Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 87: Quá trễ



Việc cứu viện từ Vũ Thành đến quá muộn. Vì khu vực ngoại ô của Vũ Thành hoàn toàn không nhận được tin cầu cứu từ Thập Thất.

Thập Thất và tiểu A Hồ đã biến mất trên đoạn đường từ Hoang Khâu về Vũ Thành. Không ai biết hai nhóc này đã đi đâu, liệu không may bị sói tha đi hay bị người khác truy đuổi trên đường.

Sở dĩ có người có thể đến chi viện cho Cảnh Thước là nhờ Trác Nhược Dương đã tự mình nhận thấy có chuyện bất ổn.

Cảnh Thước dẫn theo một đội nhỏ nhập vào quân Nam Du để làm nhiệm vụ. Tuy nhiên, những người khác phụ trách việc tiếp tế lương thảo và đánh lạc hướng vị tiểu quốc sư đã trở về Vũ Thành an toàn từ mấy canh giờ trước nhưng Trác Nhược Dương vẫn chưa thấy tin tức Cảnh Thước trở về.

Sau một thời gian dài chờ đợi, Trác Nhược Dương đoán rằng Cảnh Thước và những người khác có thể đã gặp chuyện trong quân Nam Du. Vì thế lập tức chuẩn bị đi cứu viện.

Thế nhưng khi việc tập hợp người mới tiến hành được một nửa, phe của Vương Thụy Trọng lại đột ngột nhảy ra tìm cách ngăn cản nhiều lần. Trác Nhược Dương đang nóng lòng nên tất nhiên có xung đột với những người cản đường. Trong lúc xô xát, người của Vương Thụy Trọng đã lỡ lời, nhắc đến những câu như " Lệnh Thiên tử, bạo quân đáng bị trừng trị".

Trác Nhược Dương như bừng tỉnh, lúc này mới hiểu ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hắn lập tức vừa tập hợp người, vừa cố gắng mạnh mẽ xông ra khỏi thành đi cứu viện, vừa gửi tin tức đến Hạ Giác. Dù Hạ Giác đang bệnh nặng, nhưng quyền lực trong quân đội rốt cuộc vẫn nằm trong tay họ. Nhận được tin, Hạ Giác lập tức hành động, bắt giam Vương Thụy Trọng cùng các tướng sĩ dưới quyền.

Nhưng dù đã hành động nhanh chóng, đội cứu viện đến nơi vẫn là quá muộn.

Lúc này, gần một nửa số người do Vương Thụy Trọng phái đến đã chết. Phương Du vì một phút sơ ý mà bị thương nặng, cố gắng chống cự một thời gian nhưng cuối cùng vẫn gục ngã trong đống xác chết, rơi vào hôn mê.

Những người còn lại bao vây Cảnh Thước, giơ vũ khí nhưng không dám tùy tiện tiến lên. Rất nhiều huynh đệ của họ đã bị Cảnh Thước g**t ch*t, đến mức chỉ còn lại bấy nhiêu người, ngay cả tên tiểu thủ lĩnh cũng chết dưới tay Cảnh Thước.

Những gì họ tận mắt chứng kiến là ai tiến lên, người đó sẽ chết.

Dao găm của Cảnh Thước đã dùng hết, thanh đao giật từ tay đối phương cũng đã bị mẻ cong, cả người hắn tắm trong máu, trên người có vô số vết thương.

Đoạn Vân Thâm tựa vào người Cảnh Thước, trông có vẻ là đang ôm lấy hắn nhưng thực tế thì cậu không còn chút sức lực nào, hoàn toàn dựa vào Cảnh Thước đỡ lấy.

Cả hai đều trông như vừa được vớt ra từ một vũng máu.

Có lẽ Cảnh Thước cả đời chưa từng chật vật đến thế, quần áo thấm đẫm máu trở nên rách nát, mồ hôi và máu loãng hòa lẫn tỏa ra một mùi khó tả. Tóc tai cũng rối bời, những sợi tóc lộn xộn dính chặt lên mặt, quyện với mồ hôi và máu.

