Đối với sự cố chấp của Lục Chi Hề, Tưởng Huỳnh đã sớm chuẩn bị tâm lý.
Cô thể hiện rõ thái độ của mình, không cho anh không gian để ảo tưởng. Dù lúc này anh chưa chấp nhận được, nhưng một ngày nào đó cũng sẽ phải chấp nhận thôi, con người ta đâu thể lừa mình dối người cả đời.
Hai người mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, ngồi bên bàn ăn trong phòng bệnh.
Tưởng Huỳnh khôi phục lại thái độ ôn hòa thường ngày, còn Lục Chi Hề thì vẫn ân cần múc canh múc cháo cho cô như trước.
Thói quen chu đáo tỉ mỉ này của anh đã ăn sâu bén rễ từ khi hai người còn yêu nhau, cô cũng mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Đúng lúc họ đang ăn tối trong bầu không khí hòa hợp một cách kỳ quặc, điện thoại của Tưởng Huỳnh lại vang lên.
Cô cầm máy lên, chần chừ nhìn dãy số hiển thị vùng gọi đến là Mỹ.
Lục Chi Hề u ám hỏi: “Lại là ai tìm em?”
Tưởng Huỳnh quay màn hình điện thoại về phía anh: “Là cuộc gọi từ Mỹ.”
Lục Chi Hề nhận ra dãy số đó, sắc mặt hơi trầm xuống, nói với cô: “Là bố anh đấy, đưa anh xử lý cho.”
Đây là chuyện gia đình anh, Tưởng Huỳnh vốn cũng chẳng muốn can dự, bèn đưa điện thoại cho anh.
Lục Chi Hề thẳng tay chặn số đó, tiện thể còn thấy trong danh sách chặn có cả số điện thoại trước đây anh dùng để gọi cho Tưởng Huỳnh.
Anh mặt không đổi sắc nhìn màn hình điện thoại, nói với cô: “Anh sẽ cảnh cáo ông ấy sau này không được làm phiền em nữa, đừng lo lắng.”
Đồng thời anh lặng lẽ gỡ chặn những số điện thoại của mình, rồi trả điện thoại lại cho cô.
Chuyện nhà Lục Chi Hề đã ầm ĩ suốt ba tháng nay. Tuy bình thường khi ở bên nhau anh chưa bao giờ nhắc đến, nhưng từ việc anh thường xuyên phải nghe điện thoại và tiếng cảnh báo thỉnh thoảng vang lên từ máy tính, Tưởng Huỳnh vẫn lờ mờ đoán ra được tình trạng giằng co trong đó.
Cô không nhịn được hỏi: “Có lần bà nội anh cũng gọi cho tôi, hỏi tôi anh đang ở đâu, nhưng tôi không nói. Lần này tại sao bố anh lại muốn liên lạc với tôi?”
“Nếu em có xem tin tức thì chắc biết hiện tại ông ta đang bị điều tra. Theo tình hình trước mắt, ông ta sẽ phải đối mặt với khoản tiền phạt khổng lồ, mà ông nội anh sẽ không cho phép ông ta động vào tài sản liên quan đến công ty của gia đình, cho nên ông ta đang cân nhắc bán đi những công ty đã lén lút sau lưng mẹ anh tặng cho tình nhân và con riêng.
“Anh đã nhờ luật sư khởi kiện đòi lại số tài sản vốn thuộc về mẹ anh, đồng thời chấp nhận mua lại một nửa số cổ phần vốn thuộc về ông ta với mức giá hai bên có thể chấp nhận được, ép ông ta ly hôn với mẹ anh. Hiện tại ông ta vẫn chưa muốn chấp nhận mức giá anh đưa ra, có lẽ muốn thông qua em để khiến anh nhượng bộ.”
Lục Chi Hề nói rất khéo léo, Tưởng Huỳnh đoán anh muốn dùng cách này để khiến bố mình phải ra đi với hai bàn tay trắng.
“Anh đã cho họ cơ hội, nhưng họ lại coi sự khoan dung của anh là yếu đuối.”
