Vốn định sau nửa đêm sẽ hôn trộm một lần nữa nhưng Đoàn Vân Thâm lại ngủ quên đến tận bình minh, còn là do người hầu đánh thức cậu.
Khi Đoàn Vân Thâm tỉnh lại, Cảnh Thước đã thay quần áo, ngồi trên xe lăn để người hầu chải tóc cho hắn.
Lúc này trong cung giống như đang diễn một vở kịch câm, nhóm người hầu đang mang bữa sáng đến và giúp rửa mặt chải đầu, trong phòng có năm sáu người, nhưng không có một chút âm thanh nào
Đúng lúc này, một tiểu thái giám bên ngoài đột nhiên vào thông báo, nói rằng Thái Hoàng Thái Hậu ban thưởng đồ vật cho hoàng đế.
Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ: Thái Hoàng Thái Hậu? Bà nội của bạo quân ư?
Ngay sau đó, một cung nữ lớn tuổi đi theo Thái Hoàng Thái Hậu bưng một bát thuốc bước vào.
[Đing – Hệ thống của bạn đã online.]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: Cậu còn sống sót qua đêm qua sao?]
[Đoạn Vân Thâm: ...Mày không cần nói chuyện với tao. Từ khoảnh khắc bỏ rơi tao ngày hôm qua, tao đã không còn là người đàn ông mà mày có thể có được nữa rồi.]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: ...]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: Đừng như vậy mà, tui online là để đưa tin tức quan trọng cho cậu đây.]
[Đoạn Vân Thâm: Tin tức gì?]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: Thấy bát thuốc mà cung nữ kia đang bưng không?]
[Đoạn Vân Thâm: Thấy, đang bốc hơi nghi ngút đây.]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: Thuốc độc.]
[Đoạn Vân Thâm: ?]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: cậu không nghe lầm đâu, là thuốc độc.]
[Đoạn Vân Thâm: ...Bà nội của bạo quân muốn giết hắn sao? Khoan đã, nếu bạo quân chết rồi, tao hôn xác hắn hay bộ xương khô có hiệu quả không?]
[Hệ thống nhắc nhở đáng yêu: Huynh đệ, yêu xác chết là phạm pháp, hơn nữa không hiệu quả đâu.]
Lúc này, tỳ nữ đã đưa bát thuốc cho bạo quân.
Cảnh Thước nhận lấy bát thuốc, đôi môi mỏng của hắn chỉ còn cách mép bát vài phân.
Đoạn Vân Thâm như một con mèo nghe thấy tiếng chuông gọi ăn, nhảy bật ra khỏi chăn, tiếp đất vững vàng, rồi chỉ với một bước chân đã lao đến, không nói một lời mà giật lấy bát thuốc.
"Rầm!"
Đoạn Vân Thâm ném mạnh bát thuốc xuống đất.
Cả căn phòng bỗng chốc tĩnh lặng như tờ.
Cảnh Thước không chút biểu cảm, ngước mắt nhìn Đoạn Vân Thâm.
Các cung nữ và thái giám xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm.
Đoạn Vân Thâm và tất cả mọi người: Mắt to trừng mắt nhỏ.
Cái tình huống này... hình như có vẻ không ổn lắm rồi.
[Hệ thống nhắc nhở ấm áp: "Ôi chao, hình như vừa rồi tui nhầm lẫn một chút. Hình như đây là thuốc độc mãn tính, uống một hai chén sẽ không chết người, hơn nữa thái y cũng không thể phát hiện ra chất độc bên trong."]
Đoạn Vân Thâm: "?? Bạn hiền, bạn cố ý đấy à!"
[Hệ thống nhắc nhở ấm áp: "Đúng rồi, tui cố ý đấy chứ. Ai bảo cậu là người đàn ông tui không thể có được chứ?"]
...Được rồi, mày tàn nhẫn!
Cảnh Thước lạnh nhạt nói: "Ái phi quả nhiên có thân thủ tốt."
Đoạn Vân Thâm bị ngữ điệu này chọc cho trong lòng bắt đầu dựng lông tơ, thầm nghĩ: "Ngài đừng nói với thần thiếp như vậy, thần sợ hãi lắm."
Trong tình cảnh này, mình phải tìm lý do gì đó để hành động làm đổ chén của hoàng đế trở nên bình thường trong mắt mọi người?
