Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi

Chương 46



8 giờ sáng, quán cà phê dưới tầng hầm tòa nhà số 5 của Hoa đại vừa mở cửa, chỉ có lác đác vài sinh viên dậy sớm ngồi xem tài liệu, làm bài tập.

Bên ngoài trời mưa lất phất, sắc trời âm u. Tưởng Huỳnh ngồi ở vị trí sát cửa sổ, buồn ngủ đến mức gà gật.

Sau khi uống vài ngụm cà phê cho tỉnh táo, cô lấy điện thoại ra xem tin tức, trên màn hình hiện lên thông báo về một bản tin mới nhất.

“……. Người tố cáo ẩn danh liên tục cung cấp bằng chứng, giữ vững lập trường đối với vụ việc vi phạm quy định nghiêm trọng của tập đoàn gia tộc Williams. Tiểu Williams với tư cách là một trong những người phụ trách chính, sau khi nhận được cáo buộc đã khẩn cấp từ chức Chủ tịch kiêm CEO của công ty niêm yết. Do con gái thứ hai Chloe và con trai út Vincent của lão Williams đều không nhận được sự tín nhiệm của hội đồng quản trị, lão Williams dù tuổi cao sức yếu vẫn phải tái xuất để ổn định tình hình, miễn cưỡng kìm hãm đà giảm liên tục của giá cổ phiếu……. Alex, con trai độc nhất của Tiểu Williams vẫn bặt vô âm tín.”

Tưởng Huỳnh chăm chú nhìn cái tên Lục Chi Hề trên bản tin.

Hai ngày trước, sau khi chia tay anh ở cổng trường, ngay đêm hôm đó cô đã mơ thấy anh.

Thời tiết âm u lạnh lẽo, con phố tối tăm, đèn đỏ cấm đi.

Lục Chi Hề đứng yên ở đầu đường đối diện, mái tóc nhạt màu rối bời, khuôn mặt tuấn tú tái nhợt vương vấn vẻ u ám b*nh h**n.

Đôi mắt trong veo như bi thủy tinh của anh nhìn chằm chằm cô, đôi môi nhạt màu mấp máy, nói với cô.

Anh muốn em.

Lời vừa dứt, chiếc đèn đỏ im lìm kia bắt đầu nhấp nháy đếm ngược một cách đáng sợ.

Ngay giây trước khi chuyển sang đèn xanh, cô tỉnh mộng.

Khi Tưởng Huỳnh toát mồ hôi lạnh tỉnh dậy trên giường, đồng hồ chỉ 4 giờ sáng.

Suốt một thời gian dài trước đó, cô không còn mơ thấy anh nữa, và coi đó là tín hiệu của việc cai nghiện thành công sau khi chia tay.

Giấc mơ đêm nay lại như một tia sét quay trở lại, bất ngờ đánh trúng cơ thể cô, khiến cô ngạt thở, rùng mình, tim đập thình thịch.

Lời cảnh báo của Du Tư Ngôn ngày chia tay như chuông báo động vang vọng trong đầu cô, cô cần phải hết sức cẩn thận, tránh để mối quan hệ với Lục Chi Hề trượt dài vào một tình cảnh nguy hiểm nào đó.

Chuông gió ở cửa quán cà phê vang lên, có người đẩy rèm cửa bước vào, gió lạnh đầu xuân theo động tác của người đó ùa vào trong quán.

Tưởng Huỳnh bị hơi lạnh ập đến, nhanh chóng thu hồi dòng suy nghĩ miên man, rùng mình vì lạnh, sau đó vội vàng rút khăn giấy che miệng mũi hắt hơi một cái.

Người mới đến đi tới ngồi đối diện cô: “Ôi chao, bị cảm à? Dạo này giao mùa, phải chú ý sức khỏe đấy.”

Tưởng Huỳnh ngẩng đầu lên nhìn, lập tức cười chào hỏi: “Cô Trần, cô đến rồi ạ, phiền cô phải đi một chuyến thế này.”

“Không phiền đâu, hôm nay cô có tiết ở trường, tiện đường qua đây luôn mà.”

Cô Trần cởi áo khoác, gọi một ly Latte nóng với nhân viên phục vụ.

“Một học kỳ không gặp, thế nào rồi, vẫn thuận lợi chứ?”

