Bé Cưng Tinh Quái – Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ Giành
Chương 248: Cắm Trại
Rốt cuộc Tô Uyển Ương cũng là thiên kimtiểu thư được nuông chiều từ bé, mới leonúi một lát đã mệt đến mức thở hồng hộc.Cô ta nhìn Giang Tiêu Tiêu đi nhanh nhưbay phía trước với vẻ nghi ngờ, quả nhiênlà con nhà nghèo, chẳng trách tay chânnhanh nhẹn như vậy.“Tiểu Bảo, con đi chậm chút thôi!”Tuy con đường núi này quanh co khúckhuỷu nhưng lại được lát đá.Đường cũng không khó đi, Tiểu Bảo hamchơi, chạy rất nhanh.Giang Tiêu Tiêu lo bé chạy nhanh quá,không cẩn thận sẽ vấp ngã, cô khẩntrương đi theo bé, không dám lơ là.Cận Tri Thận buồn cười đi theo sau, cũngtrông chừng Tiểu Bảo cùng với cô.Đến khi leo tới sườn núi, Tiểu Bảo đã mệt bở hơi tai.Bé dừng lại, trên trán ướt đẫm mồ hôi.Vốn dĩ trẻ con tâm tuổi Tiểu Bảo hoạt độngmột chút là mồ hôi đổ đầy đầu rồi.Gió trên núi rất lớn.Giang Tiêu Tiêu vội vàng lấy một chiếckhăn sạch từ trong ba lô mình mang theora lau mồ hôi cho Tiểu Bảo.“Tiểu Bảo ngoan nào, lát nữa chạy chậmthôi nhé.” Cô nhanh chóng lau cho bé, sợmình chậm tay sẽ khiến bị lạnh.Đến khi Giang Tiêu Tiêu lau mồ hôi xong,Tiểu Bảo lại tựa vào ngực cô và nũng nịu:“Mẹ ơi, mẹ ôm Tiểu Bảo lên núi đi, TiểuBảo không đi được nữa”Cô nhìn bé đầy yêu thương, cô cúi xuống,đang định ôm bé lên. Đột nhiên một đôi tay vươn ra ôm lấy TiểuBảo trước cô.Giang Tiêu Tiêu nghiêng đầu sang nhìn,thấy là Cận Tri Thận bế bé, bèn nói: “Để embế cho.”“Em cũng mệt rồi, chúng ta nghỉ ngơi mộtlát đã” Cận Tri Thận thấy cô cũng mệt mỏimà vẫn muốn cậy mạnh, lập tức ôm TiểuBảo lên và kéo cô ngôi trên tảng đá bêncạnh.Tô Uyển Ương vẫn luôn đi theo bọn họ,thấy ba người họ cuối cùng cũng dừng lạithì cũng tìm một chỗ phía sau cách bọn họkhông xa mà ngồi xuống.Đôi mắt của cô ta tràn đầy vẻ không camtâm và căm ghét.Lúc này, nhóm Cận Tri Dực đã leo lên trênđỉnh núi từ lâu.Cận Tri Dực thấy nhóm Cận Tri Thận vẫnchưa leo lên đến nơi thì đi xuống xem, vừalúc thấy được Tô Uyển Ương đang trừngmắt nhìn bọn họ với ánh mắt oán hận.Anh ta cảm thấy đau đầu, không nhịn đượcmà mắng đám bạn: “Mấy cậu nhìn xemchuyện gì đây này, đang yên đang lànhmấy cậu gọi Tô Uyển Ương đến làm gì hả?”“Cậu hai, chúng tôi cũng đâu biết cô ấymuốn đi cùng đâu” Bọn họ bị mắng cũngoan ức lắm chứ.Người trong giới bọn họ quanh đi quẩn lạicũng chỉ biết tụ tập ở vài nơi như thế.Hiển nhiên trong lúc bọn họ đang bàn bạcthì bị Tô Uyển Ương tình cờ nghe được.Cận Tri Dực cúng không nói gì nữa, anh tathở dài não nề, không thể làm gì khác hơnlà đi lên đỉnh núi, tìm một nơi thích hợp đểchuẩn bị cắm trại. Còn Giang Tiêu Tiêu đang ở nghỉ ngơi ở ![be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-248-0]()
![be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-248-1]()
![be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-248-2]()
![be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-248-3]()
![be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-248-4]()
![be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-248-5]()
- -------------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương