Trác Thanh Nguyên cứ tưởng cả đời này mình sẽ không nuôi mèo nữa.
Điều này rất dễ hiểu, những người từng nuôi mèo rồi lại phải trải qua cái chết tự nhiên của nó, thường rất khó buông bỏ. Ngay cả cơ hội để tự trách hay tự kiểm điểm cũng ít ỏi, nên lại càng khó mở lòng nuôi thêm một con khác.
Mùa đông năm đó, Ngựa Hoang đã đứng vững ở khu phố văn hóa, thu nhập ổn định, Triệu Dương cũng không cần lúc nào cũng phải có mặt ở quán. Có một tối anh qua Ngựa Hoang, nói nửa tiếng nữa sẽ về nhà, nhưng hơn bốn mươi phút rồi vẫn chưa thấy tin tức. Trác Thanh Nguyên đang định nhắn hỏi thì đúng lúc nhận được một đoạn video.
Mở ra mới thấy là quay ngay dưới lầu. Trên nền tuyết trắng xóa có một mảng đen rất nổi bật. Ống kính lại gần mới thấy đó là một con mèo con màu đen, đang run cầm cập vì lạnh.
Trác Thanh Nguyên gọi video lại, Triệu Dương đưa camera về phía con mèo.
"Đáng thương vậy?" cậu nói.
"Ừ, lúc về thấy nó kêu, chạy ra từ bụi cây, chắc lạnh lắm rồi." người phía bên kia nói.
"Thế anh cứ đứng nhìn vậy à?" Trác Thanh Nguyên lại nói.
"Đưa đến bệnh viện thú cưng sao?" Triệu Dương hỏi.
"Đem về nhà đi." Trác Thanh Nguyên cười.
Thế là con mèo được mang về nhà. Trong nhà có sưởi sàn, nó co ro nằm trên đất, không nhúc nhích, vừa ngoan vừa đáng thương. Triệu Dương và Hà Viện đều chưa từng nuôi mèo, lúc cầm nó lên Triệu Dương mới phát hiện nó nhỏ xíu, chỉ bằng bàn tay mình. Suýt chút nữa là bị đông chết, nếu tối đó không ai để ý, chắc sáng hôm sau đã chết cóng ngoài tuyết rồi.
Trác Thanh Nguyên tuy có kinh nghiệm nuôi mèo, nhưng con trước đây lúc mang về cũng không nhỏ như vậy. Cậu pha sữa dê bằng nước ấm cho nó uống. Ban đầu còn rụt rè, nhưng vừa l**m một cái là không kiểm soát nổi nữa, suýt nữa chui cả đầu vào bát.
Hà Viện nhìn con mèo như nhìn trẻ con: "Nhỏ thế này, là chạy lạc từ nhà ai hay mèo hoang sinh ra vậy?"
Triệu Dương lắc đầu: "Không biết, tìm quanh rồi mà không thấy con nào khác."
Uống xong sữa, mèo con bắt đầu bớt sợ người, còn chủ động lại gần. Nó lảo đảo chạy tới, khó khăn trèo lên chiếc dép bông của Trác Thanh Nguyên rồi nằm im.
Đôi dép đó là lần trước hai người đi trung tâm thương mại cùng nhau mua. Lúc mua Trác Thanh Nguyên nổi hứng trêu đùa, mua một đôi dép đôi, của Triệu Dương là hình chó con màu xám, còn có tai chó dựng lên, của Trác Thanh Nguyên là hình mèo trắng, cũng có tai mèo. Giờ trên chiếc dép mèo ấy thật sự nằm một con mèo, chỉ là nó màu đen.
Trác Thanh Nguyên nhìn dép, lại nhìn Triệu Dương.
Triệu Dương nhướn mày.
Trác Thanh Nguyên nhấc chân lên, con mèo đen vẫn nằm im, bị nâng lên theo chiếc dép, ngoan ngoãn vô cùng.
Trác Thanh Nguyên thở dài: "Nuôi đi."
Triệu Dương gật đầu: "Đặt tên đi?"
Trác Thanh Nguyên nheo mắt: "Dép."
Hôm sau hai người đưa Dép đến bệnh viện thú cưng kiểm tra. Khi đăng ký hồ sơ, bác sĩ hỏi tên thú cưng, Triệu Dương khó mà mở miệng, Trác Thanh Nguyên thì mặt không đổi sắc: "Dép."
Bác sĩ quen nhìn đủ chuyện kỳ lạ, nhưng vẫn khựng lại một chút, xác nhận lại: "Dép?"
Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Đúng."
Bác sĩ tiếp nhận rất tốt, lập hồ sơ xong bế mèo đi kiểm tra, miệng dỗ: "Dép nhỏ, tôi đưa em đi lấy máu nhé?"
Triệu Dương châm chọc: "Câu này nghĩ kỹ thì hơi sai sai."
Không có vấn đề gì lớn, chỉ có chút ký sinh trùng, về nhà tẩy giun là ổn. Ngoài ra là suy dinh dưỡng thấy rõ, nhưng cũng không nghiêm trọng, nuôi dưỡng tốt là được.
