“Marshall (1989) cho rằng, đặc trưng cốt lõi của hành vi lệch lạc về tính dục là không thể thiết lập được mối quan hệ tình cảm thân mật với người trưởng thành. Họ thường rất cô đơn, thiếu cảm giác an toàn và tách biệt với người khác…”
“Cậu như uống xuân dược ấy.” Chu An Ninh ngồi xuống bên cạnh Tưởng Huỳnh.
Môn Tâm lý học b**n th** là môn chuyên ngành của khoa Tâm lý học, đồng thời cũng mở cho các khoa khác đăng ký làm học phần tự chọn. Nhờ cái tên đầy tính khiêu khích này, đây là một trong những môn học được tranh suất kịch liệt nhất.
Lúc Tưởng Huỳnh đến chỉ còn chỗ trống ở hàng cuối cùng. Trợ giảng đã chiếu sẵn slide bài giảng lên màn hình lớn, hôm nay chủ đề là Rối loạn sở thích t*nh d*c, số lượng sinh viên đến lớp còn đông hơn mọi khi.
Phòng học rộng đủ chỗ cho trăm người, bục giảng xa đến nỗi trông nhỏ như hạt đậu. Lớp vẫn chưa bắt đầu, tiếng ồn ào xôn xao khắp nơi, chẳng ai chú ý đến cuộc nói chuyện của hai người họ.
Chu An Ninh bổ sung: “Cậu mỗi lần từ chỗ Lục Chi Hề về là y như vừa ngâm mình ba ngày ba đêm trong xuân dược.”
“Không có đâu, đừng nói bậy.” Tưởng Huỳnh cúi đầu xuống, vừa nghĩ lại chuyện tối qua trong phòng tắm, cảm giác như có một ngọn lửa thiêu rụi hết cả gương mặt.
Cái hôm vô tình đụng mặt Lục Chi Hề trong phòng tắm ấy, rõ ràng người ta rất bình tĩnh, anh còn dùng khăn lông nhẹ nhàng lau chất lỏng trên mu bàn chân của cô.
Sau đó nắm lấy mắt cá chân của cô.
Để cô dẫm lên anh.
“Tớ không nói bậy đâu.”
Chu An Ninh ghé sát vào tai cô.
Tưởng Huỳnh giật bắn cả mình, hoàn hồn lại thì thấy cô bạn vẫn đang nói tiếp: “Mắt tớ tinh như Hỏa Nhãn Kim Tinh của Tôn Ngộ Không ấy. Tớ thật sự không hiểu Lục Chi Hề đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho cậu nữa. Người đó chắc chắn không bình thường.”
Từ sau khi biết Tưởng Huỳnh đang qua lại với một công tử nhà giàu như Lục Chi Hề, Chu An Ninh lập tức cảnh giác tối đa, đề phòng đến tận chân răng. Cô nàng không chỉ đề phòng Lục Chi Hề, mà là đề phòng tất cả trai nhà giàu.
Tất cả là nhờ vào người yêu cũ của cô nàng.
Bạn trai cũ của Chu An Ninh cũng là sinh viên trường Hoa Đại, học năm tư Viện Tài chính, quen nhau trong lớp học bóng bàn.
Anh chàng ấy nhiệt tình khỏi nói, ban đầu dạy cô nàng đánh bóng bàn, sau đó dạy hôn môi, rồi chưa kịp dạy đến “bài học lên giường” thì đã bị cô nàng bắt gặp điện thoại đầy ắp mấy chục em “bạn giường”, phân bố đồng đều ở các thành phố lớn, ghi chú rõ ràng như biểu đồ kế hoạch.
Lúc chia tay, Chu An Ninh khóc đến mờ cả mắt. Có lẽ vì cảm thấy tội lỗi, anh ta còn chuyển cho cô nàng một khoản “phí chia tay”.
Nhưng toàn thân Chu An Ninh là một khối kim cương 206 mảnh, cứng đến mức không chịu nổi. Không những không nhận tiền, cô nàng còn chạy đến trước mặt anh ta, trước bao thầy cô bạn bè trong viện để chửi một trận ra trò.
Một đoạn dài không dính một từ tục nào, nhưng từng chữ từng câu đều bẩn thỉu đến mức khó ngờ.