Hắn cũng đã kiệt sức hoàn toàn, kiểu chiến đấu kéo dài này đến thần tiên cũng không chịu nổi. Sở dĩ giờ phút này vẫn có thể đứng vững, chẳng qua là vì nếu bản thân ngã xuống, Đoạn Vân Thâm cũng sẽ gục theo.

Đoạn Vân Thâm vừa mới tỉnh lại.

Cậu thậm chí nghi ngờ sự tỉnh táo hiện tại của mình là dấu hiệu cuối cùng trước khi chết. Trên người có rất nhiều vết thương mới, nhưng cậu lại không cảm thấy đau nhiều. Linh hồn như lơ lửng tách khỏi thân thể. Nếu phải nói là còn có cảm giác, thì cậu chỉ thấy lạnh.

Lúc này tỉnh lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cậu không rõ đã xảy ra chuyện gì. Chỉ thấy những tướng sĩ đối diện đang sợ hãi bao vây họ, nhưng không ai dám tiến lên.

Rõ ràng, nếu có được bản đồ chức năng, khi đi qua khu vực này đã có thể phát hiện ra phục kích trước. Nhưng khi đó Đoạn Vân Thâm vì quá yếu mà đang ngủ say.

Phản ứng đầu tiên của Đoạn Vân Thâm khi nhìn thấy cảnh này là liên lạc với Hệ thống, nhưng Hệ thống không có ở đây, có lẽ là đã "offline". Nếu không nó sẽ không đứng nhìn Cảnh Thước bị vây khốn.

Mắt Đoạn Vân Thâm hơi nhòe đi, không phân biệt rõ quân phục của những người đối diện. Lúc này, cậu chỉ dựa vào thói quen mà suy nghĩ, khẽ hỏi Cảnh Thước: "Chúng ta bị đuổi theo à?"

Nếu đúng là bị quân Nam Du đuổi theo thì ngược lại còn tốt. Với mức độ kính trọng của người Nam Du dành cho Đoạn Vân Thâm, họ hẳn sẽ không nhẫn tâm nhìn cậu đi tìm cái chết.

Cảnh Thước nghe thấy tiếng có chút kinh ngạc. Dù đã kiệt sức vẫn dành một chút tâm trí để chăm sóc Đoạn Vân Thâm: "Sao lại tỉnh?"

Đoạn Vân Thâm trầm mặc một lát, sau đó thành thật nói: "Vừa rồi, hình như ta nghe thấy có người gọi ta."

Trong lúc bị thương nặng hôn mê, Đoạn Vân Thâm mơ màng nghe thấy có người gọi mình và tỉnh lại, nghe thế nào cũng thấy như là hồi quang phản chiếu.

Giọng điệu thều thào, hơi thở mong manh của Đoạn Vân Thâm lại đi kèm với lời nói chẳng lành như vậy, càng làm tăng thêm khả năng đó.

Đoạn Vân Thâm như đang hồi tưởng lại, nói: "Ta nghe thấy tiếng mẹ ta là... mẹ ở thế giới khác, cái thế giới trước khi ta đến đây ấy, bà ấy hung dữ mắng ta không được ngủ nướng..."

"Vân Thâm." Cảnh Thước chưa kịp nghĩ nhiều về cái gọi là "một thế giới khác", lúc này đã bị cái ý nghĩ hồi quang phản chiếu làm cho kinh hãi, vì thế lập tức cắt ngang lời luyên thuyên của Đoạn Vân Thâm, không muốn nghe cậu nói tiếp nữa.

Đoạn Vân Thâm nghe Cảnh Thước gọi mình, quả nhiên ngừng câu chuyện nhẹ nhàng "Hửm?" một tiếng.

Cảnh Thước khẳng định nói: "Em sẽ không sao đâu."

