Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa

Chương 32: Có chút vấn đề



Hứa Tích Sương cảm thấy mình và Yến Ngọc Sơn sống chung dưới một mái nhà vô cùng hòa hợp.

Giữa họ chưa từng cãi nhau, chưa từng đỏ mặt hay đấu khẩu, cũng chưa bao giờ giận dỗi lẫn nhau. Nhiều lần Hứa Tích Sương sai Yến Ngọc Sơn đi lấy đồ, đối phương đều lẳng lặng làm theo, hoàn toàn khác hẳn hình tượng đại ma vương nóng nảy, hay chửi mắng người như trong sách miêu tả.

Nếu Yến Ngọc Sơn không bắt cậu phải làm yoga mỗi ngày, lại còn yêu cầu động tác không được qua loa, thì Hứa Tích Sương cho rằng quan hệ của hai người chắc sẽ còn hòa thuận hơn nữa.

Trong những ngày không có công việc, Hứa Tích Sương thấy cả người thư thái. Dĩ nhiên, cậu không có việc làm là vì không ai mời đóng những công việc chất lượng cao, còn Yến Ngọc Sơn thì không muốn nhận những công việc chất lượng cao kia.

Làm người quả nhiên không thể đem ra so sánh.

"Tiểu Vương." Khi một lần nữa bắt gặp ánh mắt kỳ quái của Tiểu Vương nhìn mình và Yến Ngọc Sơn, Hứa Tích Sương cuối cùng không nhịn được mà hỏi: "Cậu có chuyện gì muốn nói với tôi phải không?"

Tiểu Vương lập tức đứng thẳng người, dáo dác liếc ra ngoài cửa sổ sát đất. Thấy Yến Ngọc Sơn đang quay lưng tưới hoa, chắc không nghe thấy gì, hắn mới rón rén đi tới, hạ giọng: ""Tích Sương, nếu như..."

Tiểu Vương ấp a ấp úng mà nói: "Nếu như anh đang yêu đương, thì nhất định phải nói cho chị Triệu biết. Nếu không chị ấy sẽ giận, còn ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh nữa."

"Không cần thiết." Hứa Tích Sương thuận miệng trả lời.

Hiện tại cậu chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương, việc quan trọng nhất vẫn là làm sao sống sót. Đợi sinh xong con rồi tính tiếp. Giờ chẳng cần thiết phải nói với Chị Triệu về chuyện tình cảm gì cả, vì cậu vốn không có ý định phát triển với ai.

Nhưng Tiểu Vương lại hiểu nhầm. Hắn tưởng rằng Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn đã ngầm xác định quan hệ yêu đương, chỉ là không muốn công khai với chị Triệu.

Tiểu Vương gấp đến mức mồ hôi rịn trên trán. Hắn nhớ lại đời trước, khi chủ cũ của mình từng giấu chuyện yêu đương, cuối cùng bị chị Triệu tức giận đến mức phạt cho nghỉ hai tháng. Nếu bây giờ hắn lại giấu giúp Hứa Tích Sương, liệu chị Triệu có thẳng tay xào chín hắn luôn không?

Khi Tiểu Vương còn đang đấu tranh nội tâm, bên ngoài Yến Ngọc Sơn bỗng đẩy cửa hông đi vào, ánh mắt khẽ quét về phía hai người.

Bắt gặp tầm mắt ấy, Tiểu Vương giật thót một cái. Đúng rồi, sao hắn lại quên mất chuyện Yến Ngọc Sơn đã cho mình 500 vạn phí bịt miệng chứ?

Thế là trong lòng Tiểu Vương lập tức bình ổn lại. Cậu chỉ có thể thầm xin lỗi chị Triệu: Thực xin lỗi, chị Triệu, không phải em không muốn nói mà là đối phương đưa quá nhiều rồi!

Hứa Tích Sương đang mải quan sát gương mặt đổi tới đổi lui của Tiểu Vương, chợt nghe Yến Ngọc Sơn gọi tên mình. Cậu quay đầu lại: "Sao vậy?"

"Ra ngoài phơi nắng đi." Yến Ngọc Sơn giơ ấm nước trong tay, mỉm cười hỏi: "Có muốn cùng tưới hoa không?"