Trải qua ba giây suy nghĩ dài đằng đẵng, Đoạn Vân Thâm đột nhiên nhanh trí, bất chấp tất cả, thuận thế quỳ sụp xuống đất:
"Bệ hạ, đêm qua Uy Vũ Đại tướng quân báo mộng cho thần thiếp, nói là muốn ăn chén chè này trên tay bệ hạ..."
Cảnh Thước: "Đây là thuốc."
"Bệ hạ, đêm qua Uy Vũ Đại tướng quân báo mộng cho thần thiếp, nói nó muốn ăn chén thuốc này trên tay bệ hạ..."
Vòng vo, cứ vòng vo trắng trợn! Chỉ cần mặt đủ dày, không có logic nào là không thể vòng vo được!
Các cung nhân xung quanh nhìn nhau, chờ vị bạo quân này tuyên người vào lôi cái kẻ gây rối này ra ngoài đánh cho ch·ết.
Bạo quân nhìn đỉnh đầu Đoạn Vân Thâm: "Nó không nói gì thêm với ngươi sao?"
Đoạn Vân Thâm: "...A?"
Cảnh Thước: "Ừm?"
Đoạn Vân Thâm thăm dò: "Nó, nó phải nói thêm gì sao?"
Cảnh Thước: "Nó hình như nói rằng, ái phi làm ra chuyện như vậy, là phải bị trẫm lôi ra ngoài đánh cho ch·ết."
Đoạn Vân Thâm cắn răng nói: "Nó không có nói như vậy!"
Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm cắn răng chống đối, bỗng bật cười như thể thấy một điều gì đó thú vị: "Về nói với hoàng tổ mẫu, cứ nói hôm nay thuốc đã đưa cho Uy Vũ Đại tướng quân uống rồi, không uống nữa."
Cung nhân: ???
Cảnh Thước: "Sao thế, trẫm nói chuyện mà các ngươi không hiểu à?"
Cảnh Thước nói năng nhẹ như gió thoảng, nhưng cung nữ lớn tuổi run rẩy, vội vàng hành lễ rồi lui ra. Không chỉ cung nữ đó, những người khác trong phòng cũng đồng loạt lùi ra sạch sẽ.
Đoạn Vân Thâm quỳ đối diện Cảnh Thước, không dám có bất kỳ cử động nhỏ nào. Cậu luôn cảm thấy cốt truyện này phát triển không đúng lắm.
Đoạn Vân Thâm: "Bệ hạ, vừa nãy thần cứ ngỡ thuốc đó là độc..."
Cảnh Thước: "Đói không?"
Đoạn Vân Thâm: "...Đói."
Bữa sáng trong hoàng cung đương nhiên rất ngon, nhưng Đoạn Vân Thâm lại ăn mà chẳng thấy ngon miệng chút nào. So với Đoạn Vân Thâm, Cảnh Thước lại vô cùng tao nhã và bình tĩnh.
Đoạn Vân Thâm không nhịn được lén lút nhìn trộm Cảnh Thước một cái — tên bạo quân này sao lại như người không có việc gì vậy? Hắn rốt cuộc có biết chén thuốc đó có vấn đề không? Hành động vừa rồi của mình trong mắt hắn, rốt cuộc là bảo vệ chủ có công, hay là làm trò ngu xuẩn mà bị phạt đây?
"Nhìn gì?" Cảnh Thước thậm chí còn không nâng mí mắt lên.
Ngươi còn chẳng thèm nhìn ta, sao biết ta đang nhìn ngươi?
Đoạn Vân Thâm hạ giọng véo von, giả vờ yếu đuối, hiền lương thục đức: "...Long nhan của bệ hạ quá tuấn mỹ, thần khó lòng rời mắt."
Cảnh Thước lúc này cuối cùng cũng nâng mắt nhìn về phía Đoạn Vân Thâm: "Tuấn mỹ?"
Cảnh Thước cười một tiếng, dùng khăn lau tay, sau đó vẫy tay ra hiệu cho Đoạn Vân Thâm: "Đến gần trẫm."
Đoạn Vân Thâm lập tức đặt chén cháo xuống, chạy đến ngồi xổm trước xe lăn của hoàng đế. Còn chưa kịp mở lời, tên bạo quân này lại đột nhiên ra tay làm khó dễ.
Thất thường, hỉ nộ khó lường, tên bạo quân này căn bản không hành sự theo lẽ thường. Trước khi hắn ra tay, chẳng ai biết trong lòng hắn rốt cuộc là định tha cho cậu hay là định giết cậu.
