Trong ký ức của Triệu Dương, mùa hè sau khi kết thúc kỳ thi đại học vô cùng yên ắng.
Tiểu Vĩ bọn họ vốn đã lên kế hoạch sau thi sẽ đi du lịch phương Nam, trước đó nhiều lần mời Triệu Dương đều bị anh từ chối, sau thi lại mời thêm lần nữa, Triệu Dương vẫn từ chối.
Triệu Dương đã đi làm ở Bến Đò, không có tâm trí đi chơi. Sau này Lệ Phong nghe chuyện, sắc mặt không được vui. Anh vốn không thích việc Triệu Dương mới mười tám tuổi đã mang dáng vẻ già trước tuổi. Mười tám tuổi, ai mà chẳng nghĩ đến chuyện vui chơi? Chỉ có Triệu Dương suốt ngày ngoài chuyện kiếm tiền mua nhà thì trong lòng không còn nghĩ gì khác. Đó là chuyện một người mười tám tuổi nên nghĩ sao?
Sinh nhật mười tám tuổi của Trác Thanh Nguyên đúng vào kỳ nghỉ hè. Trong mấy ngày sinh nhật, Trác Thanh Nguyên cùng ba mẹ đi du lịch Ý. May mà Song Nhi chúc mừng sinh nhật Trác Thanh Nguyên trong nhóm trước, mấy người mới có dịp nói chuyện vài câu, còn hẹn sau khi cậu ấy về sẽ cùng nhau ăn một bữa.
Bữa cơm đó quả thực đã ăn cùng nhau.
Trác Thanh Nguyên mang quà lưu niệm cho mọi người, mỗi người đều có phần, mọi người cũng chuẩn bị quà sinh nhật cho cậu ấy, Trác Thanh Nguyên nhận quà.
Không thể không thừa nhận rằng giữa bọn họ và Trác Thanh Nguyên đúng là không có chủ đề chung. Sau khi Trác Thanh Nguyên kể xong những chuyện thú vị trong chuyến du lịch Ý, Tiểu Vĩ kể xong những chuyện vui ở Giang Nam, bàn ăn im lặng một lát. Rồi Tiểu Vĩ rất tự nhiên hỏi ra câu đó:
"Học bá, sao rồi? Vào được trường cậu muốn chứ?"
Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Không có vấn đề gì."
Trác Thanh Nguyên lại hỏi: "Còn các cậu?"
Tiểu Vĩ cười không để tâm: "Tôi lười tra điểm luôn, cũng không định học nữa, đang tìm việc rồi, kiếm đại việc gì làm thôi."
Tạ Diệc Thành gật đầu: "Tôi cũng gần vậy, đã đi làm rồi, chỗ làm khá gần chỗ Triệu Dương, tan ca còn có thể qua uống một ly."
Song Nhi cười hì hì: "Chắc tôi học thêm vài năm nữa, tuy tôi cũng không thích học lắm, nhưng ba mẹ tôi cứ nghĩ học nhiều không sai, muốn tôi học tiếp."
Ánh mắt Trác Thanh Nguyên dừng lại trên người Triệu Dương, nhưng không nói gì. Triệu Dương cũng không có gì để hỏi, mọi người đều biết trước kỳ thi anh đã bắt đầu đi làm rồi.
Ăn xong bữa đó, mấy người liền giải tán.
Tiền là Triệu Dương đi thanh toán. Hôm đó coi như bù sinh nhật cho Trác Thanh Nguyên, tiền ăn đương nhiên mấy người họ chia đều, không định để Trác Thanh Nguyên trả. Triệu Dương ngậm điếu thuốc chưa châm lửa trong miệng, lúc thanh toán xong bước ra lại nhìn thấy Trác Thanh Nguyên vẫn còn đứng chờ trước cửa nhà hàng. Anh theo phản xạ lấy điếu thuốc khỏi miệng: "Sao còn chưa đi?"
Trác Thanh Nguyên nhìn anh: "Biết hút thuốc rồi à?"
Triệu Dương rũ mắt, không nhìn cậu, thản nhiên cười cười, ngay trước mặt Trác Thanh Nguyên lại đưa điếu thuốc vào miệng, châm lửa: "Môi trường ảnh hưởng thôi. Không muốn lúc nào cũng hít khói thuốc thụ động, chi bằng tự mình học hút."
Trác Thanh Nguyên vẫn nhìn anh: "Tin nhắn tôi gửi cậu cũng không trả lời. Ý gì đây, bạn trai?"
Triệu Dương thổi hết làn khói gắt vào mặt cậu: "Chắc quên trả lời. Bận lắm. Vẫn gọi bạn trai à?"
Trác Thanh Nguyên không nói gì.