Sợ Tưởng Huỳnh hiểu lầm mình máu lạnh vô tình, anh kiên nhẫn giải thích thêm.
“Anh từng nói với bố anh rằng, chỉ cần ông ta giấu kỹ đám con riêng và tình nhân đi thì anh có thể coi như không thấy. Nhưng ông ta không nghe, có lẽ vì ông ta thích những đứa trẻ giống mình hơn chăng. Tóm lại năm ngoái ông ta đã làm rất nhiều chuyện khiến mẹ anh liên tục mất kiểm soát, cho nên anh định giúp họ một tay.”
Tưởng Huỳnh rơi vào trầm mặc.
Đa số thời gian cô đều không đồng tình với tác phong xử lý công việc cường thế của Lục Chi Hề, nhưng trong chuyện của bố mẹ anh, cô lại cảm thấy có thể thông cảm được.
Đây không phải là một chủ đề vui vẻ, Lục Chi Hề không muốn làm hỏng bữa ăn của hai người nên không nói thêm nữa.
Ăn cơm xong không lâu, sau khi y tá kiểm tra theo thông lệ, Tưởng Huỳnh chuẩn bị đi ngủ, đồng thời kiên quyết không cho Lục Chi Hề ngồi bên mép giường.
“Nếu anh cứ nhìn chằm chằm tôi ở mép giường, tôi không ngủ được.”
Anh đề nghị: “Vậy em có thể coi anh như cái gối ôm.”
Thế càng không được, Tưởng Huỳnh nghiêm túc từ chối, còn bắt anh sau này không bao giờ được nhắc đến chuyện như vậy nữa, nếu không sẽ bị nghi ngờ là quấy rối t*nh d*c.
Lục Chi Hề rõ ràng rất thất vọng, nhưng vẫn làm theo yêu cầu của cô, đi vào phòng nghỉ của người nhà bên cạnh để giải quyết công việc riêng.
Phòng bệnh trở lại yên tĩnh, chỉ có ngọn đèn ở góc phòng vẫn sáng, Tưởng Huỳnh rúc vào trong chăn ngủ thiếp đi.
Cô đã đánh giá quá thấp mức độ hành hạ của bệnh cúm này, nó không giống đợt cảm lạnh sốt cao hồi tháng 12 đến nhanh đi nhanh. Sốt cao chỉ là màn dạo đầu, vừa ngủ được hai tiếng là cổ họng bắt đầu đau rát, cơ bắp đau nhức, khó chịu như đang chịu cực hình.
Vì ngủ không ngon, cô vô thức trở mình liên tục trên giường bệnh. Trong lúc mơ màng, cô nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, có người đi đến bên cạnh, ghé vào tai cô khẽ hỏi.
“Khó chịu à?”
Cô không mở mắt, “Ừm.”
“Đau họng không?”
“Ừm.”
“Người cũng đau?”
Cô không còn sức trả lời, nhắm mắt khẽ gật đầu.
Lại qua một hai phút, Tưởng Huỳnh cảm thấy có một bàn tay đỡ sau gáy mình, cô hơi hé mắt nhìn sang.
Ngọn đèn sàn ở góc phòng bệnh tỏa ra ánh sáng vàng nhạt như ánh chiều tà lan tràn đến bên giường bệnh nửa ẩn trong bóng tối, cũng khẽ chiếu sáng khuôn mặt Lục Chi Hề.
Đôi mắt trong veo của anh ôn hòa nhìn cô, nhẹ nhàng dỗ dành: “Huỳnh Huỳnh, há miệng ra nào.”
Tư duy trì trệ chưa kịp hoạt động, Tưởng Huỳnh theo bản năng làm theo lời anh nói.
Lục Chi Hề đưa chiếc chai có vòi xịt vào miệng cô, lại bóp nhẹ sau gáy cô, bảo cô há to thêm chút nữa, lưỡi đè xuống, đừng chặn vòi xịt.
