Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 53: Muffin ăn no chưa?



Khoai tây chiên đông lạnh được lau khô nước rồi thả thẳng vào chảo dầu. Âm thanh bong bóng dầu nổ lách tách bị tiếng nhạc trong quán bar lấn át.

Chỉ vài phút là đủ, một đĩa khoai tây chiên vàng óng được vớt ra, rắc thêm chút muối hạt, còn sốt phô mai hay sốt cà chua thì khách tự chọn.

Trác Thanh Nguyên ăn khoai tây chiên không thích chấm sốt.

"Hôm nay thuận lợi không?" Triệu Dương dựa vào quầy bar hỏi.

Trác Thanh Nguyên cười nhẹ, không nói gì, xem ra không được suôn sẻ lắm.

"Nói nghe xem?" Triệu Dương hỏi tiếp.

"Không tiện lắm. Dù chuyện gì thì cũng là quyền riêng tư của người đến tư vấn. Nếu Hà Viện có chuyện riêng tư gì tôi cũng sẽ không nói với cậu. Tương tự, dù cậu hoàn toàn không quen người đến hôm nay, tôi cũng không thể nói." Trác Thanh Nguyên giải thích.

"Hiểu." Triệu Dương đáp vậy.

Trác Thanh Nguyên ăn rất yên lặng, nhìn cậu quả thật có chút mệt mỏi.

Nếu là bình thường, sẽ không phải Triệu Dương liên tục chủ động mở lời. Trác Thanh Nguyên luôn có rất nhiều câu nói để trêu chọc anh, khơi ra đề tài. Nhưng bây giờ quyền chủ động lại rơi vào tay Triệu Dương, mà anh lại là kiểu người tuyệt đối không giỏi chủ động.

Anh quay lại chỗ cũ ngồi xuống, vừa chơi mấy ván liên liên khán trên điện thoại vừa ngồi cạnh Trác Thanh Nguyên, thỉnh thoảng liếc nhìn cậu.

Cậu ăn khoai tây chiên rất chậm, chống đầu nhìn màn hình treo trên quầy bar.

Hôm nay trên màn hình không chiếu bộ phim trinh thám trước đó nữa, mà là một bộ anime nhiệt huyết, là Tiểu Vĩ mở, nói rằng có vài cảnh kinh điển, cho dù là con chó đi ngang qua cũng phải dừng lại nhìn hai cái. Biết đâu có người vì xem anime mà gọi thêm một ly rượu.

Có lẽ Trác Thanh Nguyên chưa từng xem kiểu anime như vậy, nhưng trông cậu chẳng kén chọn gì, trên màn hình chiếu gì thì xem cái đó.

Triệu Dương mấy lần muốn mở miệng, nhưng không tìm được chủ đề thích hợp.

Anh không muốn nói chuyện của mình. Chuyện của anh chẳng qua cũng chỉ là Hà Viện, mà những chuyện đó Trác Thanh Nguyên đều biết. Nhưng chuyện của Trác Thanh Nguyên, Triệu Dương lại không hiểu gì, hỏi thì chỉ nhận được câu không tiện nói.

Cuộc sống, công việc, thực ra chuyện của Trác Thanh Nguyên, Triệu Dương hoàn toàn không biết.

Không lâu sau, mấy người bạn của Triệu Dương đến Ngựa Hoang, có thể xem như bạn nhậu. Hai năm trước quen ở Bến Đò. Họ vốn sống gần đây, từ khi Triệu Dương mở quán bar ở phố Văn Hóa thì thỉnh thoảng lại đến ủng hộ.

Uống vài chai, tán gẫu mấy chuyện linh tinh. Triệu Dương vốn không phải người nói nhiều, bạn bè trên bàn cũng quen rồi, không thấy anh có gì khác thường.

Trác Thanh Nguyên thì giống như bước vào một quán bar ven đường bình thường nhất, lặng lẽ ngồi ăn phần của mình.

Ăn xong khoai tây chiên, Trác Thanh Nguyên quét mã trả tiền rồi đứng dậy khỏi ghế, dường như định rời đi.

Triệu Dương cũng đứng dậy khỏi sofa. Bạn bên cạnh hỏi sao vậy, anh nói đi tiễn khách. Bạn bè cũng không để ý, phất tay bảo anh đi đi.

"Đi rồi à?" Triệu Dương chặn Trác Thanh Nguyên lại.

"Ừ, đi đây." Trác Thanh Nguyên gật đầu.

"Để tôi tiễn." Triệu Dương nói.

"Có mấy bước mà cũng cần tiễn à?" Trác Thanh Nguyên cười.

