Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 31



Chương 31

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Ngày hôm sau, Chu Yến Chi đưa Ôn Tụng đến trung tâm thương mại.

Anh muốn mua một chiếc áo khoác màu nhạt.

Thực ra Ôn Tụng cảm thấy tiên sinh hợp với màu tối hơn, vì đường nét khuôn mặt của anh rất sắc sảo, mặc tông lạnh sẽ càng nổi bật.

“Tiểu Tụng thích màu nhạt,” Anh cúi người ghé sát tai Ôn Tụng nói: “Tôi muốn mặc đồ đôi với Tiểu Tụng.”

Miệng Ôn Tụng há ra mãi không khép lại được.

Cho đến khi Chu Yến Chi thay chiếc áo khoác dạ len màu lạc đà bước ra, cậu mới hoàn hồn, câu nói đó thật sự là do tiên sinh nói ra sao? Chắc là cậu nghe nhầm rồi nhỉ?

Nhưng Chu Yến Chi kéo cậu đến trước gương.

Hôm nay cậu mặc một chiếc áo khoác ngắn bằng bông màu cafe, khi kết hợp với chiếc áo khoác màu lạc đà của tiên sinh, lại hài hòa đến bất ngờ. Cậu sờ sờ ống tay áo của Chu Yến Chi, rồi ngẩng đầu cười ngây ngô với anh.

“Chiếc này thế nào?” Chu Yến Chi hỏi.

Ôn Tụng hoàn toàn không tìm ra được điểm nào để chê, chân thành nói: “Tiên sinh mặc gì cũng đẹp, còn đẹp hơn cả người đại diện của hãng.”

Chu Yến Chi lại bảo Ôn Tụng giúp anh chọn áo sơ mi.

Ôn Tụng chọn đến hoa cả mắt, tiên sinh là một chiếc giá treo quần áo trời sinh, là người thật việc thật “mặc gì cũng đẹp”, cậu băn khoăn đến mức mặt mày ủ rũ, mãi mới chọn được một chiếc.

Chu Yến Chi thay vào, nói với Ôn Tụng: “Tiểu Tụng có mắt thẩm mỹ thật đấy.”

Ôn Tụng ngượng ngùng cười cười.

Hiệu suất mua sắm của Chu Yến Chi rất cao, chọn xong là quẹt thẻ, Ôn Tụng lấy điện thoại ra, ngấp nghé muốn thanh toán trước Chu Yến Chi, nhưng bị ánh mắt của anh dọa cho sợ hãi rụt lại.

Cậu cảm thấy ánh mắt của cô nhân viên bán hàng lướt qua bộ quần áo của cậu, rồi lộ ra vẻ kinh ngạc và khó hiểu.

Nói không tự ti là giả, nhưng so với trước đây, đám mây u ám trong lòng cậu dường như đã nhạt đi rất nhiều.

Thì sao chứ? Cậu nghĩ, tôi không mua nổi thì sao, không mua nổi đâu phải lỗi của tôi, là do thương hiệu định giá quá cao!

Vừa bước ra khỏi cửa kính, đã nghe thấy một tiếng “Tiểu Tụng”.

Ôn Tụng nhìn theo hướng phát ra âm thanh, bất ngờ thấy Phương Tư Kính.

Phương Tư Kính đeo một chiếc kính râm đen to bản, xách một túi mua sắm, tựa vào lan can gọi điện thoại, thấy hai người họ, anh ta cất điện thoại đi và bước tới, “Thật trùng hợp, Tiểu Tụng đến mua quần áo à?”

Ôn Tụng có chút bối rối nhìn về phía Chu Yến Chi.

Phương Tư Kính nhìn theo ánh mắt Ôn Tụng, thấy chiếc túi giấy trong tay Chu Yến Chi, rồi lại nhìn bộ áo khoác bông tầm thường trên người Ôn Tụng, mặt lộ vẻ không vui, “Chu Tổng, đừng chỉ lo mua cho mình chứ.”

Ôn Tụng phản ứng chậm, càng thêm lúng túng, “Không, không phải, Phương tiên sinh…”

Chỉ cần không liên quan đến tiên sinh, thực ra cậu không hề bận tâm đến ánh mắt của người ngoài, nhưng bây giờ đứng trước mặt cậu là Phương tiên sinh.

Chu Yến Chi khoác tay qua vai cậu, hỏi thẳng Phương Tư Kính: “Sao thế, quần áo của Tiểu Tụng có gì không tốt à?”

