Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan

Chương 38: Cô vợ nhỏ



Thẩm Tiềm: "..."

Thẩm Tiềm: Nội tâm tôi không chút dao động, thậm chí còn có chút buồn cười.

Tần Tử Dập thấy anh không trả lời, còn nhắm một mắt, mắt kia chớp chớp, không ngừng ném ánh mắt đưa tình với anh.

Thẩm Tiềm: "…………"

Cậu muốn anh chọn ăn cơm hay ăn cậu, quả đúng là lòng dạ Tư Mã Chiêu.

Chỉ tiếc, Thẩm Tiềm cuối cùng vẫn là vô cùng cảm động nhưng vẫn từ chối, không chút lưu tình nói: "Vậy thì ăn cơm trước đi."

Thần sắc Tần Tử Dập có chút thất vọng, nhưng cũng không duy trì được lâu, rất nhanh đã khôi phục nụ cười, nói một câu: "Vậy em đi bưng cơm, anh Tiềm qua đây ăn nhé~" rồi lại nhảy chân sáo quay người vào bếp.

Cậu vừa xoay người như vậy Thẩm Tiềm mới để ý, dưới tạp dề của cậu là một bộ đồ mặc nhà chưa từng thấy, ở vị trí mông... mọc ra một cái đuôi, theo động tác của cậu mà lắc lư lên xuống trái phải.

Thẩm Tiềm: "... Em..."

Tần Tử Dập nghe tiếng quay đầu lại, thấy đối phương chú ý đến mình, thế mà còn có chút đắc ý lắc mông hai cái.

Cậu không mở miệng nói, nhưng Thẩm Tiềm chẳng hiểu sao lại cảm thấy đi kèm với động tác của cậu lẽ ra phải là một câu nũng nịu "Em đẹp hông".

Xét đến mạch não của Tần Tử Dập, đây đại khái là ý muốn quyến rũ anh.

Nhưng Thẩm Tiềm thực sự rất muốn nói cho cậu một câu sự thật: Nhà người ta chơi tình thú dùng đuôi mèo đuôi cáo dễ thương, em lắp cái đuôi khỉ đỏ chót nhồi đầy bông thế này thực sự chẳng gợi cảm tí nào đâu, chỉ khiến người ta nghi ngờ năm nay có phải năm Thân hay không thôi.

Tần Tử Dập bưng từng món ăn đã nấu xong lên bàn, Thẩm Tiềm cũng đi qua giúp một tay.

Lúc chuẩn bị ngồi xuống ăn, Tần Tử Dập cuối cùng cũng phát hiện cái đuôi sau mông vướng víu, cộng thêm thấy Thẩm Tiềm bộ dạng hoàn toàn không hề rung động, bèn dứt khoát kéo cái đuôi một cái, trực tiếp tháo nó ra luôn.

Thẩm Tiềm: "..." Hóa ra là dính vào.

Lại nhìn bàn đầy thức ăn dù làm thành hình viên tròn cũng không che giấu được bản chất bổ thận tráng dương, anh nhìn Tần Tử Dập, không nhịn được mở miệng hỏi: "Tần Tử Dập, hôm nay em... có phải đã xem thứ gì kỳ quái không?"

Thực ra không chỉ hôm nay. Nói chính xác là, bắt đầu từ mấy ngày trước, hành vi của Tần Tử Dập đã không được bình thường rồi.

Một khóc hai nháo, làm nũng ăn vạ, bán moe ngoan ngoãn các kiểu, đặt vào lúc trước, không phải là cậu không làm được. Chỉ có điều, lúc đó cậu rốt cuộc vẫn còn để ý chút lòng tự trọng, sẽ không thả trôi bản thân đến mức độ như bây giờ.

Tần Tử Dập mím môi, không trả lời, xới một bát cơm nhét mạnh vào tay Thẩm Tiềm: "Anh Tiềm nếm thử món mới em học đi."

Nhìn thấy phản ứng của Thẩm Tiềm, cậu bây giờ cũng cảm thấy mấy thứ mình học trước đó có lẽ đúng là hơi kỳ quái thật.

Nhưng cậu có thể nói thật không? Cậu không thể đâu!

Dạo trước Thẩm Tiềm quyết tâm muốn chia tay, còn dứt khoát bỏ đi một mạch, đi du lịch với người khác.

Tần Tử Dập một thân một mình, mang theo con ngốc nghếch Lạc Lạc đã trở thành con đơn thân, muốn quay lại, nhưng hoàn toàn không biết phải làm thế nào cho tốt, quả thực sầu đến rụng cả tóc.

Sự bắt đầu của cậu và Thẩm Tiềm vốn dĩ đã không giống với những cặp đôi bình thường.

Tính ra như vậy, Tần Tử Dập thực ra căn bản chẳng có kinh nghiệm theo đuổi người ta một cách đàng hoàng nào, chứ đừng nói đến chuyện có độ khó cao như vãn hồi đối tượng đã chia tay.

Trong lòng sốt ruột, cậu liền có chút có bệnh thì vái tứ phương.

Tần Tử Dập là con muộn của bố cậu, bố cậu lại là con trai út của ông nội cậu. Vì vậy một đám anh chị ở trên cậu, đều lớn hơn cậu khá nhiều tuổi, thậm chí có mấy đứa cháu cũng đã có con rồi.

Trong đó nhà bác cả cậu có con trai của một người anh họ, tên là Tần Tiêu, tính theo vai vế phải gọi Tần Tử Dập là chú út, nhưng tuổi tác xấp xỉ cậu, dạo trước vừa kết hôn, đối tượng vừa hay chính là người đã chia tay mấy năm lại theo đuổi lại được. Chuyện này còn làm ầm ĩ khá dữ dội, cả đại gia đình già trẻ lớn bé đều biết.

