên mạng, trang trí rất có phong cách, nhưng người địa phương nếu muốn ăn đồ chuẩn vị thì vẫn tìm đến những quán ăn trông có vẻ bình dân, xuề xòa.
Quán ăn nhỏ của Tưởng Chí Văn chính là kiểu như vậy, chuyên bán canh giò heo, trước cửa bày mấy chiếc bàn gỗ gấp và ghế nhựa. Tưởng Huỳnh vừa đến trước cửa quán, ngỡ như mình quay trở lại thời thơ ấu.
Trong quán không nhiều người làm, ngoài Tưởng Chí Văn ra chỉ có một cậu học việc do ông dẫn đến.
Cậu nhóc tên Triệu Liên, mười chín tuổi, mày rậm mắt to, trắng trẻo mập mạp. Chắc do thói quen thức đêm nên dưới mắt có quầng thâm rõ rệt, nhìn thoáng qua trông khá giống gấu trúc phiên bản người.
Khi thấy Tưởng Huỳnh, mặt cậu nhóc đỏ bừng, lắp bắp nói không ngờ con gái ông chủ học cao mà lại xinh đẹp đến thế.
Biết Tưởng Huỳnh sẽ đến, Tưởng Chí Văn dọn sẵn một chỗ cạnh quầy thu ngân, còn mua cho cô một ly trà sữa ở tiệm bên cạnh.
“Cô bé bán trà sữa bảo ly này tên là hoa nhài gì đó, bán chạy nhất đấy.” Tưởng Chí Văn ân cần nói.
Hồi nhỏ khi bố mẹ chưa ly thân, Tưởng Huỳnh cũng thường ngồi làm bài tập ở quán ăn của gia đình, mẹ cô ngồi thu ngân, còn bố đứng bếp.
Vốn định ghé qua xem một chút rồi ra quán cà phê gần đó ngồi, nhưng thấy ánh mắt mong chờ của bố, cô đành lấy máy tính ra ngồi xuống, định bụng ở lại quán thêm một lúc.
Kỳ nghỉ đông này Tưởng Huỳnh không có việc gì quan trọng, nhưng trước đó Du Tư Ngôn nộp đơn xin làm trợ lý nghiên cứu khoa học ở Harvard mãi chưa có kết quả, gần đây đang tìm kiếm cơ hội khác, nên cô tranh thủ thời gian giúp anh ấy trau chuốt lại hồ sơ xin việc.
Nhưng vừa mở hộp thư, cô phát hiện sáng nay đã nhận được phản hồi sơ bộ của giáo sư hướng dẫn về luận văn tốt nghiệp.
Đánh giá tổng thể khá tốt, còn một số vấn đề cần chi tiết hóa cũng được giáo sư Lâm đánh dấu từng chỗ một.
Giáo sư Lâm còn nhận xét luận văn của cô có số liệu cả của Trung Quốc và Mỹ, khung sườn rất hoàn chỉnh, sau khi hoàn thiện bản thảo có thể thử gửi cho các tạp chí SSCI nước ngoài. Về vấn đề rối loạn hành vi ở thanh thiếu niên mà cô nghiên cứu, sau này khi học lên thạc sĩ, tiến sĩ, cô còn có thể kết hợp với kinh nghiệm nghiên cứu lâm sàng của mình để đi sâu phân tích hơn nữa.
Đây là tin tức vô cùng phấn khởi đối với Tưởng Huỳnh. Cô giúp Du Tư Ngôn xem xong hồ sơ liền cắm đầu vào sửa luận văn, ngồi lì ở quán ăn của bố đến tận tối mịt.
“Cô em gái ơi, cho một bát canh giò heo hầm.”
Một vị khách trẻ tuổi ăn mặc sành điệu, đội mũ tai bèo đen và đeo khẩu trang, kéo ghế ngồi xuống bàn cạnh Tưởng Huỳnh.
Cô vẫn đang mải tra cứu tài liệu mới, đầu không ngẩng lên, chỉ tay về phía Triệu Liên đang lau bàn bên cạnh: “Tôi không phụ trách thu ngân, anh tìm cậu ấy nhé.”
