Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 32: Xoài xanh



Sự thay đổi của Triệu Dương rất lớn, lớn đến mức vượt quá tưởng tượng của Trác Thanh Nguyên.

Lần kỷ niệm cửa hàng Bến Đò năm cấp ba, cậu đã từng thấy một Triệu Dương khác. Khi ấy, Triệu Dương mặc đồ hiệu thời thượng hơn, tai đeo đầy khuyên kẹp, cổ đeo dây chuyền, khí chất như lột xác. Nhưng không ngờ bây giờ còn hơn thế nữa.

Anh đổi kiểu tóc, gần như cạo sát thành đầu đinh. Trác Thanh Nguyên trước giờ không thưởng thức nổi kiểu tóc này, rất hiếm người có thể dựa vào cấu trúc xương và gương mặt để thật sự "gánh" được nó. Giờ xem ra Triệu Dương là một trong số đó. Kiểu tóc khiến anh trông khó gần hơn, như thể muốn nói với anh một câu cũng phải cân nhắc ba lần.

Lại còn có thêm hình xăm.

Giữa mùa hè nóng bức, hai ngày liền Triệu Dương đều mặc áo ba lỗ đen, ôm sát phần cơ bắp nửa thân trên, chỗ không lộ ra cũng được phác họa rõ ràng, chỗ lộ ra trên cánh tay có một mảng xăm nhỏ. Thật ra không nhìn rõ lắm, vì hình xăm của anh nằm ở mặt trong cánh tay.

Trác Thanh Nguyên không tốn bao nhiêu thời gian để nhận ra Triệu Dương. Dù anh đổi tóc, đổi cách ăn mặc, đổi khí chất, rất nhiều thứ đều thay đổi, dĩ nhiên thay đổi lớn nhất là thái độ của anh đối với cậu. Nhưng Trác Thanh Nguyên vẫn có thể liếc mắt một cái nhận ra anh. Phải thừa nhận rằng, hôm sinh nhật Triệu Dương, Trác Thanh Nguyên từng gặp Lệ Phong ở Bến Đò, Lệ Phong thì thay đổi không nhiều. Thực ra là cậu nhận ra Lệ Phong trước.

Trác Thanh Nguyên vốn là người thông minh. Việc cậu ghét nhất chính là truy hỏi đến cùng. Trí nhớ của cậu cũng không kém đến vậy, dĩ nhiên có thể trong lần trùng phùng sau bảy năm mà lập tức nhớ lại hai tháng thời cấp ba, nhớ lại sự thay đổi thái độ không hề báo trước của Triệu Dương sau khi thi đại học kết thúc, từ bạn bè thân thiết trở thành người xa lạ.

Trác Thanh Nguyên chưa từng hỏi vì sao. Khi ấy Triệu Dương đã trưởng thành, cậu cũng trưởng thành, vậy nên cậu mặc định việc hai người mất liên lạc là "quy tắc xã giao của người lớn". Nếu không thì sao? Tin nhắn cậu đã gửi, Triệu Dương không thích trả lời, cậu vẫn gửi, Triệu Dương vẫn không trả lời.

Vậy thì thôi.

Thực sắc tính dã*

*Nghĩa: Ăn uống và h*m m**n (nam nữ) đều là bản tính tự nhiên của con người

Trác Thanh Nguyên gọi một phần khoai tây chiên và một ly nước cam. Trong bầu không khí náo nhiệt mà mê ly của Ngựa Hoang, cậu nghĩ đến bốn chữ ấy. Cậu vẫn ngồi ở quầy bar, rất thản nhiên chống đầu nhìn Triệu Dương pha rượu cho khách. Khi Triệu Dương lắc ly, cơ bắp trên cánh tay càng hiện rõ hơn. Không chỉ Trác Thanh Nguyên nhìn anh, mấy ánh mắt ở quầy bar cũng đang nhìn anh.

Có người bắt chuyện: "Ông chủ, mới khai trương à? Trước đây tôi có đến một lần, đóng cửa, lúc đó chưa mở à?"

Triệu Dương đáp rất lạnh nhạt: "Ừ."

Người kia lại hỏi: "Độc thân không ông chủ?"

Triệu Dương liếc anh ta một cái: "Độc thân."

Người kia cười: "Tôi hỏi vậy thôi, ánh mắt ông dữ quá vậy"

Quả thật rất dữ. Ước chừng đa số người đều không dám bắt chuyện với anh. Không khó tưởng tượng một người vốn đã trông rất hung nếu muốn thể hiện sự từ chối thì sẽ dùng thái độ gì. Quả nhiên, không còn ai đến bắt chuyện với Triệu Dương nữa. Vài ba vị khách ngồi quầy bar sau khi nhận được rượu mình gọi liền lặng lẽ rời đi, chỉ còn lại một mình Trác Thanh Nguyên.

"Đến uống nước cam à?" Triệu Dương thuận miệng hỏi.

"Cậu nói chuyện với ai đấy?" Trác Thanh Nguyên nhìn anh.