Đoạn Vân Thâm thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ hành động của hắn, thì tay đã bóp chặt lấy cổ và yết hầu của cậu .
Đáy mắt Cảnh Thước tràn đầy sát ý âm trầm, nhưng giọng điệu lại mềm mại, chậm rãi: "Trẫm giữ ngươi lại, không phải để ngươi bày trò tâm cơ trước mặt trẫm, cho rằng làm ra vẻ vụng về ban ân cho trẫm thì trẫm sẽ đối đãi ngươi khác đi sao?"
Đoạn Vân Thâm nghẹt thở: "...Ách a... Ô..."
Cảnh Thước: "So với việc quang minh chính đại đối địch với trẫm, trẫm càng ghét những kẻ giả vờ ngoan ngoãn, đóng kịch trung thành trước mặt trẫm. Trẫm không cần bất cứ ai đối xử tốt, dù là thật lòng hay giả dối. Thiện ý ngụy trang còn dơ bẩn và đáng ghét hơn cả sự ác độc trắng trợn, ngươi nói có đúng không?"
Đoạn Vân Thâm điên cuồng vỗ vào tay Cảnh Thước, muốn hắn buông ra.
Không thể... thở được...
...Muốn ch·ết... Buông ra...
Khốn, khốn nạn... Ta... làm đổ chén đó... là... là muốn... muốn cứu ngươi...
Thấy Đoạn Vân Thâm sắp tắc thở đến nơi.
Cảnh Thước lặng lẽ nhìn cậu hai giây, cứ như đang nhìn một con mồi hấp hối, tận hưởng những giây phút giãy giụa cuối cùng của sinh mệnh.
Dốc hết sức giãy giụa, sự đau khổ của cậu thật sống động – nhưng vẫn không thể thoát khỏi lòng bàn tay mình.
Thích nhìn những con mồi như vậy ch·ết trong tay hắn cũng thích chúng dốc hết sức trước khi ch·ết.
Muốn nhìn cậu ch·ết ở đây, nhưng...
Thân phận của người này đặc biệt, sống còn thú vị hơn là ch·ết.
Cảnh Thước buông tay ra ngay trước khoảnh khắc Đoạn Vân Thâm ngạt thở. Đoạn Vân Thâm lập tức ngã quỵ xuống đất, ho sặc sụa.
Cảnh Thước: "Trẫm vừa nói, ngươi đã hiểu chưa?"
Đoạn Vân Thâm vừa ho vừa ấm ức. Mặc dù bị hệ thống lừa, ra tay cũng chỉ vì tự vệ, nhưng dù sao hành động này cũng là để bảo vệ tên bạo quân này, chứ không phải hãm hại hắn.
Thế nhưng tên bạo quân này, rõ ràng biết hành động vừa rồi của mình là vì hắn, vậy mà còn suýt lấy mạng mình.
Ta vì sợ ngươi mất mạng mới ra tay, vậy mà ngươi lại "có qua có lại" như thế sao? Vì ta, ngươi vừa rồi đã bớt uống một chén độc dược. Tính ra ta là ân nhân cứu mạng ngươi đấy!
Cảnh Thước: "Trẫm hỏi ngươi đã hiểu chưa?"
Đoạn Vân Thâm: "Khụ... Khụ khụ khụ... Bệ hạ... Bệ hạ xin ghé tai lại đây... Chuyện hôm nay, thần thiếp, thần thiếp còn có chuyện muốn nói..."
Cảnh Thước khựng lại.
Còn chuyện gì nữa?
Hắn chần chừ một lát, rồi cúi người lại lắng nghe.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Đoạn Vân Thâm vừa ghé sát lại đã "chụt" một tiếng cắn mạnh vào môi Cảnh Thước.
Cảnh Thước: ...
Đoạn Vân Thâm không cam lòng, cắn môi đối phương vẫn không chịu buông. Hàm răng dùng sức một chút, cắn rách môi Cảnh Thước, cảm nhận được mùi máu tươi.
"Ô ân!"
[Chúc mừng kí chủ đã hoàn thành nhiệm vụ sống sót hôm nay! Xin hãy tiếp tục cố gắng nhé~]
Hiểu rồi!
Không phải là không cần đối tốt với ngươi sao? Làm như ta cứ phải bám riết lấy để đối tốt với ngươi vậy, ngươi chính là công cụ kéo dài mạng sống của ta đó, biết chưa? Tự giác một chút đi chứ!
