Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan

Chương 40: Thương lượng



Thẩm Tiềm không kìm được bước chậm lại.

Tần Tử Dập nằm yên lặng trên sô pha, nét mặt ôn hòa, đôi mắt nhắm hờ tự nhiên, hàng mi dài đổ một bóng mờ nhạt lên gò má.

Chú sói con khi ngủ thần sắc điềm đạm, không còn vẻ kiêu ngạo cuồng ngạo thường ngày, cũng không còn vẻ ngoan ngoãn và lấy lòng giả tạo, chỉ còn lại vẻ đẹp trời sinh, ngược lại bất tri bất giác khiến người ngắm nhìn cậu có mấy phần... ảo giác năm tháng tĩnh lặng.

Nhắc đến thì, thực ra Thẩm Tiềm đã sớm cảm thấy, lúc Tần Tử Dập ngủ, mới là đỉnh cao nhan sắc của cậu, trừ lúc mới tắm xong ra.

Thành thục lấy điện thoại ra chụp mấy tấm, lại nhìn thi thể hoa cúc họa mi nhỏ trên bàn trà, Thẩm Tiềm cúi người, nhẹ nhàng vỗ vỗ người Tần Tử Dập, điềm tĩnh gọi cậu: "Tần Tử Dập, dậy đi, về phòng ngủ."

Tần Tử Dập vốn ngủ không sâu, lúc này Thẩm Tiềm vừa lên tiếng cậu đã tỉnh. Ngồi thẳng dậy dụi dụi mắt, thần sắc có chút mơ màng: "Sao em lại ngủ quên mất..." Liếc thấy đồng hồ treo tường, lập tức có chút giật mình, muốn đứng dậy, "Đã giờ này rồi à. Anh Tiềm anh mới tăng ca về sao? Em đi làm bữa khuya cho anh."

"Không cần." Thẩm Tiềm giơ tay ấn cậu lại, nói, "Tôi ăn ở công ty rồi. Em đi ngủ đi."

Tần Tử Dập tỉnh táo lại cũng không buồn ngủ nữa, lắc lắc đầu: "Em đợi một lát rồi ngủ. Sao anh Tiềm về muộn thế, Ngụy Nhiên lại gây rắc rối cho anh à?"

Kể từ khi tận mắt nhìn thấy vẻ chán nản thất vọng cầu mà không được của Ngụy Nhiên đối với "nữ thần", trong lòng Tần Tử Dập nảy sinh chút đồng cảm cùng cảnh ngộ vi diệu với hắn, ngược lại tin hắn với anh Tiềm nhà mình không có gì.

Chỉ có điều, điều này vẫn không thay đổi được sự bất mãn của cậu đối với việc Ngụy Nhiên vì vấn đề tình cảm mà bỏ bê công việc khiến Thẩm Tiềm buộc phải gánh vác thêm rất nhiều việc công ty.

"Không có." Thẩm Tiềm vẫn phủ nhận, sau đó giải thích với cậu, "Hẹn gặp một khách hàng, phối hợp với thời gian của người ta thôi."

"Ồ." Tần Tử Dập phản ứng hơi chậm chạp gật gật đầu.

Thẩm Tiềm ngồi xuống chiếc sô pha bên cạnh, liếc nhìn cành hoa cậu nắm trong tay, hất cằm về phía cánh hoa cúc họa mi trên bàn trà: "Em làm gì ở nhà thế này? Ra tay tàn độc với hoa làm gì?"

Tần Tử Dập sững sờ, cũng chú ý theo đến "tang chứng" trên tay mình và trên bàn trà chưa kịp tiêu hủy, há miệng, cái khó ló cái khôn tìm một cái cớ: "Em, em chỉ là rảnh rỗi buồn chán. Nghe nói loại hoa này có thể pha trà."

"Ồ? Vậy sao." Thẩm Tiềm nhướng mày cười như không cười, hiển nhiên là không tin.

Vẻ mặt Tần Tử Dập có chút cứng ngắc, vẫn kiên trì: "Đúng, chính là như vậy."