Kết quả vị khách trẻ tuổi tặc lưỡi một tiếng, nói với cô: “Nghỉ đông mà chăm chỉ thế làm gì, đến giọng tớ cũng không nhận ra à.”
Tưởng Huỳnh ngẩng phắt lên, đưa tay giật mũ của người đó xuống, bắt gặp đôi mắt đang cười của chàng trai.
Cô dở khóc dở cười nói với Mông Thiệu: “Cậu bọc kín mít như thế, đeo khẩu trang nói chuyện ồm ồm, ai mà đoán ra được là cậu.”
“Trời sương mù, phải đeo khẩu trang bảo vệ da và đường hô hấp chứ.”
Mông Thiệu lấy trong túi ra một chiếc khẩu trang mới ném cho cô.
Tưởng Huỳnh không khách sáo, nhận lấy khẩu trang rồi hỏi: “Sao cậu lại đến đây? Tưởng cậu phải ở nhà tiếp chuyện mẹ cậu chơi mạt chược chứ.”
Giờ Mông Thiệu cũng là ông chủ rồi, qua Tết Dương lịch ở Bắc Kinh không có việc gì làm, anh chàng bay thẳng về Thành Đô làm việc online và họp hành. Hôm qua Tưởng Huỳnh đến Thành Đô có nhắc qua chuyện chuyển nhà mở quán, không ngờ hôm nay anh ấy đã mò đến đây.
Nghe đến chơi mạt chược, Mông Thiệu lộ vẻ đau khổ: “Thôi xin, ngồi cùng mẹ tớ với hội chị em của bà ấy, chơi mạt chược không dám thắng, lại còn suốt ngày bị giới thiệu bạn gái, tớ đến đây tìm cậu để được yên tĩnh tí.”
Vừa hay Tưởng Huỳnh cũng đã ngồi máy tính bảy tám tiếng đồng hồ, bèn cất máy tính đi, chào hỏi bố đang ở bếp sau. Tưởng Chí Văn nghe Mông Thiệu đến thì vui vẻ ra trò chuyện vài câu, rồi bưng lên hai bát canh giò heo, một đĩa nhỏ lòng trộn.
Hai người ngồi song song bên chiếc bàn gỗ thấp ăn uống.
Mông Thiệu cao ráo chân dài, ngồi bên chiếc bàn nhỏ trông khá gò bó. Anh chàng ăn loáng cái là xong, duỗi dài chân, người cùng ghế lùi ra sau một chút cho thoải mái.
“Bố cậu giờ tinh thần tốt phết nhỉ, hai người chuyển đến đâu rồi?”
Tưởng Huỳnh vẫn ăn chậm rãi như trước, nghe anh chàng hỏi chuyện này liền đặt đũa xuống, rầu rĩ nói: “Chuyện này kể ra dài dòng lắm.”
Mông Thiệu biết tính cô, nói: “Nói chuyện không ảnh hưởng đến ăn cơm đâu, cậu cứ ăn đi.”
Thế là Tưởng Huỳnh vừa ăn vừa kể.
Căn nhà này là của bạn trai cũ, nhưng hiện tại cô không liên lạc được với Lục Chi Hề, anh cũng không xuất hiện. Bố cô thiếu nhạy cảm, giờ lại đang sống rất vui vẻ.
Ý định ban đầu của Tưởng Huỳnh là thuê một căn nhà khác.
Mông Thiệu nghe đến tên Lục Chi Hề liền nhíu mày, vẻ mặt như muốn nói gì đó nhưng nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng chỉ nói:
“Đến chỗ tớ ở đi. Năm hai đứa mình tốt nghiệp cấp ba, bố mẹ tớ chuyển lên thành phố sống còn gì. Năm kia bà nội tớ sức khỏe yếu, tớ bỏ tiền mua thêm một căn hộ trong khu đó, nhưng bà chưa kịp ở, giờ căn đó vẫn để không. Chỗ đó chắc chắn không rộng như căn thông tầng này, nhưng ở cũng rất thoải mái.”
