Lâm Sơ Ngôn im lặng đẩy tay hắn ra:
(Ừm, biết rồi, ngài có Kim Thủ Chỉ, ngài có thể đọc tâm. Coi tui là con nít mà dỗ dành chắc?...)
"Cốc cốc ——" tiếng gõ cửa vang lên ngoài phòng.
Giọng của Nguyễn Kiều xuyên qua cánh cửa, mang theo đặc trưng giọng Cảng:
"Tiểu Ngôn, cậu còn chưa khỏe sao? Người pha rượu đang chờ chúng ta cùng uống rồi đó."
Tối nay bọn họ đã hẹn nhau ra hồ uống rượu, lúc này mới nhắc lại, Lâm Sơ Ngôn suýt chút nữa quên mất.
Chu Các Chi thức thời tránh ra, nhường chỗ. Lâm Sơ Ngôn cuối cùng cũng nắm được cơ hội, lảo đảo từ trên giường bò dậy, khó nhọc mở cửa chạy ra ngoài.
Nguyễn Kiều bị dáng vẻ hoảng hốt của cậu làm giật mình:
-"Tiểu Ngôn, cậu... làm sao thế?"
Ngay khoảnh khắc ấy, Lâm Sơ Ngôn cảm giác như nhìn thấy người thân.
Dù cậu và Nguyễn Kiều chỉ mới quen không lâu, cũng chưa từng tâm sự mấy câu. Thế nhưng —— chỉ cần có thể tạm thời "giải thoát" cậu khỏi tay Chu Các Chi, vậy thì Nguyễn Kiều chính là ân nhân!
-"Cãi nhau với Chu tổng rồi à?" Nguyễn Kiều cho rằng họ là vợ chồng đang giận dỗi, cười híp mắt vỗ vai cậu:
-"Đi, theo tôi uống vài chén. Nghe nói người pha rượu này lợi hại lắm."
Lâm Sơ Ngôn mím môi, lặng lẽ liếc nhìn phía sau. Chu Các Chi đang đứng dưới ánh đèn, đường nét ngũ quan càng thêm sắc sảo, ánh mắt đen sâu nặng vẫn dừng lại trên người cậu.
Nguyễn Kiều cũng theo ánh mắt cậu nhìn sang, liền giơ tay vẫy Chu Các Chi:
"Chu tổng, mượn người của ngài dùng một lát, không sao chứ?"
Chu Các Chi ừ nhạt một tiếng, giọng điệu thản nhiên:
"Tiểu Ngôn, thay đồ khác đi."
Lâm Sơ Ngôn vội cúi đầu. Cổ áo quần trên người vì dính nước từ tóc chảy xuống mà gần như trong suốt. Cậu còn mặc bộ dạng này sao? Khác gì không mặc đâu chứ!
Bên hồ có một tửu lang được xây theo hình nửa vòng tròn rất đặc biệt.
Tâm trạng của Lâm Sơ Ngôn vốn chẳng khá khẩm gì, cậu mềm nhũn nằm dựa trên đệm, lười biếng ngó ra xa xa xem phong cảnh. Thực ra trời tối om, có nhìn cũng chẳng thấy gì, chỉ lờ mờ bóng cây dưới ánh trăng trong rừng.
Trong lòng cậu vẫn rối bời. May mà mình xuyên vào phải cái kịch bản "máu chó". Chứ nếu là loại kịch quyền mưu đấu trí thì chắc còn chưa kịp hết tập một đã toi đời rồi?
Cũng chẳng trách Chu Các Chi lại là phản diện lớn nhất toàn bộ cốt truyện. Người này có thể ngay khoảnh khắc trước còn âm trầm cười lạnh, giây sau lại giả vờ như chưa có chuyện gì, bày ra bộ dạng điềm nhiên, kiểm soát cảm xúc quá mức tuyệt vời.
Điều đáng ghét nhất là... cái cằm của cậu đến giờ vẫn còn đau âm ỉ.
Người pha rượu là một cô gái rất trẻ, mái tóc nhuộm vàng nhạt, cô chỉ vào dãy tủ rượu:
-"Xin mời hai vị khách chọn cho mình một chiếc ly mà mình thích."