Ôn Tụng sững người.

Phương Tư Kính cũng sững lại, rồi bật cười, “Được được được, chỗ nào cũng tốt, Tiểu Tụng chỗ nào cũng tốt.”

Ôn Tụng xấu hổ muốn độn thổ.

Chu Yến Chi hỏi một số chuyện công việc, Phương Tư Kính trả lời thờ ơ, ánh mắt vẫn lướt trên màn hình điện thoại.

“Cậu và Lâm Luật Thăng—”

Phương Tư Kính giơ tay lên, “Dừng lại! Không muốn nghe.”

“Lại làm sao nữa?”

“Không có gì,” Sắc mặt Phương Tư Kính lạnh lùng: “Nhân tiện, giúp tôi nói với anh ta, tôi sắp đính hôn với nhị thiếu gia của Dược phẩm Diên Thắng rồi.”

Ôn Tụng há hốc mồm kinh ngạc, Chu Yến Chi lại phản ứng bình thản, “Đính hôn?”

“Đúng vậy, làm phiền cậu chuyển lời giúp tôi.” Phương Tư Kính đeo lại kính râm, cười với Ôn Tụng: “Chúc mừng năm mới Tiểu Tụng.”

Ôn Tụng vội vàng nói: “Chúc Phương tiên sinh năm mới vui vẻ.”

Cậu lại hỏi: “Phương tiên sinh, anh thật sự sẽ đính hôn ạ?”

“Đúng vậy.”

Ôn Tụng sốt ruột thay cho Chu Yến Chi, “Tại, tại sao? Anh có thích người đó không ạ?”

Phương Tư Kính tùy tiện nói: “Trong giới của chúng tôi, không nhất thiết phải thích mới kết hôn.”

Ôn Tụng theo bản năng nhìn về phía Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi cười khẽ, nắm lấy tay Ôn Tụng, “Biết rồi, tôi sẽ chuyển lời giúp cậu, Tiểu Tụng, đi thôi.”

Ôn Tụng liên tục ngoái đầu nhìn lại.

Phương Tư Kính đi thẳng vào cửa hàng đối diện, thái độ thảnh thơi, Chu Yến Chi càng thảnh thơi hơn, người lo lắng nhất lại là Ôn Tụng.

Cậu cảm thấy thật kỳ lạ.

Kỳ lạ hơn cả việc Phương Tư Kính đột ngột đính hôn, là phản ứng của tiên sinh, tiên sinh dường như… không hề có phản ứng nào.

Cậu chậm rãi thắt dây an toàn, mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của Chu Yến Chi, cố gắng tìm thấy một chút thất vọng cần có trên khuôn mặt anh, nhưng Chu Yến Chi vẫn điềm nhiên, khi khởi động xe còn nhận một cuộc điện thoại công việc, giọng điệu cũng không có gì bất thường.

“Tiên sinh.” Ôn Tụng không nhịn được, hỏi thành lời.

“Sao thế?”

Ôn Tụng hai tay đan vào nhau, vừa quan tâm vừa lo lắng: “Phương tiên sinh sắp đính hôn rồi, tiên sinh, ngài… ngài có ổn không ạ?”

Chu Yến Chi ban đầu không hiểu, “Tôi?”

“Phương tiên sinh sắp đính hôn rồi.”

Chu Yến Chi nhận ra dường như Ôn Tụng rất quan tâm đến Phương Tư Kính, “Cậu ấy nói đùa thôi, tám phần là lại gây sự với Lâm Luật Thăng rồi.”

Ôn Tụng nhìn anh trầm ngâm, lông mày nhíu lại thành hình chữ bát.

Chu Yến Chi liếc nhìn cậu trong lúc chờ đèn đỏ, bỗng nhiên cảm thấy ánh mắt của Ôn Tụng chứa đựng một chút… đồng cảm?

“Cậu ấy đính hôn thì sao chứ?”

Ôn Tụng cúi đầu không nói.

“Có vẻ Tiểu Tụng rất hứng thú với Phương Tư Kính.”

“Phương tiên sinh là người rất tốt, sự nghiệp thành công, mọi mặt đều rất xuất sắc, là loại omega bẩm sinh dễ mến, em nghĩ việc thích Phương tiên sinh là chuyện rất bình thường.”

Chu Yến Chi cau mày, nhất thời khó hiểu.

Ý của Ôn Tụng là, em ấy thích người như Phương Tư Kính?

Hai người họ chẳng phải đều là omega sao? Suy nghĩ này chạm đến vùng kiến thức mù mờ của Chu Yến Chi, xe đã dừng trước cửa nhà, anh vẫn không thể hiểu được, thấy Ôn Tụng chuẩn bị xuống xe, anh nắm lấy cổ tay cậu, nói với cậu: “Phương Tư Kính là omega.”

Ôn Tụng ngây người gật đầu: “Em biết mà.”

Chu Yến Chi im lặng, ánh mắt nhìn Ôn Tụng có thêm vài phần ý vị.

Cả hai đều rơi vào suy tư.

Buổi tối, Ôn Tụng tắm xong nằm trên giường gọi điện cho Kiều Phồn, kể lại chuyện xảy ra hôm nay, cậu nói với Kiều Phồn: “Tớ nghĩ tớ nên giúp tiên sinh gỡ bỏ nút thắt này.”

Kiều Phồn hỏi ngược lại: “Nút thắt gì?”

“Tớ nghĩ tiên sinh không thể chấp nhận việc Phương tiên sinh không có ý gì với ngài ấy, ngài ấy có mọi thứ, nhưng lại không có được người mình thích, chắc cú sốc này cũng lớn. Tớ phát hiện mỗi lần ngài ấy ở trước mặt Phương tiên sinh đều cố tỏ ra thoải mái, còn… làm một số hành động thân mật với tớ nữa, tớ nghĩ đây là cách ngài ấy cố tình che đậy, thể hiện ra là không quan tâm.”

Kiều Phồn im lặng rất lâu, “Cậu đã nói chuyện với anh ấy chưa?”

“Chuyện này sao mà nói được? Rất riêng tư mà!”

Kiều Phồn cười khẽ: “Sao tớ lại cảm thấy anh ấy không quan tâm, mà cậu lại rất quan tâm nhỉ?”

Ôn Tụng sững người.

“Anh ấy đã ba mươi tuổi rồi, đâu phải thằng nhóc lông bông, cho dù anh ấy có thích cái người tên Phương gì gì đó, thì có gì to tát đâu? Bây giờ anh ấy có sự nghiệp, có gia đình, bận tối mặt mũi, đâu có thời gian nghĩ mấy chuyện này? Tớ thấy là cậu quan tâm thái quá rồi.”

Ôn Tụng im lặng.

“Cậu đối với anh ấy có… cái đó gọi là gì tớ mới xem trên mạng mấy hôm trước ấy,” Kiều Phồn suy nghĩ một lát, “Tính chiếm hữu, đúng rồi, chính là tính chiếm hữu, cậu muốn anh ấy dành trọn vẹn trái tim cho cậu.”

Ôn Tụng lớn tiếng phản bác: “Không phải, sao tớ có thể có ý nghĩ ích kỷ như vậy được chứ? Nếu Phương tiên sinh thích tiên sinh, tớ có thể ly hôn ngay lập tức, rời khỏi Thành phố Phỉ ngay lập tức, cả đời không quay về!”

“Cậu nói thật đi, Ôn Tụng, cậu có nỡ không?”

Ôn Tụng tức khắc im bặt.

Cậu không dám nói dối, cũng không có dũng khí để nói lại lần nữa.

“Tại sao cậu không thử làm vợ chồng thực sự với anh ấy? Dù là… tớ nói cho dù, anh ấy không thật sự yêu cậu, chỉ là đồng cảm và thương hại, nhưng sự tốt bụng anh ấy dành cho cậu là thật. Cậu cứ khăng khăng từ chối, cứ muốn vạch rõ ranh giới với anh ấy, anh ấy không buồn à?”

Ánh mắt Ôn Tụng bị nước mắt làm nhòa đi, tan chảy trong ánh sáng.

“Giống như lúc Bằng Bằng bị bệnh, cậu muốn đưa em ấy đến bệnh viện, nhưng em ấy lại giận dỗi với cậu, nói không muốn sống nữa, nói cậu đừng quản em ấy nữa, nghe những lời đó, cậu cảm thấy thế nào?”

Kiều Phồn dừng lại một chút, nói: “Tớ chưa từng yêu đương, tớ chỉ so sánh như vậy được thôi, nhưng tớ nghĩ, cậu đối mặt với Bằng Bằng trước đây như thế nào, Chu Yến Chi đối mặt với cậu cũng là cảm giác như vậy.”

Ôn Tụng bừng tỉnh.