Sắc mặt bạn trai cũ lúc đó phải nói là vô cùng đặc sắc, cuối cùng để lại hai câu:
“Thứ nhất, tôi có bạn tình thật, nhưng lúc quen cô thì tôi không hẹn ai cả.”
“Thứ hai, mẹ kiếp cô tưởng cô là ai, yêu cô đúng là đen đủi.”
Nếu hôm đó không có Tưởng Huỳnh giữ lại, Chu An Ninh chắc đã đá cho anh ta một cú bay đầu.
Từ đó về sau, bạn trai cũ của Chu An Ninh mang tiếng xấu khắp trường Hoa Đại, nhưng bên cạnh chưa từng thiếu con gái vây quanh. Nghe đâu, sau đó anh ta không bao giờ dám yêu sinh viên nữa, toàn tìm mấy cô em mềm mỏng dễ bảo bên ngoài. Người ta hỏi lý do, anh ta nói: “Thờ tổ tiên à? Tôi đi kiếm chửi chắc?”
Còn Chu An Ninh sau khi thất tình xong thì tỉnh như sáo. Tuy ngoài miệng suốt ngày dìm đám trai nhà giàu, nhưng cũng từng nói chuyện nghiêm túc với Tưởng Huỳnh.
Trường Hoa Đại này rất kỳ lạ.
Trong mắt người ngoài chỉ có hai chữ danh viện.
Nhưng chỉ cần từng sống trong cánh cổng trường này rồi, mới hiểu bên trong có đủ mọi hạng người.
Học sinh xuất thân bình thường, sinh viên nghèo được trường tài trợ, thiếu gia nhà giàu có thế lực, con cháu gia đình tri thức, tất cả cùng sống trong một mảnh đất, cùng ăn cơm ở căng-tin, cùng học ở tòa nhà giảng dạy.
Khuôn viên tươi đẹp này tạo nên một ảo tưởng rằng tất cả mọi người đều là bạn học, không có sự khác biệt.
Nhưng không phải vậy.
“Giữa bọn mình và bọn họ có bức tường ngăn cách.” Chu An Ninh nói.
Ngay cả trong giới nhà giàu, chênh lệch giữa người với người cũng cực kỳ lớn.
Phú nhị đại thua xa phú tam đại hay phú n đại, nhà giàu mới nổi không bằng hào môn lâu đời. Cùng là gia đình có công ty, nhưng có những công ty nợ ngập đầu, lại có những nhà chỉ riêng tài khoản cá nhân đã có sẵn cả trăm triệu tiền mặt.
Ngay cả đám công tử, tiểu thư ấy cũng phân thành nhiều kiểu: loại ăn chơi trác táng chỉ biết chơi bời, không khác gì đống rác có tiền. Còn kiểu chăm chỉ học hành, tự lên kế hoạch cho cuộc đời thì sao? Lúc còn đi học cậu phải mượn bài tập của họ mà chép, sau khi ra trường còn phải làm trâu làm ngựa cho công ty nhà họ, cảm ơn họ đã bố thí cho một miếng cơm.
“Dù mấy thiếu gia ấy có giỏi hay không, cũng có cả đống con gái tranh nhau bợ đỡ, bọn họ chẳng coi trọng gì gọi là chân tình, chỉ cần hưởng thụ thôi, giống như bỏ tiền ra mua dịch vụ, bo tiền boa vậy.”
“Nếu thật sự cưới về, còn phải đề phòng họ nuôi bồ nhí. Cậu mà đi làm thì bản thân mệt như chó cũng chẳng bằng đám ‘chuyên gia cung cấp giá trị cảm xúc’, còn nếu không làm việc thì chỉ biết đẻ con, nuôi con, à không, gọi là máy đẻ mới đúng, cả cuộc đời bị trói chặt với người ta.”
Chu An Ninh từ thất tình mà tỉnh ngộ, đầu óc tỉnh táo, sắc sảo đến đáng sợ: “Tớ hỏi cậu, Lục Chi Hề từng nói sẽ cho cậu tiền chưa? Cậu thấy cậu ta thật sự nghiêm túc muốn yêu đương với cậu à?”