Trần Hân làm việc tại khoa trị liệu tâm lý của Bệnh viện Tâm thần Hồ Bạn Sơn, đồng thời được Trung tâm Tư vấn Tâm lý Hoa đại mời làm giáo viên tư vấn tâm lý bán thời gian. Tưởng Huỳnh quen biết cô ấy khi làm công tác sinh viên tại trung tâm này trước đây.

Tối qua cô đã nhắn tin WeChat ướm hỏi Trần Hân xem có tiện gặp mặt nói chuyện không, vừa khéo hôm nay Trần Hân có việc ở Hoa đại, hai người dứt khoát hẹn giờ gặp.

“Là thế này ạ, em có một người bạn……”

Sau vài câu hàn huyên đơn giản, Tưởng Huỳnh đi thẳng vào vấn đề.

Về việc xử lý mối quan hệ với Lục Chi Hề, Tưởng Huỳnh đã tự mình suy nghĩ các biện pháp khả thi, nhưng xuất phát từ sự thận trọng, cô vẫn quyết định tìm đến chuyên gia để xin giúp đỡ và lời khuyên.

Sau khi làm mờ mối quan hệ đã từng có giữa hai người, cô khéo léo miêu tả lại tình huống khó xử hiện tại giữa họ cho Trần Hân nghe.

“Cô Trần, em không phải nhà trị liệu tâm lý chuyên nghiệp, cũng chưa từng tiếp xúc với những ca đặc biệt khác, cô có lời khuyên nào tốt không ạ? Em hy vọng cuối cùng có thể cùng anh ấy ai sống cuộc sống của người nấy mà không quấy rầy lẫn nhau.”

Trần Hân nghiêm túc nghe xong tình huống cô kể, hỏi: “Gia cảnh người bạn này của em có phải khá tốt không?”

“Vâng ạ.”

Nhận được câu trả lời khẳng định, Trần Hân đại khái đã hiểu tình hình cô nói.

Cô ấy bảo Tưởng Huỳnh, trong những ca đặc biệt mà cô ấy biết, những người có đặc điểm tính cách cố chấp thường thiếu mong muốn tìm kiếm sự giúp đỡ.

“Những người này có thể có một số đặc điểm điển hình như cô độc, thiếu lòng tin vào người khác. Nếu cậu ấy chịu tiếp xúc với em, bất kể quan hệ của hai người là gì, chứng tỏ cậu ấy rất tin tưởng em, đây là một chuyện tốt, ít nhất hai người có thể giao tiếp.”

Trên cơ sở đó, Trần Hân giải thích tiếp:

“Nhận thức của con người xét đến cùng đều xoay quanh hai trung tâm: bản thân và người khác. Thực ra ở một mức độ nào đó mà nói, tâm lý học cũng là ngành khoa học nghiên cứu con đường tương tác giữa chủ thể và người khác. Ngoại trừ một số ca đặc biệt, người bình thường đều có thể ý thức được rằng thế giới không xoay quanh mình, cho nên đối thoại bình đẳng, thương lượng nhượng bộ với người khác là quy tắc xã giao mặc định.”

“Nhưng đối với người bạn của em, có lẽ từ nhỏ đến lớn, đa số những người xung quanh cậu ấy đều tồn tại để phục vụ cậu ấy. Ở một mức độ nào đó có thể nói, thế giới chính là xoay quanh cậu ấy, cho nên cậu ấy thường sẽ thể hiện sự áp đặt rất mạnh mẽ.”

Trần Hân khuyên cô dùng phương thức hòa hoãn trong phạm vi người bạn kia có thể chấp nhận được, để cậu ấy hiểu cuộc sống của cô vận hành như thế nào, dần dần chấp nhận việc cậu ấy không thể can thiệp vào cuộc sống của cô, sau đó từ từ kéo giãn khoảng cách, để cậu ấy quay về với cuộc sống của chính mình.

Cô ấy còn bổ sung thêm, vì tình huống mỗi ca đặc biệt mỗi khác, phương pháp này chưa chắc đã hiệu quả, nhưng ít nhất cũng đáng để thử một lần.

“Lời khuyên cô Trần đưa ra cho tớ cũng tương tự như phương pháp tớ nghĩ trước đó.”

Buổi trưa ăn cơm ở căng tin, Tưởng Huỳnh kể cho Chu An Ninh nghe kết luận sau khi trao đổi với Trần Hân, rồi uống một ngụm canh gà hầm nóng hổi.