Cửa Ngựa Hoang vừa đóng lại, điều hòa và tiếng ồn ào đều bị nhốt vào bên trong.

Cả ngày hôm nay thời tiết vốn khá tốt, không biết từ lúc nào trời đã bắt đầu mưa. Mưa không lớn, nhìn mặt đường có vẻ mới rơi chưa lâu.

Hai người đứng dưới mái che trước cửa Ngựa Hoang,  những giọt mưa rơi lên mái tôn phát ra tiếng va đập trầm trầm.

Trác Thanh Nguyên đi tay không, lúc cậu đến trời chưa mưa nên cũng không mang dù.

Triệu Dương quay vào cửa lấy một chiếc dù: "Cầm dù đi. Lúc nào rảnh thì mang trả lại."

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Cảm ơn."

Triệu Dương lại nói: "Tình trạng của Hà Viện khá ổn định. Sau khi về nhà bà ấy cứ nói cậu rất giỏi."

Trác Thanh Nguyên lại cười một tiếng, không tiếp lời.

Triệu Dương cũng im lặng, có lẽ không biết nên nói gì tiếp.

Trác Thanh Nguyên liền nói: "Vậy tôi đi nhé."

Triệu Dương gật đầu.

Trác Thanh Nguyên nhìn hắn: "Còn gì muốn nói không?"

Yết hầu Triệu Dương khẽ chuyển động: "Không."

Trác Thanh Nguyên mở dù ra, rõ ràng ngay cả tạm biệt cũng không định nói.

"Trác Thanh Nguyên." Triệu Dương lại gọi cậu.

"Cậu có gì thì không thể nói một lần cho xong sao?" Trác Thanh Nguyên không quay đầu.

"... Cũng không có gì." Triệu Dương nói.

"Vậy tôi đi đây. Máy cho mèo ăn tự động buổi chiều báo hết thức ăn rồi, tôi phải về cho mèo ăn."

"Ngày mai cậu có qua không? Cái ca khó của cậu ấy, một tuần một lần hay hai lần?"

"Học sinh, một tuần chỉ đến một lần. Lần sau là thứ Năm tuần sau."

"Chủ nhật Hà Viện vẫn phải đến. Cậu ứng phó được không? Dạo này trạng thái của Hà Viện cũng khá ổn. Nếu không xoay xở được thì có thể để bà ấy một tuần đến một lần."

"Tôi phải về cho mèo ăn. Mấy chuyện này nói trên WeChat đi. Tôi đi đây."

Cậu thật sự đi luôn.

Đầu cũng không quay lại.

Triệu Dương nhìn theo bóng lưng cậu rất lâu.

Cảnh này rất giống mùa hè sau khi kỳ thi đại học kết thúc. Khi đó Triệu Dương đứng trước cửa nhà hàng, từ chối tất cả những chủ đề Trác Thanh Nguyên đưa ra, trơ mắt nhìn bóng lưng cậu biến mất sau khúc rẽ.

Hôm nay giống mà cũng khác.

Lần này là Trác Thanh Nguyên từ chối tất cả những chủ đề Triệu Dương đưa ra.

Có lẽ cậu cuối cùng cũng đã từ bỏ.

Sau khi Triệu Dương nhiều lần nói rằng không muốn yêu đương, Trác Thanh Nguyên vốn không phải kiểu người cứ mãi theo đuổi. Một lần, hai lần thì được, nhưng không có lần thứ ba. Chẳng lẽ Triệu Dương cứ mãi từ chối, cậu lại cứ mãi chạy theo lấy lòng hắn sao?

Không có đạo lý đó.

Vậy nên tình trạng bây giờ có lẽ chính là điều Triệu Dương nên vui mừng khi thấy.

Trác Thanh Nguyên không còn đặt tâm tư lên anh nữa, anh có thể yên tâm nhận sự giúp đỡ của cậu. Hai người coi như là bạn , Trác Thanh Nguyên làm tư vấn tâm lý cho Hà Viện, Triệu Dương trả tiền theo đúng giá, trong đó không có bất kỳ tâm tư nào khác.

Cũng có thể đây là thủ đoạn của Trác Thanh Nguyên.

Triệu Dương rất rõ Trác Thanh Nguyên là người thế nào. Cậu luôn có thể nhìn thấu anh, có lẽ đã sớm đoán ra anh vẫn còn tình cảm chưa dứt với cậu. Có thể gọi là chưa dứt tình đi.

Có lẽ cậu vẫn luôn nghĩ cách khiến Triệu Dương tự miệng thừa nhận rằng anh thích cậu.