Tưởng Huỳnh thở dài, nói: “An Ninh, tớ thấy cậu hơi nhạy cảm quá rồi. Tớ biết trong giới nhà giàu đúng là hay có mối quan hệ không bình đẳng, nhưng tớ với Chi Hề chỉ là một cặp đôi bình thường, tớ cũng chưa từng nhận tiền của anh ấy.”
Chu An Ninh nhìn cô với vẻ lo lắng, cũng thở dài: “Thôi được rồi, tớ tin cậu biết suy nghĩ. Hy vọng cậu ta là người tốt thật, có thể đối xử tốt với cậu. Nếu có chuyện gì thì cậu nhất định phải nói với tớ. Tớ sẽ đến đấm nát cái bản mặt đẹp trai của cậu ta. Không có được thì đập cho hỏng luôn.”
Ba của Chu An Ninh mở phòng dạy võ, cô nàng từ nhỏ đã tập quyền, tuy không phải vận động viên chuyên nghiệp nhưng ra tay có bài bản.
Tưởng Huỳnh bật cười: “Yên tâm, tớ đâu có ngốc.”
“Không, cậu không có tí tính xấu nào, nhìn vào là biết dễ bị lừa.” Chu An Ninh lắc đầu.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, cả phòng học lập tức im phăng phắc.
Ba tiếng học khiến người ta kiệt sức, gần sáu giờ, sinh viên đều mệt rã rời lại đói meo, nhưng khi nghe giáo viên thông báo kỳ thi cuối kỳ sẽ thi mở sách, cả lớp liền vỡ òa trong tiếng hoan hô.
Kỳ thi cuối kỳ đang đến gần, gần như mỗi môn đều có bài kiểm tra và bài tập lớn dồn dập kéo đến. Buổi tối, Chu An Ninh có thuyết trình nhóm, cô nàng ghé qua căn tin mua bánh mì và đồ uống rồi đi đến lớp học tiếp theo để chuẩn bị.
Tưởng Huỳnh thì tối nay không có lớp, nhưng vì kỳ nghỉ hè sẽ ở lại trường tham gia nghiên cứu đề tài cùng nhóm giáo sư Lâm, sáng nay vừa khéo thấy hội mèo hoang của trường đang tuyển tình nguyện viên cho kỳ nghỉ hè, cô tiện tay đăng ký luôn, tối nay phải đi làm quen công việc cho mèo ăn.
Cô là người đầu tiên đến trụ sở hội mèo hoang của trường.
Nói là trụ sở, thật ra chỉ là tầng hầm của một tòa nhà dạy học cũ trong Hoa đại, trang trí sơ sài, góc tường chất đầy thức ăn mèo và đồ hộp quyên góp, còn có vài tấm cào móng và đồ chơi cho mèo. Hội mèo hoang những năm qua vẫn luôn nhận được quyên góp trong và ngoài trường, toàn bộ dùng vào việc triệt sản, nuôi dưỡng và cứu chữa mèo bị thương hay bệnh, tài chính tuy chỉ đủ chi tiêu, nhưng vì là tổ chức phi lợi nhuận do sinh viên tự lập ra, ngay cả một văn phòng đàng hoàng cũng không có.
Người phụ trách là một đàn chị đang học cao học ở Hoa đại, người phụ trách cùng Tưởng Huỳnh chăm mèo trong dịp hè là một sư đệ năm hai của học viện Vật lý.
Ba người lần đầu gặp mặt, sau khi giới thiệu sơ qua thì cầm theo thùng thức ăn mèo và bản đồ đánh dấu vị trí mèo hoang thường xuất hiện trong trường để làm quen lộ trình.
Tưởng Huỳnh vừa đổ thức ăn xuống góc bãi cỏ thì một con mèo trắng mập ú đã nhảy ra.
“Lúc nó lần đầu xuất hiện trong trường, đã xông vào lớp chuyên ngành của học viện Lịch sử, cố đuổi giáo viên đang đứng giảng trên bục. Cuối cùng bị trợ giảng cưỡng chế áp chế rồi lôi ra khỏi lớp. Hôm đó đang học về trận chiến Anh–Hà Lan lần thứ nhất, giảng tới đoạn Hà Lan bị Anh đánh bại, thế là sinh viên học viện Lịch sử đặt tên cho nó là ‘Hà Lan’.”
