Bát Gia Tái Thế
Chương 130
Gần như cùng lúc.Trần Đức cũng ra tay rồi.Một cái tát vung ra, sức lực rất mạnh.“Bốp!”Một cái tát chói tai đột nhiên vang lên, Thái Dũng chỉcảm thấy một luồng sức mạnh cực lớn từ trên mặt truyềnđến, đầu óc choáng váng, hai mắt nổ đom đóm, bàn tayđang đưa ra bất giác run cầm cập.Trước khi anh ta định thần lại, Trần Đức lại tiếp tục tátvào vị trí cũ một tát nữa.“Ù!”Đầu của Thái Dũng kêu ong ong, một nửa khuôn mặtcủa anh ta cũng lập tức sưng lên, máu mũi thi nhau chàyxuống.“Con mẹ nó”.Thái Dũng lắc đầu vài cái, bây giờ anh ta chỉ có mộtsuy nghĩ, đó là cầm mã tấu.Chì tiếc là bời vì sự do dự lúc nãy của anh ta cho nêncây mã tấu đã xuất hiện trong tay của Trần Đức, Trần Đứcgiễu cợt nói: “Đây chính là cây mã tấu mà anh đã chémkhông biết bao nhiêu bao nhiêu người sao? Không phảichỉ là một thanh sắt vụn à?”Khi anh vừa nói xong câu đó, một cảnh tượng khiếnngười khác kinh ngạc đã xày ra. Cây mã tấu làm bằng sắtcứng đang nằm trên tay Trần Đức bị anh vứt nhẹ xuốngđất một cái.“Rắc!”Cây mã tấu dài nữa mét đột nhiên bị gãy thànhhai khúc.Thái Dũng và mấy tên đàn em lập tức chết lặng.Sắc mặt ai nấy cũng vô cùng sợ hãi.Đó là mã tấu đấy!Nơi dày nhất cũng phải 2cm!Vậy mà lại bị tên này làm gãy.Chuyện này cần phải có sức lực mạnh đến thếnào chứ?“Ực..”, một tên đàn em độ mười tám, mười chín tuổikhông khỏi nuốt nước bọt, nếu không được tận mắtchứng kiến thì ai mà tin đưoc.“Tao nói với mày rồi!”Thái Dũng cảm thấy bản thân bị si nhục, cây mã tấuđã đi theo anh ta suốt nửa đời người cứ như vậy mà bị gãyrồi, anh ta tức giận đến nỗi cả mặt đỏ bừng, nhấc mộtchiếc ghế lên định giáng về phía Trần Đức.Trần Đức nhanh nhẹn né được đòn công kích của TháiDũng, một cước đá vào người anh ta.Thái Dũng liên tục lùi lại, cuối cùng ngồi bệt xuống bên cửa.Cú đá này đã giúp cho đầu óc anh ta trở nên tình táohơn một chút.Anh ta không phải là đối thủ của tên oắt con này!Dù không muốn thừa nhận nhưng đó là sự thật.“Thằng oắt con, có gan đừng đi, mày đợi đấy chotao!”, Thái Dũng lợi dụng tình thế bò ra ngoài cửa, vộivàng trốn chạy.Bốn tên đàn em của anh ta cũng vội vã chạy theo,không dám nán lại dù chì nửa phút.Diêm Thanh Nhã hoàn toàn chết lặng, mọi chuyện vừarồi diễn ra quá nhanh, khi cô ta hoàn hồn thì Thái Dũng đãchạy mất dạng rồi.“Trần Đức, nhanh lên, anh ta về gọi người rồi”, khi thấyThái Dũng bò đi Diêm Thanh Nhã không hề vui mừng, côta hiểu rất rõ, biết rằng anh ta nhất định sẽ quay lại.“Không sao, tôi cũng hy vọng anh ta gọi cứu binh đến,có bao nhiêu tiếp bấy nhiêu”, Trần Đức bình tĩnh nói, đốiphó với loại vô liêm sỉ như này thì phải khiến đối phươnghoàn toàn tuyệt vọng, vĩnh viễn không bao giờ dám bướcchân đến đây nữa.Nếu không phải nghĩ đến chuyện bản thân không cònthân phận như trước kia, không thể tùy ý giết người, thìvới cái tát vừa rồi Thái Dũng sớm đã bỏ mạng rồi.Trần Đức an ủi Diêm Thanh Nhã, nói với cô ta sẽkhông có chuyện gì đâu, một lúc lâu sau Diêm Thanh Nhãmới bán tín bán nghi ngồi xuống đợi Thái Dũng quay lạivới Trần Đức.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