Triệu Dương nhớ hôm đó anh đứng trước cửa nhà hàng hút hai điếu thuốc. Điếu thứ nhất cháy đến mức làm ngón tay anh cảm thấy bỏng thì vẫn còn thấy được bóng lưng Trác Thanh Nguyên thẳng tắp, gầy gò nhưng tiền đồ vô lượng. Khi bóng lưng ấy biến mất, Triệu Dương châm điếu thứ hai.
Lúc châm điếu thứ hai, Triệu Dương lấy điện thoại ra xem. Quả thực có rất nhiều lần anh không trả lời tin nhắn của Trác Thanh Nguyên. Ngày thi đại học kết thúc, Trác Thanh Nguyên nhắn cho anh một tin, gửi là sticker tự làm bằng ảnh Muffin, mặt Muffin dí sát màn hình, bên trên ghi: "Mèo con gửi lời chào tới loài người."
Khi đi du lịch, Trác Thanh Nguyên nói sẽ đi Ý, tin này Triệu Dương có trả lời, anh hỏi đi cùng gia đình à? Trác Thanh Nguyên nói đúng vậy, Triệu Dương nói ừ. Sau đó Trác Thanh Nguyên nói, tôi mang quà về cho cậu, muốn gì? Tùy chọn. Triệu Dương nói không cần, chơi vui là được.
Trong lúc du lịch, Trác Thanh Nguyên gửi rất nhiều ảnh vào khung chat của Triệu Dương, đủ các loại ảnh. Triệu Dương thỉnh thoảng trả lời một câu đẹp đấy, thỉnh thoảng hỏi một câu ở đâu. Đại khái trả lời được một nửa, nửa còn lại cứ thế nằm lại trong cửa sổ chat của hai người.
Đôi khi ảnh du lịch của Trác Thanh Nguyên cũng được gửi vào nhóm. Tiểu Vĩ hỏi học bá đi chơi à? Trác Thanh Nguyên nói đúng rồi, ở Ý. Tiểu Vĩ kinh ngạc, Ý á, cả đời tôi không biết có cơ hội ra nước ngoài không, vui không? Trác Thanh Nguyên nói cũng được, không bằng trong nước. Tiểu Vĩ lại hỏi, gia đình thưởng cho cậu vì thi xong à? Trác Thanh Nguyên nói sinh nhật.
Trong nhóm lập tức hỏi sinh nhật khi nào, chúc cậu sinh nhật vui vẻ.
Triệu Dương không nói câu nào.
Hiện tại anh đúng là giống một tên tra nam, như thể chớp mắt đã quên mất dáng vẻ Trác Thanh Nguyên thở hổn hển chạy đến Bến Đò mừng sinh nhật anh, như thể người đứng trước bánh sinh nhật chúc Trác Thanh Nguyên tiền đồ rộng mở, được như ý nguyện không phải anh, như thể người không dự thi đại học nhưng vẫn đặt báo thức đến trường chỉ để có thể ở bên Trác Thanh Nguyên thêm một lát trong ngày thi không phải anh.
Không ai biết rốt cuộc Triệu Dương bị làm sao.
Đến cả Tạ Diệc Thành cũng hỏi anh: "Sao vậy? Hôm nay nhìn mày không vui lắm."
Triệu Dương đáp: "Không."
Tạ Diệc Thành: "Hồi Trác Thanh Nguyên mừng sinh nhật cho mày cũng mới tháng trước, đến sinh nhật người ta mà mặt mày dài thế."
Triệu Dương: "Có à?"
Tạ Diệc Thành: "Mày tưởng là không ai nhìn ra đấy à? Trên bàn ăn Song Nhi chọc tao mấy lần, bảo tao phối hợp khuấy động không khí."
Triệu Dương: "Không có gì."
Tạ Dịch Thành: "Thôi đi, nói có nổi quá ba chữ không? Nói xem."
Triệu Dương: "Không cùng một đường, không cần thiết."
Tạ Diệc Thành: "Nếu mày thật sự thấy không cần thiết thì lúc người ta mừng sinh nhật cho mày thì mày nói cho rõ. Người ta mừng sinh nhật cho mày thì mày vui lắm, đến sinh nhật người ta thì bắt đầu bày ra dáng không cùng một đường?"
Tạ Diệc Thành: "Thích người ta rồi chứ gì."
Tạ Diệc Thành: "Tao thấy học bá cũng thích mày lắm. Mở miệng là bạn trai. Trò chơi của hai đứa mày sớm hết hạn rồi, đâu ai ép cậu ấy, còn không phải tự cậu ấy muốn gọi sao. Cậu ấy là gay à?"
Triệu Dương: "Hình như vậy."
Tạ Diệc Thành: "? Thế thì được rồi. Nói rõ đi, theo được thì theo, không được thì thôi. Để mày đỡ phải ở đây tự diễn cảnh thất tình."
Triệu Dương: "Không có chuyện đó, chỉ là bạn."