Anh chàng lại phân tích cho Tưởng Huỳnh, chưa bàn đến việc bạn trai cũ cô làm chuyện này là có ý tốt hay xấu, hiện tại tin tức về gia đình họ trên truyền thông vẫn chưa lắng xuống, đồn đoán ngày càng nhiều, lúc này tốt nhất đừng dính dáng gì đến tài sản của anh.
“Căn hộ đó của tớ cho người ngoài thuê còn không bằng cho người nhà thuê.”
Nói đến đây, Mông Thiệu lại nhớ ra một chuyện khác: “Hai ngày nữa công ty sẽ họp bàn về việc chia lợi tức, tớ ước tính cậu sẽ nhận được khoảng 50 vạn tệ đấy.”
Tưởng Huỳnh sững sờ, kinh ngạc thốt lên: “Nhiều thế á?!”
Anh chàng cười: “Số tiền này chưa tính là nhiều đâu.”
Năm nay lợi nhuận của công ty rất cao, nhưng phần lớn đều được đưa vào dự toán kinh doanh cho năm sau. Tưởng Huỳnh chỉ nắm giữ 5% cổ phần, hơn nữa còn phải trừ thuế, sau khi khấu trừ các khoản thì chỉ còn lại con số nhỏ đó thôi.
Nhưng đối với Tưởng Huỳnh, đây thực sự là một khoản tiền rất lớn.
Cô vỗ vai Mông Thiệu: “Cậu đúng là phúc tinh của tớ.”
Mông Thiệu xua tay: “Nếu không có cậu thì tớ cũng chẳng kiếm được số tiền này. Dù sao năm đó hai đứa mình cũng cùng nhau đi vái Thần Tài mà, coi như là tác chiến đồng đội, tớ bỏ sức, cậu làm linh vật.”
Đêm hôm đó, Tưởng Huỳnh đã nói chuyện nghiêm túc với bố về vấn đề nhà cửa.
Cô không nhắc đến chuyện của Lục Chi Hề, mà bịa ra một lý do như nhà quá rộng, ít người ở sẽ hao tổn vận khí của bản thân, rồi giới thiệu qua về căn hộ của Mông Thiệu.
Tất nhiên cô không ở không công nhà Mông Thiệu. Anh em thân thiết nhưng tiền nong phải sòng phẳng, tuy nhiên anh chàng đã giảm giá cho Tưởng Chí Văn, mức giá đó thực sự rất hời. Bình thường Tưởng Chí Văn còn có thể qua lại với bố mẹ Mông Thiệu, đây là một chuyện tốt.
Tưởng Chí Văn cũng biết mình đang hưởng lợi khi ở trong căn hộ cao cấp kia, nghe Tưởng Huỳnh phân tích một hồi, quả nhiên ông đồng ý.
Cuộc sống là như vậy, khi mọi chuyện tồi tệ đến cực điểm, nó sẽ bật ngược trở lại theo chiều hướng tốt.
Ba ngày sau, nhờ sự giúp đỡ của Mông Thiệu, họ nhanh chóng chuyển nhà xong xuôi. Tưởng Huỳnh cảm thấy khoan khoái từ trong ra ngoài.
Nhưng lúc này, vốn tưởng sẽ có một giấc ngủ ngon hơn trước, cô lại mất ngủ đến tận nửa đêm.
Trằn trọc đến 3 giờ sáng, Tưởng Huỳnh ngồi dậy, khoác áo rồi ra phòng khách ngồi.
Căn hộ này do Mông Thiệu đích thân sắp xếp trang trí, vốn định để người già trong nhà ở nên phong cách rất ấm áp, chủ yếu là đồ nội thất bằng gỗ. Hai ngày nay lại mua thêm rất nhiều cây xanh, tông màu ấm cúng khiến người ta dễ dàng thư giãn.
Nhưng Tưởng Huỳnh lại lạ giường.
Cô dựa vào ghế sô pha mở điện thoại. Trong khung chat WeChat, cuộc trò chuyện giữa cô và Du Tư Ngôn dừng lại lúc 10 giờ tối.