Đáng lẽ thời tiết đầu xuân đã ấm lên rồi, nhưng hai ngày nay cô cứ thấy lạnh run người, nước canh ấm áp trôi vào dạ dày mới khiến cơ thể ấm lên đôi chút.

“Tớ thấy các cậu ít nhiều vẫn có chút ý tứ của lương y như từ mẫu, muốn hướng thiện cho người ta, nhân từ quá.”

Tuy Chu An Ninh cũng là sinh viên chuyên ngành tâm lý học, nhưng đối với người ngoài Tưởng Huỳnh, lòng đồng cảm của cô nàng có đấy nhưng không nhiều.

Đặc biệt là loại người đã bị cô nàng liệt vào danh sách rắc rối như Lục Chi Hề, trong mắt Chu An Ninh càng không xứng đáng nhận được chút kiên nhẫn nào.

“Chẳng phải là lấy mạnh thắng yếu sao? Theo tớ, cậu cứ trực tiếp công phá phòng tuyến tâm lý của Lục Chi Hề, chiếm cứ vị trí cao về mặt tâm lý, trấn áp anh ta.”

Tưởng Huỳnh thừa nhận Chu An Ninh nói cũng có lý, nhưng phương thức cấp tiến như vậy chưa bàn đến hậu quả, cái gọi là công phá này phải làm thế nào?

“Đơn giản thôi, chỉ cần anh ta không nghe lời, cậu cứ phủ đầu mắng cho anh ta ngơ ngác luôn, sau đó nhân cơ hội xoa đầu khen một câu ngoan lắm, anh ta nếm được ngọt ngào sẽ làm theo logic của cậu ngay.”

Tưởng Huỳnh lặng lẽ nhìn chằm chằm Chu An Ninh một lúc.

“Có phải cậu tham khảo mấy mối quan hệ nam nữ thiểu số trên cái tài khoản công chúng kia của cậu không?”

Chu An Ninh thẳng thắn gật đầu: “Đúng rồi. Lời khuyên của cô Trần thuộc về thủ đoạn dụ dỗ, nếu không hiệu quả thì cứ dùng biện pháp mạnh, biết đâu lại có tác dụng thì sao?”

Tưởng Huỳnh không lên tiếng.

Cô hy vọng lời khuyên của cô Trần sẽ hiệu quả, bởi trực giác mách bảo cô rằng phương pháp lấy độc trị độc của Chu An Ninh rất nguy hiểm.

Cơm trưa xong, Lục Chi Hề gọi điện tới, giọng nói nhẹ nhàng.

“Huỳnh Huỳnh, em còn bận không?”

Từ khi Tưởng Huỳnh đồng ý duy trì liên lạc trên xe hôm đó, ngày nào anh cũng gọi điện cho cô đúng giờ đúng chỗ như đi chấm công.

Cũng chẳng nói chuyện gì kỳ quái, anh toàn hỏi mấy câu đại loại như ăn gì ngon, bận việc gì… cứ như tán gẫu bình thường vậy.

Nhưng mỗi lần kết thúc cuộc gọi, Lục Chi Hề đều sẽ ướm hỏi cô có muốn gọi video không, có muốn gặp mặt không.

Giống như một tên tội phạm tà ác đang cố gắng câu dẫn, dụ dỗ cô vậy.

“Lát nữa tôi phải đến buổi giao lưu học lên cao và việc làm của khoa.” Cô nói.

Đây là việc đã được ấn định từ một tháng trước.

Hội sinh viên khoa mời các sinh viên năm tư và năm nhất cao học hiện tại đến chia sẻ kinh nghiệm chuẩn bị hồ sơ xin học bổng, du học hoặc tìm việc làm, được coi là truyền thống lâu đời của khoa Tâm lý học.

Lục Chi Hề lập tức hỏi cô có đi một mình không, buổi giao lưu còn có những ai.

Thực ra lúc còn yêu nhau, anh cũng thích hỏi cô như vậy, nhưng khi đó Tưởng Huỳnh tưởng anh chỉ thuận miệng hỏi thôi.

Bây giờ cô đã hiểu, Lục Chi Hề thực chất là đang kiểm tra hành tung của cô.

Tưởng Huỳnh vốn định nói chuyện này chẳng liên quan gì đến anh, nhưng nhớ lại kết quả cuộc trò chuyện với Trần Hân sáng nay, cô liền đổi giọng, kể hết những người sẽ có mặt cho Lục Chi Hề nghe.