"Còn ai uống nước cam nữa?" Triệu Dương cuối cùng cũng nhìn sang.

"Vậy pha cho tôi một ly đi." Trác Thanh Nguyên nói.

Triệu Dương đẩy menu rượu qua.

Trác Thanh Nguyên không nhận: "Blind box."

Triệu Dương lại thu menu về: "Không phải không thích uống sao? Giờ lại thích rồi?"

Trác Thanh Nguyên nhướng mày: "Cậu còn nhớ à?"

Triệu Dương không nói, tựa vào quầy bar châm một điếu thuốc: "Đi làm rồi?"

Trác Thanh Nguyên cầm một que khoai: "Năm nay vừa tốt nghiệp, tính là vậy."

Triệu Dương: "Học thạc sĩ?"

Trác Thanh Nguyên: "Ừ."

Triệu Dương không hỏi thêm, bắt đầu pha cho cậu một ly "blind box".

Trác Thanh Nguyên là từ lúc học thạc sĩ mới học uống rượu. Hai sư huynh cùng nhóm đều thích uống, khó tránh những buổi xã giao phải đi bar cùng. Vài lần đầu còn lấy cớ không biết uống để từ chối, đi vài lần sau cũng chủ động uống chút, vậy mà phát hiện mình đã có thể thưởng thức sức hấp dẫn của cồn.

Lần trước cậu uống rượu là ở Bến Đò, ly Tequila Sunrise cải tiến do Triệu Dương pha. Sau đó Trác Thanh Nguyên cũng từng gọi Tequila Sunrise của người khác, đây là cocktail cơ bản, bartender nào cũng biết làm, uống vào lại thấy ngon hơn nhiều so với trong ký ức. Khi ấy cậu còn nghi ngờ có khi là do tay nghề Triệu Dương thực sự không tốt.

Hôm qua lại uống một ly do Triệu Dương pha, Trác Thanh Nguyên biết là mình đã thay đổi. Khẩu vị con người quả thực sẽ thay đổi theo tuổi tác. Thời cấp ba uống rượu chỉ thấy cay, thấy gắt, đến khi học thạc sĩ, uống lại đã có thể cảm nhận được khoảnh khắc cồn chinh phục bộ não đang hoạt động, mang đến sự tê liệt và yên tĩnh ngắn ngủi.

Phía sau là khu ghế sofa, ồn ào hơn quầy bar rất nhiều.

Trác Thanh Nguyên quay đầu nhìn một cái: "Hồ Tiểu Vĩ và Tạ Diệc Thành giờ đều theo cậu làm à?"

Ánh mắt Triệu Dương cũng theo đó liếc qua, thấy Tiểu Vĩ khoác vai một người đàn ông, xưng anh gọi em dỗ người ta uống thêm, Tạ Diệc Thành vừa hay đứng dậy định vào bếp sau, ánh mắt hai người chạm nhau, Tạ Diệc Thành giơ tay coi như chào một cái.

Trác Thanh Nguyên hơi bất ngờ: "Cậu ấy nhận ra tôi à?"

Triệu Dương đáp: "Chắc vậy, không biết."

Trác Thanh Nguyên cười: "Tiểu Vĩ với Song Nhi đúng là không nhận ra tôi."

Triệu Dương nói: "Cậu thay đổi nhiều lắm."

Trác Thanh Nguyên đưa một ngón tay cuốn nhẹ lọn tóc phía đuôi mình, rồi nắm lấy chùm tóc đó nhấc lên: "Chẳng qua là tóc dài hơn chút thôi mà?"

Triệu Dương không trả lời.

Trác Thanh Nguyên nhận lấy ly rượu anh đưa. Ly vuông, chất lỏng bán trong suốt màu vàng xanh. Những gì Triệu Dương cho vào cậu nhìn thấy rõ mồn một, ngoài rượu nền không nhận ra cụ thể là gì, còn lại đều dễ phân biệt: xoài xanh, nước cốt chanh, mật ong. Chưa uống mà trong miệng đã tiết ra không ít nước bọt, gần như đã cảm nhận trước vị chua.

Vừa nhấp môi đã thấy chua, còn chua hơn tưởng tượng rất nhiều, khiến Trác Thanh Nguyên suýt nghĩ đây là trò trêu chọc của Triệu Dương. Cậu nheo mắt, vị chua lan miên man trong khoang miệng, nuốt xuống rồi vẫn cố chấp đọng lại. Chút mật ong kia gần như không có cảm giác tồn tại. Nhịn hơn mười giây, Trác Thanh Nguyên mới nuốt hết đống nước bọt bị k*ch th*ch tiết ra.

Cậu đẩy ly rượu lại: "Cậu uống một ngụm đi."

Biểu cảm Triệu Dương không đổi: "Không uống."

Trác Thanh Nguyên hỏi: "Chơi tôi à?"

Triệu Dương nhấn mạnh: "Blind box."

