Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 16: Lấy độc trị độc



Tuyến tàu điện ngầm số 3, đoạn gần cuối tuyến, có một khu "thôn trong thành phố". Nơi này không có cao ốc chọc trời, không có trung tâm thương mại phồn hoa hay đời sống về đêm, cũng không có danh lam thắng cảnh hay quán "hot" trên mạng, có thể nói là một góc bị thành phố lãng quên.

Từ ga tàu đi ra còn phải đi bộ gần nửa tiếng. Triệu Dương dẫn đường phía trước, rõ ràng vô cùng quen thuộc nơi này: "Chỗ này giao thông không tiện lắm, tàu điện ngầm cũng mới thông đến đây từ hai năm trước. Có lẽ vì cư dân ở khu này là lực lượng lao động quan trọng của nội thành, nhiều việc bẩn và nặng cũng cần người làm, mà phần lớn người ở đây đều làm những công việc đó."

Trác Thanh Nguyên hỏi: "Trước đây cậu ở đây à?"

Triệu Dương đáp: "Ừ, lương ở nội thành cao hơn chút. Hồi chưa có tàu điện, bố mẹ tôi đi làm phải ngồi xe buýt hơn một tiếng."

Trác Thanh Nguyên: "Lâu vậy rồi, nhà cũ vẫn còn à?"

Triệu Dương cười: "Còn chứ. Là căn nhà hai người họ làm lụng nửa đời mới tích cóp được. Tuy cũng có phần của bà ấy, nhưng cũng có phần của bố tôi. Bà ấy biết tôi sẽ không để bà bán, nên ngay cả nhắc cũng chưa từng nhắc."

Nửa tiếng sau, Trác Thanh Nguyên theo Triệu Dương đến một khu gọi là "tiểu khu", nhưng khác xa khái niệm "khu dân cư" trong ấn tượng của cậu. Cậu sinh ra và lớn lên ở thành phố lớn, mẹ từ nhỏ đã là vũ công, chưa từng trải qua cuộc sống kham khổ, khu dân cư tệ nhất cậu từng thấy cũng có cổng đàng hoàng và bảo vệ.

Còn trước mắt chỉ có một tảng đá dựng bên đường, trên đó quét sơn đỏ bốn chữ khá vui mắt: "Tiểu Khu Mỹ Cảnh". Dù mang cái tên như vậy, xung quanh chẳng có lấy một chút "mỹ cảnh".

Ngoài cổng có một siêu thị nhỏ, biển hiệu đã bạc màu loang lổ, gần như không đọc ra nổi tên. Bậc thềm, cơ sở vật chất, môi trường, tất cả đều cũ kỹ đến mức không chân thực. Triệu Dương rất tự nhiên nắm cổ tay Trác Thanh Nguyên kéo vào siêu thị, thành thạo rút vài túi nylon bắt đầu chọn rau. Khi cầm một quả cà chua lên, anh nghiêng đầu hỏi: "Biết nấu ăn không?"

Trác Thanh Nguyên lắc đầu: "Không."

Triệu Dương không bất ngờ: "Thích ăn món gì?"

Trác Thanh Nguyên ngạc nhiên: "Cậu biết nấu à?"

Triệu Dương nói: "Chẳng phải tôi nói rồi sao? Hồi nhỏ bố mẹ đi làm mất hơn một tiếng, có khi tôi tan học họ còn chưa về, tôi thường tự nấu cơm. Bố tôi... lúc bố mới mất, mẹ tôi chẳng còn tâm trí chăm lo nhà cửa, cũng là tôi chăm bà."

Nhưng Trác Thanh Nguyên lại khó mà nghĩ ra mình thích ăn món gì.

Cậu vẫn chưa quen với việc mình có sở thích riêng.

Thấy cà rốt, trong đầu cậu vang lên giọng của Dụ Văn Uyển: cà rốt tốt cho mắt, thấy bông cải xanh, vẫn là giọng ấy: bông cải giúp thúc đẩy trao đổi chất não, con ăn là tốt nhất, cam phòng cảm cúm, bí đỏ giảm mệt mỏi, việt quất cải thiện tuần hoàn máu ở mắt. Trước đây cậu ghét kiểu nói đó, hôm nay mới phát hiện mình đã thuộc làu những câu ấy.