Làn sương thuốc phun vào cổ họng, vị chua chua ngọt ngọt, theo sau là cảm giác mát lạnh như bình chữa cháy dập tắt cơn đau rát như dao cứa nơi yết hầu.
Biết Lục Chi Hề đang giúp mình giảm bớt khó chịu, Tưởng Huỳnh cũng ngoan ngoãn hợp tác. Khi anh thu tay lại, cô còn nắm lấy tay áo anh, giọng mơ hồ: “Thêm chút nữa đi.”
Anh yêu thương xoa má cô, “Một lần không được dùng quá nhiều đâu, lát nữa thuốc ngấm sẽ hết đau thôi.”
Nói xong, Lục Chi Hề chủ động bắt đầu xoa bóp những chỗ đau nhức trên cơ thể cô.
Con gái thường nhạy cảm với sự đụng chạm của nam giới.
Nhưng có lẽ cũng vì di chứng từng là người yêu sống chung, Tưởng Huỳnh đang cơn buồn ngủ mê man, lý trí ngủ đông, không ý thức được rằng mình thiếu cơ chế phản kháng đối với sự đụng chạm của Lục Chi Hề.
Ngược lại, cô chìm vào giấc ngủ nhanh đến lạ thường.
Tưởng Huỳnh thích kiểu v**t v* này.
Khi cô còn rất nhỏ, lúc bố mẹ chưa ly hôn, nếu bị sốt, Vương Hâm cũng sẽ xoa bóp cơ thể cho cô như vậy.
Lòng bàn tay ấm áp mềm mại của mẹ v**t v* làn da đau nhức vì sốt, mang lại sự an ủi cả về thể xác lẫn tinh thần, điều này đã hình thành nên ký ức sống động nhất về sự an toàn trong lòng Tưởng Huỳnh.
Tuy nhiên việc xoa bóp cho người khác là một công việc cực kỳ nhàm chán và tẻ nhạt, sự kiên nhẫn của Vương Hâm cũng không nhiều, thường chỉ ấn được mười phút là dừng lại.
Và mục đích Vương Hâm làm như vậy cũng không hoàn toàn xuất phát từ lòng tốt muốn cô dễ chịu hơn, mà một phần nguyên nhân là vì bà thấy phiền khi nghe tiếng rên hừ hừ của cô lúc ốm đau.
Tưởng Huỳnh biết điều đó, cho nên mỗi lần Vương Hâm dừng tay, cô đều trở nên yên lặng lạ thường.
Không phải vì hết đau, mà là cô không muốn khiến Vương Hâm cảm thấy phiền chán.
Khi còn yêu nhau, Lục Chi Hề đã vô tình phát hiện ra thói quen nhỏ này của cô. Sau đó không chỉ những lúc Tưởng Huỳnh ốm sốt, ngay cả trong kỳ kinh nguyệt hàng tháng, anh cũng rất chu đáo xoa bóp cho cô.
Xúc cảm từ lòng bàn tay Lục Chi Hề rất khác với cảm giác mềm mại, ấm áp đặc trưng của bàn tay phụ nữ như Vương Hâm.
Do chơi quần vợt lâu năm, lòng bàn tay anh có những vết chai sạn do luyện tập để lại. Dù động tác rất nhẹ nhàng, cô vẫn có thể cảm nhận được lực đạo ẩn chứa trong từng đốt ngón tay và lòng bàn tay anh.
Mỗi khi bàn tay ấy lướt trên cơ thể cô qua lớp vải, Tưởng Huỳnh luôn ý thức được rằng anh có thể dễ dàng dùng một tay siết chặt eo cô, hoặc nắm trọn lấy bắp chân cô.
Nhưng động tác của anh luôn rất chừng mực, tận tâm tận lực dùng lực đạo vừa phải để giúp cô giảm đau, không hề có nửa điểm vượt quá giới hạn.
Quan trọng hơn là Lục Chi Hề không giống Vương Hâm làm một lúc rồi thôi. Anh sẽ kiên nhẫn xoa bóp cho đến khi Tưởng Huỳnh chìm vào giấc ngủ thật sâu.