"Dép" nhanh chóng quen với căn nhà này, nhưng lại có một tật: có lẽ vì ngày đầu đến đây nó nằm trên dép của Trác Thanh Nguyên quá lâu, từ đó về sau cứ thích tìm dép của cậu. Không tìm thấy mèo thì chắc chắn là đang ở trên dép.
Thế là thường xuyên xuất hiện những đoạn hội thoại rất "ảo ma" kiểu:
"Dép đâu?"
"Ở trên dép."
Là Triệu Dương chịu không nổi trước, tiện miệng tự ý đổi tên "Dép" thành "Bảo Bối".
Gọi như vậy quả thật rất thuận miệng. Nuôi mèo giống như nuôi con, mà dù sao thì anh và Trác Thanh Nguyên cũng không thể có con, nên gọi con của mình là "Bảo Bối" cũng rất tự nhiên. Có lúc cũng thấy hai chữ này hơi sến, Triệu Dương vốn ít nói mấy lời kiểu đó, thậm chí còn hiếm khi gọi bạn trai là "bảo bối", nên đa số thời gian sẽ rút gọn còn một chữ: "Bảo".
Thường thì, Trác Thanh Nguyên ở trong phòng làm việc chuẩn bị tài liệu, tay lật hồ sơ ghi chép của lần tư vấn trước, trong đầu toàn là chấn thương thời thơ ấu. Ngoài phòng khách, Triệu Dương đang soạt soạt xúc cát mèo, kèm theo giọng dạy dỗ của một ông bố hiền từ: "Bảo, ba cảnh cáo con lần cuối một cách nghiêm túc, con phải học cách chôn phân của mình đi, thúi chết mất. Lại đây, nhìn cho rõ."
Trác Thanh Nguyên trong phòng làm việc gõ nhịp lên bàn, suy nghĩ xem nên dùng phương án can thiệp nào để vừa hiệu quả vừa không quá vội vàng. Ngoài phòng khách, Triệu Dương vung cần câu mèo kêu leng keng, kèm theo lời cổ vũ như có như không: "Bảo, bên này. Con có phải hơi mù không đấy? Ở đây này, nhìn đi đâu vậy?"
Trác Thanh Nguyên nhắm mắt, hít sâu một hơi, đi ra khỏi phòng làm việc, tựa vào cửa, ngoắc tay về phía một người một mèo ngoài phòng khách: "Bảo, lại đây."
Dưới sự "dạy dỗ tận tình" của Triệu Dương, "Dép" giờ hoàn toàn tin rằng tên mình là "Bảo". Nó lon ton chạy đến dưới chân Trác Thanh Nguyên, "bịch" một cái nằm bẹp lên dép của cậu. Triệu Dương vẫn còn cầm cần câu mèo, Trác Thanh Nguyên lại ngoắc tay về phía anh: "Em gọi anh đấy."
Triệu Dương đi tới trước mặt cậu, bị Trác Thanh Nguyên dùng hai tay véo má: "Ngày nào cũng 'bảo' trái 'bảo' phải, gọi cho ai nghe đó?"
Triệu Dương cười, nắm lấy cổ tay cậu: "Gọi cho em nghe."
Trác Thanh Nguyên nheo mắt: "Nó có tên riêng."
Triệu Dương giữ hai cổ tay Trác Thanh Nguyên, kéo hai tay khỏi mặt mình ra sau, biến thành tư thế ôm: "Nếu em không thích thì sau này anh không gọi vậy nữa."
Trác Thanh Nguyên "hừ" một tiếng: "Gọi em nghe thử xem."
Triệu Dương nhướn mày: "Bảo?"
Trác Thanh Nguyên bất lực: "Đừng gọi nữa, cứ có cảm giác anh đang gọi nó ấy."
Triệu Dương hỏi: "Vẫn còn bận à?"
Trác Thanh Nguyên than: "Không có tâm trạng làm nữa, hai người ồn quá."
Triệu Dương tiện tay kéo người lại gần, đóng cửa phòng làm việc, đang định dẫn Trác Thanh Nguyên vào phòng ngủ thì phát hiện trên chân cậu còn "treo" một cái phụ kiện. Anh cúi đầu: "Xuống."
"Dép" chẳng thèm để ý.
Triệu Dương xách cổ nó định kéo xuống, nhưng phát hiện móng vuốt nhỏ của nó đã chìa ra, móc chặt vào lớp lông trên dép bông. Triệu Dương trầm mặc: "Nó nên cắt móng rồi."
Trác Thanh Nguyên còn chưa kịp cười, Triệu Dương đột nhiên kéo chân cậu ra khỏi dép. Cậu buộc phải nhảy lò cò một chân, còn chưa kịp hỏi làm gì thì đã bị Triệu Dương bế ngang lên.
Triệu Dương nói: "Cho nó luôn, mình không cần nữa."
Trác Thanh Nguyên cười anh: "Anh có ấu trĩ không đấy?"
Triệu Dương bế người vào phòng ngủ, vô tình đóng sầm cửa lại: "Bé cưng, để anh giúp em làm quen với cách gọi này."