Tối nay Tiểu Vĩ thực sự uống không ít. Cậu ta thật sự không muốn quay lại làm giao hàng nữa, dãi nắng dầm mưa còn phải đối phó với mấy khách hàng vô lý. Hồi đi học da đâu có đen thế? Làm giao hàng mấy năm đen thêm mấy tông.

Nói cho cùng, marketing quán bar chính là uống cùng khách. Dỗ khách vui thì họ uống nhiều, uống nhiều quán kiếm nhiều, quán kiếm nhiều thì hoa hồng cao, đạo lý này Tiểu Vĩ hiểu. Hơn nữa là quán của Triệu Dương, làm cho anh em mình không mất mặt. Cậu ta dốc hết sức muốn làm cho tốt.

Uống đến giờ đầu óc gần như thiếu oxy, uống nữa chắc gục tại chỗ. Lảo đảo đi về phía quầy bar, nhìn thấy Trác Thanh Nguyên còn sững lại: "Ơ, hôm qua cậu có tới mà nhỉ? Bạn của Dương ca đúng không? Hôm nay cũng tới à? Tôi thấy cậu quen mắt lắm."

Trác Thanh Nguyên dùng ánh mắt hỏi Triệu Dương: Uống nhiều rồi?

Triệu Dương nhíu mày: "Tiểu Vĩ, đừng uống nữa, vừa thôi."

Tiểu Vĩ xua tay, cũng không để ý Trác Thanh Nguyên nữa, nằm bò lên quầy bar nói nhỏ với Triệu Dương: "Đám này uống ghê thật. Marketing đúng là không phải ai cũng làm được. Tối nay tao ổn chứ?" Nói xong người gần như đổ sang bên, may mà được Trác Thanh Nguyên nhanh tay đỡ lại.

Tiểu Vĩ vội nói cảm ơn: "Cảm ơn nhé trai đẹp." Có lẽ vì khoảng cách lúc này quá gần, Tiểu Vĩ quay đầu đối diện thẳng với mặt Trác Thanh Nguyên, nhìn một hồi rồi ngây ra: "Không đúng, quen thật mà. Dương ca, tao có phải cũng quen cậu ta không? Trông giống ai ấy... ai nhỉ?"

Triệu Dương lên tiếng: "Trác Thanh Nguyên."

Tiểu Vĩ đập đùi: "À đúng, đúng đúng đúng, Trác Thanh Nguyên, học bá! Vãi thật? Cậu là học bá à? Thật hay giả? Đúng là học bá luôn? Hôm qua tôi còn không nhận ra. Thì ra hai người vẫn còn liên lạc à? Bọn tôi cứ tưởng hai người không còn liên lạc nữa. Hôm đó Thành Tử còn nói với anh ấy, bảo nếu muốn liên lạc với cậu thì cứ liên lạc, đừng..."

Triệu Dương cao giọng: "Tiểu Vĩ."

Tiểu Vĩ giật mình: "Hả?"

Trác Thanh Nguyên đỡ cánh tay Tiểu Vĩ: "Muốn liên lạc với tôi thì cứ liên lạc, đừng cái gì?"

Tiểu Vĩ lơ mơ: "Đừng cái gì? Tôi vừa nói gì à? Quên rồi. Tôi định nói gì nhỉ... À thì bảo nó đừng nghĩ nhiều quá thôi. Chủ yếu là hai cậu thân nhau mà, anh ấy không liên lạc với cậu thì cũng đâu tới lượt bọn tôi."

Triệu Dương lại cắt ngang: "Được rồi. Còn bắt taxi được không? Bảo Thành Tử đưa mày ra gọi xe, về nghỉ đi."

Tiểu Vĩ gật đầu: "Được, không sao, không say đâu, chỉ hơi choáng thôi. Vậy tôi về trước nhé học bá, rảnh thì tới chơi nhiều vào!"

Trác Thanh Nguyên cười: "Ừ."

Đến hai rưỡi sáng, trong quán vẫn còn đông khách. Tiểu Vĩ đi rồi nhưng còn những marketing khác, bốn giờ mới tan ca. Triệu Dương lại sang uống thêm một vòng. Ở lại hầu hết đều là bạn của anh. Trác Thanh Nguyên không đi, tựa vào quầy bar thỉnh thoảng nhìn sang khu ghế sofa.

Trước kia Triệu Dương đâu có nhiều bạn như vậy. Thực ra Triệu Dương thời cấp ba có thể coi là khá cô lập nhỉ? Trác Thanh Nguyên nhớ lại, còn nhớ lần đầu hai người gặp nhau là Triệu Dương đi muộn leo tường vào trường. Khi đó họ đã nói gì nhỉ? Trác Thanh Nguyên quên rồi.

Về sau nữa, thân thiết lên cũng rất khó hiểu. Có lẽ chính vì thân thiết một cách khó hiểu, nên mất liên lạc cũng khó hiểu như vậy.

Triệu Dương cầm một chai bia, giữa tiếng hò reo của đám bạn, ngẩng đầu uống cạn trong một hơi.

Trác Thanh Nguyên quét mã thanh toán ở quầy bar, không chào ai, rời khỏi quán bar.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...