Kéo theo sau là nỗi xót xa và hối hận như sóng dữ, xót xa cho sự hy sinh của tiên sinh, hối hận cho sự nhút nhát của mình.

Cậu xoa bụng trăn trở cả đêm.

Ngày hôm sau, ăn sáng xong, cậu tranh thủ trước khi đi làm nói với Chu Yến Chi: “Tiên sinh, tối nay ngài có thời gian không ạ?”

“Có, sao thế?”

Ôn Tụng ngượng ngùng nói: “Em muốn mời tiên sinh đi ăn.”

Chu Yến Chi có chút lo lắng.

Cậu nhóc này thường ngày không lên tiếng, một khi đã nói, nhất định sẽ đâm vào tim anh. Anh đã trải qua vài lần, đã có bóng ma tâm lý, nên hỏi: “Sao đột nhiên lại muốn mời tôi?”

Mặt Ôn Tụng khẽ ửng đỏ, lúng túng xoắn ngón tay: “Em… em có chuyện quan trọng muốn nói với tiên sinh.”

Tim Chu Yến Chi lạnh đi một nửa.

Ôn Tụng không để ý đến sự thay đổi tinh tế trên khuôn mặt Chu Yến Chi, bước ra khỏi cửa, bước một quay đầu ba lần, ngồi vào xe, vẫy tay với Chu Yến Chi, rồi ôm túi cười ngây ngô.

Thầy Hoàng nhìn cậu, “Chuyện gì mà vui thế?”

“Tối nay sẽ ăn cơm cùng tiên sinh ạ.”

“Hai người chẳng phải ngày nào cũng ăn cơm cùng nhau ư?”

“Hôm nay khác ạ.”

Thầy Hoàng tò mò: “Khác ở chỗ nào?”

“Hôm nay cháu sẽ… dũng cảm hơn một chút.”

Ôn Tụng nghĩ: Mình phải nói chuyện thẳng thắn với tiên sinh.

Kiều Phồn nói đúng, cậu hoàn toàn không nỡ, nói gì mà ly hôn ngay lập tức, cả đời không quay lại Thành phố Phỉ… đều là lời nói phóng đại, cho dù thật sự làm như vậy, ngày hôm sau chắc cũng sẽ khóc chết ở nhà. Dù sao, cậu thích tiên sinh nhiều đến thế cơ mà.

Thích đến mức có thể hy sinh cả mạng sống vì tiên sinh, nhưng lại không dám chấp nhận sự gần gũi của tiên sinh.

Điều này là sai, là hành vi của kẻ hèn nhát.

Tối nay cậu phải nói chuyện thẳng thắn với tiên sinh, hai người thành thật với nhau, nghiêm túc lắng nghe suy nghĩ trong lòng tiên sinh, cuối cùng mới quyết định hướng đi của cuộc hôn nhân này.

Không thể lãng phí thời gian thêm được nữa.

Với suy nghĩ này, khoảnh khắc Ôn Tụng bước vào tòa nhà Vân Đồ đều tràn đầy sức mạnh.

Nhưng cậu nhanh chóng không cười nổi nữa.

Vì cậu phát hiện ra mỗi người đi ngang qua cậu đều nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ.

Không phải khinh miệt, cũng không phải ghét bỏ, khi Ôn Tụng quay người cố gắng đáp lại, đối phương sẽ cười gượng gạo, bước nhanh rời đi.

Ôn Tụng không xa lạ gì với ánh mắt này, lần đầu tiên giáo viên chủ nhiệm cấp ba nói ra thân phận trẻ mồ côi của cậu, ánh mắt của hai người bạn cùng bàn nhìn cậu cũng như thế.

Đi ngang qua phòng trà nước, cậu cũng nghe thấy tên mình, kèm theo những từ như “trẻ mồ côi”, “trại trẻ mồ côi”.

Ôn Tụng cố gắng nén cơn buồn nôn trong dạ dày, bước nhanh vào văn phòng, Tạ Bách Vũ đang cau mày nhìn điện thoại bị cậu làm giật mình, điện thoại rơi xuống đất, anh ta vội vàng nhặt lên nhét vào túi. Ôn Tụng nhận ra điều bất thường, vội hỏi Tạ Bách Vũ: “Có chuyện gì vậy? Có liên quan đến em không?”

Tạ Bách Vũ lắp bắp nói: “Không, không có.”

Ôn Tụng không tin: “Đàn anh nói cho em biết đi!”

“Thật sự không có.”

“Em nghe thấy hết rồi!”

