Triệu Dương đến trường khi gần hết giờ ra chơi dài, còn hơn mười phút nữa mới vào tiết. Trước cửa tòa nhà giảng dạy có một màn hình điện tử, có lẽ bảng điểm thi thử lần hai đã được phát suốt cả buổi sáng.
Kết quả thi thử được công bố vào buổi chiều, không ngờ sáng thứ Hai vừa đến trường mọi người đã nhìn thấy bảng điểm kỳ thi thử lần hai trên màn hình điện tử trước tòa nhà dạy học.
Tiết tự học buổi sáng bắt đầu giữa một tràng than khóc. Lão Từ cười, nhấp một ngụm nước dưỡng sinh trong bình giữ nhiệt, hắng giọng: "Được rồi được rồi, đừng kêu nữa. Thế nào, bất ngờ chưa? Hôm qua mấy thầy cô thống kê điểm tăng ca đến hơn chín giờ. Sáng sớm nay còn đến trường sớm để tải điểm lên."
"Bất ngờ cái gì chứ, rõ ràng là bị dọa!"
"Tưởng ít nhất cũng được một buổi sáng yên bình."
"Thầy ơi, tụi em không có ý gì khác đâu, chỉ là lo cho sức khỏe của thầy cô thôi, đừng làm việc quá sức."
Lão Từ trợn mắt: "Thôi đi, tiết tự học trước hết xem điểm lớp mình."
Ông đứng trên bục giảng phân tích thứ hạng và điểm từng môn.
Hồ Tiểu Vĩ vẻ vang giành được hạng thứ tư từ dưới lên , tiến bộ một bậc, thở phào nhẹ nhõm, khoe trong nhóm rằng lần này vận may không tệ. Mấy người trong nhóm đùa giỡn vài câu, tin nhắn của Triệu Dương đột nhiên xuất hiện.
S: [Ra điểm rồi?]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Hôm nay cậu dậy muộn thế, còn kịp tiết một không?]
S: [Ai đứng nhất?]
Trứng Ốp La: [Lớp trưởng chứ ai, chuyện này còn có gì hồi hộp sao?]
S: [Nhất khối.]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Học bá chăng?]
Triệu Dương vừa tỉnh dậy. Đêm qua không biết mất ngủ đến mấy giờ mới ngủ được. WeChat rất yên tĩnh, Lão Từ không tìm anh nổi điên. Xem ra người đứng nhất hẳn là Trác Thanh Nguyên. Ảnh đại diện mèo nhỏ của cậu cũng rất yên lặng, không có tin nhắn chưa đọc, vậy mà không lập tức đến khoe công.
Hôm nay dậy muộn, trong nhà đã yên tĩnh, anh bỏ lỡ cảnh cậu bé mẫu giáo khóc lóc không muốn đi học.
Hà Viện ngồi trước bàn ăn.
Triệu Dương mở cửa liền chạm phải ánh mắt bà. Anh không dừng bước, đi thẳng về phía nhà vệ sinh. Hà Viện gọi anh lại: "Tiểu Dương, chúng ta có thể nói chuyện không?"
Triệu Dương không muốn nói. Anh đã không biết còn có thể nói gì với Hà Viện nữa. Lặp đi lặp lại cũng chỉ là những lời đó. Anh nghe chán rồi, nhưng bà dường như chưa bao giờ nói chán, luôn hy vọng anh có thể hiểu lựa chọn của bà, hiểu sự khó xử, hiểu cái gọi là bất đắc dĩ của bà.
Triệu Dương nói: "Không cần đâu."
Hà Viện đứng dậy: "Bây giờ con coi mẹ là kẻ thù rồi sao? Mẹ... mẹ có thể thừa nhận, sau khi kết hôn với Quách Thúc mẹ đối xử tốt với Tiểu Giai hơn, mẹ lấy lòng Tiểu Giai, mẹ lấy lòng Quách Thúc, có thể đã bỏ qua cảm xúc của con, nhưng mẹ không hề bỏ qua cuộc sống của con mà. Tiền sinh hoạt mỗi tuần mẹ đều nhắc chú Quách chuyển cho con, mẹ nhớ con không thích ăn gì, bữa sáng mẹ đều chuẩn bị riêng cho con."
Triệu Dương không thích bầu không khí này. Đôi khi anh cảm thấy cuộc đời mình có lẽ quá thẳng thắn. Anh chưa từng thích nghe bất kỳ ai giải thích, cũng sẽ không giải thích với bất kỳ ai. Kết quả của hành vi đã xảy ra rồi, tại sao còn phải giải thích quá trình?
Triệu Dương hỏi: "Mẹ muốn thế nào?"
Hà Viện: "Đừng dọn ra ngoài có được không?" Khi nói câu này, bà vậy mà lại rơi nước mắt. Nước mắt càng lúc càng nhiều, giọng nghẹn lại, bà đưa tay lau khóe mắt.
