Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 7: Bạo quân thật sự



Thái y đã xử lý và băng bó cho tay Đoạn Vân Thâm. Nhưng khi Cảnh Thước hỏi liệu vết thương này có để lại di chứng hay bất tiện gì không, vị thái y kia run rẩy một lúc rồi quỳ sụp xuống trước mặt Cảnh Thước.

Lúc này, Đoạn Vân Thâm đã ngừng khóc, ngồi trên long sàng giơ hai bàn tay được băng bó trắng toát như "tay mèo", nhìn vị thái y kia quỳ sụp xuống, lòng cậu lập tức lạnh đi một nửa.

Tay của cậu ...

Bàn tay cauycó thể ăn cơm, có thể viết chữ mà!

Sắc mặt tên bạo quân âm trầm, nhưng giọng điệu lại không lạnh không nhạt: "Trẫm hiện tại tâm trạng không được tốt lắm, đại nhân cần phải cân nhắc xem những lời tiếp theo mình muốn nói, trẫm có thích nghe hay không."

"Bệ hạ thứ tội, vết thương của Vân phi nương nương quá đặc biệt, vi thần thật sự khó lòng đảm bảo..."

"Ồ?" Cảnh Thước nói chậm rãi, một câu hỏi ngược nhẹ nhàng thôi cũng khiến vị thái y kia lập tức im bặt.

Cảnh Thước: "Vậy thì thế này đi, trẫm là người nhân từ, nếu ngón tay của ái phi trẫm tổn thương một ngón, trẫm sẽ lấy một bàn tay của ái khanh. Tay ái khanh không đủ, thì kéo đồng liêu trong Thái Y Viện đến bù vào. Nếu ngón tay của ái phi đều bị phế bỏ, Thái Y Viện trên dưới đều chuẩn bị từ nay về sau chỉ còn lại một tay đi, đại nhân thấy thế nào?"

Đoạn Vân Thâm thầm nuốt nước miếng. Nhân từ ở chỗ nào vậy?

Thái y hoảng loạn cầu xin: "Bệ hạ không thể!! Không thể được bệ hạ! Thần..."

Cảnh Thước: "Sao vậy, không muốn liên lụy đồng liêu trong Thái Y Viện, muốn để chín tộc của ngươi dâng lên tay phải sao?"

Thái y: "Thần... Vi thần tuân mệnh, Thái Y Viện trên dưới chắc chắn dốc hết sức giữ được tay ngọc của Vân phi nương nương!"

Vân phi nương nương nhìn hai cái "tay ngọc" trắng toát của mình.

Cảnh Thước: "Lui xuống đi."

Đoạn Vân Thâm trong lòng thắp một cây nến cho vị thái y này. Thái y quả nhiên là nghề nghiệp có rủi ro cao, rốt cuộc "nếu trị không khỏi cho hắn/nàng/nó, trẫm sẽ tru di cửu tộc ngươi!" Y học mà làm loạn, từ thời cổ đại đã có rồi.

Dù sao đi nữa, có người tận tâm tận lực chữa trị cho tay mình cũng coi như là chuyện tốt. Đến lúc đó nếu thật sự không thể cứu vãn, cậu sẽ thử phát huy sở trường của một yêu phi, làm nũng, ra vẻ đáng yêu gì đó, dù sao mình cũng là người cứu mạng tên bạo quân này, đòi một chút ân huệ để bảo vệ những thái y vô tội này chắc không quá đáng đâu.

Vị thái y kia vừa lui xuống, một thị vệ khác đã dẫn theo tên thái y hành thích vừa nãy vào trong điện.

Tên thái y này ban đầu đã bị chặt đứt một bàn tay, lượng máu mất siêu lớn, sau đó có lẽ lại trải qua một trận tra tấn, lúc này đầu bù tóc rối, máu tươi làm đỏ thảm trải sàn trong điện, khiến cả căn phòng tràn ngập mùi máu tanh.

Thị vệ đầu tiên hành lễ với Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm, sau đó mới cung kính báo cáo nội dung vừa thẩm vấn được.

Thì ra, ban đầu tên thích khách ẩn nấp dưới gầm giường Đoạn Vân Thâm chẳng qua chỉ là một chiêu nghi binh, mục đích là để làm bạo quân bị thương, triệu hoán thái y. Đồng thời cũng dẫn dụ phần lớn thị vệ đi, thu hút sự chú ý.

Khi thái y khám bệnh cho bạo quân, họ có thể đến rất gần, hơn nữa vào lúc đó bạo quân cũng không có khả năng cảnh giác cao độ với thái y đang chẩn trị cho mình. Đó chính là thời cơ tốt nhất để ra tay.