Sắc mặt Tạ Bách Vũ cứng lại, do dự rồi đưa điện thoại cho Ôn Tụng, Ôn Tụng cầm lấy, thấy trang trò chuyện của nhóm “Nhóm vui chơi giải trí Vân Đồ”.

Đồng nghiệp: [Hình ảnh]

Đồng nghiệp: [Link: Cha mẹ qua đời, người thân bỏ mặc, bé trai sáu tuổi lưu lạc đường phố]

Đồng nghiệp: Đúng là Ôn Tụng!

Đồng nghiệp: Mẹ ơi, đứa bé này tội nghiệp quá.

Đồng nghiệp: Cứ ngồi ở vệ đường như vậy, lại còn nhỏ như thế, thật đáng thương, cha mẹ cậu ấy qua đời như thế nào vậy?

Đồng nghiệp: Tin tức không nói, chỉ nói là tai nạn.

Đồng nghiệp: Sáu tuổi đã vào trại trẻ mồ côi rồi, lớn lên đáng yêu như vậy, tại sao không ai nhận nuôi cậu ấy?

Đồng nghiệp: Đúng vậy, trẻ khỏe mạnh nên có người nhận nuôi chứ, chẳng lẽ cậu ấy có bệnh gì đó?

Đồng nghiệp: Hình như có người tài trợ cho cậu ấy.

Đồng nghiệp: Thảo nào tính cách cô độc như vậy.

Đồng nghiệp: Ngoài lần họp bộ phận an toàn dữ liệu lần trước ra, bình thường không thấy cậu ấy nói chuyện, hơn nữa đặc biệt có khoảng cách với mọi người, có lần cậu ấy ở phòng trà nước, tôi vừa bước vào là cậu ấy chạy ra ngoài ngay.

Đồng nghiệp: Cũng dễ hiểu, với môi trường trưởng thành như vậy, không hư hỏng đã là tốt lắm rồi.

Tạ Bách Vũ: Đừng đăng nữa! Xóa hình và tin tức đi, có gì hay mà nói? Đây là chuyện riêng tư của người khác!

Tạ Bách Vũ: Còn phát tán nữa, tôi sẽ tố cáo cái nhóm này!

Trong nhóm có tổng cộng hơn một trăm người.

Ôn Tụng trả điện thoại cho Tạ Bách Vũ.

“Ôn Tụng, tôi…”

Tạ Bách Vũ đứng dậy một cách lúng túng.

Ôn Tụng cố gắng nặn ra nụ cười với anh ta: “Không sao đâu, đàn anh, cảm ơn anh đã lên tiếng, em rất cảm động.”

“Cậu đừng bận tâm.”

Ôn Tụng lắc đầu, “Em ổn.”

“Tôi… tôi đi xử lý ngay đây.”

Ôn Tụng chưa kịp phản ứng, Tạ Bách Vũ đã xông ra ngoài.

“Đàn anh.” Ôn Tụng đuổi đến cửa, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tạ Bách Vũ đi lên lầu, cậu quay lại nhìn Dư Chính Phàm.

Dư Chính Phàm nói: “Không sao, cứ để cậu ấy xử lý đi.”

Tạ Bách Vũ hậm hực đi ra ngoài, tìm trưởng nhóm, nói với hắn: “Ôn Tụng thấy rồi, anh mau xóa nhóm đi.”

Trưởng nhóm ngạc nhiên: “Sao cậu lại nói cho cậu ta biết?”

“Cậu ấy cứ đòi xem! Mỗi người các người đều quay lại nhìn cậu ấy, cậu ấy làm sao mà không cảm nhận được? Mau xóa nhóm đi!”

“Thần kinh à, vì cậu ta mà xóa nhóm cả trăm người của chúng tôi? Ba người các cậu tháng sau cũng đi rồi,” Đồng nghiệp xua tay với anh ta, “Không sao đâu, chúng tôi đâu có coi thường cậu ta, chỉ là đồng cảm và thương hại thôi, hôm khác chúng tôi mời cậu ta ăn cơm.”

“Ai cần các người đồng cảm thương hại, bình thường nói chuyện phiếm thì thôi đi, đăng loại ảnh và tin tức này vào nhóm, để mọi người bình phẩm về thân thế của cậu ấy, các người mới là thần kinh!”

Đồng nghiệp không ngờ Tạ Bách Vũ nói năng không chút nể nang như vậy, cũng nổi nóng, đập bàn nói: “Này cậu nhóc, ăn nói cẩn thận, đây là Vân Đồ, cậu từ đâu đến thì về đó đi!”

