Tâm trạng của Hà Viện bất ổn như vậy, Triệu Dương không yên tâm bỏ bà ở nhà một mình. Trác Thanh Nguyên cũng không khuyên cậu làm thế. Triệu Dương gọi điện nói sơ qua tình hình với Tạ Diệc Thành, tối nay quán bar đành nhờ Tạ Diệc Thành trông giúp.
Tạ Diệc Thành bảo anh cứ yên tâm. Bên kia điện thoại không ồn, giờ này quán bar mới mở cửa chưa lâu, khách vẫn chưa đông.
Cuối cùng Triệu Dương hỏi thêm một câu: "Là mày gọi cậu ta tới à?"
Tạ Diệc Thành nói: "Người ta hỏi tao mày ở đâu, tao chỉ nói thật thôi. Nói thật cũng không được à?"
Tạ Diệc Thành lại nói: "À đúng rồi."
Triệu Dương: "?"
Tạ Diệc Thành: "Phong ca tối nay tới quán, hỏi tao mày đi đâu rồi."
Triệu Dương: "Thì cứ nói thôi."
Tạ Diệc Thành: "Được, có việc thì gọi tao."
Triệu Dương cất điện thoại đi, quay đầu lại thì thấy Trác Thanh Nguyên đang tựa vào sofa cười nhìn mình.
Trác Thanh Nguyên hỏi: "Tạ Diệc Thành lo lắng về tình trạng tình cảm của cậu lắm đấy. Hôm đó ở Ngựa Hoang còn đứng trước mặt tôi giải thích thay cậu."
Triệu Dương không để tâm: "Cậu ta rảnh vậy thì lo cho bản thân mình đi chứ."
Trác Thanh Nguyên không tỏ ý gì: "Cậu ta thích Lệ Phong à?"
Triệu Dương hơi ngạc nhiên: "Cậu ta nói với cậu?"
Trác Thanh Nguyên cười: "Tôi đoán thôi. Chẳng phải đã nói rồi sao, bảo cậu công nhận năng lực của tôi một chút. Nhưng thật ra cũng không liên quan nhiều đến năng lực, cậu ta dễ đoán lắm. Với hoàn cảnh gia đình của cậu ta mà lại nhất quyết tới Ngựa Hoang làm việc, chắc chắn là vì ai đó. Không thể là vì cậu, cũng khó là vì Song Nhi hay Tiểu Vĩ. Vậy thì chỉ có thể là người thường xuyên tới Ngựa Hoang, vậy chỉ còn lại Lệ Phong."
Nghe xong, Triệu Dương không hề thấy chuyện này đơn giản. Trước đó anh cũng từng nhìn ra Tạ Diệc Thành chắc là thích ai đó. Tuy Triệu Dương gần như không quan tâm chuyện bát quái của người khác, cũng không giống Tạ Diệc Thành suốt ngày nhiều chuyện lải nhải bên tai anh về Trác Thanh Nguyên, nhưng lúc rảnh rỗi anh cũng từng đoán thử, chỉ là hoàn toàn không nghĩ đến Lệ Phong.
Có lẽ biểu cảm của Triệu Dương quá rõ ràng nên Trác Thanh Nguyên giải thích: "Tôi là người ngoài nên nhìn rõ hơn. Cậu không nghĩ đến Lệ Phong cũng bình thường thôi. Lệ Phong là anh của cậu, trong lòng cậu anh ấy vốn không nằm trong phạm vi suy đoán."
Triệu Dương không nói tiếp chủ đề này nữa.
Phòng khách dành cho khách rất yên tĩnh. Có lẽ Hà Viện đã mệt mỏi cả ngày, dù ngủ không yên nhưng vẫn ngủ được.
Triệu Dương cũng cảm thấy đau đầu, nhất thời không biết tiếp theo nên làm gì.
Như Hà Viện nói, Quách Phóng có thể đang tìm bà, thậm chí gần như chắc chắn sẽ tìm cách đưa bà về. Hà Viện muốn ly hôn, Triệu Dương có thể dùng tiền và quan hệ của mình giúp bà ly hôn, nhưng chắc chắn phải ra tòa. Mà ra tòa thì không phải một hai ngày là giải quyết xong.
Trong thời gian đó Hà Viện phải ở đây mãi sao?
Cho dù anh cho phép bà ở đây, với trạng thái hiện tại của Hà Viện, hôm nay Triệu Dương đã không yên tâm để bà ở nhà một mình, chẳng lẽ sau này lại yên tâm được? Chẳng lẽ phải dẫn Hà Viện theo tới quán bar? Điều đó là không thể.
Triệu Dương nhìn Trác Thanh Nguyên một cái. Trác Thanh Nguyên ngồi trên sofa chơi điện thoại, vẻ mặt "đã tới thì cứ yên ổn mà ở đây thôi", hoàn toàn không có ý định đứng dậy rời đi.
Theo suy nghĩ của Triệu Dương, chuyện này anh vẫn không muốn Trác Thanh Nguyên nhúng tay vào. Muốn giải quyết chuyện ly hôn của Hà Viện anh sẽ nhờ Lệ Phong giúp, Lệ Phong quen nhiều người, tìm một luật sư đáng tin chắc không khó. Tiền thì anh tự có, không cần ai giúp.
Còn chuyện tâm lý của Hà Viện...
Triệu Dương hỏi: "Vấn đề tâm lý của Hà Viện, đại khái bao lâu thì giải quyết được?"
Trác Thanh Nguyên nhún vai: "Ngay cả cảm cúm bình thường, bác sĩ cũng không thể đảm bảo uống thuốc mấy ngày là khỏi ngay."
Triệu Dương nhíu mày: "Một tháng? Nửa năm? Một năm?"
Trác Thanh Nguyên nghiêm túc hơn: "Hiện tại tôi còn chưa hiểu rõ tình trạng cụ thể của bà ấy. Đừng thật sự nghĩ tôi biết đọc tâm, nói vài câu là biết hết mọi thứ."
Triệu Dương nói: "Vậy thì... cậu giúp tôi tìm một người bạn học của cậu đi. Cảm ơn."
Trác Thanh Nguyên vừa rồi còn nói nếu Triệu Dương ngại thì có thể tìm bạn học, toàn là học sinh giỏi, nhưng khi Triệu Dương thật sự chọn như vậy, Trác Thanh Nguyên lại ngồi thẳng dậy từ sofa: "Tôi đang ngồi ngay đây, mà cậu thật sự không thuê tôi à?"
Triệu Dương cũng nói thẳng: "Không muốn nợ cậu ân tình."
Trác Thanh Nguyên không khách sáo: "Vừa rồi đã nợ rồi. Tôi giúp cậu tìm bạn học chẳng lẽ không phải nợ? Mà còn nợ lớn hơn, tôi vì chuyện của cậu mà nợ bạn học, vậy cậu chẳng phải là phải trả gấp đôi cho tôi sao?"
Triệu Dương: "Vậy thì cậu đừng ngồi đây nữa."
Trác Thanh Nguyên thật sự đứng dậy. Nhưng trước khi đi, cậu nói: "Ngày mai đưa cô ấy tới chỗ tôi. Mỗi lần một tiếng rưỡi, phí tư vấn sáu trăm, không giảm giá. Tôi gửi địa chỉ cho cậu. Không có bạn học nào hết, chỉ có mình tôi."
Trong nửa giờ sau khi Trác Thanh Nguyên rời đi, Triệu Dương ngồi trên sofa hút ba điếu thuốc. Điện thoại đầy pin, màn hình sáng liên tục. Trong khung chat nằm đó địa chỉ phòng tư vấn mà Trác Thanh Nguyên gửi tới. Hút xong điếu thứ ba, Triệu Dương trả lời tin nhắn: [Ngày mai mấy giờ?]
Creek: [Tránh giờ nghỉ trưa.]
S: [Mười giờ sáng?]
Creek: [Cậu dậy nổi à?]
S: [Nổi]
Creek: [Được.]
S: [Cảm ơn.]
Creek: [Ảnh]
Thứ Trác Thanh Nguyên gửi là một meme của Muffin. Trong ảnh, Muffin dường như đang chơi đồ chơi thì bị Trác Thanh Nguyên chụp lén. Nó ôm một con cá nhỏ màu xanh trong lòng, hai chân trước giữ chặt con cá, còn hai chân sau vì đạp quá nhanh nên gần như biến thành bóng mờ.
Chữ trên ảnh: "Đá chết hết mấy con cá không biết nói!"
S: [.]
Creek: 🙂
Đêm đó Triệu Dương ngủ không ngon, anh lo Hà Viện ngủ quá sớm, sáng dậy sẽ không tìm thấy người.
Lệ Phong giữa chừng có gửi cho Triệu Dương một tin nhắn thoại hỏi tình hình bên này thế nào. Triệu Dương nói sơ vài câu, Lệ Phong không trả lời nữa.
Trong những năm đã qua, thậm chí hơn bảy năm. Tính từ năm lớp 11 quen Lệ Phong đến giờ đã chín năm. Trong chín năm đó, Lệ Phong vẫn luôn làm anh trai ruột của Triệu Dương. Những trách nhiệm mà mẹ cậu không làm tròn thì Lệ Phong lại làm: cho anh công việc, dạy anh kỹ năng, cho chỗ ở, lo cơm ăn. Mà bây giờ Hà Viện lại một lần nữa xông vào cuộc sống của Triệu Dương. Triệu Dương dường như cũng nên giống như Hà Viện mấy năm trước đối xử với mình, mặc kệ không hỏi. Có lẽ như vậy mới xứng với sự thờ ơ năm đó, mới xứng với sự chăm sóc Lệ Phong dành cho mình.
Lệ Phong xưa nay vốn không thích trả lời tin nhắn. Triệu Dương không biết anh có phải đang giận hay chỉ là thói quen không trả lời. Chuyện này Tạ Diệc Thành cũng có chút bực thay anh, cảm thấy năm đó Hà Viện đến hỏi han cũng không thèm hỏi, khiến Triệu Dương chịu thiệt thòi như vậy, bây giờ dựa vào đâu mà phải lo cho bà.
Triệu Dương trằn trọc rất lâu, cuối cùng nhắn cho Lệ Phong.
S: [Anh, bà ấy đến chỗ em cầu cứu. Em giúp bà ấy một lần coi như trả ơn nuôi dưỡng lúc nhỏ, sẽ không giữ bà ấy lại lâu.]
Lệ Phong gửi một dấu hỏi: [?]
S: [Em sợ anh thấy không công bằng.]
Lệ Phong gửi thoại: "Chú nghĩ nhiều rồi. Anh không thấy trong lòng chú thì mẹ chú với anh có gì để so sánh. Chú giúp bà ấy là đúng, dù sao bà ấy cũng là mẹ ruột của chú. Anh lớn thế này rồi còn chơi trò ghen tuông à? Có thời gian rảnh thì nghĩ cách giải quyết đi, còn nghĩ đến anh làm gì. Anh không có nhiều tâm sự thế đâu."
S: [Anh có quen luật sư không? Em muốn giúp bà ấy ly hôn. Ly hôn xong bà ấy muốn sống thế nào là chuyện của bà ấy.]
Lệ Phong: "Được. Khi nào rảnh chú gửi anh tình hình cụ thể của bà ấy, anh tìm luật sư chuyên mảng này. Có kết quả anh nói chú."
S: [Cảm ơn anh.]
Lệ Phong: "Bớt nói mấy câu thừa đi."
Sáng hôm sau Triệu Dương đặt báo thức lúc chín giờ. Đã rất lâu anh không dậy sớm như vậy, thêm việc tối qua ngủ không ngon nên mở mắt cũng thấy khó khăn. May mà anh đặt hẵn hai cái báo thức. Khi chuông lúc chín giờ mười vang lên lần nữa, Triệu Dương cuối cùng cũng mở được mắt.
Sau khi mở cửa phòng, anh bất ngờ ngửi thấy mùi mì gói. Có lẽ nhà hàng xóm đang nấu mì. Triệu Dương vì không thường dùng bếp nên khi không bật điều hòa thì cửa sổ bếp và ban công đều mở để thông gió. Không ngờ vừa bước ra khỏi phòng ngủ lại nhìn thấy Hà Viện đứng trong bếp. Trong khoảnh khắc đó, Triệu Dương như quay lại nhiều năm trước, quay lại khu nhà trọ trong thành phố, quay lại thời cha cậu, Triệu Mãn vẫn còn sống.
Trạng thái của Hà Viện trông khá bình thường. Nghe thấy tiếng Triệu Dương mở cửa, dù trên mặt vẫn còn chút dè dặt thăm dò, nhưng giọng nói mang theo nụ cười lúng túng: "Tiểu Dương dậy rồi à? Mẹ không biết con dậy lúc mấy giờ. Thấy trong tủ lạnh con không có gì, siêu thị... mẹ sợ không tìm được đường về nên chỉ tìm được mì gói."
Có lẽ không phải sợ không tìm được đường về, mà là không dám ra ngoài.
Trong lòng Triệu Dương không có nhiều cảm động. Anh gật đầu cảm ơn rồi quay người đi rửa mặt.
Trên bàn ăn, Triệu Dương nói lát nữa sẽ đưa bà ra ngoài: "Tâm lý của mẹ bây giờ có vấn đề khá lớn. Người hôm qua bà gặp là bác sĩ tâm lý, tôi đưa mẹ đi khám."
Nghe vậy Hà Viện rất kháng cự: "Mẹ... mẹ không sao đâu, không cần phiền vậy."
Triệu Dương nói thẳng: "Đi khám mới là không phiền. Tôi đã đặt lịch rồi."
Hà Viện cúi đầu, dùng ngón tay xoắn vạt áo mình. Rất lâu cũng không nói đồng ý hay không.
Sau khi dọn dẹp xong và ăn xong, Triệu Dương đưa Hà Viện đến phòng tư vấn tâm lý của Trác Thanh Nguyên. Trên người Hà Viện vẫn mặc quần áo của Triệu Dương. Triệu Dương còn đưa bà một chiếc mũ đen và khẩu trang.
Sau khi che kín từ đầu đến chân, Hà Viện mới thở phào. Suốt đường bà cẩn thận đi theo phía sau Triệu Dương. Bà nhiều lần muốn nắm vạt áo của Triệu Dương, tay đã giơ lên không ít lần rồi lại buông xuống. Cuối cùng chỉ lặng lẽ bước theo, giữ khoảng cách rất gần với Triệu Dương.
Đây là lần đầu Triệu Dương đến chỗ Trác Thanh Nguyên.
Cô gái ở quầy lễ tân biết họ đã đặt lịch trước nên hỏi có phải họ Triệu không. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, cô quay vào trong gọi Trác Thanh Nguyên.
Sau khi nhìn thấy Trác Thanh Nguyên, sự căng thẳng của Hà Viện giảm đi nhiều. Có lẽ vì trải nghiệm hôm qua, bà đã xếp Trác Thanh Nguyên vào phạm vi an toàn.
Trong phòng có máy khuếch tán tinh dầu giúp thư giãn. Hà Viện không biết mùi hương cụ thể là gì, nhưng vừa bước vào đã cảm thấy thật sự thả lỏng và yên tâm. Dường như căn phòng nhỏ này đúng là một pháo đài an toàn.
Bà ngồi trên chiếc sofa đôi, tư thế cứng nhắc, lưng thẳng tắp. Ánh mắt đảo quanh căn phòng xem còn yếu tố nào không an toàn không. Nhưng may là mọi thứ trong tầm mắt đều khiến bà yên tâm.
Hà Viện điều chỉnh hơi thở chậm lại, nở một nụ cười lễ phép nhợt nhạt với Trác Thanh Nguyên.
Trác Thanh Nguyên để căn phòng yên tĩnh một lúc rồi mới lên tiếng. Giọng nói trong trẻo, nụ cười đúng mực: "Bà Hà, để tôi tự giới thiệu một chút. Tôi tên là Trác Thanh Nguyên, bà có thể gọi tôi là Tiểu Trác. Tôi là bạn của Triệu Dương, đồng thời cũng là một chuyên gia tư vấn tâm lý. Tất nhiên, tôi hiểu rằng hiện tại bà chưa thể hoàn toàn tin tưởng tôi. Nhưng chúng ta có thể giống như những người bạn mà trò chuyện. Bà có thể tạm thời giấu đi những riêng tư không muốn nói, chỉ nói với tôi những điều bà sẵn sàng chia sẻ. Nhưng tôi hy vọng bà có thể thử xây dựng sự tin tưởng với tôi. Có lẽ vào một ngày nào đó sau này, khi bà sẵn lòng, bà có thể kể cho tôi những điều hôm nay bà đã chọn giấu đi."