-"Ồ? Chọn ly cũng có ý nghĩa gì à?" Nguyễn Kiều vừa nói vừa lướt tay qua hàng ly thủy tinh xếp ngay ngắn, cuối cùng chọn một chiếc ly màu lam, viền hình hoa cúc.
Loại ly này cậu ta vốn sưu tầm rất nhiều ở nhà bên cảng, dưới ánh sáng và góc nhìn khác nhau sẽ hiện ra các tia khúc xạ lấp lánh rực rỡ. Phó Minh Sâm biết cậu ta thích, nên ở công ty hay khách sạn hội sở đều thường đặt loại ly này cho cậu.
Còn Lâm Sơ Ngôn thì chẳng muốn phá hỏng hứng thú của người khác, bèn tùy tiện chỉ vào một chiếc ly màu hồng phấn, hoa văn vằn vện như cỏ may, rồi lại thay đổi tư thế, tiếp tục nằm bò uể oải.
Người pha rượu cất giọng nhẹ nhàng:
-"Đêm nay sẽ dựa theo phong cách ly mà hai vị khách lựa chọn để điều chế rượu."
-"Mở blind box* à?" Nguyễn Kiều hiểu ngay, rồi quay sang hỏi Lâm Sơ Ngôn:
-"Cậu uống được không? Lỡ để cậu say quá, Chu tổng có tới tìm tôi tính sổ không đây?"
(*Blind box: kiểu chọn ngẫu nhiên)
Lâm Sơ Ngôn chỉ làm một động tác "không sao đâu". Tửu lượng của cậu vốn cũng không tệ, trước kia lúc còn có công ty quản lý, môi giới hay dẫn cậu đi tiệc tùng tìm tài nguyên, cậu cũng đã quen uống vài ly. Có say thì cùng lắm chỉ là lải nhải đôi ba câu, chứ tuyệt không gây phiền phức.
Người pha rượu bắt đầu bận rộn, ly thủy tinh phấn hồng trong tay cô xoay nhẹ, tiếng đá va vào chất lỏng màu hổ phách leng keng vang lên êm tai.
Ánh mắt Lâm Sơ Ngôn dõi theo màu rượu trong ly dần thay đổi, từ phớt hồng sang hồng ánh cam, giống hệt ánh chiều tà khi hoàng hôn buông xuống.
Nguyễn Kiều chống cằm, hàng mi cong khẽ rung:
-"Tiểu Ngôn là bẩm sinh không biết nói, hay là do sau này mới thành vậy?"
-"Sau này." Lâm Sơ Ngôn gõ chữ trả lời. Nhưng cụ thể là mấy tuổi thì cậu cũng không nhớ rõ. Thời gian sống ở Lâm gia vốn không dài, còn chuyện về mẹ ruột thì Lâm Hoằng Thăng và Trầm Viện chưa từng hé nửa lời.
-"Không nghĩ đến việc trị liệu sao? Biết đâu cậu còn có cơ hội nói lại được?" Nguyễn Kiều nhìn chàng trai trẻ đẹp trước mắt, thở dài. Nếu như cả đời phải câm lặng, thì quả thực quá đáng tiếc.
Khôi phục... Đôi mắt Lâm Sơ Ngôn thoáng mờ mịt. Mình còn có thể nói lại sao?
Cậu ngồi dậy khỏi gối tựa, cố gắng thử phát ra âm thanh.
"Ặc ặc—"
Yết hầu chỉ phát ra thứ tiếng khàn đục, mơ hồ khó tả. Dù có cố gắng đến đâu, âm thanh bật ra cũng chỉ là luồng hơi vô nghĩa. Cảm giác đó khó chịu vô cùng, như có vật gì quấn chặt lấy, khiến cậu không thể nào thoát được.
Nguyễn Kiều vội ngăn lại:
"Đừng vội. Dù có luyện tập cũng phải từ từ. Sau khi về Hải Thành, cậu có thể mời chuyên gia phục hồi ngôn ngữ. Với thân phận và địa vị của Chu tổng, ai mà không chịu tới chứ?"
Chuyên gia phục hồi ngôn ngữ... Chu Các Chi sẽ chịu giúp mình sao?
Thật ra, trong quãng thời gian câm lặng này, cậu rất nhớ những ngày trước kia — muốn nói gì thì nói nấy.