Cổ Tạ Bách Vũ đỏ lên: “Anh—”

Những người xung quanh thấy vậy vội vàng can ngăn, “Tiểu Tạ, không phải ai cũng xem nhóm, chúng ta đăng thêm tin nhắn, đẩy cái đó lên là được, thời gian trôi qua ai còn nhớ nữa?”

“Ôn Tụng nhớ!”

Mọi người quay ra nhìn nhau.

Tạ Bách Vũ nghĩ đến điều gì đó, quay người bỏ đi, đồng nghiệp bên cạnh nhìn bóng lưng giận dữ của anh ta, đều thở dài đồng loạt. Có người thò đầu ra hỏi nhỏ: “Cái link này là ai đăng vào nhóm vậy?”

“Lý Miễn đó.”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía kẻ gây tội: “Lý Miễn, sao cậu biết cái này?”

Lý Miễn ngồi ở chỗ làm gãi đầu lúng túng: “Trước đây công ty tôi đi làm từ thiện ở trại trẻ mồ côi, tôi từng gặp cậu ấy, ban đầu cũng không nhớ ra, hôm qua gặp trợ lý Tống trong thang máy, anh ấy vô tình nhắc đến, rồi tôi mới đi tìm hiểu…”

Giọng cậu ta càng lúc càng nhỏ, “Ôi tôi biết lỗi rồi, lúc đó tôi đã định thu hồi rồi, nhưng mọi người đã bắt đầu bàn tán rồi còn đâu…”

**

Ôn Tụng cảm thấy đại não hỗn loạn.

Rõ ràng đang ngồi trong văn phòng của Vân Đồ, nhưng lại như thể quay về thời cấp ba.

Cậu biết, đồng nghiệp sẽ không non nớt như bạn học mà bắt nạt cậu, sẽ không cười nhạo quần áo cũ của cậu, sẽ không ác ý hỏi cậu đi đâu khi nghỉ lễ, cùng lắm là khi đi ngang qua cậu sẽ ném cho cậu ánh mắt đồng cảm và tò mò.

Điều này không đáng sợ đối với cậu, nhưng nỗi đau đã từng tồn tại là có thật, nhiều năm trôi qua nghĩ lại vẫn khiến cậu thót tim.

Trong một khoảnh khắc, cậu thay đổi suy nghĩ.

Cậu vẫn thích làm người vô hình, không muốn bị người khác nhìn thấy, cho dù có bàn tán, mọi người cũng sẽ nói: Ôn Tụng là ai? Không biết, không nhớ, tôi không quan tâm đến cậu ta.

Như vậy, sự bàn tán sẽ như một cơn gió thổi qua, không để lại dấu vết, cậu cũng sẽ không bị ảnh hưởng.

Cậu không muốn trở nên xuất sắc nữa.

Bị nhìn thấy thì phải chịu đựng rủi ro bị bàn tán.

Cậu ngồi im lặng một mình rất lâu.

Dư Chính Phàm mua một ly trà sữa, đặt bên bàn cậu, một mùi thơm sữa dừa lan tỏa trong không khí.

“Anh Dư.” Ôn Tụng ngẩng đầu.

Dư Chính Phàm cười với cậu, một lúc sau, đột nhiên mở lời: “Thực ra, cha mẹ tôi cũng mất sớm.”

Ôn Tụng sững người.

“Tôi ở nhà cô ruột, sống nhờ nhà người khác, nhà cô tôi còn có hai đứa con, tôi sống không vui vẻ gì, tốt nghiệp cấp ba là tôi dọn ra ngoài ngay. Sau này lên đại học, đi làm, yêu đương, mọi thứ đều va vấp, may mắn gặp được vợ tôi, cô ấy có cảm xúc ổn định và bao dung tôi, sau này có con, có trách nhiệm với gia đình, mới dần dần trưởng thành.” Dư Chính Phàm vỗ vỗ lưng ghế của Ôn Tụng, cười nói: “Cho nên, cậu rất giỏi.”

Ôn Tụng không hiểu, “Sao em lại giỏi?”

Rõ ràng cậu là một kẻ kém cỏi, mong manh và khắc nghiệt với chính mình.

“Tự mình nuôi mình lớn, còn không giỏi à?”

Ôn Tụng chớp chớp mắt.

Cậu luôn nghĩ từ giỏi chẳng liên quan gì đến mình.