Một lúc lâu sau cậu mới nói: "Tôi muốn ăn thứ không tốt cho sức khỏe."

Trong tay Triệu Dương đang cầm một lon hạt khô, lúc cầm lên anh theo phản xạ nghĩ: cái này hình như tốt cho não. Nghe vậy, anh dứt khoát đặt xuống, nhìn quanh một vòng: "Thế về ăn lẩu nhé, ăn không?"

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Ăn."

Triệu Dương hỏi tiếp: "Coca lạnh?"

Trác Thanh Nguyên: "Có loại đông ra đá vụn không?"

Triệu Dương nhếch môi nhìn cậu: "Rành đời ghê."

Trác Thanh Nguyên: "Nghe nói thôi, chưa uống bao giờ."

Triệu Dương lấy hai chai Coca từ tủ mát: "Không mua được loại có đá vụn, về bỏ ngăn đông tự làm, kịp."

Trác Thanh Nguyên chợt nhớ ra: "Bên đó có điện có bếp à? Cậu vẫn thường qua?"

Triệu Dương trấn an "Có hết."

Khu nhà quá cũ, thậm chí không có cửa chính chung cư, ai cũng có thể tùy tiện ra vào, dĩ nhiên cũng chẳng có thang máy. Cầu thang đầy dấu vết năm tháng, vết bẩn đã đến mức không thể rửa sạch bằng cách thông thường, có bậc còn sứt mẻ mà chẳng ai sửa. Hành lang tràn ngập hơi thở sinh hoạt: xe nôi, thùng chứa đồ, xe đạp, chậu cây, kệ giày, đủ thứ bày la liệt, tự nhiên cũng chẳng có ban quản lý nào đến hỏi han.

Trác Thanh Nguyên nhìn mà lạ lẫm: "Chỗ các cậu không có kiểm tra an toàn phòng cháy à?"

Triệu Dương cũng thấy lạ vì câu hỏi ấy: "Không. Nơi này sẽ không có mấy thứ đó."

Nhà Triệu Dương ở tầng ba. Khi mở cửa, Trác Thanh Nguyên nghe anh nói: "Trước đây chắc không ngờ lần đầu dẫn người về lại là dẫn cậu."

Trác Thanh Nguyên nhướng mày: "Sao, từng nghĩ dẫn bạn gái về à?"

Triệu Dương nhìn cậu: "Không. Tôi tưởng mình sẽ không dẫn bất kỳ ai về."

Triệu Dương chuẩn bị đồ ăn trong bếp, trên bàn ăn đang đun một nồi nước, tạm thời chưa có dấu hiệu sôi.

Anh chưa từng nói rõ biến cố gia đình xảy ra khi nào, nhưng theo manh mối khác, em trai anh đã đi học, mẹ anh tái hôn chắc cũng lâu rồi, nghĩa là căn nhà này bỏ trống ít nhất năm sáu năm. Thế mà nơi đây vẫn đầy dấu vết sinh hoạt.

Trên tủ có một tấm ảnh gia đình. Ảnh chụp đơn sơ, không giống tác phẩm của tiệm ảnh chuyên nghiệp. Người phụ nữ trong ảnh cười dịu dàng, người đàn ông cũng hiền từ, cậu bé ở tuổi đó nhìn ra rất giống mẹ, trong mắt có lẽ phản chiếu ánh đèn flash.

Khác hẳn cảm giác Triệu Dương hiện tại mang lại.

Hôm đó, khi Triệu Dương mang trái cây mix cho Trác Thanh Nguyên, chủ nhiệm lại một lần nữa gọi cậu nói chuyện. Việc này ông ta luôn làm không biết chán, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào, như thể chỉ cần lơ là một lần là Trác Thanh Nguyên sẽ lạc đường.

"Trác Thanh Nguyên, em phải hiểu mình là người thế nào, sau này muốn đi con đường nào. Thầy không phản đối em kết bạn, nhưng ở tuổi này dù bạn thân đến mấy cũng chỉ là từng giai đoạn. Dù là bạn cùng lớp, sau này thi đỗ đại học khác nhau, làm công việc khác nhau cũng sẽ dần xa cách, huống chi là kiểu người đó? Cậu ta ngay cả đại học còn không thi nổi. Các em nhất thời thấy mới lạ thôi, nhưng thực ra chẳng có tiếng nói chung, sau này lại càng một trời một vực. Đừng để những thứ đó làm lỡ tiền đồ của em."