Kẻ nghi binh ban đầu là một tử sĩ, khi bị truy đuổi và biết không còn đường thoát, hắn đã tự vận bằng kiếm.

Còn về vị thái y này, tên là Trương Duệ,con  trai của Trương Cảnh Chi trong Thái Y Viện, cũng được coi là một thanh niên tài tuấn.

Về lý do ám sát Cảnh Thước, theo suy đoán, là vì một người phụ nữ tên là Triệu Quân Trác. Nàng là con gái của một gia đình quyền quý trong triều, nửa năm trước được đưa vào cung làm phi, nhưng ngay đêm tân hôn đã bị bạo quân ban ch·ết bằng một ly rượu độc.

Trương Duệ yêu Triệu Quân Trác mà không thể có được, người phụ nữ mình yêu bị đưa vào cung, rồi ngay đêm đầu tiên đã bị bạo quân gi·ết ch·ết, trong lòng hắn tự nhiên khó mà bình yên.

Nỗi oán hận của hắn đã chất chứa từ lâu, vừa hay hôm qua lại nghe nói bạo quân sủng ái một yêu phi. Trương Duệ đem ra so sánh: người phụ nữ mình yêu cũng bị đưa lên long sàng, nhưng lại ch·ết không toàn thây. Còn tên yêu phi từ địch quốc này, lại có thể một bước lên mây. Bạo quân thật không có mắt, người từ địch quốc đưa đến cũng có thể sủng ái đến thế, nhưng người mình yêu lại...

Trương Duệ càng nghĩ càng hận, huống hồ Cảnh Thước có tiếng là bạo quân, thiên hạ đã chịu khổ đủ rồi. Nếu mình gi·ết bạo quân, không chỉ coi như trả thù cho người yêu, mà còn coi như thay thiên hạ nói lời công đạo, vì vạn dân mà tích phúc, nói không chừng còn có thể lưu danh sử sách.

Cảnh Thước nghe xong: "Đây là tất cả những gì các ngươi điều tra được sao?"

Thị vệ quỳ xuống thỉnh tội: "Vi thần vô năng."

Cảnh Thước: "Lui xuống chịu phạt đi."

Thị vệ: "Tạ bệ hạ thưởng phạt."

Đoạn Vân Thâm bị cuộc đối thoại không chút cảm xúc, trôi chảy của hai người này làm cho kinh ngạc.

...Huynh đệ ngươi nói thật đi, ngươi có phải là đồ M không, bị bạo quân trừng phạt mà ngươi còn cảm ơn? Lại còn cảm ơn một cách bình tĩnh như vậy. Hơn nữa, ta cảm thấy ngươi đã điều tra ra rất nhiều rồi mà? Chân tướng chẳng phải đã phơi bày ra hết rồi sao? Bạo quân còn muốn nghe cái gì nữa?

Hắn ta còn biết nhiều nội tình hơn sao? Trương Duệ ám sát còn có nguyên nhân khác? Hay có kẻ đứng sau giật dây?

Đoạn Vân Thâm trong đầu muốn thắt nút.

Cảnh Thước điều khiển xe lăn của mình đến trước mặt Trương Duệ đang thoi thóp thở.

Một người ngồi trên xe lăn nhưng lại như đang kiêu ngạo nhìn xuống thiên hạ, một người khác thì nằm rạp trong vũng máu.

Cảnh Thước bình tĩnh hỏi: "Trước khi ch·ết có lời gì muốn nói không?"

Vị thái y kia trông như chỉ còn hơi thở cuối cùng, nhưng vẫn dốc hết sức lực cắn răng nói: "Ngô nãi... Thay thiên hạ nói... Hôn quân yêu phi... Không được... Ch·ết... Tốt!!"

Đoạn Vân Thâm: ?? Sao lại dính đến chuyện của ta nữa?

"Nói rất đúng." Cảnh Thước nghe vậy lại như vui vẻ, cong môi cười nói, "Ta chờ ngày mình ch·ết không được yên."

Trương Duệ: "...À... Ha ha ha... Vậy thần... Sẽ xuống địa ngục chờ... Bệ hạ..."

Cảnh Thước ra lệnh cho thị vệ bên cạnh: "Kéo hắn ra ngoài, lột da sống của hắn, thịt và máu gửi về Trương phủ, cho cha mẹ hắn một cái x·ác ch·ết để an ủi, cũng để cha hắn Trương Cảnh Chi xem mình đã nuôi dạy ra thứ gì. Còn về da thì..."

Cảnh Thước dừng một chút: "Dùng tre căng lên, làm cái đèn lồng bằng da người, treo trước mộ người phụ nữ hắn thích."