Nói rồi nhảy xuống sô pha, gom đống cánh hoa kia lại nắm trong tay, cùng với cành hoa trên tay, nhét cả vào thùng rác.

Thẩm Tiềm lại còn cố tình hỏi cậu: "Sao vứt rồi, không pha trà nữa à?"

Tần Tử Dập đậy nắp thùng rác lại, làm như vậy thì người vừa nãy bứt cánh hoa như thiếu nữ không phải là cậu nữa: "Không ngon!"

Thẩm Tiềm cũng không vạch trần cậu, chỉ khẽ cười cười, nói: "Ngày mai còn có hoa đưa đến, em đừng có phá hoại của tôi nữa đấy."

Em trai Thẩm Tiềm là Thẩm Phóng đặt cho anh hoa tươi một năm ở một tiệm hoa đặc sắc gần đó, bình thường mỗi tuần giao ba lần, thời gian giao hoa cố định, chủng loại và số lượng hoa lại là ngẫu nhiên. Chủ tiệm đó sẽ căn cứ vào sở thích, những điều kiêng kỵ mà khách hàng đăng ký và tâm trạng của chính chủ tiệm cùng các yếu tố khác để quyết định hôm đó rốt cuộc giao hoa gì, kỳ diệu là hiệu quả lại khá tốt.

Mặc dù đã "hủy thi diệt tích", Tần Tử Dập vẫn còn chút ngượng ngùng, nghe vậy hậm hực đáp một tiếng: "Được, em biết rồi."

Tăng ca về thời gian đã không còn sớm. Thẩm Tiềm ngồi thả lỏng một lát như vậy, liền chuẩn bị đi tắm trước.

Vừa định đứng dậy, thì nghe thấy Tần Tử Dập đứng ở đó đột nhiên gọi anh một tiếng: "Anh Tiềm."

Thẩm Tiềm ngẩng đầu: "Hửm?"

Tần Tử Dập nói: "Tối nay Tiểu An có đến."

"Hửm? Em ấy không nói với tôi." Thẩm Tiềm theo bản năng lấy điện thoại ra xem, xác định không có cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc từ Tiểu An, lại cất vào, "Em ấy có việc gì?"

"Cũng không có việc gì lớn." Tần Tử Dập bày ra một vẻ bình tĩnh tự nhiên lại tùy ý, "Thì ông cụ nhà họ An hai hôm nữa sinh nhật mà, nhà họ An định tổ chức tiệc mừng thọ cho náo nhiệt. Tiểu An hỏi hai chúng ta có đi không. Anh Tiềm anh có muốn đi không? Nếu ngại ồn ào không đi cũng không sao đâu."

Cậu đã cố gắng nói một cách hời hợt rồi, nhưng lời mời này rõ ràng vẫn khơi dậy sự hứng thú của Thẩm Tiềm: "Hửm? Là hôm nào?"

Tần Tử Dập nói: "Thứ tư tuần sau. Là ngày làm việc đấy."

Thẩm Tiềm lại hỏi một câu: "Vậy em có đi không?"

"Em chắc chắn phải đi. Với quan hệ hai nhà bọn em, em không trốn được." Tần Tử Dập vẫn muốn thuyết phục Thẩm Tiềm chủ động từ bỏ, "Thực ra nếu anh bận công việc, em đi thay anh là được rồi. Tiểu An sẽ không để ý đâu."

Đáng tiếc Thẩm Tiềm không để cậu được toại nguyện: "Vậy được. Tôi sẽ nói với em ấy một tiếng, tôi cũng sẽ đi."

Tần Tử Dập: "... Được thôi." Thấy đại thế đã mất, cậu đành phải nhận mệnh, "Vậy lát nữa em nói với cậu ấy, anh không cần lo đâu, đi làm việc của anh đi."

Thẩm Tiềm gật đầu một cái, rồi đi tắm.