Đoạn Vân Thâm nhìn thoáng qua những người đang bao vây họ ở phía đối diện, im lặng một lát rồi nói: "Đại hồ ly."

Cảnh Thước không đáp lời.

Đoạn Vân Thâm: "Có những lúc, vứt bỏ gánh nặng mới có thể bước đi nhẹ nhàng hơn. – Huynh đừng vội cảm thấy lời ta nói vô lương tâm, ta đang nói thật lòng đấy."

Cảnh Thước chỉ cảm thấy lời nói này của Đoạn Vân Thâm như cắt một miếng thịt trong tim mình.

Gánh nặng?

Hóa ra người này cũng biết lời mình nói là vô lương tâm.

Đoạn Vân Thâm đương nhiên biết lời mình nói rất đau lòng nhưng cũng không còn cách nào khác. Nếu còn nhìn thấy một con đường nào khác, cậu đã không khuyên Cảnh Thước như vậy.

Khuyên một người quan tâm mình như thế thật sự... quá đáng.

Nhưng hiện tại Đoạn Vân Thâm chỉ thấy được hai kết quả: một là Cảnh Thước bị mình liên lụy mà chết, hai là Cảnh Thước buông mình ra để giành lấy một con đường sống.

Tiểu A Hồ vẫn còn nhỏ, cần người nuôi.

Hơn nữa với tình trạng của mình, hệ thống lại không hoạt động, thật sự không giống như có thể sống sót được – Đoạn Vân Thâm luôn rất tự biết mình, lúc này cũng vậy.

Cậu biết mình có lẽ không sống được lâu nữa, nên việc bảo vệ một người sắp biến mất thành người sống đương nhiên là không đáng.

Nghĩ đến đây Đoạn Vân Thâm lại không kìm được mà nảy ra chút ý nghĩ chơi đùa lạc thời. Nếu quả thật là như vậy, có phải nên tiếc nuối một chút vì mình chưa kịp cho tiểu A Hồ bú sữa không? – Thôi, chuyện này không tiếc nuối cũng đúng, nhỡ đâu đứa bé lớn lên biết mình từng được một gã đàn ông lớn cho bú sữa lại bị bóng ma tâm lý thì sao?

Đoạn Vân Thâm dựa vào Cảnh Thước một lúc, miệng nói bảo người này vứt bỏ mình mà đi trước nhưng lúc này tay lại vẫn níu chặt trên người Cảnh Thước.

Trong lòng nghĩ níu thêm hai giây nữa rồi buông, nhưng hai giây sau lại thêm hai giây nữa.

Không nỡ đại hồ ly này.

Nếu chết rồi, cậu sẽ phải nằm ở đây một mình chờ đợi thối rữa, không còn cách nào cuộn mình trong lòng ngực đại hồ ly mà ngủ nữa, cũng sẽ không còn chuyện thò đầu ra khỏi chăn là có được một nụ hôn.

Nghĩ như vậy Đoạn Vân Thâm gần như có chút mặc kệ mà thầm nghĩ, hay là không buông tay nữa đi. Đồng sinh cộng tử chính là cái kết đoàn viên hạnh phúc lớn, hai người nắm tay nhau đi đến đâu thì an cư ở đó, âm tào địa phủ cũng không phải là không được.

– Nhưng mà, nhưng mà không được, họ đi Âm Tào Địa Phủ an cư rồi, thế tiểu A Hồ phải làm sao?

Đoạn Vân Thâm níu chặt người, luyến tiếc.

Đại hồ ly tốt như vậy, để người khác chiếm tiện nghi thì sao, chính mình còn chưa chiếm đủ tiện nghi, tính ra thời gian quen biết hồ ly cộng lại cũng chưa đến hai năm, ngắn quá.

Muốn định với hắn cả đời cả kiếp.

Chỉ trong một lát trong đầu Đoạn Vân Thâm đã chuyển qua hàng ngàn vạn ý niệm, từ lý trí chuyển sang phi lý trí.