Nguyễn Kiều thấy cậu vẫn còn ủ rũ, tưởng là do chuyện cãi nhau, bèn an ủi:
"Tôi nghĩ Chu tổng... quan tâm đến cậu nhiều hơn cậu tưởng đấy."
Chu Các Chi quan tâm mình?
Lâm Sơ Ngôn lặng lẽ cúi mắt. Làm sao có chuyện đó được.
Cậu vẫn luôn có ý thức "bia đỡ đạn". Phản diện mà yêu pháo hôi thì chỉ có nước xong đời, nào dám mơ xa.
"Hai vị khách, mời nếm thử." Người pha rượu đẩy hai ly rượu tới trước mặt họ, mỉm cười:
"Ly lam sẫm này có tên Giấc mộng tỉnh giấc, còn ly hồng phấn kia là Khinh khí cầu báo tin vui."
Lâm Sơ Ngôn nhấp một ngụm, vị đầu tiên là hương hoa ngọt ngào, vị sau lại bất ngờ thanh mát. Cậu khẽ gật đầu với Nguyễn Kiều, tâm trạng căng thẳng cuối cùng cũng lơi bớt phần nào.
"Giấc mộng tỉnh giấc, thật đúng là chuẩn." Nguyễn Kiều lắc lắc ly rượu của mình, chất lỏng màu hổ phách dưới ánh đèn lóe sáng như kim tuyến li ti:
"Đã lâu rồi tôi mới có thể thả lỏng như vậy. Ở một nơi chẳng ai quen biết, cuối cùng tôi mới được là chính mình."
Lâm Sơ Ngôn lại nhấp một hớp rượu. Cả ngày đi lại khiến cậu hơi nhớ quản gia và Chu Di.
Cậu vốn là con một trong nhà, từ nhỏ đã phải tự lo cho bản thân, tự đi học, rồi lên đại học, rồi ra đóng kịch—mọi thứ đều một mình. Giờ đây đến Chu gia, đương nhiên cảm nhận được hơi ấm gia đình mà lâu nay chưa từng thấy.
Đại gia nào cũng tốt, ngoại trừ đại phản diện Chu Các Chi! Vừa nghĩ đến, Lâm Sơ Ngôn lại nâng cốc uống một hớp muộn màng.
Cậu cũng nhìn rõ, Tạ Dịch Hành cũng không phải người tốt lành gì. Nói chung, cậu chỉ là một bia đỡ đạn nhỏ, ai cũng không dám trêu chọc. Chờ đến ngày thời cơ chín muồi, cậu sẽ nhân cơ hội trốn, để họ đánh nhau một mất một còn.
Nguyễn Kiều dường như cũng nghĩ đến chuyện không vui, ngẩng đầu nâng cốc theo. Người pha rượu thấy thế lại rót thêm cho họ mỗi người hai chén nữa.
Uống một lúc, cả hai đều bắt đầu cảm thấy hơi say.
Lâm Sơ Ngôn chóng mặt, không nhịn được vẩy vẩy đầu. Cậu vốn tửu lượng kém, chỉ mới hai chén đã thấy không ổn rồi.
Nguyễn Kiều cũng không khá hơn, chỉ vào sóng nước lấp lánh trên hồ mà mắng to Phó Minh Sâm. Vì nói tiếng âm Phổ Cảng, Lâm Sơ Ngôn nghe không rõ lắm, chỉ cảm nhận được giọng mắng kia như đang khóc.
Người pha rượu thấy tình hình không ổn cũng định đi gọi người khác.
Nhưng ở tửu lang giờ chỉ còn lại hai người họ, Lâm Sơ Ngôn nằm dài trên ghế mềm, gần như sắp ngủ, cứ thấy trước mắt lấp loé những tia sáng.
....
Chu Các Chi bước ra khỏi phòng, vừa tới hành lang uốn khúc thì gặp Phó Minh Sâm. Rõ ràng cả hai đều định đi tìm người, tiện đường gặp nhau luôn.
Bên ngoài, mọi người đều biết mối quan hệ giữa họ không quá mật thiết. Sau khi tốt nghiệp, mỗi người đều tiếp nhận công việc trong gia tộc, đôi khi chỉ tình cờ gặp nhau ở hội nghị thương mại hay tiệc rượu.