Tần Tử Dập nọ, lúc này liền đánh chủ ý lên người đứa cháu này.

Tần Tiêu là một đứa trẻ nhiệt tình và thẳng thắn, nghe chú út ấp a ấp úng kể lại nỗi băn khoăn của mình, ngay tối hôm đó đã từ nhà ở đầu kia thành phố chạy tới, ngoài việc hiến cho Tần Tử Dập không ít kế sách, còn mang cho cậu một quyển sách.

Tên sách là "Chiến lược Tổng giám đốc bá đạo cua lại vợ", nội dung cơ bản đúng như tên gọi, là nói về việc cụ thể theo đuổi người ta thế nào.

Mặc dù đóng bìa dàn trang các thứ đều rất được, một quyển dày cộp, nhưng rõ ràng không phải ấn phẩm xuất bản chính thống gì.

Hơn nữa Tần Tử Dập mở ra xem, phát hiện tên chủ biên là Cảnh Trừng. Người này, cậu hình như có quen...

Tần Tiêu chú ý đến sự nghi hoặc của chú út, vội vàng giải thích một hồi.

Cậu ta nói cuốn sách này tuy nhìn có vẻ không đáng tin, nhưng tính uy tín trong giới bọn họ rất cao, trường hợp thành công phong phú. Đã có không ít bạn bè lợi dụng quyển chiến lược này theo đuổi được đối tượng thành công, bao gồm cả vị chủ biên kia và bản thân Tần Tiêu, thậm chí còn bao gồm cả cô em dâu của Thẩm Tiềm nữa!

Những trường hợp thực tế, ngay bên cạnh này khiến Tần Tử Dập nghe mà động lòng, lẳng lặng nhận lấy tâm ý của đứa cháu.

Cuối cùng Tần Tiêu còn thấm thía bổ sung một câu "tin hoàn toàn vào sách thì thà không có sách còn hơn", dùng kinh nghiệm bản thân nhắc nhở chú út, muốn thành công, đừng quên trước tiên phải nhận rõ ai là tổng giám đốc bá đạo, ai là cô vợ nhỏ.

Tần Tử Dập quay về xem sách, cân nhắc đi cân nhắc lại một hồi, cảm thấy anh Tiềm nhà mình dường như không có khả năng đảm nhận cái vai trò cô vợ nhỏ kia, mới quyết định đổi thành tự mình làm.

Hơn nữa nhìn mấy ngày trước đó, tiến triển cũng coi như thuận lợi.

Thế là tối hôm nay, thời khắc quan trọng này, cậu cố ý chọn một trường hợp thành công kinh điển của chính chủ biên: Dùng cái đuôi moe moe dáng yêu để quyến rũ đối phương.

Nhưng kết quả lại thất bại rồi.

Hơn nữa anh Tiềm còn cảm thấy cậu kỳ quái! Tức chết đi được í!

Thẩm Tiềm yên lặng ăn cơm, nếm thức ăn, không nói chuyện nữa, thần sắc ngược lại rất tự tại.

Tần Tử Dập ăn một miếng cơm lại nhìn anh một cái, cũng không muốn nói chuyện.

Bữa cơm tối đầu tiên sau khi chuyển về, hai người thế mà lại trải qua trong sự im lặng chiếm phần lớn thời gian.

Sau bữa tối, Tần Tử Dập ôm ý niệm thử làm cô vợ nhỏ hiền huệ lần cuối cùng, chủ động cắt một đĩa hoa quả cho Thẩm Tiềm đặt ở phòng khách, pha trà, lại bật TV chuyển sang kênh tin tức, rồi ngoan ngoãn đi rửa bát dọn bàn.

Thẩm Tiềm lúc này mới rút được thời gian, đi xem xem Tần Tử Dập buổi sáng chạy về chuyển nhà, rốt cuộc đã chuyển cái gì sang.

Thực ra cậu cũng chẳng chuyển thêm đồ đạc gì về.

Hồi trước chuyển đi, cậu chỉ mang theo Lạc Lạc và đồ dùng hàng ngày của Lạc Lạc cùng một phần chăn gối của Thẩm Tiềm. Nay quay lại, cậu cũng chỉ là mang những thứ hồi đó đem đi mang về đủ số mà thôi.

Lạc Lạc ngồi xổm ở cửa phòng ngủ thè lưỡi nhìn Thẩm Tiềm trong phòng, chó Alaska béo tròn, thân mình gần như chặn hết một cánh cửa. Phát hiện Thẩm Tiềm nhìn nó, nó liền hớn hở lắc đuôi nhanh hơn một chút.

Một chiếc chăn đôi biến mất đã nhiều ngày được trải ngay ngắn chỉnh tề trên giường, hai chiếc gối cùng kiểu dáng đặt song song đầu giường, y hệt như trước kia.

Tần Tử Dập có lẽ là muốn sự chung sống của hai người cũng giống như trước kia.

Nhìn quanh phòng ngủ một vòng, Thẩm Tiềm dắt Lạc Lạc quay lại phòng khách ngồi xuống, vỗ vỗ chỗ sô pha bên cạnh với Tần Tử Dập vừa hay dọn xong bếp đi ra: "Tần Tử Dập, qua đây, chúng ta nói chuyện chút."

Giọng anh rất bình tĩnh, thậm chí có thể nói là ôn hòa, nhưng Tần Tử Dập lại mạc danh nảy sinh một loại dự cảm không mấy tốt đẹp.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...