Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Chương 53: 🧙



*Chương 27 : Thích  trên sao ? (1)

(*Vốn phần dưới đây vẫn nằm trong chương 27 : Thành phố A...(theo cách chia của tác giả) cơ mà tôi chia sang một chương khác cho logic hơn, để chương trước end một mạch TG1.)

Trên chuyến tàu liên thành phố ầm ầm lao về phía trước, trong tay Đàm Gian xuất hiện một tấm thẻ nhỏ màu hồng, trông giống như một lá thư tình chưa mở.

Mặt trước của tấm thẻ là phần giới thiệu và mô tả về quái vật vừa được thu nhận, kèm theo một tấm bản đồ thu nhỏ của thành phố A.

Bản đồ mở ra như một mô hình thành phố tí hon, trường đại học Đàn Khê — công trình lớn nhất thành phố — nằm ngay trung tâm.

Hệ thống thiết kế mô hình rất sống động, thậm chí còn thêm vài cụm mây nhỏ tượng trưng.

Đàm Gian cầm bản đồ, say mê ngắm nghía hết bên này đến bên kia, sau đó đặt nó lên bàn, ngồi đó nhìn ngắm mãi không thôi.

001 lái tàu rất ổn định, em không phải lo bị say tàu.

Chuyến tàu mà "Đô Thị" cung cấp cho em mang đậm phong cách công nghệ tương lai. Xung quanh là những bức tường kim loại bạc sáng bóng, trên đó lơ lửng hàng loạt dãy dữ liệu phát sáng màu xanh lam, là hệ thống trí tuệ nhân tạo, có thể đáp ứng đủ mọi nhu cầu của hành khách.

Ở giữa toa là một chiếc bàn tròn đáng yêu, những chiếc ghế mềm mại được trang trí thêm viền ren cực kỳ xinh đẹp. Ngay cả rèm cửa cũng đổi thành màu vàng ấm với hoa văn nhỏ li ti.

Trên bàn tròn còn đặt hai đĩa đồ ăn: một đĩa bạch tuộc viên, một đĩa rong biển xào cay.

Trên ghế lái, một quả cầu ánh sáng nhỏ bé lơ lửng, ra sức vươn hai cánh tay gầy guộc như que diêm để điều khiển tàu.

Lúc biết ký chủ của mình thành công thu nhận quái vật, 001 vui sướng đến mức cải tạo lại toàn bộ con tàu, nhất định phải để ký chủ của nó có một chuyến đi thoải mái nhất!

Đàm Gian vừa nhai giòn rụm viên bạch tuộc vừa tựa lên cửa sổ kính, nhìn ra ngoài.

Bên ngoài cửa kính là cảnh tượng của vô số thế giới khác nhau: một thế giới tận thế đầy thây ma, một thế giới cổ kính với mái ngói cong vút, rồi lại đến những môn phái tu tiên ẩn mình giữa thiên nhiên hùng vĩ...

Như một chuyến tàu phép thuật thần kỳ.

Nhìn một hồi, Đàm Gian lại nhớ đến hình bóng Thẩm Khê dần chìm khuất trong màn mưa khi nãy, không nhịn được mà đung đưa đôi chân, quay đầu gọi 001.

"001!"

Phía trước, một quả cầu ánh sáng nhỏ đang lái xe, khe khẽ ngân nga một bài hát. Đàm Gian bặm môi, nhỏ giọng hỏi: "Trước đây, thế giới mà tôi từng ở, sau khi thu nhận quái vật thì sẽ thế nào?"

"À, chuyện này ấy à! Cả thành phố sẽ trở thành một mô hình thu nhận tạm thời xuất hiện trên tấm bản đồ mà ký chủ đang giữ. Khi ký chủ thu thập đủ tất cả các phần của bản đồ, thế giới đô thị khổng lồ này sẽ khởi động lại!"

001 vui vẻ bổ sung: "Ký chủ có thể nhấp vào mô hình để xem phần giới thiệu về các thành phố đã thu nhận."

Đàm Gian lập tức ngồi thẳng người, căng thẳng di chuyển con trỏ đến thành phố A.

Ngay lập tức, một màn hình nhỏ bật lên bên cạnh, phần giới thiệu chỉ có một dòng chữ ngắn ngủi:

"Chúng ta sẽ gặp lại vào ngày trời quang."

Đàm Gian không nhịn được mà khẽ cong mắt cười, đưa ngón tay thon dài nhẹ nhàng gạt đám mây đen lơ lửng trên mô hình thành phố A sang một bên.

Đám mây mềm mại thậm chí còn hiện ra một biểu cảm QAQ đáng thương.

Con tàu cổ tích màu đỏ trắng lặng lẽ lướt qua bầu trời thành phố A, tiến đến một thành phố mới, không một tiếng động.

001 vẫn đang lái xe phía trước, sợ Đàm Gian buồn chán khi đi đường, nó cố ý chọn một đĩa nhạc rock sôi động. Giữa tiếng nhạc ầm ầm, quả cầu ánh sáng nhỏ gào lên nói chuyện với Đàm Gian:

"Ký chủ đại nhân! Trạm tiếp theo của chúng ta là thành phố B, nhưng vì đã hoàn thành thu nhận thành phố A, nên chúng ta phải ghé qua 'Ngôi nhà phù thủy' trước để đổi tấm da dê thu nhận mới."

