Quay ngược thời gian về buổi trưa, Thái Hoàng Thái Hậu nói rằng bà nhớ Cảnh Thước và muốn gặp mặt.
Dù là bà và cháu, cuộc gặp lại rất xa cách, hai người ngồi cách nhau một khoảng khá xa còn có một tấm màn lụa chắn giữa.
Thái Hoàng Thái Hậu chỉ hỏi han vài câu rồi đi thẳng vào vấn đề chính: "Vân Phi là lễ vật hòa thân mà Nam Du quốc dâng lên. Ai gia đã nhận được tin tức chính xác rằng người này không ổn. Nam Du quốc bại trận, việc cầu hòa thân là bất đắc dĩ, trong lòng không cam tâm tình nguyện, nên người hòa thân này có điều kỳ lạ. Nghe nói là có bùa chú , Thước nhi nếu cứ sủng ái Vân Phi lâu dài, nhất định sẽ không sống được bao lâu."
Những lời này thật trơ trẽn, bởi vì Thái Hoàng Thái Hậu vẫn đang tự mình đầu độc Hoàng đế mỗi ngày, vậy mà lại đổ oan Đoạn Vân Thâm bị yểm bùa.
Cảnh Thước vẫn giữ giọng điệu bình thản: "Hoàng tổ mẫu vừa rồi cho thái y khám bệnh cho y, chính là để xác nhận trên người hắn có bùa chú hay không?"
Thái Hoàng Thái Hậu không trả lời, ngược lại dùng một giọng điệu khuyên răn đầy thâm ý nói: "Ai gia không cho bệ hạ giữ hắn lại là vì tốt cho bệ hạ."
Cuối cùng là vì ai tốt, hai người họ đều hiểu rõ trong lòng.
Tuy nhiên, lúc này họ vẫn đang "chung một thuyền". Thái Hoàng Thái Hậu cần Cảnh Thước với thân phận "vua một nước" để nắm giữ triều chính, còn Cảnh Thước cũng vui vẻ dựa vào thế lực nhà mẹ đẻ của Thái Hoàng Thái Hậu để làm chỗ dựa.
Thái Hoàng Thái Hậu thực ra không muốn làm việc ngang hàng như vậy, dù sao Cảnh Thước cũng chỉ là một con rối.
Khi Cảnh Thước còn nhỏ, Thái Hoàng Thái Hậu quả thật là "*hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu" lúc đó Cảnh Thước đúng là một con rối gỗ. Nhưng Cảnh Thước càng lớn càng trở nên điên rồ, bà căn bản không thể khống chế được hắn.
*: mượn danh thiên tử để ra lệnh cho các chư hầu
Đã từng xảy ra một sự việc khiến Thái Hoàng Thái Hậu và Cảnh Thước coi như lưỡng bại câu thương, Thái Hoàng Thái Hậu thậm chí suýt nữa khiến cả tộc mẹ bị diệt vong. Điều này đã đủ để dạy cho Thái Hoàng Thái Hậu một bài học.
Sau đó, Thái Hoàng Thái Hậu liền hiểu rằng mình đã nuôi dưỡng một kẻ điên. Tuy nhiên, may mắn là kẻ điên này dường như không có lòng với quyền lực hoàng đế, chỉ cần chiều theo ý hắn, đừng quá cứng rắn thì cũng có thể lợi dụng hắn cho mục đích của mình.
Vì vậy, hai người họ lúc này mới có thể hòa nhã duy trì thể diện bên ngoài ở đây.
Cảnh Thước lúc này đột nhiên nói: "Hoàng tổ mẫu còn nhớ con chó tên Tướng Quân mà trẫm từng nuôi không?"
Thái Hoàng Thái Hậu: "Đương nhiên nhớ, mấy hôm trước không phải đã bị bệ hạ xử tử rồi sao?"
Cảnh Thước: "Hoàng tổ mẫu không thấy Vân Phi và Tướng Quân có vài phần giống nhau sao?"
Thái Hoàng Thái Hậu: "Giống ở chỗ nào?"
Cảnh Thước: "Giả vờ trung thành và tận tâm trước mặt người, như thể sẵn lòng vì người mà vượt lửa qua sông, liều mình cũng không tiếc."
Khi Cảnh Thước nói đến đây, hắn chợt nhớ lại cảnh Đoạn Vân Thâm đã bóp chặt lưỡi dao để ngăn nó đâm vào ngực mình.
