Bát Gia Tái Thế
Chương 110
“Cũng không soi lại bản thân minh xem.Không biết là cố ý hay võ tinh mã Phi Tử lại dùng câunói mà Tô An Khê vừa mắng Trần Đức lúc này để nói vớiLôi Long.Sau đó hắn ta hùng hồ quay lại sofa.Phi Tử nhìn Tô An Khê: “Bây giờ đến lượt cô rồi, lúcnãy cô mắng rất hãng say mà, đúng chữ?”“Tha mạng, Tử gia tha mạng”Ngay khi Phi Tử lên tiếng, hai chân Tô An Khê mểmnhữn, quỷ xuống đất, bò đến bên cạnh Phi Tử: “Tử gia,cháu không biết, cháu không biết Trần Bát Hoang.“Cút ra xa một chút. Phi Từ đá cô à ra xa: “Mẹ kiếp,đừng đến gần tôi thế, OK?Tử gia, cầu xin chủ tha cho cháu, cháu thật sự sairối, cháu sai rồi.Tô An Khê gào khóc, hoàng sợ cầu xin tha.Thấy Phi Tử không nói gi, cô à lại bò đến bên chânTrần Đức: “Anh Bát Hoang, tối xin lỗi, là lỗi của tôi! Tôi cómát không tròng khinh người, tôi không nên mắng anh,cầu xin anh, người lôn không trách kê nhà, tha cho tôiđược không?”“Cấu xin anh.Tô An Khê thật sự đã sợ hãi lâm rối, cô à chưa baogið gặp tình huống này, đầu ác trống rồng, chỉ biết xintha.Trần Đức chán ghét lài vé sau hai bước.“Cut đi chỗ khác!”Hoàng Dương hung bạo túm lấy tóc Tô An Khê đếntrước mặt Phi Tử: “Ai cho cô qua đớ?”“Tha cho tôi, tha cho tôi.”Tô An Khê lầm bẩm nói như thế chỉ biết nói mấy chữnày, ảnh mắt tràn đầy sự khẩn cấu.Giờ phút này.Cô à cảm thấy vô cùng hói hận.Hối hận là đáng lẽ không nên đối xử với Trần Đứcnhư thế.Anh vốn di đi cùng với Lâm Dao, Tổng Ngữ Yên, cô àcó thể lợi thế để làm quen vai Trần Đức, tạo quan hệ tốtvới anh.Nếu miệng cô à nói năng đàng hoàng một chút.Có lẽ giờ đã có kết cục khác rối.Tiếc là trên đãi này không có thuốc hối hận!Giờ cô à chỉ có thể cấu xin tha.“Tử gia, chỉ cần chủ tha cho cháu, cháu sản sàng làmtrâu làm ngựa!”, Tô An Khë khổ sở cầu xin, tiện thể đóhết tội lên Lôi Long: “Đều là tại Lôi Long, những lời lúcnày đều là do Lôi Long bảo cháu nói”.Lôi Long nghe những lời đó thì rất muốn cãi lại,nhưng từng cơn đau nhói khiến tiếng kêu thàm thiết củacậu ta trở thành tiếng hét thể lương.“Hoàng Dương, cất lười cô ta đi, Phi Từ mất kiênnhân, hắn ta ghét nhất là loại phụ nữ lắm lới.Hoàng Dương nhận lệnh, không hề do dự rút một condao từ trên người ra, con dao lóe lên ánh sáng lạnh băngdười ánh đèn khiến người khác cảm thấy sợ hãi.“Không, không.Tô An Khê sợ hãi lùi về sau, liên tục lắc đầu, ánh mắttràn đấy sự sợ hãi.Chưa lùi về được bao xa, máy tên đàn em của Phi Từđã chặn cô ả lại.“Không”Tô An Khê như phát điên muốn chạy trốn lại bị haitên đàn ông lực lưỡng đè cô à dưối mặt đất.Cô à liên tục giấy giua.Hết cách rối, không còn tác dụng gì.Hoàng Dương bước đến trước mặt cô á, bóp miệngcô à, dịu dàng, hòa nhã như một vị quân từ nói: “Là lườirat Cô yên tâm, tôi sẽ nhẹ nhàng, đâm bảo cô sẽ khôngcảm thấy đau”.Tô An Khê mim môi, hoàng hót nhin Hoàng Dương.Có một chất lông ấm nóng chảy ra dưối làn váy củacô .Cô à hoàng sợ đến độ tẻ trong quấn khi đối mặt vớiHoàng Dương.Hoàng Dương đứng rất gần, ống quần bị ướt khiếnanh ta nổi giận, tất một cái thật mạnh vào mặt cô ả nói:“Không mở miệng đúng không? Tôi giúp cô!”Nói rồi anh ta bóp chặt mũi Tô An Khê.Sắc mặt Tô An Khê đô bừng.Cuối cùng cô à vẫn không nhịn được hà miệng rahit thờ.Cùng lúc đó một tay đàn em ở bên cạnh ra tay caymiệng Tô An Khê ra.TO An Khê điên cuống vùng vẫy.Hoàng Dương lại khế cười gió con dao vào trongmiệng cô à.Lưới dao đã chạm đến đầu lưới Tô An Khê, một vệtmáu chảy ra.Chỉ cần hơi xoay một cái, đầu lưới Tô An Khê sẽ bịđứt ngay.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