Hai người vẫn như trước kia, trò chuyện về những chuyện vụn vặt thường ngày, nhưng từ lúc quen nhau hồi tháng mười đến giờ, những chuyện thú vị đã vơi dần, tần suất trò chuyện cũng giảm xuống.
Du Tư Ngôn cũng đã thử hỏi thăm tình trạng của Tưởng Huỳnh hai ngày nay, thấy cô khá hơn nhiều, qua màn hình Tưởng Huỳnh cũng có thể cảm nhận được anh ấy thở phào nhẹ nhõm.
Tưởng Huỳnh nhận ra, khi cảm nhận được tâm trạng cô không tốt, Du Tư Ngôn cũng sẽ chịu áp lực tâm lý, và dường như anh ấy cũng không biết nên xử lý việc này thế nào.
Lúc này cô mất ngủ, rất muốn tìm người nói chuyện, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định không làm phiền anh ấy, dứt khoát lướt những ứng dụng mạng xã hội vô bổ thật lâu.
Hiện tại cô vẫn có thể đọc được không ít tin tức về gia đình Lục Chi Hề, nhưng hướng gió dư luận đã bắt đầu thay đổi, từ bê bối gia tộc mang tính giải trí chuyển sang mảng kinh tế tài chính. Có không ít ý kiến nghi ngờ về chiến lược kinh doanh và khả năng sinh lời của gia đình họ trong hai năm gần đây.
Có người chỉ trích họ cắt giảm nhân sự quy mô lớn ở châu Á, phớt lờ phúc lợi của nhân viên. Lại có người đào bới vài vụ đầu tư thất bại trong các báo cáo tài chính công khai trước đây của gia đình họ để làm lớn chuyện.
Qua bao nhiêu ngày, tin tức về gia tộc Williams không những không lắng xuống mà ngược lại còn có xu hướng ngày càng nghiêm trọng.
Mấy ngày nay cô lo chuyển nhà, người của Lục Chi Hề cũng không xuất hiện.
Chẳng lẽ là do trong nhà xảy ra chuyện?
Tưởng Huỳnh mở Weibo đã lâu không dùng, xem lại lịch sử người xem hôm qua.
Như mọi khi, Lục Chi Hề vẫn rảnh rỗi vào lén xem.
Nhưng kỳ lạ là cột hiển thị IP của anh lại trống không.
Tưởng Huỳnh thoát Weibo, thầm nghĩ anh muốn xem thì cứ xem đi. Thà anh cả ngày trừng mắt nhìn nhau với cái hình nhân bánh gừng xấu xí kia còn hơn là bất thình lình xuất hiện trước mặt cô.
Nhưng cô không ngờ, những ngày sau đó cô lại liên tục mất ngủ.
Tưởng Huỳnh buộc phải tìm dì giúp việc từng làm ở căn hộ thông tầng cũ, hỏi xem loại nước xả vải hương cỏ Vetiver dùng để giặt quần áo trước đây là nhãn hiệu gì.
Dì ấy nói: “Tôi cũng không biết đâu, trên đó toàn chữ nước ngoài, là ông chủ công ty tôi trực tiếp mang đến.”
Tưởng Huỳnh nghe vậy đành thôi, nhưng không ngờ hôm sau dì ấy lại liên lạc với cô, bảo đã đến công ty hỏi, ông chủ trực tiếp tặng luôn một thùng.
Dì còn nói nhãn hiệu này không bán trên thị trường, sau này Tưởng Huỳnh dùng hết có thể liên hệ trực tiếp với dì, dì sẽ mang đồ mới đến. Nếu còn cần dịch vụ dọn dẹp, dì có thể đến làm ngay.
Tưởng Huỳnh cảm ơn xong, hỏi giá cả, đối phương kiên quyết không nhận tiền, nói là ông chủ tặng. Cô bảo sẽ trả tiền trực tiếp cho ông chủ, nhưng lại được biết ông chủ đó cũng là được người khác nhờ vả, và người đứng sau cũng không lộ diện.