Tiểu Vương liếc nhìn hai người một cái, lập tức biết điều rút lui.

Hứa Tích Sương lười biếng đáp: "Được thôi."

Cậu từ trên sofa chậm rãi đứng dậy, bộ đồ ở nhà rộng thùng thình theo động tác bị kéo căng lên một chút, để lộ ra cảnh xuân thoáng qua, nhưng ngay sau đó lại rũ xuống che kín mít, chẳng để ai nhìn thêm được gì.

Yến Ngọc Sơn không rời mắt, chỉ khẽ siết chặt ấm nước trong tay.

Hứa Tích Sương đi ra từ cửa hông, bước xuống bãi cỏ. Ánh nắng tràn ngập khắp người, cậu hơi nheo mắt lại, đưa tay che bớt chói chang.

Gần đây khí sắc của cậu đã khá hơn, làn da trắng trẻo cũng không bị đợt quay kéo dài hai tháng trời nắng gắt của đoàn phim 《Mùa hè giảm cân》 làm đen đi. Cả đoàn ai cũng sạm đi mấy tông, chỉ có cậu vẫn trắng như tuyết, thậm chí còn càng ngày càng mịn màng. Dưới ánh nắng ấm áp, cả người cậu như phát sáng.

Đây là lần đầu tiên Hứa Tích Sương nghiêm túc nhìn ngắm khu vườn do Yến Ngọc Sơn tự tay chăm sóc. 

Cậu đưa mắt quan sát từng khoảng đất được phân chia thành ô nhỏ như một khu vườn thu nhỏ, im lặng một lúc rồi mới buông lời nhận xét: "Thật là... có nét riêng."

Thực ra, chỉ cần nhìn vào phong cách bài trí trong phòng ngủ của Yến Ngọc Sơn cũng có thể đoán được anh vốn không phải người quá để tâm đến sự tinh tế trong sinh hoạt. 

Bãi cỏ, bụi cây quanh vườn đều rất phổ biến, giống như dịch vụ trồng và chăm sóc kèm theo, cực kỳ qua loa. Chỉ có mấy khóm hoa nhỏ kia là khác biệt, toát lên cảm giác đặc biệt.

Hứa Tích Sương hơi khom xuống, đầu ngón tay khẽ chạm vào những cánh hoa mỏng manh. Chúng chỉ là những bông hoa nhỏ, sắc vàng nhạt, trắng ngà, hay tím hồng đậm. Không được cắt tỉa gọn gàng, chẳng theo hình dáng cố định nào, nhưng lại mang trong mình một vẻ đẹp hoang dại rất riêng.

Thấy Hứa Tích Sương có hứng thú, Yến Ngọc Sơn lên tiếng giải thích: "Đây là lúc trước tôi đi quay phim ở vùng núi, tiện tay đào về."

"Ban đầu chỉ định mang về một cây tùng nhỏ thôi, không ngờ sau lại mọc lan thành cả một khoảng lớn." Yến Ngọc Sơn cười cười: "Những loài hoa này trên núi nhiều lắm, dại dột nhưng sinh mệnh rất mạnh. Chỉ cần tìm được nơi thích hợp, chúng sẽ tự cắm rễ, hấp thụ dinh dưỡng, mặc kệ tất cả mà vươn lên."

Hứa Tích Sương gật đầu tỏ ý đã nghe, rồi nhận bình tưới nước từ tay Yến Ngọc Sơn, làm theo lời chỉ dẫn tưới cho những mảnh đất còn khô.

Hai người lặng im một lúc, chỉ còn nghe tiếng nước róc rách rơi xuống cỏ.

Cuối cùng, Hứa Tích Sương vẫn không kìm được, nghiêng đầu hỏi: "Tại sao anh lại muốn mang mấy loài hoa dại trên núi về nhà?"

Trong mắt cậu, những bông hoa dại ấy hoàn toàn không hợp với hình tượng Yến Ngọc Sơn. Cậu thật sự không tưởng tượng nổi một người đàn ông mạnh mẽ, trầm tĩnh như anh lại có lúc ngồi ngắm hoa, cảm thán tỉ mỉ. Nghĩ đến thôi đã khiến cậu rùng mình nổi da gà.