Tạ Diệc Thành: "Tao biết mày nghĩ gì. Không cùng một đường. Cậu ấy học giỏi như vậy, thi đỗ đại học lý tưởng, ra ngoài học, sau này chưa biết sẽ sống kiểu gì, dù sao cũng không phải kiểu sống của mày, nên mày thấy không cần thiết. Nhưng tình cảm không phải như vậy. Cậu ấy thích mày thì là máy xứng đáng."
Triệu Dương: "Không nghĩ nhiều vậy."
Tạ Diệc Thành: "Được, nhớ lời mày đấy."
Triệu Dương: "Ừ."
Có lẽ vì thái độ của Triệu Dương, cái nhóm có Trác Thanh Nguyên trong kỳ nghỉ hè đó vô cùng yên ắng. Trác Thanh Nguyên không còn gửi tin nhắn nữa, những người khác cũng không còn nói chuyện trong nhóm ấy. Nói cho cùng, Trác Thanh Nguyên là bạn của Triệu Dương, chứ không phải bạn của bọn họ. Nếu Triệu Dương vẫn luôn không tham gia vào cuộc trò chuyện, thì họ cũng không cần thiết phải nói chuyện với Trác Thanh Nguyên nữa.
Mà trong khung chat của Triệu Dương, ngoài nhóm hai được ghim trên cùng, nhóm Bến Đò được ghim trên cùng, khung chat có ảnh đại diện mèo Ragdoll kia ngày ngày chìm xuống đáy.
May mà quan hệ xã giao của Triệu Dương rất ít. Trong thời gian làm việc ở bến tàu, anh không biết đã từ chối bao nhiêu lần bắt chuyện, bất kể nam hay nữ, từ chối bao nhiêu lần xin phương thức liên lạc với đủ loại mục đích. Khung chat của anh chỉ có vài người bạn, Tiểu Vĩ mấy người, mấy người ở bến tàu, cho nên dù con mèo Ragdoll kia có chìm xuống cũng không đến mức không tìm thấy. Ngược lại, vì Triệu Dương nhiều lần mở khung chat đó ra, nó lại liên tục bị đẩy lên trên, nhưng tin nhắn thì dừng lại ở rất lâu trước đó, như đang chế giễu ai vậy.
Khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, Triệu Dương, Tiểu Vĩ và Tạ Diệc Thành cùng đi tiễn Song Nhi nhập học. Thật ra cũng chẳng cần tiễn, Song Nhi học một trường cao đẳng trong thành phố, cuối tuần vẫn có thể gặp, đi tàu điện ngầm nửa tiếng là tới.
Nhưng Song Nhi là người duy nhất trong bốn người có trường để học, mấy người bày tỏ sự tự hào và không nỡ. Tiểu Vĩ và Song Nhi vốn quen kiểu vừa yêu vừa ghét, khoác vai nhau ôm đầu khóc rống. Tạ Diệc Thành và Triệu Dương đứng cách đó một chút nhìn, Tạ Diệc Thành bỗng hỏi: "Trác Thanh Nguyên cũng sắp khai giảng rồi nhỉ?"
Triệu Dương đáp: "Chắc vậy."
Tạ Diệc Thành hỏi: "Không liên lạc?"
Triệu Dương đáp: "Không."
Tạ Diệc Thành cười anh: "Tao chưa từng thấy anh em mình yêu đương mà dây dưa thế này. Muốn làm gì thì làm đi. Lấy dũng khí hồi đi học muốn trốn tiết là trốn của mày ra, chắc sớm theo được rồi."
Triệu Dương không nhìn cậu ta: "Không định theo, mày nghĩ nhiều rồi."
Tạ Diệc Thành không nói thêm.
Hôm đó Triệu Dương về Bến Đò làm việc, lúc pha chế liên tục thất thần. Khách gọi một ly Myrtle cocktail, anh lại vô thức pha ra một ly Tequila Sunrise. Đưa tới tay khách, người ta không nhận ra ngay, uống một ngụm mới phát hiện không đúng: "Anh đẹp trai, đây là Myrtle cocktail* à?"
*Tên tiếng Trung: Đào Kim Nương - một loại cocktail vị sim tím
Triệu Dương nhíu mày: "Xin lỗi, tôi pha lại cho anh một ly."
Lãng Ca đứng bên cạnh nhìn, nhận lấy chai rượu nền Triệu Dương vừa cầm lại: "Để anh làm. Chú nghỉ một lát đi, sao thế? Hồn vía trên mây."
Triệu Dương không từ chối, cầm điện thoại lên châm một điếu thuốc.
S: "Khai giảng thuận lợi."
Tin nhắn này không được gửi đi. Anh để mặc bốn chữ ấy nằm trong khung nhập. Đến khi hút xong một điếu thuốc, anh xóa sạch bốn chữ đó.