Quả nhiên khi nghe đến một cái tên trong số đó, anh phản ứng rất mạnh, giọng nói mang theo vẻ không dám tin: “Tại sao Du Tư Ngôn lại đi? Hắn ta có phải sinh viên Hoa đại đâu.”

“Lúc hội sinh viên gửi lời mời, tôi và anh ấy còn đang yêu nhau nên họ mời luôn cả anh ấy. Hơn nữa tháng chín năm nay anh ấy sẽ học thạc sĩ ở Hoa đại, cũng coi như là bạn học của tôi, được mời là chuyện bình thường.”

Tưởng Huỳnh kể lại đầu đuôi sự việc cho anh.

Người đầu dây bên kia im lặng hai giây rồi nói: “Anh không muốn em đi.”

“Sự phản đối của anh không có hiệu lực.”

Bị từ chối, Lục Chi Hề rõ ràng rất không vui: “Nhưng trước đây rõ ràng em đã nói, chỉ cần anh trao đổi với em, em sẽ sẵn sàng điều chỉnh mà.”

Tưởng Huỳnh nhớ lại, đó là chuyện sau khi chia tay, lúc cô phát hiện anh giở trò sau lưng.

Cô dở khóc dở cười: “Tiền đề để tôi làm vậy là anh phải là bạn trai của tôi. Nhưng hiện tại tôi chỉ đồng ý nghe điện thoại của anh thôi.”

Nói xong, bên kia lập tức im bặt như đang toan tính điều gì đó.

Nghĩ đến tiền án tiền sự của Lục Chi Hề, Tưởng Huỳnh lại nhắc nhở: “Anh không được dùng mấy cách kỳ quặc để ngăn cản anh ấy đến đó đâu nhé, nếu không sau này tôi sẽ không bao giờ nghe điện thoại của anh nữa.”

Hai ba giây sau, Lục Chi Hề mới mở miệng: “Được rồi.”

Tưởng Huỳnh nghẹn lời.

Hóa ra anh thực sự định giở trò.

Theo tình hình hôm qua, thường nói chuyện được mười phút là Lục Chi Hề sẽ biết điều mà không quấy rầy cô nữa.

Nhưng hôm nay anh mãi không cúp máy, cũng chẳng nói gì, cứ như muốn đi cùng cô đến buổi giao lưu vậy.

Tưởng Huỳnh định cho anh chút thời gian để chấp nhận, cũng không vội cúp máy, bỏ điện thoại vào túi, đeo tai nghe không dây rồi đi thẳng về phía khoa.

Đến cửa khoa, một nam sinh tóc đen vừa vặn đi tới từ đầu con đường nhỏ đối diện.

Tưởng Huỳnh cười chào: “Tư Ngôn.”

Vừa dứt lời, trong tai nghe lập tức vang lên giọng nói bất mãn của Lục Chi Hề.

“Sao em lại vui vẻ thế?”

Tưởng Huỳnh chợt nhớ ra cuộc gọi với Lục Chi Hề vẫn đang kết nối, cũng chẳng buồn giải thích, chỉ nói: “Được rồi, tôi đến khoa rồi, anh đi làm việc của mình đi.”

Nói xong cô cúp máy luôn.

“Lâu rồi không gặp, anh mang cà phê cho em này.”

Du Tư Ngôn xách theo một túi giấy đựng cà phê nóng đi tới đưa cho cô.

Từ sau khi chia tay, họ chưa từng gặp lại nhau, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhắn vài câu về chuyện chương trình thạc sĩ.

Hôm nay Tưởng Huỳnh dậy quá sớm, qua buổi trưa là buồn ngủ díu mắt, không ngờ anh ấy lại tâm lý mua cà phê, cô cảm kích nói: “Cảm ơn anh, ly cà phê này đúng là cứu tinh của em.”

“Anh biết buổi chiều em hay buồn ngủ mà.”

Hai người cùng nhau đi về phía phòng họp, sóng vai bước đi nhưng cố ý giữ một khoảng cách nhất định, trò chuyện về tình hình gần đây như những người bạn bình thường.