Khi cô đang tận hưởng niềm vui được xoa bóp, dường như anh cũng đang tận hưởng công việc nhàm chán này.
Xác nhận Tưởng Huỳnh đã ngủ say, Lục Chi Hề luyến tiếc thu tay về, tránh việc tiếp tục sẽ đánh thức cô lần nữa.
Anh đau lòng vì cô bị ốm, nhưng lại rất trân trọng dáng vẻ không đề phòng của cô lúc này.
Tuy thời gian qua anh đã ôm cô rất nhiều lần, nhưng lần nào cô cũng co rúm lại như một chú nhím nhỏ, đêm nay là lần đầu tiên anh có thể chạm vào cơ thể cô thoải mái như vậy.
Nếu có thể, anh thực sự muốn lột bỏ quần áo của cô, chạm vào da thịt nóng hổi của cô, sau đó l*m t*nh với cô đến chết trên chiếc giường này.
Ánh trăng trong veo tĩnh lặng chiếu lên người Lục Chi Hề, khiến khuôn mặt xinh đẹp của anh tỏa ra vầng hào quang thanh khiết, như muốn che giấu đi những tâm tư dơ bẩn không thể nói ra ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo kia.
Lục Chi Hề không vào nhà vệ sinh giải quyết nhu cầu sinh lý, mà cúi người tựa bên cạnh Tưởng Huỳnh đang ngủ say, chăm chú lắng nghe hơi thở nhẹ nhàng của cô, hít hà mùi hương trên người cô.
Trong sự kiên nhẫn gần như tự hành hạ bản thân, anh vén lại tóc mái trên má cô, sau đó hôn lên đó một cái thật nhẹ, thật khẽ.
Đến tối ngày thứ ba bị cúm, thân nhiệt của Tưởng Huỳnh cuối cùng cũng ổn định ở mức bình thường, nhưng vẫn còn ho. Lục Chi Hề kiên quyết bắt cô ở lại bệnh viện theo dõi thêm một đêm nữa.
Tưởng Huỳnh nhắn tin báo trước cho Chu An Ninh, cô nàng trả lời ngay tức thì, trong sự do dự mang theo thăm dò, trong sự thăm dò lại mang theo cảnh giác.
“Lục Chi Hề được sủng ái rồi à? Được lên chức chính thất rồi sao?”
Nhận được câu trả lời phủ định, Chu An Ninh mới yên tâm, bảo sẽ đến bệnh viện đón cô.
Bệnh viện cách Hoa đại rất xa, Tưởng Huỳnh vốn không muốn phiền Chu An Ninh chạy đi chạy lại nên hai hôm nay mới nhất quyết không cho cô nàng đến. Nhưng lần này Chu An Ninh rất kiên quyết, hai người bèn hẹn giờ.
Nhưng cô không ngờ, ngày hôm sau khi xuất viện, cả Du Tư Ngôn cũng đến.
Lục Chi Hề biết cô muốn tự về đã rất không vui, vừa nhìn thấy Du Tư Ngôn liền sa sầm mặt mày. Thấy Tưởng Huỳnh cũng ngạc nhiên, anh đoán chắc là do Du Tư Ngôn tự mình muốn đến.
“Anh đến đây làm gì?” Anh cau mày hỏi Du Tư Ngôn.
“Đương nhiên là đón người rồi.”
Du Tư Ngôn cười nhạt, quay sang xin lỗi Tưởng Huỳnh: “Đêm em bị ốm anh không nhận được điện thoại của An Ninh, xin lỗi nhé. Anh đã tắt chế độ không làm phiền rồi, sau này em có thể tìm anh bất cứ lúc nào.”
Chu An Ninh ghé vào tai Tưởng Huỳnh thì thầm: “Sáng nay Du Tư Ngôn đến thư viện khoa mình trả sách, tớ gặp anh ấy, tiện mồm nhắc đến chuyện hôm nay cậu xuất viện, anh ấy chủ động bảo muốn đến đây. Tớ nghĩ đằng nào cậu cũng không định chấp nhận Lục Chi Hề, anh ấy đến thì đến thôi, nên tớ dẫn theo.”