Đây cũng là một cách, giả vờ lạnh nhạt, giả vờ buông để dụ người ta.

Chuyện kiểu này Trác Thanh Nguyên chắc hẳn rất giỏi.

Triệu Dương quay lại quán bar. Bạn bè trên bàn nhậu đã chờ anh rất lâu, oán trách anh tiễn khách gì mà lâu vậy, đồng thanh bắt anh uống một chai để tạ lỗi.

Triệu Dương không có thói quen né rượu.

Khi anh ngửa đầu uống rượu, ánh mắt vừa lúc rơi lên màn hình phía trên quầy bar. Theo phản xạ hắn nhìn xuống phía dưới màn hình. Vừa rồi ở đó còn có một bóng lưng ngồi rất yên tĩnh, bây giờ đã không còn nữa.

Triệu Dương đã mất đi rất nhiều thứ, điều anh quen thuộc nhất chính là mất đi.

Mất cha, mất mẹ, mất gia đình.

Năm thi đại học xong, anh từng mất Trác Thanh Nguyên một lần. Khi đó Triệu Dương còn trẻ, đối với anh, "thích" và "yêu" là những thứ mơ hồ khó nắm bắt. Nói cách khác, lúc đó anh cũng chưa thích Trác Thanh Nguyên đến mức nhất định phải theo đuổi, vì vậy sự mất đi khi ấy trôi qua khá bình thản.

Năm nay Triệu Dương hai mươi lăm tuổi. Trong hai mươi lăm năm cuộc đời, ngoài việc "dường như từng thích" Trác Thanh Nguyên, anh chưa từng thích bất kỳ ai khác. Vì thế từ "thích" trong cuộc đời Triệu Dương dần trở thành một từ có tính chỉ định rất rõ ràng, dường như chỉ có thể hướng về Trác Thanh Nguyên. Vậy nên, sự mất đi ở tuổi hai mươi lăm này khiến Triệu Dương càng khó chấp nhận hơn.

Ngay trong khoảnh khắc uống cạn chai rượu này, Triệu Dương đặt chai rỗng xuống, nghe bạn bè trên bàn ồn ào trêu chọc. Giữa làn khí lạnh của điều hòa và tiếng náo nhiệt, anh chợt nhận ra: Giữa từ bỏ và giả vờ buông bỏ, hiển nhiên cái sau khiến anh dễ chấp nhận hơn.

Triệu Dương nhận ra phòng tuyến của mình không biết từ khi nào đã từng bước lùi lại.

Là từ ngày khai trương Ngựa Hoang, khi anh nhìn thấy Trác Thanh Nguyên bước vào quán sao? Hình như không phải, khi đó dù trong lòng có gợn sóng, anh vẫn có thể giữ khoảng cách một cách đàng hoàng. Hay là những tin nhắn Trác Thanh Nguyên gửi đến trong đêm khuya? Có lẽ cũng không phải. Khi đó Triệu Dương vẫn không hề mong chờ hôm nay Trác Thanh Nguyên có đẩy cửa Ngựa Hoang bước vào hay không.

Vậy thì là đoạn thước dây hôm đó? Chắc cũng không, không ai hiểu rõ bản thân Triệu Dương hơn chính anh. Khi ấy anh chỉ cảm thấy lúng túng và chật vật. Điều đó hoàn toàn phản tác dụng, khiến Triệu Dương buộc phải dựng lên một phòng tuyến kiên cố hơn.

Vậy thì chỉ còn lại cái ôm ngày hôm qua.

Có lẽ vì cảm giác chân thật khi chạm vào, khiến Trác Thanh Nguyên từ một biểu tượng -- học bá thời trung học, tương lai chắc chắn sẽ đi trên con đường hoàn toàn khác với mình; một nhà tư vấn tâm lý tốt nghiệp trường danh tiếng, có thể dễ dàng nhìn thấu nhiều thứ, nhẹ nhàng giải quyết nhiều khó khăn; một người theo đuổi kiên trì, nói về việc theo đuổi một cách thẳng thắn, thậm chí còn khuyến khích Triệu Dương thử làm một tên tra nam -- trở thành một con người thật sự, một người được Triệu Dương ôm chặt trong lòng.

Khi Triệu Dương về đến nhà đã ba giờ sáng, Hà Viện đã ngủ từ lâu.

Tắm xong là ba giờ rưỡi, Triệu Dương gửi tin nhắn cho Trác Thanh Nguyên.

S: [Muffin ăn no chưa?]

S: [Ngủ ngon.]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...