Hôm ấy Trác Thanh Nguyên lặng lẽ nghe, không phản bác, cuối cùng gật đầu nói "Em biết rồi".

Những lời ấy nghe qua rất có lý, nhiều người đều nói vậy, phụ huynh, thầy cô, cả mấy bài "canh gà tâm hồn" trên mạng. Nhưng Trác Thanh Nguyên biết rất rõ sự không tán thành của mình không chỉ vì "nổi loạn", cũng không phải vì cậu thật sự quá muốn quen biết Triệu Dương. Chỉ đơn giản là cậu không công nhận.

Nếu cậu thật sự có tiền đồ, chỉ vì quen Triệu Dương mà định sẵn con đường phía trước vô vọng sao?

Với Trác Thanh Nguyên, Triệu Dương giống như một bản thân khác trong tưởng tượng, một ngọn cỏ dại bừng bừng sinh trưởng, không phải gánh vác kỳ vọng của ai, không bị ràng buộc. Không ai mong cỏ dại ra hoa hay kết trái.

Vì thế có thể học, cũng có thể trốn học, có thể hay cười, cũng có thể mặt lạnh mỉa mai, có thể ngoan ngoãn đứng trong văn phòng nghe mắng, cũng có thể chơi trò hoang đường ngay trước mặt giáo viên. Có thể muốn ăn gì thì ăn, có thể đi quán bar, có thể đi ăn thịt nướng.

Chỉ cần sinh trưởng.

Sinh trưởng, sinh trưởng, sinh trưởng.

Tự do mà sinh trưởng.

"Nước sôi rồi chứ, thả gói lẩu vào." Trong bếp có người gọi.

"Ừ, sôi rồi." Trác Thanh Nguyên bỗng hoàn hồn. Nước trong nồi từ lúc nào đã sôi ùng ục. Cậu thả gói đáy lẩu bơ bò siêu cay vào, rồi hỏi: "Coca trong tủ lạnh lấy ra được chưa?"

"Lấy ra xem thử, có đá vụn là được."

Mới nửa tiếng, Coca vẫn chưa đông. Trác Thanh Nguyên vô cùng tiếc nuối, đành đặt lại ngăn đông, đóng cửa tủ lạnh, nói "Chưa đâu, còn bao lâu nữa vậy?"

Triệu Dương bưng hai đĩa ra: "Nóng ruột thế, uống xong không sợ đau bụng à?"

Trác Thanh Nguyên "Tôi có thể uống cùng thuốc đau bụng."

Triệu Dương: "... Cậu nói nghiêm túc đấy à?"

Trác Thanh Nguyên: "Rất nghiêm túc."

Triệu Dương đặt đĩa xuống, quay người mở tủ lạnh: "Nhiệt độ này đủ rồi, đá vụn thôi bỏ đi."

Trác Thanh Nguyên nhanh tay nắm cổ tay anh:
"Không."

Triệu Dương cúi nhìn cổ tay mình: "Buông ra."

Trác Thanh Nguyên kiên trì: "Thật ra ăn siêu cay tôi cũng đau bụng, lấy độc trị độc."

Triệu Dương nghiến răng: "Cậu hại tôi à? Lúc mua đồ lẩu đâu có nói vậy."

Trác Thanh Nguyên: "Không còn đường quay đầu rồi. Mẹ tôi tìm tôi cả ngày rồi, nếu cậu không cho tôi uống Coca đá vụn, tôi sẽ nói với mẹ là cậu bắt cóc trẻ em."

Triệu Dương nhượng bộ đóng tủ lạnh, nhưng vẫn trả đũa một câu: "Trẻ em? Trẻ em trưởng thành?"

Trác Thanh Nguyên mặt đầy vô tội: "Xin lỗi, lại nói dối rồi, thật ra tôi chưa thành niên."

Triệu Dương: "."

Trác Thanh Nguyên cười híp mắt: "Anh Dương."

Triệu Dương: "."

 

 

Editor: Đây là lý do tui để ngôi thứ 3 của Triệu Dương là anh đây :)). Triệu Thanh Dương sinh tháng 5, Trác Thanh Nguyên sinh tháng 7  nhe mn, hôm đi bar ẻm sạo 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...