Ban đầu Trương Duệ cứ như thể ch·ết cũng chẳng tiếc, nhưng nghe lời này, đột nhiên trợn trừng mắt như hồi quang phản chiếu, đầu bù tóc rối, toàn thân dính máu, trông giống hệt ác quỷ bò ra từ luyện ngục.

Hắn đột nhiên vùng vẫy về phía trước. Dù mất hai tay, hắn vẫn cố gắng gượng một hơi, cắn vào ủng của Cảnh Thước.

Sức cắn tàn bạo đến mức, nếu dính vào da thịt, e rằng sẽ bị cắn đứt một miếng thịt.

Thị vệ gần đó hoảng sợ, lập tức xông lên tháo cằm Trương Duệ.

Máu loãng và nước dãi cùng chảy xuống. Khi bị kéo ra ngoài, Trương Duệ vẫn lầm bầm chửi rủa hôn quân sẽ không được ch·ết tử tế.

Lụa trên ủng của Cảnh Thước dính vết máu xấu xí, nhưng ngay lập tức có cung nữ tiến vào, lau sàn, thay thảm, giúp Cảnh Thước thay ủng.

Đoạn Vân Thâm từ nãy vẫn luôn im lặng đứng một bên, ngay cả một hơi thở mạnh cũng không dám.

Cau lần đầu tiên có cái nhìn chính xác về thân phận bạo quân của Cảnh Thước.

Thế nào là bạo quân? Thế nào là "tru tâm" (làm tổn thương đến tận tâm can)?

Cho dù là người mang ý niệm quyết tâm ch·ết cũng cam lòng, khi rơi vào tay hắn, hắn cũng có thể khiến đối phương run rẩy và hối hận.

Chờ đến khi cung nữ xử lý xong mọi thứ trong điện, Cảnh Thước mới quay mặt lại nhìn thẳng Đoạn Vân Thâm.

Đoạn Vân Thâm chỉ cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy.

Cảnh Thước khẽ khựng lại, nghĩ: "Vật nhỏ này bị mình dọa sợ rồi."

Cảnh Thước tự mình điều khiển xe lăn đến trước long sàng: "Ái phi còn ổn không? Tay còn đau không?"

Không chút nào nhìn ra người này vừa nãy còn đang lột da, tru tâm.

Đoạn Vân Thâm cũng không biết mình lúc này nên nói đau, hay không nên nói đau.

Cautcó chút sợ.

"À, đúng rồi, trẫm trước đây có hỏi ái phi một câu, ái phi thích ăn phật thủ tô không?"

Đoạn Vân Thâm khựng lại.

Đây là... ý bảo mình trả lời lại sao?

Đoạn Vân Thâm lập tức lắc đầu như trống bỏi.

Cảnh Thước khẽ gật đầu, tùy ý nói: "Trẫm khi còn nhỏ cũng thích ăn thứ này, giờ thì không thích ăn nữa. Ái phi nếu bằng lòng, thì cùng trẫm đừng ăn nữa đi."

Đoạn Vân Thâm bị dọa đến đầu óc hơi đơ, không phản ứng kịp những lời này rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Cảnh Thước: "Hầu hạ trẫm nghỉ ngơi đi."

Đoạn Vân Thâm: ???

Hầu hạ? Hầu hạ thế nào?

Đoạn Vân Thâm suy nghĩ một lát, chợt bừng tỉnh như giác ngộ, từ trên giường bước xuống, giơ hai bàn tay "tay mèo" trắng toát, một tay cẩn thận luồn qua nách Cảnh Thước, một tay luồn qua khoeo chân, ôm vị bạo quân bị tật ở chân lên giường.

Cái gì, ôm người như vậy tay có đau không? Mạng sắp không còn rồi ai còn quản tay có đau không chứ!

Hai người cùng nằm vào trong chăn, cung nữ tắt đèn. Đoạn Vân Thâm nghe thấy tên bạo quân rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, bất giác có chút ghen tị. Cậu e rằng tối nay sẽ không ngủ ngon được rồi.

Nhưng mà...

Nhưng mà nhiệm vụ cần hoàn thành vẫn phải hoàn thành.

Đợi đến đêm khuya, cậu trước tiên lặp lại trò cũ, nhỏ giọng kêu hai tiếng "Bệ hạ", xác nhận người này đã ngủ say xong, liền bò dậy, hôn lên môi Cảnh Thước một cái.

[Chúc mừng thân chủ đã hoàn thành nhiệm vụ sống sót hôm nay! Xin hãy tiếp tục cố gắng nhé~]

Đoạn Vân Thâm nằm trở lại, thở dài, hoàn toàn không chú ý tới lông mi của tên bạo quân bên cạnh đang run rẩy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...