"Mẹ... mẹ biết con không tin, nhưng mẹ yêu con nhiều hơn mà. Mẹ... mẹ thật ra, thậm chí... thậm chí..." Hà Viện dường như khó mà nói ra, bà dồn hết sức ép mình nói tiếp, "thậm chí mẹ không cảm thấy Tiểu Giai là con của mẹ. Mẹ là bảo mẫu của Tiểu Giai, con không thấy sao? Mẹ chỉ là bảo mẫu mà Quách Phóng thuê về để chăm sóc Quách Dật Giai. Con mới là con của mẹ. Nếu con rời đi, nơi này cũng không còn là nhà của mẹ nữa, Tiểu Dương..."
Triệu Dương không hề bị những lời đó làm cảm động. Anh lạnh lùng nhìn nước mắt của Hà Viện:
"Quách Dật Giai không phải là đứa mẹ muốn sinh sao? Quách Dật Giai là kết tinh của tình yêu giữa mẹ và Quách Phóng lúc đang nồng nhiệt nhất. Nói những lời như vậy, mẹ không sợ con nói lại với Quách Phóng sao?"
Hà Viện hít sâu một hơi: "Mẹ thừa nhận, sau khi ba con mất, mẹ hận cuộc sống trước đây. Mẹ hận cảnh phải trơ mắt nhìn người thân sống không bằng chết. Mẹ hận việc người thân bệnh nặng mà không có tiền chữa, chỉ có thể chọn cái chết. Mẹ cũng thừa nhận, khi Quách Phóng theo đuổi mẹ, mẹ tận hưởng những lời đường mật của ông ấy. Mẹ tận hưởng việc một người phụ nữ bình thường, không học thức như mẹ lại có thể được một người giàu có yêu thích. Mẹ tận hưởng tiền bạc và điều kiện vật chất ông ấy cho mẹ.
"Mẹ không biết phải làm sao. Mẹ muốn sống những ngày tháng tốt đẹp. Mẹ không bao giờ muốn sống như trước nữa. Mẹ từng úp mặt lên quan tài ba con mà nghĩ, lỡ đâu là do gen của ông ấy không tốt, lỡ sau này con cũng mắc bệnh thì mẹ phải làm sao? Khoảnh khắc đó mẹ vừa hận ông ấy vừa đau lòng, hận ông ấy bỏ lại mẹ một mình đối diện với cuộc sống. Cuộc sống còn dài như vậy, mẹ đã quen có người cùng gánh vác, mẹ không muốn một mình nữa. Mẹ sai sao?"
"Sau khi mẹ đồng ý lời theo đuổi của Quách Phóng, mẹ càng không biết phải đối diện với con thế nào. Sau khi mang thai, mẹ lại càng không biết phải đối diện với con ra sao. Từ khoảnh khắc mẹ đồng ý với Quách Phóng, mẹ đã không biết phải đối diện với con thế nào. Chỉ khi hòa nhập vào gia đình họ mẹ mới có thể thả lỏng, nhưng trái tim mẹ... trái tim mẹ vẫn luôn nghĩ về con."
Triệu Dương đến trường khi gần hết giờ ra chơi dài, còn hơn mười phút nữa mới vào tiết. Trước cửa tòa nhà giảng dạy có một màn hình điện tử, có lẽ bảng điểm thi thử lần hai đã được phát suốt cả buổi sáng.
Anh đứng chờ một lát, nhìn từ trang thứ hai sang trang thứ ba. Cuối trang thứ ba, cái tên "Triệu Dương" hiện rõ ràng. Điểm từng môn cũng hiển thị rất cụ thể. Anh nộp toàn bài trắng, vị trí cuối cùng quả thật rất xứng đáng.
Nhìn thấy điểm của mình, gương mặt Triệu Dương không hề dao động. Vài phút sau, màn hình lại nhảy từ trang ba về trang một. Anh ngẩng đầu lên. Ở vị trí thứ nhất là cái tên "Trác Thanh Nguyên".
Đây là lần đầu tiên Triệu Dương có cái nhìn trực quan về thành tích của Trác Thanh Nguyên. Trước đây chỉ biết cậu là học bá, cũng biết cậu bỏ xa người đứng thứ hai, nhưng bây giờ điểm từng môn bày ra trước mắt, có môn thậm chí chỉ mất vài điểm.
Học kiểu gì vậy?
Hồ Tiểu Vĩ đặt lên bàn Triệu Dương một chai sữa dưa lưới: "Sáu giờ hết hạn, uống nhanh."
Triệu Dương ngồi xuống, tiện tay mở ra uống một hơi hết nửa chai.
Hồ Tiểu Vĩ hỏi: "Hôm nay sao mày đến muộn vậy?"
Triệu Dương đáp qua loa: "Dậy muộn."
Giờ ra chơi dài hôm nay lớp Bảy có phần uể oải. Điểm đã ra, với mặt bằng chung của lớp Bảy, rất khó có ai vui nổi. Cũng chỉ có kiểu vô tư như Hồ Tiểu Vĩ, thi hạng thứ tư từ dưới lên mà vui như đứng thứ tư từ trên xuống.
Triệu Dương đã nhìn điện thoại mấy lần rồi. Con mèo nhỏ kia vẫn không có động tĩnh.