Đàn chị Thượng Y Trà kể.
Tưởng Huỳnh xoa đầu Hà Lan: “Chị, sao nó có vẻ sợ chị thế?”
Thượng Y Trà đẩy gọng kính trên sống mũi: “Chị chính là trợ giảng đó.”
Hà Lan dường như vẫn nhớ mối thù xưa, gào lên một tiếng với Thượng Y Trà.
Tính nó thân thiện, người lại béo múp, sư đệ Trịnh Kim Bình chặn hai chân trước nó lại, bế bổng lên.
Hai chân sau Hà Lan vẫn đặt vững trên mặt đất, cả người bị nâng lên, kéo dài thành một dải mèo.
Trịnh Kim Bình: “Con mèo này sao giống mì kéo vậy.”
Tưởng Huỳnh cười ngặt nghẽo, chụp một tấm ảnh đăng lên tài khoản phụ: “Hà Lan mì kéo.”
Trong ảnh còn chụp cả tay của sư đệ, photoshop đi thì kỳ kỳ, thôi cứ đăng luôn.
Cho mèo ăn xong, cô vừa về đến ký túc xá thì video call của Lục Chi Hề đã bật lên, hỏi cô tối nay bận gì.
Chắc anh vừa chơi tennis về đến nhà, sống mũi cao còn đọng mồ hôi.
Màn hình rất gần, đôi mắt màu hổ phách qua màn hình nhìn thẳng vào cô.
Tưởng Huỳnh gửi cho anh ảnh của Hà Lan, bảo tối nay đi cho mèo ăn, Lục Chi Hề lại hỏi đi với ai, giọng điệu nghe như đang thẩm vấn.
Cô không để ý lắm, giải thích đơn giản, Lục Chi Hề nghe xong lại hiếm khi cau mày: “Nghiên cứu vốn đã bận, mới kết thúc việc làm thêm, sao em lại tự tìm thêm việc nữa?”
“Trong hè nhiều bạn về quê, thiếu người cho mèo ăn, em lại ở trường nên tranh thủ đi dạo luôn.”
“Vậy hè này thời gian em ở với anh sẽ ít đi.”
Tưởng Huỳnh sững người, không ngờ anh lại nói thế, dù nghe là lời phản đối, nhưng trong lòng lại dâng lên chút niềm vui.
Cô giải thích lịch cho mèo ăn đều sắp xếp vào hai ngày cô ở trường, không ảnh hưởng đến việc gặp nhau, nhưng Lục Chi Hề lại nói: “Anh vốn định hè này bảo em dọn qua chỗ anh ở luôn.”
Tưởng Huỳnh hè này sẽ có hai ngày họp nhóm cố định, toàn vào buổi chiều đến tối, còn thời gian cho mèo ăn là mỗi sáng 9 giờ và tối 10 giờ. Nếu không có việc này, hè này dọn qua chỗ Lục Chi Hề ở cũng tiện, giờ đã nhận nhiệm vụ, thời gian sắp xếp hơi khó.
Chuyện này nếu anh nói sớm, cô chắc chắn sẽ không đăng ký cho mèo ăn hè, nhưng giờ danh sách đã chốt, cũng không thể rút lại.
Tưởng Huỳnh hơi áy náy: “Danh sách đã định rồi, lần sau em sẽ bàn trước với anh. Học kỳ sau em không còn môn chuyên ngành, lúc đó có thể chuyển qua ở với anh.”
Đầu bên kia màn hình, khi nghe cô nhắc tới học kỳ sau, Lục Chi Hề thoáng khựng lại, mắt cụp xuống: “Ừ.”
Tưởng Huỳnh cảm thấy anh có chút trầm lặng: “Chi Hề, anh sao thế?”
“Không có gì.” Anh cười nhẹ: “Chỉ là cảm thấy hai tháng hè dài thật, không được gặp em mỗi ngày thấy tiếc quá.”
Nghe anh nói vậy, lòng Tưởng Huỳnh mềm nhũn, chỉ muốn lập tức bay đến bên anh để hôn một cái.