Hai cô gái thì thầm to nhỏ, bên kia, Du Tư Ngôn bước đến trước mặt Lục Chi Hề.
Lục Chi Hề lạnh lùng nhìn anh ấy.
“Lần này đến đón cô ấy, thực ra tôi cũng muốn mượn cơ hội nói với cậu rằng, tôi chia tay cô ấy không phải vì sợ cậu, mà là tôi hy vọng cô ấy được sống thoải mái, cậu đừng tưởng bở mình là người chiến thắng.”
Nói xong, Du Tư Ngôn cười cười.
“Hơn nữa tôi không giống cậu, tôi không thẹn với lòng mình đối với cô ấy, chúng tôi chia tay rồi vẫn có thể làm bạn. Với tư cách là bạn của cô ấy, tôi cũng cảm ơn cậu đã chăm sóc cô ấy. Nhưng nói thẳng ra, chỉ cần cậu ở bên cạnh cô ấy, cô ấy sẽ sống rất khổ sở. Nếu cậu thực sự muốn tốt cho cô ấy thì nên tránh xa cô ấy ra một chút.”
Khi Tưởng Huỳnh ngẩng đầu nhìn về phía hai người họ, nhận thấy bầu không khí giằng co giữa hai người, vội vàng nói: “Xe đến rồi, đi thôi.”
Ánh mắt nặng nề của Lục Chi Hề rời khỏi người Du Tư Ngôn, nhìn về phía cô, tay vẫn cầm liễn canh hầm đã chuẩn bị sẵn cho cô.
“Anh đưa em lên xe.”
Tưởng Huỳnh cười với anh: “Không sao đâu, mấy ngày nay làm phiền anh quá.”
Cô bắt gặp ánh mắt anh, đọc được sự quyến luyến trong đó, cổ họng nghẹn lại một chút, nhưng nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, nói cảm ơn anh lần nữa.
Lục Chi Hề không kiên trì nữa, chỉ nói: “Vậy chuyện chúng ta đã thỏa thuận, em đừng quên nhé.”
Để có thể tiếp xúc thêm với cô, anh đã dùng việc chăm sóc cô bị ốm lần này làm cái cớ, hy vọng sau này mỗi tuần được gặp mặt cô một lần.
Anh thấy Tưởng Huỳnh ngẩn ra một chút, sau đó hơi bất đắc dĩ gật đầu với anh, bảo anh yên tâm, những gì đã hứa cô sẽ làm được.
Lục Chi Hề đứng lặng tại chỗ, nhìn Tưởng Huỳnh đi ra ven đường, lên xe cùng hai người kia. Xe từ từ lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ tấp nập rồi rời khỏi tầm mắt anh.
Anh mới không tin lời chia rẽ của Du Tư Ngôn đâu.
Lục Chi Hề quay lại phòng bệnh vắng tanh, vệ sĩ đợi ở cửa báo xe đã đến bãi đỗ.
Anh bảo người xuống trước chờ, sau đó ngồi lên chiếc giường Tưởng Huỳnh từng nằm, lấy điện thoại ra, mở album ảnh.
Bên trong toàn là ảnh chụp màn hình Weibo của cô, những mẩu chuyện vụn vặt thường ngày khi yêu nhau đã bị cô xóa đi, được anh lo xa chụp lại và lưu giữ cẩn thận.
Ánh sáng màn hình chiếu lên gương mặt tuấn tú của anh, đôi mắt màu hổ phách phản chiếu từng câu từng chữ chân thành nhiệt liệt, tất cả đều là sự ái mộ và khát khao cô từng dành cho anh.
Anh cất điện thoại, nằm xuống giường, cố gắng cảm nhận hơi ấm còn sót lại của cô.
Phải đợi bao lâu nữa cô mới trở lại dáng vẻ ban đầu đây?