Tưởng Huỳnh kể mình đã vào nhóm đề tài nghiên cứu tự kỷ của giáo sư Trình Uẩn Nghi ở Kinh Sư Đại, Du Tư Ngôn cũng nhắc đến việc anh ấy nhận được công việc trợ lý nghiên cứu từ xa về tương tác người – máy của một trường đại học ở Mỹ, cảm ơn cô trước đây đã giúp trau chuốt hồ sơ xin việc.

Gần đến phòng họp, Du Tư Ngôn hơi chậm bước chân lại, cúi đầu nhìn cô, hỏi: “Gần đây… anh ta có làm phiền em nữa không?”

Tưởng Huỳnh sững lại, sau đó cười cười: “Yên tâm đi, anh ta không làm loạn như trước nữa đâu.”

Nói xong, mũi cô hơi ngứa, cúi đầu hắt hơi một cái.

“Cần giúp gì thì cứ nói với anh bất cứ lúc nào nhé.”

Nói rồi Du Tư Ngôn lại khựng lại một chút: “Dạo này giao mùa, em chú ý sức khỏe.”

Khi buổi giao lưu kết thúc thì trời đã tối, Du Tư Ngôn có việc ở trường nên vội vàng rời đi sau khi chào tạm biệt Tưởng Huỳnh.

Nhiệt độ ban đêm giảm mạnh so với ban ngày, cơn mưa rả rích suốt ngày cũng đã tạnh. Tưởng Huỳnh một mình đi về phía căng tin, mặt đất dưới chân phủ một lớp nước ẩm ướt, phản chiếu ánh sáng vụn vỡ dưới ánh đèn đường lạnh lẽo.

Gió lạnh mang theo hơi nước thốc vào mặt, cô hắt hơi liên tiếp ba cái.

Đi qua bãi cỏ, điện thoại trong túi rung lên, Tưởng Huỳnh lấy ra xem, lại là một cuộc gọi đến.

Tâm trạng Lục Chi Hề cả buổi chiều nay đều vô cùng bực bội vì nghe thấy tiếng gọi “Tư Ngôn” nhẹ nhàng của cô, lúc này trong bụng chứa cả tấn câu hỏi.

Bây giờ em đang ở một mình sao?

Hôm nay em có nói chuyện với Du Tư Ngôn không?

Chia tay rồi sao còn đi gần nhau thế……

Thực ra trong lòng anh hiểu rõ, so với lúc anh mới từ Mỹ về tìm Tưởng Huỳnh, mọi chuyện đã có tiến triển rất khả quan. Ví dụ như cô thực sự đã chia tay Du Tư Ngôn, hay như việc cô hiện tại chịu nghe điện thoại của anh, hơn nữa đa số thời gian thái độ nói chuyện của cô đều rất nhu hòa.

Tuy Du Tư Ngôn không còn là mối đe dọa, nhưng điều đó không ngăn cản được việc anh khó chịu khi thấy cô tiếp xúc với tên đó. Nếu có thể, anh thực sự muốn xuất hiện ngay tại Hoa đại để canh giữ bên cạnh cô.

Đáng tiếc Tưởng Huỳnh không muốn.

Cô tuy tính tình tốt nhưng có nguyên tắc làm việc của riêng mình, ép buộc là không được, cô sẽ giận.

Dù khi giận trông cô vẫn ôn hòa, nhưng Lục Chi Hề không muốn cô lại dùng giọng điệu xa cách đề phòng đó nói chuyện với anh nữa.

Phải tính kế từ từ.

Điện thoại kết nối, Lục Chi Hề còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy giọng nói mang âm mũi rõ rệt của Tưởng Huỳnh: “Hôm nay anh không bận à? Sao lại gọi điện thoại tới?”

Sự chú ý của anh lập tức chuyển hướng: “Em bị cảm à? Anh bảo người mang thuốc và canh hầm qua cho em nhé.”

“Không cần đâu, chỉ cảm nhẹ thôi. Đã bảo chỉ gọi điện thoại thôi mà, anh đừng đến đây, cũng đừng bảo người mang đồ đến.”

Nói xong câu này, Tưởng Huỳnh lại hắt hơi một cái.

Cái mùa xuân chết tiệt ở Bắc Kinh này lạnh quá đi mất.

Lục Chi Hề vẫn chưa từ bỏ, anh nhắc lại chuyện cô bị sốt khi giao mùa lần trước, lại bắt đầu cố gắng thuyết phục cô chấp nhận đề nghị của mình.