Trác Thanh Nguyên giờ cũng ở trong nhóm nhỏ của họ. Sáng nay Hồ Tiểu Vĩ còn khoe điểm tệ hại của mình trong nhóm, Trác Thanh Nguyên cũng không nói câu nào.
Triệu Dương gửi tin nhắn trong nhóm.
S: [@Đạn Hạt Nhân đứng thứ mấy?]
S: [Tên gì kỳ vậy]
Đạn Hạt Nhân: [thứ mười một từ dưới lên 😭 ]
Đầu Bếp Khen Tôi Là Món Ngon: [Thi tệ quá, Trứng Ốp La biến thành Đạn Hạt Nhân rồi]
Lưu Song tuy học không quá tốt, nhưng trong nhóm mấy người này đã là người có thành tích ổn nhất, bình thường cũng tầm trung bình thấp. Lần đầu tiên có thể dùng chữ "từ dưới" để miêu tả.
S: [@Đầu Bếp Khen Tôi Là Món Ngon mày thì sao?]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Bảng điểm dán phía trước kìa, tự đi xem đi?]
S: [Lười]
Đầu Bếp Khen Tôi Là Món Ngon: [Từ dưới lên thứ sáu, cũng được, phát huy ổn định]
S: [@Creek cậu thì sao?]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Học bá chắc chặn bọn mình rồi]
Đầu Bếp Khen Tôi Là Món Ngon: [Ai bảo trong giờ mày toàn bắt ngỗng lớn share link]
Tiểu Vĩ Vĩ Đại: [Hôm nay tôi bắt được rồi]
Tin nhắn trong nhóm chớp mắt đã hơn hai mươi cái, Trác Thanh Nguyên vẫn không trả lời.
Triệu Dương cau mày mở khung chat riêng với Trác Thanh Nguyên. Tin nhắn riêng của hai người vẫn là đoạn video Muffin ăn pate mèo mà hôm qua cậu gửi, hôm qua Triệu Dương chưa trả lời. Anh nghĩ một lát rồi nhắn lại.
S: [Dễ thương]
Chờ một lúc, tin nhắn riêng cũng không hồi âm.
Triệu Dương đột nhiên vỗ vai Hồ Tiểu Vĩ: "Còn sữa không?"
Hồ Tiểu Vĩ cảnh giác: "Làm gì?"
Triệu Dương: "Đưa đây."
Hồ Tiểu Vĩ mặt đầy tiếc nuối móc ra một chai vị dâu: "Tao chỉ còn chai này, định trưa uống."
Triệu Dương cầm sữa đứng dậy: "Trưa mua cho mày chai chưa hết hạn."
Tiểu Vĩ nhìn anh đi ra ngoài: "Mày đi đâu vậy?"
Cầm sữa ra khỏi cửa lớp Bảy, Triệu Dương liền hối hận, chân phanh gấp đúng lúc gặp Lão Từ đang lên lầu.
"Triệu Dương, đứng đó làm gì?" Lão Từ gọi.
"Không làm gì." Triệu Dương đáp.
"Đúng lúc, tôi nói với em vài câu." Lão Từ vẫy tay, vẻ mặt bất đắc dĩ. "Lần này không phải em đi thi rồi sao, sao vẫn không có điểm?"
"Lười khoanh bừa."
"Em đã đi thi thì tính điểm trung bình phải tính cả em. Em biết kéo tụt điểm trung bình của trường bao nhiêu không? Lần này tính là em vắng thi. Lần sau không được nữa. Đã đến rồi thì khoanh đại cũng được mà. Tôi làm chủ nhiệm cũng không tiện cổ vũ học sinh kém không đi thi, em tự biết chừng mực."
"Vâng." Triệu Dương đáp gọn, cũng không muốn gây phiền phức cho trường.
"Điểm của Trác Thanh Nguyên thầy xem rồi, thi rất tốt. Trường Nhất Trung bên cạnh cũng có điểm rồi, người đứng nhất bên đó không vượt được Trác Thanh Nguyên. Nhưng cũng không kém bao nhiêu đâu, chỉ thua bảy điểm. Thằng nhóc đó đang dốc hết sức muốn vượt Trác Thanh Nguyên, em..."
"Thầy nói với em mấy chuyện này làm gì, em quản được học bá học thế nào à?" Triệu Dương cắt lời.
Lão Từ thấy giọng anh đâm chọt, khó hiểu nhìn anh một cái: "Thầy thấy hai đứa gần đây quan hệ tốt nên nói thôi. Bảo em tránh xa em ấy thì em không thích nghe, kể chuyện của em ấy em cũng không thích nghe, bị gì vậy?"
Triệu Dương mím môi, không nói.
Lão Từ lười để ý mấy đứa tuổi dậy thì này, không hiểu nổi, phất tay bảo anh đi đi, cuối cùng lại nhìn anh một cái: "Cầm chai sữa đi đâu đấy?"
Triệu Dương siết chặt chai sữa trong tay: "Không đi đâu cả"
Nói xong quay người về lớp.
