Bát Gia Tái Thế
Chương 146
“Tích, tích, tích.Đột nhiên, Monitor theo dõi bệnh nhân kêu vang, điệntim đồ dao động ngày càng chậm, vài giây sau, trên mànhình chỉ còn một đường thắng, Từ Hàm ngoạo đấu sangmột bên, hai mắt nhắm nghiền.“Không!”Trần Đức gào lên, ánh mắt trở nên vô cùng dữ tợn.“Từ Hàm, em không thể đi!”Anh kích động hét gọi cô bé, nhưng Từ Hàm vẫnkhông hề có phản ứng.“Không, không, không., Trần Đức kêu gào: “cÔ Liễu,tránh ra!”Anh lôi Liễu Như Nguyệt đang ôm Từ Hàm ra: “Tôikhông thể để Từ Hàm ra đi như vậy, tôi phải cứu con bé!”“Bác sĩ đâu, mau vào đây giúp tôi”, Trần Đức thét lên:“Nhanh lên!”Bên ngoài có bảy tám bác sĩ đang đứng, nhưng khôngai tiến vào.Bồi vì bọn họ biết Từ Hàm đã không thế cứuđược nữa.Những người làm bác sĩ như bọn họ còn phãi bó taythì huống gì là Trần Đức?*Các người không nghe thấy lời tôi à?”, Trần Đức gàothét, giọng anh cực kỳ chói tai, ngay cả Liễu Như Nguyệtđứng bên cạnh cũng bị dọa.thường rất ít nói, tuy thich uống rượu nhưng sẽ khôngmượn rượu làm càn.Đây là lần đấu tiên cô ấy nhìn thấy dáng vẻ diêncuống của anh.“Tôi. tôi đến.Trong đám người, không biết ma xui quý khiến thếnào mà Hồ Dương lại đứng ra, dù sao cũng đã giúp mộtlẫn rối, thêm lắn nữa cũng chẳng sao!Vốn đĩ đây là chuyện không có hi vọng, coi như an ủi didingười nhà một chút, đó cũng là việc nên làm.“Làm càn!”Khâu Kiệt bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Anh khôngnghe thấy anh ta muốn làm gì à? Là giải phẫu đấy! Anhđịnh hỗ trợ cái gi?”Khâu Kiệt quay sang quát Trần Đức: “Anh có tư cáchgì mà đòi giải phẫu, có bằng chứng nhận bác sĩ không?Anh từng chạm vào dao phẫu thuật chưa? Biết dùngnhững thứ này không?”“Anh lập tức rồi khỏi đây cho tôi, nếu không tôi sẽ bảocảnh sát!”, ảnh mắt Khâu Kiệt lạnh đi.“Cút!”Trần Đức bất ngờ ra tay, đến nước này thì không còngì để nói nữa, thời gian đối với anh vô cùng quý giá, anhkhông cho phép bất kỳ kẻ nào ngăn cản mình, huống chiđó còn là thủ phạm đãa hại chết Từ Hàm.Anh tung cước đá bay Khâu Kiệt, một cước này dùnghết mười phần sức lực, khiến cả người Khâu Kiệt co rúmlại như một con tôm luộc, hần văng ra ngoài, sau đó rơimạnh xuống sàn nhà.“My..”, Khâu Kiệt muốn nói gì đó, thế nhưng cú đávừa rồi khiến hắn đau đến mức không nói nên lời.“Nếu mày còn dám nhúng tay vào, ông giết mày!”Mắt Trần Đức đò bừng, nhìn chòng chọc vào KhâuKiệt, khiến hắn không khỏi rùng mình, bị dọa đến nỗikhông dám thờ mạnh.Ánh mắt kia thật đáng sợ, có một khoảnh khắc, khiđối mặt Trần Đức, hắn có cảm giác như bị dã thú để mắt.Tên này không nói đùa!Dù Khâu Kiệt có cao ngạo cỡ nào thì cũng không dámlấy tánh mạng của minh ra đùa gion, hắn không dámnhiều lời nữa.Các bác sĩ khác thẩm hà giận, bọn họ đã sớm chưởngmắt Khâu Kiệt, thế nên lúc này cũng không có ai đến đỡhắn.Trong lòng ai cũng hiểu rõ sở dĩ ca phẫu thuật nàythất bại, 90% là vì Khâu Kiệt kéo dài thời gian.Nếu không, cô bé kia có thể gắng qua được.“Đi theo tôi!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