“Không cần đâu, Chi Hề, quan hệ hiện tại của chúng ta không cần anh làm như vậy.” Cô rất kiên quyết.

Lục Chi Hề im lặng.

Thực ra trong lòng anh hiểu rõ, Tưởng Huỳnh từ chối ý tốt của anh là vì cô từ chối con người anh, ngay cả việc đồng ý nói chuyện điện thoại cũng chẳng qua là vì báo đáp anh mà thôi.

Nhưng từ khi bắt đầu yêu nhau, anh đã quen với việc xử lý mọi chuyện lớn nhỏ của cô.

Chỉ trong bốn tháng ngắn ngủi sau khi chia tay, anh đã ý thức sâu sắc rằng việc dời sự chú ý khỏi Tưởng Huỳnh, bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào của cô, đối với anh đều là điều không thể chịu đựng nổi.

Cách làm vạch rõ giới hạn hiện tại của Tưởng Huỳnh khiến anh có cảm giác khó chịu vì không biết phải làm sao.

Chưa đợi anh nghĩ ra đối sách tốt hơn, Lục Chi Hề lại nghe cô nói: “Tối mai anh hẵng gọi cho tôi nhé, ban ngày tôi có việc khác rồi.”

Lục Chi Hề theo thói quen hỏi có việc gì, sau khi nhận được câu trả lời thành thật, anh sững người mất một giây.

Tưởng Huỳnh nói với anh rằng, hai hôm trước mới biết Quý Tuân học cùng lớp với Vệ Trinh. Vừa hay Vệ Tình cứ đòi gặp cô mãi nên Vệ Trinh định dẫn cả Vệ Tình và Quý Tuân đến Hoa đại tìm cô và Chu An Ninh chơi.

Sự kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng bùng nổ, Lục Chi Hề nghiến răng nghiến lợi: “Không được!”

Hiện tại anh có thể nhẫn nhịn Du Tư Ngôn, nhưng tuyệt đối không thể nhẫn nhịn tên Quý Tuân kia.

Hơn nữa lần này không chỉ có Quý Tuân, mà còn cả Vệ Trinh nữa… Vệ Trinh tại sao lại xuất hiện?!

Tưởng Huỳnh không ngờ phản ứng của anh khi nghe đến tên Quý Tuân còn lớn hơn cả khi nghe đến Du Tư Ngôn, cô cảm thấy đầu đau ong ong.

“Đây là giao tiếp bình thường trong cuộc sống của tôi, anh không thể can thiệp.” Cô cố gắng nói lý lẽ.

“Không được!” Anh lặp lại hai chữ này, giọng điệu vừa giận dữ vừa uất ức.

Tưởng Huỳnh khuyên giải hết lời nhưng Lục Chi Hề vẫn kiên quyết không chịu. Lúc này một cơn gió lạnh thổi tới khiến đầu cô càng thêm đau nhức.

“Anh phải tôn trọng cuộc sống của tôi. Nếu ngày mai họ không xuất hiện, tôi sẽ có lý do chính đáng để nghi ngờ là do anh làm. Nếu thế thật, tôi sẽ không bao giờ nghe điện thoại của anh nữa. Còn chuyện tiền nong của bố tôi… tôi sẽ rút tiền mặt ném trước cửa chung cư anh, coi như trả lại cho anh.”

Lời này vừa nói ra, đầu dây bên kia lập tức im bặt.

Điện thoại im lặng vài giây, cô nghe thấy tiếng thở nặng nề của Lục Chi Hề, còn cả tiếng sụt sịt mũi.

Một lúc lâu sau anh mới rầu rĩ mở miệng: “Anh thấy không khỏe.”

“Không khỏe chỗ nào?”

“Buồn nôn.” Anh thì thầm.

Tưởng Huỳnh thở dài, bảo anh: “Không khỏe thì đi khám bác sĩ đi.”

“Vậy ngày mai em đi cùng anh nhé.”

Chủ đề lại quay vòng về đây, cô cảm thấy anh cố ý, cũng bắt đầu thấy bực mình, dứt khoát nói: “Anh cứ thích ra điều kiện thế này, ngày mai tôi sẽ không nghe điện thoại của anh nữa, ngày kia hẵng nói.”

Dứt lời Tưởng Huỳnh cúp máy luôn.