Thái Hoàng Thái Hậu nghe xong, có vẻ bà tập trung vào cụm từ "làm trước mặt ngươi", bà mơ hồ nhận ra rằng vị Hoàng đế điên loạn này dường như đã ngấm ngầm bất mãn với Đoạn Vân Thâm.
Thấy sự bất mãn đã nhen nhóm, Thái Hoàng Thái Hậu liền không ép buộc nữa. Với phong cách hành xử điên rồ của Cảnh Thước, có lẽ chỉ vài ngày nữa chỉ cần không vui là hắn sẽ muốn lấy mạng Đoạn Vân Thâm.
Hiểu rõ điểm này, Thái Hoàng Thái Hậu liền trở nên khoan dung độ lượng. Bà nói: "Ai gia chỉ nhắc nhở bệ hạ một tiếng, Vân phi dù sao cũng là người của nước địch, không thể dễ dàng tin tưởng. Biết đâu có ngày y sẽ bỏ thuốc vào thức ăn của bệ hạ. Bị người thân cận đâm sau lưng, bệ hạ chắc hẳn chưa quên cảm giác đó là như thế nào phải không?"
Dưới con ngươi của Cảnh Thước là một mảng tối đen, nhưng trên mặt lại không có chút phản ứng.
Thái Hoàng Thái Hậu tiếp lời: "Đúng rồi, ai gia nghe nói Cảnh Dật sắp trở về. Ai gia biết tính con, vừa thấy hoàng thúc này là con lại muốn gây chuyện cho ta."
Khi Cảnh Dật còn ở triều, Cảnh Thước quả thật đã gây không ít rắc rối. Tuy nhiên, nói một cách khách quan, việc này không phải là nhắm vào mỗi vị hoàng thúc này để gây chuyện. Đơn giản là khi Cảnh Dật – vị Nhiếp Chính Vương này, và Thái Hoàng Thái Hậu – hai thế lực đối đầu gay gắt trong triều, Cảnh Thước dễ dàng hơn trong việc làm việc, luôn có thể dễ như trở bàn tay để châm ngòi tranh chấp giữa hai phe.
Thái Hoàng Thái Hậu tiếp tục: "Lần này hắn về kinh thời gian không dài, con cũng nên sống yên ổn một chút. Vừa hay hôm qua con đã va chạm với Hứa Thái Hoàng Thái Phi, vậy thì cấm túc ba tháng, chép sách tĩnh tâm, đừng nghĩ lợi dụng khoảng thời gian này để gây chuyện cho ai gia."
Lời vừa dứt, thị vệ liền trực tiếp đến đẩy xe lăn của Cảnh Thước, đưa hắn đi cấm túc. Cảnh Thước dường như cũng thuận theo một cách thật sự, không có nửa phần phản kháng.
Đêm khuya, Đoạn Vân Thâm thay một bộ quần áo tiểu thái giám, lật cửa sổ vào cung điện nơi Cảnh Thước bị cấm túc. Vào phòng cậu nhìn quanh, nhanh chóng phát hiện ra Cảnh Thước đang ở đâu.
Dù Đoạn Vân Thâm mặc một bộ đồ tiểu thái giám, nhưng cậu không hề có cái vẻ khúm núm, nịnh bợ hay rụt rè như những thái giám khác. Ngược lại, với dáng người thon gọn, chân dài cùng vẻ ngoài điển trai, bộ đồ thái giám lại được cậu mặc lên một cách đầy anh khí.
Đoạn Vân Thâm đi thẳng đến, đặt hộp thức ăn mang theo lên bàn của Cảnh Thước, định mở hộp ra để khoe những món ngon mình mang đến. Nhưng trước khi mở, cậu đã chú ý đến tờ giấy Tuyên Thành đặt trên bàn. Tò mò, Đoạn Vân Thâm liền vươn tay cầm lên.
Nhìn kỹ hơn, cậu mới phát hiện bức họa này không có ngũ quan, chỉ có một nốt ruồi nhỏ ở cuối lông mày.
Đoạn Vân Thâm nghĩ: "...Chắc không phải vẽ mình đấy chứ?"
Cảnh Thước vẫn bình thản, chậm rãi hỏi: "Nhìn ra điều gì chưa?"
Đoạn Vân Thâm im lặng, đang phân vân giữa việc diễn kịch hay giả vờ ngây thơ. Nên tỏ vẻ diễn sâu mà nói "Thần thiếp nhìn ra tình yêu nồng đậm của bệ hạ dành cho thần thiếp" hay nên giả vờ hiền thục mà nói "Thần thiếp ngu dốt, nhìn không ra" thì tốt hơn?