Sợ mình hỏi lỡ, Hứa Tích Sương vội bổ sung: "Nếu là chuyện riêng tư thì không cần trả lời cũng được."

Lỡ đâu Yến Ngọc Sơn lại là một nam nhân cứng cỏi nhưng trong lòng thích hoa nhỏ thì càng khó xử.

"Cũng không tính là riêng tư, chẳng có gì không thể nói." Yến Ngọc Sơn đứng cạnh Hứa Tích Sương, giọng điềm nhiên như kể một việc rất đỗi bình thường: "Hôm đó đoàn đang quay trên núi, đột nhiên mưa lớn, rồi đất đá sạt xuống. Tôi cùng vài nhân viên đoàn bị vùi trong một hang núi. Ngay miệng hang khi ấy mọc đầy loài hoa dại này."

Yến Ngọc Sơn cúi đầu, ánh mắt dừng lại ở bông hoa đang đong đưa trong làn nước, rồi chậm rãi nói tiếp: "Sau đó mọi người may mắn được cứu ra. Rời khỏi hang, tôi đem một bụi hoa theo về, coi như kỷ niệm."

Anh chỉ dùng vài câu ngắn gọn để kể lại một trải nghiệm cận kề cái chết. Nụ cười nhẹ, giọng điềm đạm, không hề nhắc đến trận mưa xối xả đến nỗi con đường biến mất trong màn trắng xóa, cũng không nhắc đến năm tiếng đồng hồ bị giam chặt trong hang tối, càng không kể lúc ấy bầu không khí tuyệt vọng thế nào. Khi ấy, ngoài anh ra, tất cả đều òa khóc, ai cũng tin chắc mình sẽ bỏ mạng ở đó.

Trong hang không có tín hiệu, điện thoại không thể gọi, ngay cả cơ hội nghe tiếng người thân lần cuối cũng không có. Yến Ngọc Sơn chỉ lặng lẽ dựa lưng vào vách đá, bình thản lắng nghe tiếng nức nở xung quanh, ánh mắt lại dừng trên khóm hoa dại ngoài cửa hang. Trong sự hỗn loạn và sợ hãi của đám đông, anh lại khác biệt đến kỳ lạ, bình tĩnh đến mức khó hiểu.

Khi ấy, ý nghĩ duy nhất xuất hiện trong đầu anh là: "Nếu còn có thể ra ngoài, nhất định phải đem bụi hoa này về. Một bụi hoa dại tả tơi trong mưa gió, bị quật gãy gần nửa, giống hệt như bọn họ lúc ấy, thê thảm, chật vật nhưng vẫn cố gắng sống sót."

Sau đó, tất cả bọn họ đều may mắn sống sót. Bụi hoa dại nhỏ bé khi ấy, vốn tưởng chẳng bao lâu sẽ héo tàn, lại sinh trưởng thành một mảnh rực rỡ như bây giờ, nở bung đầy sức sống.

Hứa Tích Sương lặng im, quay đầu nhìn nghiêng gương mặt Yến Ngọc Sơn.

Yến Ngọc Sơn đang cúi xuống ngắm những bông hoa dại, ánh mắt dịu dàng, phảng phất mang theo hoài niệm xa xăm. Đường nét sườn mặt của anh là dáng vẻ ưu việt nhất mà Hứa Tích Sương từng thấy, ngũ quan sâu, sống mũi cao thẳng, từng đường cong đều cắt gọt rõ ràng. Đặc biệt là khoảnh khắc anh hạ mắt xuống, ánh nhìn tựa như dành cho người mình yêu.

Không cần nhiều lời, chỉ bằng mấy câu giản đơn, Hứa Tích Sương cũng có thể mường tượng ra tình cảnh hung hiểm năm đó. Cậu hiểu vì sao Yến Ngọc Sơn lại mang loài hoa dại ấy về, nuôi dưỡng đến tận bây giờ.

Hứa Tích Sương xách bình tưới, lặng lẽ đổi sang một mảnh đất khác. Trong lòng cậu âm thầm nghĩ người như Yến Ngọc Sơn, dẫu bước ra từ trong sách thành người thật, vẫn khiến người ta khó mà không động tâm. Hơn nữa, càng hiểu anh, lại càng muốn tiến gần hơn.