Cậu cúi đầu: “Anh Dư đừng khen em nữa, em… em không nuôi mình tốt cho lắm.”

Người được nuôi dưỡng tốt, phải là người như tiên sinh hoặc Phương tiên sinh, tự tin, phóng khoáng, dễ mến.

“Cần phải tốt đến mức nào nữa? Thi đậu đại học Phỉ còn chưa đủ sao, con trai tôi mà giỏi được như cậu, tôi phải đốt hương khấn vái rồi.”

Anh Dư cười rồi quay về chỗ làm việc của mình, để Ôn Tụng một mình thất thần.

Tám tiếng đồng hồ hôm nay dài đằng đẵng.

Cậu không ra ngoài đi vệ sinh, bữa trưa cũng đợi khi mọi người đi hết cậu mới một mình đi ăn ở khu ẩm thực đối diện.

Buổi chiều, cậu mới chợt tỉnh táo lại, nhớ ra mình quên đặt nhà hàng, vội vàng mở ứng dụng đánh giá.

Lần này cậu không làm trò ngốc nghếch đi ăn cái kiểu nhà hàng Tây sân vườn giữa mùa đông lạnh lẽo nữa, mà chọn một quán trà yên tĩnh.

Không xa công ty.

Cậu gửi tin nhắn cho Chu Yến Chi: [Tiên sinh, đây là địa chỉ nhà hàng, em đi trước, đợi ngài ở đó ạ.]

Lúc này Chu Yến Chi đang ngồi trước máy tính, màn hình hiển thị trang tin tức mười sáu năm trước.

Ở trung tâm trang web màu trắng chữ xanh cũ kỹ, là một bức ảnh có độ phân giải rất thấp, Ôn Tụng sáu tuổi ngồi bên vệ đường, mặt mũi lấm lem, trên lưng đeo một chiếc balo nhỏ, bên cạnh là hai chiếc túi dệt, đó là tất cả tài sản của cậu. Cậu đan hai bàn tay nhỏ vào nhau, ngơ ngác nhìn ống kính máy ảnh của phóng viên.

Chu Yến Chi luôn biết về những gì Ôn Tụng đã trải qua khi còn nhỏ, nhưng chỉ giới hạn trong lời kể của Khâu Mẫn Tâm.

Anh biết mình sẽ xót xa, nhưng không ngờ lại là nỗi đau không thể diễn tả thành lời.

Tạ Bách Vũ lên kể cho anh nghe chuyện nhóm chat, kể cho anh biết mức độ nhạy cảm của Ôn Tụng với ánh mắt của người khác, anh mới thực sự hiểu tại sao Ôn Tụng lại nhút nhát, lại thận trọng đến vậy.

Sao ông trời có thể nỡ lòng nào giáng hết khổ nạn này đến khổ nạn khác lên Ôn Tụng cơ chứ?

Điện thoại rung hai cái.

Anh hoàn hồn, cầm lên xem.

Là tin nhắn của Ôn Tụng gửi đến.

Anh trả lời: [Được, đi đường cẩn thận, tôi xuất phát ngay.]

Anh không biết tối nay Ôn Tụng muốn nói gì với anh, cho dù Ôn Tụng nói cậu thích Phương Tư Kính, anh cũng chấp nhận.

Anh muốn nói với Ôn Tụng, từ nay về sau em muốn làm gì cũng được, có tôi ở bên em, trải đường cho em, chịu trách nhiệm cho em.

Không yêu tôi cũng không sao, tôi sẵn lòng làm người thân của em.

Nói tóm lại, đừng bỏ trốn.

Chu Yến Chi cầm áo khoác lên, đi thẳng ra khỏi văn phòng.

Xuống lầu lấy xe, phóng nhanh đến nhà hàng.

Hoàng hôn đã buông xuống, xung quanh xe cộ tấp nập, đèn neon nhấp nháy như sao trời, đèn hậu màu đỏ tươi nối thành một dải màu, kéo dài đến cuối cầu vượt, chỉ về hướng về nhà.

Chu Yến Chi chưa bao giờ khao khát gặp Ôn Tụng đến thế.

Ôn Tụng ngồi ở góc nhà hàng, lật xem thực đơn.

Hôm nay cậu mặc một chiếc áo khoác bông màu trắng, chiếc khăn quàng cổ màu đỏ thẫm được tháo ra đặt trên đùi, đang mở thực đơn.