Sau đó điện thoại của cô liên tiếp nhận được mấy cuộc gọi, như thể đối phương vẫn chưa từ bỏ ý định, nhưng thấy cô mãi không bắt máy, mười mấy phút sau rốt cuộc cũng yên ắng trở lại.

Hôm nay là thứ bảy, trời quang mây tạnh, nắng đẹp rực rỡ.

Khi Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh cùng đến cổng đông Hoa đại, ba người kia đã đợi sẵn.

Hai cậu con trai đều cao ráo, đẹp trai ngời ngời. Vệ Trinh xách theo Vệ Tình, còn Quý Tuân xách trà sữa.

Nhìn thấy Tưởng Huỳnh, Vệ Tình hất tay anh trai ra, lao như bay về phía cô.

Phải nói là cô bé lớn nhanh quá, đâm vào lòng cô đau điếng.

Tình Tình làm nũng một lúc, kể lể nỗi nhớ nhung với Tưởng Huỳnh, sau đó hỏi cô sao lại đeo khẩu trang.

“Chị bị cảm rồi, Tình Tình đừng lại gần chị quá nhé.” Giọng Tưởng Huỳnh hơi khàn.

Vệ Trinh kéo Vệ Tình ra, nói với Tưởng Huỳnh rằng Bắc Kinh dạo này lại đang vào mùa cúm, nếu là cúm thì phải đi bệnh viện, thuốc thường không có tác dụng mấy.

Nói xong, cậu cúi đầu trừng mắt nhìn em gái mình: “Anh đã bảo rồi, dẫn em ra ngoài chơi thì phải ngoan ngoãn một chút, vừa thả tay ra là phóng đi như tên lửa đạn đạo thế này, suýt nữa thì đâm bay chị Huỳnh Huỳnh. Haizz, biết thế anh mang dây xích chó đi cho rồi.”

Tình Tình lườm anh trai một cái: “Nếu em là chó thì anh cũng là chó.”

Nói xong cô bé lại hất tay Vệ Trinh ra, nắm lấy tay Tưởng Huỳnh: “Năm nay em bị cúm rồi, có kháng thể rồi, em không sợ.”

“Được ở bên cạnh mấy em nam sinh cấp ba đẹp trai thế này, tớ cảm giác như mình trẻ lại tuổi 17 vậy.”

Chu An Ninh cầm ly trà sữa cười hì hì nói.

Quý Tuân tính tình hay thẹn thùng, bị Chu An Ninh nhìn bằng ánh mắt “từ ái” khiến mặt cậu ấy đỏ bừng, vội đưa ly trà sữa nóng còn lại cho Tưởng Huỳnh: “Chị Huỳnh Huỳnh, chị uống không ạ?”

Tưởng Huỳnh nhận lấy trà sữa, nói cảm ơn.

Hai cậu con trai hiện đều đang học lớp 12, chuẩn bị thi đại học chính thức ở trong nước. Thứ bảy này đến Hoa đại cũng là muốn lấy chút may mắn.

Đợi Vệ Trinh thi đại học xong, tháng bảy năm nay, Tình Tình sẽ cùng Ngô Khê sang Mỹ đi học. Biết Tưởng Huỳnh tương lai cũng sẽ sang Mỹ, khuôn mặt đang ủ rũ của cô bé lại rạng rỡ hẳn lên.

Vệ Trinh và Tưởng Huỳnh đã lâu không liên lạc, ký ức còn dừng lại ở lần cô và Lục Chi Hề đến nhà cậu làm khách. Lúc này hỏi thăm tình hình gần đây của cô, cậu mới biết chuyện hai người đã chia tay.

Nghe tin này, cậu sững sờ một lúc lâu.

Không thể nào, Vệ Trinh nghĩ thầm.

Lần trước họ đến nhà làm khách, ánh mắt anh Alex chưa từng rời khỏi chị Huỳnh Huỳnh, cứ như chó giữ xương vậy, lúc đó cậu còn chẳng dám bắt chuyện với chị ấy.

Hơn nữa trông chị Huỳnh Huỳnh cũng rất thích anh ấy, sao lại chia tay được chứ?

Nhưng Vệ Trinh nhận thấy Tưởng Huỳnh dường như không muốn nhắc đến chuyện này lắm, nên cũng cười ha hả cho qua chuyện.

Mấy người cùng nhau đi dạo một vòng quanh khuôn viên Hoa đại, sau đó ăn một bữa no nê ở căng tin, còn chụp ảnh lưu niệm.