Cô vốn theo nguyên tắc không nhận đồ không công của ai, lần này là lần đầu tiên cảm thấy khó xử.
Lục Chi Hề hoàn toàn không thấy bóng dáng, nhưng cô thực sự cần dùng loại nước xả này.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tưởng Huỳnh quyết định đợi về Bắc Kinh rồi tính, cùng lắm thì nhờ Thích Văn chuyển tiền giúp.
Thời gian trôi qua từng ngày, cuộc sống nghỉ đông của Tưởng Huỳnh ở Thành Đô cũng dần ổn định.
Mỗi ngày cô không đến quán của bố thì tìm một quán cà phê ngồi sửa luận văn, đọc tài liệu. Rảnh rỗi thì gọi video với Du Tư Ngôn một lúc, thỉnh thoảng Mông Thiệu rảnh thì hai người lại đi ăn một bữa no nê.
Lục Chi Hề rốt cuộc không xuất hiện, mẹ cô Vương Hâm cũng biệt tăm.
Thoáng cái đã đến 30 Tết, hôm nay Tưởng Chí Văn đóng cửa hàng, dẫn Tưởng Huỳnh đến nhà bố mẹ Mông Thiệu chúc Tết.
Hai nhà làm hàng xóm bao năm nay, ngồi xuống là thân thiết như người một nhà.
Sau bữa cơm tất niên, người lớn ngồi ở phòng khách xem tivi, tiếng tivi mở lớn, không khí vô cùng náo nhiệt.
Tưởng Huỳnh và Mông Thiệu ở trong thư phòng, dùng máy chơi game Switch đấu game Overcooked online với Du Tư Ngôn và Chu An Ninh.
Hai người lần đầu chơi game này cùng nhau, đánh được hai ván đã hận không thể bóp cổ đối phương.
Đúng lúc này, điện thoại của Tưởng Huỳnh bỗng vang lên, là một số lạ.
Cô nhấn nghe, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng quen thuộc.
“Huỳnh Huỳnh, chúc mừng năm mới.”
Tưởng Huỳnh sững sờ trong giây lát.
Trong game, cô phụ trách trông coi cái nồi hầm, lúc này nồi đang bốc cháy vì nấu quá lâu.
Mông Thiệu bị trình độ chơi game tối nay của cô chọc tức đến mức liên tục bấm nhân trung, thấy cô lơ là, anh chàng vừa cuống quýt điều khiển nhân vật đi lấy bình cứu hỏa vừa hét lên: “Trùng Trùng, cháy rồi, cứu hỏa!!”
Giọng nói dịu dàng đầu dây bên kia bỗng trở nên lạnh lẽo.
“Em đang ở một mình với Mông Thiệu à? Cái gì cháy thế?”
Tưởng Huỳnh lúc này mới hoàn hồn, hỏi ngược lại: “Sao anh biết đó là Mông Thiệu?”
Mông Thiệu ở bên cạnh nhận ra giọng điệu của cô không đúng, buông tay cầm game, tắt tiếng trò chuyện và nhạc nền.
Thư phòng bỗng chốc yên tĩnh lại.
Mông Thiệu hỏi: “Ai thế?”
Anh chàng chú ý thấy vẻ mặt kỳ lạ của Tưởng Huỳnh, lại ghé sát vào nên nghe loáng thoáng tiếng người trong điện thoại.
Người đó như đang cố kìm nén sự bất mãn, hỏi Tưởng Huỳnh có phải rốt cuộc không chịu nổi Du Tư Ngôn nữa không, lại nói thời gian qua anh rõ ràng đã làm theo ý cô, tại sao cô lại cố tình đi tìm Mông Thiệu.
Mông Thiệu lập tức đoán ra thân phận đối phương.
Anh chàng giật lấy điện thoại của Tưởng Huỳnh, trên mặt nở nụ cười có chút ác ý, nói với người trong điện thoại:
“Anh là Lục Chi Hề phải không? Nghe cho rõ này, bất kể cô ấy có mấy bạn trai, thì đến chỗ tôi mới được gọi là về nhà, hiểu chưa người anh em?”