Tần Tử Dập gọi điện thoại cho Tiểu An, nói với cậu ấy mình đã nói với Thẩm Tiềm rồi, cả hai người đều sẽ đến tham dự tiệc mừng thọ.

Tiểu An còn khá vui, thuận miệng nhắc tới những ai ai ai ai mà họ cùng quen biết cũng đều sẽ đến.

Lời của Tiểu An không khơi dậy được thêm sự mong chờ và hướng tới của Tần Tử Dập đối với tiệc mừng thọ, ngược lại khiến cậu càng không yên tâm hơn.

Mấy cái tên ai ai ai ai đó, hoặc là trông nhu mì đẹp mã, hoặc là phẩm hạnh hoàn toàn không có, hoặc là độc thân nhiều năm, nghĩ thế nào cũng thấy hệ số an toàn không đủ cao, không khéo sẽ xảy ra vấn đề gì đó.

Thế là bỏ điện thoại xuống nghiền ngẫm kỹ càng một hồi, đợi Thẩm Tiềm vừa từ phòng tắm đi ra, Tần Tử Dập liền vẻ mặt nghiêm túc gọi: "Anh Tiềm."

Bước chân Thẩm Tiềm khựng lại: "Hửm? Sao thế?"

Lần này đến lượt Tần Tử Dập vỗ sô pha: "Lại đây lại đây, qua đây, ngồi đây, em nói với anh chuyện này."

Thẩm Tiềm mù tịt, nhưng vẫn theo ý cậu đi tới, ngồi xuống, quay đầu nhìn cậu: "Chuyện gì?"

Tần Tử Dập nói: "Chính là chuyện tiệc mừng thọ của ông cụ An ấy."

Nhà họ Tần và nhà họ An là thế giao, Tần Tử Dập trước kia chắc chắn cũng tham gia không ít những bữa tiệc thế này.

Thẩm Tiềm tưởng cậu muốn nói một số quy tắc đặc biệt cần chú ý ở nhà họ An hay gì đó, bèn trịnh trọng gật đầu: "Ừ, em nói đi."

Kết quả lại nghe Tần Tử Dập mở miệng nói: "Vừa nãy em gọi điện cho Tiểu An rồi, nghe cậu ấy nói, tiệc mừng thọ lần này của ông nội cậu ấy, có rất nhiều người không đứng đắn tham gia. Đến lúc đó nếu bọn họ đến tìm anh nói chuyện, anh đừng để ý đến bọn họ."

"Hả?" Thẩm Tiềm hỏi, "Những ai? Sao lại không đứng đắn?"

Cái này... Tần Tử Dập sao mà nói ra được.

Dù sao trong lòng cậu, những người có khả năng có hứng thú về phương diện kia với Thẩm Tiềm, hoặc người dễ khơi dậy hứng thú của Thẩm Tiềm, đều bị quy hết vào phạm vi không đứng đắn.

"Thì..." Tần Tử Dập nghẹn lời, đột nhiên linh cơ khẽ động, "Thế này đi, đến lúc đó anh đừng đi lung tung khắp nơi, đi cùng em, em chỉ cho anh xem."

Nghe cậu nói vậy, Thẩm Tiềm sao lại không đoán được cậu đang nghĩ gì?

Cho dù đã chứng kiến vô số lần những suy nghĩ với mạch não kỳ lạ của Tần Tử Dập, Thẩm Tiềm vẫn có chút dở khóc dở cười.

Tần Tử Dập nói nói một hồi còn làm nũng luôn, kéo cánh tay Thẩm Tiềm lắc lắc mãi: "Thế nào, anh Tiềm? Đến lúc đó ngoan ngoãn đi theo em, được không nha được không nha?"

Lần này Thẩm Tiềm kiên trinh bất khuất chống đỡ được đạn bọc đường đến từ đối phương, rút tay áo ngủ của mình ra thuận tay vỗ lên đầu cậu một cái, không nói chết câu chuyện: "Được rồi, tôi biết rồi. Mau đi tắm rửa ngủ đi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...