Lần này, Phó Minh Sâm chủ động mời Chu Các Chi ra, hiếm thấy đến mức còn dẫn theo Nguyễn Kiều. Họ đã gắn bó nhiều năm, là bí mật công khai của cả cảng. Ngay cả ở Hải Thành, Chu Các Chi cũng nghe thoáng qua về mối quan hệ của họ.
Phó Minh Sâm hỏi: "Thiên Thịnh đã quyết định chuyển hướng sản nghiệp à? Ngành chế tạo truyền thống đã ổn định lâu, cải cách có thể tác động toàn bộ. Hơn nữa, nhìn xung quanh anh cũng không ít người quan tâm."
Chu Các Chi không tỏ rõ ý kiến: "Đó là vì Thiết bị Điện là gốc rễ của Thiên Thịnh. Dù có sản nghiệp khác chống đỡ, việc nối kết AI với đường ray vẫn là xu thế tương lai. Còn việc nhìn người của tôi, khi nào mà thiếu chứ?"
Phó Minh Sâm không hỏi thêm: "Nếu cần, có thể tìm Phó thị hỗ trợ. Những năm gần đây, các xí nghiệp hợp tác lớn đều không thiếu chính sách hỗ trợ."
Chu Các Chi mỉm cười gật đầu: "Phó tổng, hảo ý của anh, tôi chân thành ghi nhớ. Nhưng lần này chuyển hướng, Thiên Thịnh muốn dựa vào thực lực của mình để mở ra một con đường mới."
-"Kỳ thực, chúng ta đã thiết lập phòng thí nghiệm nghiên cứu thiết bị điện ở Hải Thành, tháng trước vừa ký thỏa thuận nghiên cứu và sản học với Hải Thành Lý Công."
Phó Minh Sâm nhíu mày: "Hành động nhanh thế? Xem ra anh đã chuẩn bị từ lâu."
Chu Các Chi còn định nói gì đó thì xa xa nhìn thấy Lâm Sơ Ngôn một mình đứng ở tửu lang, nửa người dựa lan can, không biết đang nhìn gì. Ánh sáng từ hồ chiếu lên yên tĩnh và sâu thẳm.
Hai người đàn ông đối diện nhau một lúc, Phó Minh Sâm không thấy Nguyễn Kiều, thoáng biến sắc.
Chu Các Chi nhìn bóng lưng Lâm Sơ Ngôn, đoán ngay cậu đã uống khá nhiều, liền tăng tốc bước chân, khi cậu suýt rớt xuống hồ thì kịp nắm lấy cánh tay.
"Cậu đang làm cái gì vậy? Có biết nguy hiểm không?" Giọng nghiêm khắc.
Lâm Sơ Ngôn quay đầu, khuôn mặt lúc nãy còn mơ hồ, giờ trở nên sáng lấp lánh khi nhìn Chu Các Chi.
( Ơ? Đẹp quá, siêu soái, lại còn cao thật... ) Nghĩ vậy, cậu đưa tay che trán, vô tình chạm vào hàm dưới Chu Các Chi, tiện thể s* s**ng một chút cổ họng.
( Khà khà, tìm thấy rồi. )
Chu Các Chi: "..."
Cái người câm nhỏ này say tới mức như quên hết mọi thứ xung quanh, kỳ lạ là vẫn gan dạ mò mẫm hết sức tự nhiên.
Phó Minh Sâm nhìn quanh nhưng vẫn không thấy Nguyễn Kiều, nói giọng vừa giả vừa thật: cái nghỉ phép trang viên quản lý nghiêm ngặt, Nguyễn Kiều chắc là ở gần đó.
Chu Các Chi giữ chặt Lâm Sơ Ngôn, hỏi: "Nguyễn Kiều đâu?"
Lâm Sơ Ngôn như nhớ ra gì đó, luống cuống tìm điện thoại mà mãi không thấy.
Lúc này, người pha rượu và người phụ trách nghỉ phép trang viên đến, Phó Minh Sâm mặt đã âm trầm hẳn:
"Các người có thấy sao? Để bọn họ đợi mà chẳng ai đứng lại một người?"
Người phụ trách giải thích thấp giọng: Nguyễn thiếu đã dặn, không muốn bị quấy rối nên không bố trí ai đi theo.