Khi cậu nhìn thấy cuối cùng có người trong đám bao vây họ lấy hết can đảm xông tới, Đoạn Vân Thâm biết mình nên buông tay.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc Đoạn Vân Thâm vừa buông bàn tay đang níu chặt Cảnh Thước ra, Cảnh Thước đã ôm cậu chặt hơn.

Cảnh Thước đột nhiên nói: "Vân Thâm còn nhớ di thư của ta không?"

Đoạn Vân Thâm sững sờ.

Cảnh Thước: "Bây giờ Vân Thâm và ta lúc đó có gì khác nhau."

Cảnh Thước dùng đao chặn lại người đầu tiên xông lên, giọng điệu rõ ràng, vững vàng nhưng dường như lại giấu một sự sắc bén: "Ta sẽ không buông Vân Thâm nhưng nếu Vân Thâm cứ khăng khăng như thế, ta sẽ tức giận."

Đoạn Vân Thâm: ...

Đoạn Vân Thâm nhớ lại tâm trạng lúc trước khi cậu và Cảnh Thước hẹn cùng nhau ra cung du ngoạn sơn thủy, nhưng sau khi ra cung lại thấy được bức di thư của Cảnh Thước.

Hai người đã hẹn cùng nhau đi, nhưng khi sắp lâm vào nguy hiểm, người kia lại nhân danh tình yêu đẩy mình ra xa, chuẩn bị một mình chịu chết – cái này gọi là ích kỷ, bản chất là dùng điều mình cho là tốt để đối xử với người khác, mà không hề nghĩ đến cảm nhận của người ta.

Khi tình cảm hai người dành cho nhau là ngang bằng, cách làm như vậy còn đê tiện hơn cả tham sống sợ chết.

Khi hồi tưởng lại tâm trạng lúc nhìn thấy bức di thư đó, Đoạn Vân Thâm chợt hiểu ra điều gì, cậu một lần nữa giơ tay ôm Cảnh Thước, ôm thật chặt.

"Ai lại muốn làm chuyện giống như đại hồ ly vô lương tâm kia!"

Có người ngẩng đầu xông lên tấn công những người còn lại cũng vây kín theo. Vòng vây ban đầu lúc này dường như đã biến thành một bức tường kín kẽ không một khe hở.

Cứ như thể, ngay cả là Đại La Thần Tiên cũng đừng mơ tưởng trốn thoát được khỏi bức tường này.

Cảnh Thước không phải Đại La Thần Tiên, hắn là một phàm nhân, hơn nữa là một phàm nhân sắp sức cùng lực kiệt.

Đoạn Vân Thâm ôm lấy Cảnh Thước muốn làm gì đó nhưng lại bất lực, cậu quá yếu ớt, đến cả đứng thẳng một mình cũng không có sức.

Nếu cậu có thể biến thành một chiếc áo giáp tơ vàng đao thương bất nhập thì tốt rồi, để che chắn cho đại hồ ly của cậu chứ không phải để hắn phải bị thương vì bảo vệ mình.

Mỗi khi có một đòn tấn công tiến gần đến Cảnh Thước, tim Đoạn Vân Thâm lại như bị kim châm, đau đớn và bất đắc dĩ.

Giá như mình không yếu đuối đến thế.

Giá như mình không phải là kẻ tay trói gà không chặt.

Giá như mình không còn là gánh nặng cho đại hồ ly nữa.

Giá như có cách nào đó, để mình cũng có thể giúp đỡ.

Đoạn Vân Thâm nhận thấy thể lực Cảnh Thước đã sắp đến giới hạn, đại hồ ly của cậu đã gồng gánh rất lâu, ngay cả trước khi cậu tỉnh lại.

Giá như mình có thể làm gì đó, để bảo vệ hắn chứ không phải bị hắn bảo vệ.

Chấp niệm đang âm thầm bành trướng, tâm hồn như sắp trở thành một vật chứa bị nứt vỡ.