Cảnh Thước nói: "Một bức họa bán thành phẩm thôi mà đã khiến ngươi vui mừng đến mức không nói nên lời à?"
Đoạn Vân Thâm: "...À?"
Cảnh Thước: "Vui mừng cũng không cần giấu, bức họa này thưởng cho ngươi đấy."
Đoạn Vân Thâm bất đắc dĩ, thầm thở dài một hơi, nói một câu "Tạ ơn long ân của Bệ hạ" rồi tiện tay gấp gọn tờ giấy Tuyên Thành nhét vào tay áo, chẳng có chút gì gọi là trân trọng.
Cảnh Thước đã quan sát toàn bộ hành động của Đoạn Vân Thâm.
Đoạn Vân Thâm mở hộp thức ăn, nói: "Ta mang đồ ăn đến cho bệ hạ. Nghe mấy tiểu thái giám nói khi bị cấm túc và chép sách thì cần phải thanh tâm quả dục, không được ăn đồ mặn – làm sao có thể gọi là sống nếu không có thịt cơ chứ? Nên ta đặc biệt để dành cho người vài món thịt từ bữa tối của ta."
Thực ra là Đoạn Vân Thâm tự mình không thích ăn mấy món đó, nghĩ dù sao cũng bỏ đi, chi bằng mang đến đây để lấy lòng. Để giữ mạng sống mà đi lấy lòng thì cũng phải tỏ vẻ ngoan ngoãn một chút chứ, đến rồi đi luôn thì trông chả khác gì tra nam.
Đoạn Vân Thâm bày thức ăn ra. Trước khi đến, cậu đã sai tiểu thái giám mang đi hâm nóng, nên giờ thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng. Đoạn Vân Thâm đặt đũa xong, rồi mỉm cười nhìn Cảnh Thước, nói: "Đến ăn đi."
Cảnh Thước lặng lẽ nhìn Đoạn Vân Thâm, không đáp lời, cũng không có phản ứng nào khác, cứ nhìn chằm chằm khiến Đoạn Vân Thâm bắt đầu cảm thấy rợn người.
Cảnh Thước nói: "Trước khi trẫm ăn thứ gì, đều phải có người thử độc."
Đoạn Vân Thâm: "...Hả?"
Cảnh Thước: "Ngươi có biết đã có bao nhiêu người từng dùng cách này để ám sát trẫm không?"
Đoạn Vân Thâm: "...Cái, cái gì?"
Cảnh Thước như không để ý nói: "Hai người."
Hai người này đều từng là những người Cảnh Thước tin tưởng nhất. Thậm chí có một người là người thân máu mủ ruột thịt của hắn. Khi đó, hắn còn nhỏ, bị hàm oan và cấm túc. Tất cả mọi người đều nghĩ hắn sẽ bị phế làm thứ dân, thậm chí bị ban chết. Ngay cả một tiểu thái giám cũng dám làm mặt với hắn.
Vào lúc hắn gặp nạn, chịu đựng mọi khổ sở, mẫu phi của hắn cũng giống như người trước mắt này, lén lút đến thăm hắn, lấy thức ăn từ hộp ra bày biện từng món, ý cười dịu dàng, mời hắn ăn.
Chỉ có điều, thức ăn bày ra đó, có độc.
...
Cảnh Thước biết rõ, những người có thể dùng dao đâm vào ngực mình đều là những người gần gũi với trái tim hắn nhất. Hai bài học, đã quá đủ rồi. Hắn đã sớm quen với việc giữ khoảng cách với mọi người, khiến họ sợ hãi và tránh xa hắn. Còn hắn, cũng luôn đề phòng tất cả mọi người.
Đoạn Vân Thâm bỗng nhiên cảm thấy không khí hiện tại có chút không ổn.
Đoạn Vân Thâm: "...Bệ hạ?"
Cảnh Thước đột ngột mở miệng: "Trẫm có thể tin ngươi không?"
Đoạn Vân Thâm: "...Cái gì?"
Cảnh Thước: "Ngươi ăn cho trẫm xem."
Đoạn Vân Thâm: "..."
Hãy chứng minh cho trẫm thấy, hôm nay ngươi đến là vì quan tâm, chứ không phải vì ý đồ xấu xa.