Phó Minh Sâm không nói gì. Nguyễn Kiều vốn tính cách như vậy, ở lâu dưới đèn pha thì chỉ thích ở một chỗ, ngay cả ở nhà cũng không muốn người hầu quấy rầy.
Bỗng nhiên, từ bụi rậm không xa truyền ra tiếng ồn ào, bóng cây rung lắc, lá rơi xào xạc.
Phó Minh Sâm lập tức chạy về hướng đó, nhìn thấy Nguyễn Kiều đang đứng trong rừng cây, bước đi hơi loạng choạng, quay về phía trước hô lớn:
"Bên trong paparazzi còn chưa lăn ra à? Ngày nào cũng chụp trộm xong chưa? Tôi chạy tới Karla thế này, các người dám lại đây chụp trộm nữa không!"
Paparazzi? Phó Minh Sâm hiểu ngay, kéo Nguyễn Kiều ra phía sau mình, lạnh lùng nói:
"Truyền thông nhà ai, ở chỗ của tôi vẫn dám làm loạn sao?"
Tiếng nói vừa dứt, từ bụi rậm xuất hiện mấy gương mặt xám xịt ngu ngơ, tay cầm đủ loại ống kính, micro và thiết bị thu âm di động.
Nguyễn Kiều tức giận, mắt đỏ hoe, vì cổ họng còn chút ách do rượu:
"Các người có gì thì giao hết ra đây cho tôi, kể cả ghi âm!"
Cậu ta ghét paparazzi nhất, từ khi ở cảng thành thì không lọt bất kỳ nơi nào, hơn nữa các bài viết ở cảng lúc nào cũng cay độc, xảo quyệt, viết đủ chuyện về cậu ta và Phó Minh Sâm.
Phó Minh Sâm ra hiệu cho người phụ trách gọi bảo an tới, nhanh chóng khống chế đám paparazzi kia.
Họ đem hết thẻ, máy móc ra, không ít thứ đã bị đập hỏng; từ cảng thành, bọn paparazzi chạy theo đường nước tới, định xâm nhập vào trang viên, nhưng bị chặn lại.
Lâm Sơ Ngôn hoàn toàn không hiểu tình hình, thần trí lâng lâng, nắm lấy cổ áo Chu Các Chi cười mị hoặc:
(Người này thật ấm, bắp thịt cũng cứng nữa...)
Chu Các Chi nghiêm mặt, hít sâu một hơi, không thể nhịn nữa, lôi Lâm Sơ Ngôn ra trước, chuyện còn lại giao cho Phó Minh Sâm giải quyết.
Về phòng, Lâm Sơ Ngôn ngồi ôm gối trên giường, mắt sáng tròn nhìn trần nhà và đèn treo. Người phục vụ đưa tới nước giải rượu, Chu Các Chi để cậu uống xong rồi lên sân thượng hút thuốc bình tĩnh.
Trở lại, Lâm Sơ Ngôn bắt đầu nhắm mắt lờ đờ nhìn hắn, môi mím nhẹ, hai gò má nhô lên một chút cong nhỏ. Nhìn ra là đã bắt đầu tỉnh rượu.
"Nhận ra tôi là ai không?" Chu Các Chi đứng trước mặt, kéo nhẹ môi dưới cậu.
Lâm Sơ Ngôn nghiêng đầu suy nghĩ vài giây, ngoan ngoãn gật:
(Biết, ngài là đại phản diện, cũng là ông xã của tui...)
Lại là phản diện, Chu Các Chi đột nhiên cảm thấy thú vị, hỏi:
-"Tôi là phản phái, vậy Tiểu Ngôn là gì?"
Lâm Sơ Ngôn chăm chú nghĩ một lúc, rồi thất vọng rên lên:
(Hic, tui là bia đỡ đạn!)
Chu Các Chi nghe ra lời trong lòng cậu, dụ dỗ từng bước:
"Tại sao nói mình là bia đỡ đạn?"
Lâm Sơ Ngôn tâm trạng trở nên tệ hại, ôm gối ngã lên giường:
(Ngược lại, tui chính là bia đỡ đạn... Đại phản diện với vợ là bia đỡ đạn... QAQ)