Dưới lớp áo máu đỏ không ai nhìn thấy, hình xăm hoa đỗ quyên và rắn đen nhỏ từ từ hiện ra.

Con rắn nhỏ quấn quanh cành hoa đỗ quyên một vòng, sau đó tự mình rời khỏi cành hoa, bắt đầu di chuyển trên lưng.

Cùng lúc đó hoa đỗ quyên bắt đầu phai màu, sắc đỏ vốn rực rỡ bỗng nhiên ảm đạm hẳn đi, héo úa.

Hầu như không có bất kỳ dấu hiệu nào, không nóng rát, không ảo giác, không hôn mê.

Đôi mắt Đoạn Vân Thâm đột nhiên trầm tĩnh xuống, cứ như thể tất cả cảm xúc vốn có trong đôi mắt ấy đều rút đi hết, biến thành hồ nước lạnh buốt sâu thẳm và yên tĩnh.

Cảnh Thước nhận thấy Đoạn Vân Thâm lại một lần nữa buông lỏng vòng tay ôm mình, hắn cho rằng Đoạn Vân Thâm lại nảy ra ý định muốn mình vứt bỏ mình, không kìm được nhíu mày.

Chỉ là Cảnh Thước chưa kịp nói gì đã cảm nhận được Đoạn Vân Thâm, người vừa nãy còn tưởng chừng như không có chút sức lực nào, đột nhiên tự mình đứng vững vàng, ngay khoảnh khắc tiếp theo đã rời khỏi vòng ôm của hắn.

Một Đoạn Vân Thâm khác đã thức tỉnh.

Hồ Tam Tiền từng nói, người bị Cổ Độc khống chế sẽ biến thành một quái vật gặp người giết người, gặp quỷ giết quỷ, sức mạnh vô cùng lớn, võ công xuất chúng, bất tử bất diệt, không ai ngăn cản được hắn.

Khi người của Trác Nhược Dương đuổi tới, đã quá muộn. Nơi này máu chảy thành sông, bùn đất dưới chân giẫm xuống sẽ trào ra máu tươi đỏ lòm.

Cảnh Thước ôm Đoạn Vân Thâm ngồi giữa đống xác chết đó, vô bi vô hỉ (không buồn cũng không vui.)

Nhưng cho dù như vậy, người sống nhìn thấy cảnh tượng này chỉ cảm thấy Cảnh Thước như Diêm La đến từ địa ngục, giẫm lên thi thể chất thành núi mà sắc mặt vẫn bình tĩnh.

Vân Thâm của hắn sau khi cổ phát tác đã dũng mãnh không thể ngăn cản, không biết đau đớn cũng không mệt mỏi, cùng hắn giết lui những người còn lại.

Khi những người đứng vững cuối cùng chỉ còn lại hắn và Đoạn Vân Thâm, Cảnh Thước nhìn đôi mắt lạnh băng như hàn đàm kia, cũng từng nghĩ rằng tiếp theo Đoạn Vân Thâm sẽ giết hắn.

Dù sao những người biết về Hồng Tiêu Cổ đều nói như vậy, người sau khi cổ phát tác lục thân không nhận, gặp người giết người gặp quỷ đồ quỷ.

Nhưng Vân Thâm của hắn lại chỉ dừng lại, đờ đẫn nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, sau đó cong khóe miệng lên một chút – Biểu cảm đó thật quỷ dị, đôi mắt tĩnh lặng không chút gợn sóng, vẻ mặt trống rỗng như rối gỗ nhưng độ cong khóe miệng lại ấm áp và quen thuộc.

Quá quen thuộc, đến nỗi có một khoảnh khắc Cảnh Thước thậm chí cảm thấy ngay sau đó giữa đôi môi kia sẽ bật ra một tiếng "Đại hồ ly".

Nhưng không có.

Người đó mỉm cười xong thì đột nhiên ngã xuống không hề có dấu hiệu, ngã trên mặt đất, không có tiếng động.

Nụ cười, mạch đập, hô hấp, đều không còn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...