Ảnh toàn là trai xinh gái đẹp, Chu An Ninh hớn hở đăng lên vòng bạn bè khoe khoang một phen, chỉ trong vòng nửa giờ đã thu về cả trăm lượt like của bạn bè.

Người chuyên “giả chết” trên vòng bạn bè của Chu An Ninh là Thích Châu cũng lặng lẽ để lại một bình luận: “Hai chị gái ăn ngon thật đấy.”

Chu An Ninh thấy vậy trả lời: “Coi như cậu nói được một câu tiếng người.”

Chập tối, các cô tiễn anh em nhà họ Vệ và Quý Tuân lên xe gia đình đón về. Khi trở lại ký túc xá, Tưởng Huỳnh bắt đầu cảm thấy không ổn.

Cả người mệt mỏi rã rời, hơi thở nóng hầm hập.

Chu An Ninh sờ trán cô: “Hơi nóng đấy, không phải cúm thật chứ?”

“Cúm thường sẽ sốt cao, chắc tớ chỉ bị cảm xoàng do đổi mùa thôi, uống thuốc trước xem sao đã.”

Cô tìm nhiệt kế đo thử, sốt nhẹ, sau đó tìm thuốc uống hai viên theo liều lượng rồi leo lên giường ngủ.

Có lẽ do tác dụng của thuốc, cô ngủ mê man đến tận tối muộn.

Khi mở mắt ra lần nữa, Tưởng Huỳnh nhận ra tình hình thực sự không ổn chút nào.

Mọi khi uống thuốc xong là hạ sốt, nhưng lần này thuốc hạ sốt dường như vô tác dụng. Trán cô nóng hừng hực, cả người đau nhức không chịu nổi.

Tưởng Huỳnh lấy điện thoại ra xem, đã là 12 giờ rưỡi đêm.

Vào lúc 0 giờ 1 phút, cô nhận được một tin nhắn từ số điện thoại không lưu tên.

“Huỳnh Huỳnh, em còn giận không?”

Tưởng Huỳnh tuy đầu đau như búa bổ rất khó chịu, nhưng đọc tin nhắn này lại thấy buồn cười.

Bảo anh ngày kia hẵng gọi, anh đúng là canh đúng giờ gửi tin nhắn thật.

Cô thực sự quá mệt, không trả lời ngay mà nhét điện thoại xuống dưới gối, vừa nhắm mắt lại liền mơ màng chìm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Không biết qua bao lâu, Tưởng Huỳnh nghe thấy giọng nói có phần nôn nóng của Chu An Ninh, hình như đang gọi tên cô.

Cô hơi hé mắt, chưa kịp nhìn rõ người trước mặt đã mệt mỏi nhắm lại.

Rất nhanh, cửa phòng ký túc xá được mở ra. Tưởng Huỳnh cảm giác có người sờ trán mình, sau đó nghe thấy tiếng trao đổi giữa dì quản lý ký túc xá và Chu An Ninh.

“Uống thuốc chưa?”

“Vẫn nên đưa đi bệnh viện thôi, sốt cao quá.”

“Bạn trai con bé đâu?”

Chu An Ninh tuy khỏe, nhưng cõng Tưởng Huỳnh ra tận cổng trường bắt xe thì vẫn rất quá sức.

Cô nàng nghĩ đi nghĩ lại, gọi cho Du Tư Ngôn hai cuộc không thấy ai nghe máy, lúc này mới nhớ ra Tưởng Huỳnh từng nói Du Tư Ngôn ngủ thường để chế độ không làm phiền.

Cô nàng thở ngắn than dài bắt đầu tìm số liên lạc của bạn trai cũ Thích Văn.

Bây giờ là nửa đêm, lại thêm tình huống đặc biệt Tưởng Huỳnh bị ốm, dì quản lý bảo Chu An Ninh ở lại phòng chăm sóc Tưởng Huỳnh, dì sẽ xuống mở cửa cho chàng trai đến đón.

Tốc độ làm việc của Thích Văn quả nhiên rất nhanh, Chu An Ninh gọi điện xong chưa đầy nửa tiếng đã có người gõ cửa phòng ký túc xá.

“Bây giờ tiện mở cửa không?”

Chu An Ninh nghe giọng chàng trai trẻ ngoài cửa, cảm thấy có gì đó sai sai.

Đây đâu phải giọng Thích Văn.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...