Bát Gia Tái Thế
Chương 106
“Chủ Lục, chỉ là chuyện giữa các bạn học với nhauthôi a, trong lòng Lỗi Long mừng như điên nhưng ngoàimặt lại tỏ ra rất do dự.Có một số lời cậu ta không thể nói ra một cách dễdàng, phải để người khác nói, nếu không hai hoa khôi sẽtối tỉnh số với cậu ta, cậu ta sẽ không còn đường sống.*Phó chủ tịch Lôi, nếu ông chủ Lục đã đồng ý giúp đỡthì cử nói đi, Tô An Khê sốt sáng chen vào: “Ông chủLục, Tử gia, phố chủ tịch Lôi nế tình bạn học nên khôngmuốn nói, để cháu nói thay cậu ấy:“Là như thể này, chúng cháu có hai người bạn vốnkhông được cậu Lôi mời đến tham dự bữa tiệc, nhưng họcử lại tới, muốn thế hiện mình trước hoa khôi trườngchúng cháu”.“Cậu Lôi tốt bụng không nói gì, đưa họ cũng tối dựtiệc, ai biết họ lại liên tục gày phiên phúc làm chúng cháutức chết, cuối cùng còn đánh người bị thương, khiếnngười bạn rất thân với cậu Lôi bị thương nặng”.Tô An Khê không nói ra tên của Trần Đức và Đàm Thu,tên của họ không đáng xuất hiện trong dịp này, cô à thêmmắm dặm muối, nói xấu hai người.“Sự việc là như vậy đó a, chúng chấu đã nói đây là địabàn của ông chủ Lục và Từ gia nhưng anh ta không chỉkhinh thường còn nói các chủ chẳng là cái thá gi, các chủgặp anh ta cũng phải tránh xa.Nghe vậy, về mặt Phi Tử và Lục Hoán Kim đều trở nênkhó coi, họ không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết à nàythêm mắm dặm muối, trong lòng cũng thấy khó chịu.“Người đẹp, nói năng chú ý một chút, Hoàng Dươnglạnh mặt nhắc nhà: “Cần thận họa từ miệng mà ra”.Về mặt Tô An Khê hơi thay đổi, cô ả nô nụ cườingượng, không dám nói thêm nữa.“Đi thôi, tôi muốn xem kẻ nào mà lại to gan, không chỉgày chuyện ở bữa tiệc của cậu Lôi, còn phách lối ngaytrên địa bàn của Phi Tử này như vậy”.Phi Tử hùng hồn lên tiếng, hắn ta tưông Trần Đức làngười bị đánh nên trong lòng cực kỳ tức giận, hắn muốnxem rốt cuộc là kẻ nào mà lại không nề mặt hắn như thế.“Tứ gia, họ cũng là bạn của châu, lát nữa mong chúnhẹ tay một chút ạ, Lôi Long ra về tốt bụng.“Tôi tự có chứng mực”.Họ vừa đi vừa nói, tôi trước cửa phòng VIP, Tiêu KiếnNhân dẫn đầu mở của cho họ.Phi Tử và Lục Hoán Kim đi vào, nhưng vừa vào họ đãngày người.Trên sofa đúng là có một cậu nhóc mặt mũi xanh tímđang nằm ở đó.Nhưng không phải Trần Bát Hoang.Trần Đức lúc này đang ăn rất ngon lành, mà Đàm Thuở bên cạnh anh cũng đang ăn, nhưng khi nhìn thấy haingười thì cậu đã dừng lại, tiện tay cầmbình rượu bên cạnh lên, chuẩn bị chúc mừng.Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy Hoàng Dương, trong mắtĐàm Thu hiện lên về kinh ngạc, thàng thốt, sau đó ảnhmắt lại trở nên sâu thầm.Sự xuất hiện của Hoàng Dương nói lên Trần Đứckhông hế nói đối, càng không hế khoác lác!
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