Đàm Gian ngẩn người: "Ngôi nhà phù thủy?"

"Đúng vậy! Có rất nhiều người làm nhiệm vụ có hệ thống giống như ký chủ, tất cả đều nhận nhiệm vụ mới trong Ngôi nhà phù thủy. Nhưng vì ký chủ vẫn tiếp tục thu nhận thế giới đô thị, nên chúng ta sẽ không dừng lại lâu đâu."

Vừa nghe đến việc có những người làm nhiệm vụ khác, Đàm Gian lập tức căng thẳng, siết chặt vạt áo, nghiêm túc hỏi 001: "Những người làm nhiệm vụ khác... họ có dữ không?"

Nhìn dáng vẻ của Đàm Gian lúc này, chẳng khác gì một đứa bé chuẩn bị đến nhà trẻ gặp bạn mới.

001 bị vẻ đáng yêu của em làm mềm lòng, nhưng nhớ đến đám người làm nhiệm vụ cao ngạo kia, nó phẫn nộ lầm bầm: "Bọn họ toàn là một lũ đáng ghét, lúc nào cũng ra vẻ ta đây."

*

Ngôi nhà phù thủy nằm giữa một khu rừng khổng lồ xanh mướt trong không gian của Chủ Thần. Trước tòa nhà nhọn màu tím tuyệt đẹp là một tấm bảng thông báo khổng lồ bằng gỗ. Một người đàn ông tóc vàng mặc áo choàng đen dài đang không kiên nhẫn đuổi những người làm nhiệm vụ đến nhận da dê.

Tin tức về việc khởi động lại phó bản "Đô thị" đã lan truyền nhanh chóng trong giới làm nhiệm vụ. Nhưng phần lớn họ đến đây chỉ để hóng hớt, muốn xem kẻ xấu số nào sẽ thất bại lần này.

Những người mặc áo choàng sặc sỡ đang tụ tập trước bảng thông báo.

Để tiện cho việc quản lý, nam phù thủy đã làm một đoạn phim ghi lại biểu hiện của các người chơi trong thế giới trước đó và treo tạm lên bảng.

Lúc này, do độ khó cao nhất, phó bản "Đô thị" đang được treo trên vị trí cao nhất.

"001 đúng là nhặt được một người từ thế giới hạ cấp thật rồi. Giờ mới dám chiếu đoạn ghi hình của Đô thị sao? Chẳng lẽ vì khóc lóc đòi về với mẹ mà thấy mất mặt à?"

Một người khoác áo choàng đen đứng trước bảng, giọng điệu đầy mỉa mai.

"Nói đúng không, 079?"

Trong Ngôi nhà phù thủy, người làm nhiệm vụ thường gọi nhau bằng mã số.

"Thật sự khiến thế giới Long tộc mất mặt. Lúc đầu mạnh miệng tuyên bố mười ngày chiếm được thành phố, kết quả vừa vào ba phút đã bị chém thành từng mảnh, khóc lóc đăng xuất... Cậu không thấy mất mặt à?"

079 bị gọi tên, sắc mặt trở nên khó coi. Gã mặc một chiếc áo choàng vàng rực từ đầu đến chân, trên đỉnh đầu còn có hai chiếc sừng rồng trông cực kỳ ngầu, ngũ quan sâu sắc và phóng túng. Lúc này, đôi mắt thú màu vàng chăm chăm nhìn vào màn hình, giọng điệu khinh miệt.

"Ngay cả tôi còn không thể vượt qua đô thị, cậu nghĩ một kẻ đến từ thế giới cấp dưới có thể tạo nên sóng gió gì sao? Nếu Nam Vu không công bố đoạn ghi hình của cậu ta, có khi là để giữ thể diện cho cậu ta đấy. 001 đúng là đói đến mức cái gì cũng không chê."

079 ngẩng cao cằm, lạnh lùng cười nhạt.

Vì cấp bậc giữa các thế giới vô cùng phân minh, nên những kẻ đến từ thế giới lớn như bọn họ đương nhiên xem thường người đến từ thế giới nhỏ khác, nhất là khi ký chủ mà 001 chọn lần này còn đến từ tận đáy của thế giới mạt pháp.

Loại rác rưởi này ngay cả hệ thống cũng không đáng có, vậy mà còn dám cùng tiến vào một thế giới.

079 càng nghĩ càng bực, hận không thể lập tức lao vào thế giới đô thị, dạy dỗ cho kẻ không biết trời cao đất rộng kia một bài học.

"Tên vô dụng đó có khi còn không ra khỏi công viên nổi. Nếu lát nữa nó dám xuất hiện ở sảnh nhiệm vụ, tôi nhất định cho nó biết mặt, để nó hiểu..."

"001, cậu nói căn nhà của phù thủy ở đây sao?"

...

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...