Người phục vụ bước tới, cậu cầm điện thoại lên hỏi người phục vụ liệu có thể thêm món vào suất ăn đã đặt trên ứng dụng đánh giá không, người phục vụ hỏi cậu muốn món gì, cậu chỉ vào hình ảnh trên thực đơn: “Xin hỏi món này có ngọt không ạ?”

Người phục vụ trả lời: “Không ngọt, vị trà xanh.”

“Được, vậy thêm một phần món này.”

Ôn Tụng trả lại thực đơn cho người phục vụ, đang định uống nước, thấy Chu Yến Chi bước đến, cậu lập tức đứng dậy.

“Tiên sinh.”

Cậu có chút lúng túng, nắm nắm vạt áo len, “Người ít hơn em tưởng, nhưng trên mạng nói quán này khá ngon—”

Lời còn chưa dứt, Chu Yến Chi bước đến ôm lấy cậu.

Ôn Tụng hoàn toàn ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng, Chu Yến Chi đã buông cậu ra, “Cả ngày không gặp, nhớ Tiểu Tụng rồi.”

Ôn Tụng lắp bắp ngay lập tức, “À… em…”

Chu Yến Chi kéo Ôn Tụng ngồi xuống, ngồi cùng hàng ghế với cậu, Ôn Tụng càng thêm bối rối, cậu không hiểu sao tiên sinh lại muốn ngồi cùng một băng ghế với mình, hai người ngồi rất gần, kỳ cục, tay chân cậu không biết phải đặt ở đâu.

“Em đã gọi món rồi, em làm chủ gọi một ít, tiên sinh có muốn xem lại không ạ?”

“Không cần.” Chu Yến Chi hơi nghiêng người, nhìn Ôn Tụng.

Má trái Ôn Tụng lập tức nóng lên.

Chu Yến Chi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Ôn Tụng, chờ cậu mở lời.

“Tiên sinh.” Ôn Tụng hít một hơi sâu, lấy hết can đảm: “Em có vài điều muốn nói với ngài.”

“Em nói đi, tôi đang nghe.”

“Khoảng thời gian này tiên sinh luôn ở bên em, lắng nghe những phiền muộn của em, giúp em và bạn bè của em giải quyết khó khăn, em thật sự rất cảm ơn tiên sinh,” Cậu nói càng lúc càng căng thẳng, hai tay xoa vào nhau g*** h** ch*n, “Nhưng… luôn là cảm xúc của em đơn phương được bộc lộ, em và tiên sinh chưa bao giờ ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với nhau, nên em muốn tối nay nói chuyện… nói chuyện một chút với tiên sinh.”

Chu Yến Chi ôn tồn nói: “Được.”

Ôn Tụng thiếu kinh nghiệm trò chuyện, môi mấp máy, nghĩ mãi cũng không biết phải phá băng thế nào, chỉ có thể nghịch đũa và đĩa để phân tán sự chú ý. Cậu đã quen với việc Chu Yến Chi quyết định hướng đi của cuộc trò chuyện, hỏi một câu trả lời một câu, nhưng Chu Yến Chi lại im lặng, không kiên nhẫn hướng dẫn cậu như thường lệ.

Ôn Tụng đành phải tự mở lời.

Cậu hắng giọng, chọn chuyện quan trọng nhất nói trước: “Chuyện thứ nhất, về Phương tiên sinh, em biết Phương tiên sinh là—”

“Em thích cậu ta.”

“Ngài thích ngài ấy.”

Hai giọng nói vang lên cùng một lúc, rồi cùng im lặng.

Ôn Tụng chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía Chu Yến Chi, “Hả?”

Luồng không khí phức tạp bao quanh, sự khó hiểu, ngạc nhiên, kinh ngạc lẫn lộn, phủ xuống đầu hai người.

Chu Yến Chi phản ứng trước, nắm lấy cổ tay Ôn Tụng, kéo cậu lại gần, “Em nói tôi thích cậu ta? Phương Tư Kính?”

Ôn Tụng bị dọa sợ, chỉ dám chớp chớp mắt.

“Em nói tôi thích Phương Tư Kính?” Chu Yến Chi lặp lại một lần nữa.

Ôn Tụng rụt rè gật đầu.

“Ai nói với em?”

Ôn Tụng không hiểu sao tiên sinh lại phản ứng như vậy: “Tống, trợ lý Tống, và cả đồng nghiệp trong công ty, đều nói như thế.”

**

Chan: Rồi xong, 1 lũ bị sếp Chi làm gỏi :v thằng c* Tống đầu tiên :v

Hết chương 31

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...