Phát hiện Hứa Tích Sương đi xa vài bước, Yến Ngọc Sơn thu lại dòng ký ức, khẽ hỏi: "Mệt không? Có muốn uống nước không?"

"Không mệt." Hứa Tích Sương đáp: "Nhưng hơi khát."

Yến Ngọc Sơn xoay người trở vào nhà: "Tôi đi rót nước cho em."

Anh rót một cốc nước ấm trong bếp, lúc quay trở lại, vừa tới cửa hông thì bỗng dừng chân. Trong ánh sáng dịu nơi vườn, Hứa Tích Sương đang nghiêng người tưới hoa, dáng vẻ chuyên chú, sống động đến mức khiến anh không nỡ chớp mắt.

Anh nhớ đến những bình luận trên mạng về Hứa Tích Sương. Người ta thường nói, điểm đẹp nhất ở cậu chính là đôi mắt, hàng mi dài cong như chiếc bàn chải nhỏ, tròng mắt trong trẻo, sáng mà lạnh. Bởi ngoài khi đóng phim, ánh mắt cậu nhìn ai cũng giống như nhìn một vật thể không liên quan đến mình.

Nhưng Yến Ngọc Sơn lại nghĩ khác. Người mà anh gặp không giống như những gì trên mạng miêu tả.

Hứa Tích Sương đúng là có đôi mắt rất đẹp, nhưng không chỉ có thế. Toàn thân cậu không có chỗ nào không tinh tế. Khi nhìn người, ánh mắt không hề vô tình, mà trong đó có ánh sáng mỏng manh, có xúc cảm của chính cậu. Cậu đáng yêu, thích đồ ngọt, thỉnh thoảng sẽ vô thức làm nũng, mong được dỗ dành. Một khi đã tổn thương thì cần được nâng niu trong tay, phải chăm chút rất lâu mới chịu thả lỏng như một chú mèo nhỏ.

Giây phút này, Hứa Tích Sương đứng dưới nắng, quả thực tựa một bức tranh sống động.

Trong lòng Yến Ngọc Sơn chợt dâng lên ý muốn giữ lại khoảnh khắc ấy. Anh lặng lẽ lấy điện thoại ra, mở máy ảnh, ống kính lặng lẽ ghi lại hình bóng người đang tưới hoa. Ấn chụp, lưu lại, sau đó anh cất máy đi rồi mới bước về phía Hứa Tích Sương.

Còn Hứa Tích Sương, sau khi nghe câu chuyện kia, lại càng thêm yêu thích loài hoa dại này. Cậu chăm chú tưới nước, nâng niu từng cánh hoa bé nhỏ, đến mức hoàn toàn không nhận ra Yến Ngọc Sơn đã tiến lại gần.

Hứa Tích Sương nhận lấy ly nước từ tay Yến Ngọc Sơn, nhấp một ngụm. Sau đó, như thói quen tự nhiên, cậu lại đặt ly trở lại vào tay đối phương, ý bảo anh có thể cầm đi.

"Tôi lên lầu trước." Yến Ngọc Sơn nhận lại ly, dặn thêm: "Em mệt thì cứ về phòng nghỉ ngơi."

"Ừm, tôi tưới xong sẽ trở về." Hứa Tích Sương gật đầu, tiếp tục chăm hoa.

Yến Ngọc Sơn xoay người đi, đặt ly nước xuống bàn trà, rồi bước vào thang máy lên tầng. Anh vào phòng vẽ của mình, tìm ra hai hộp màu còn nguyên niêm phong cùng bút vẽ, dựng giá lên bàn, chuẩn bị vẽ lại khung cảnh vừa rồi. Nhưng còn chưa kịp hạ bút, di động đã vang liên hồi.

Anh hơi nhíu mày, nghe máy: "Xong việc chưa?"

"Xong rồi, ông chủ." Giọng người bên kia đáp nhanh: "Ngài trước đây bảo chúng tôi tra tiểu minh tinh Đường Mân. Người này quá dễ tra. Chỉ riêng chuyện dụ // gian fan vị thành niên thôi cũng đủ cho cậu ta ngồi bóc mấy năm. Ngoài ra cậu ta còn có một tài khoản nhỏ, chuyên đăng lời lẽ nhục mạ phụ nữ. Việc cậu ta từng mua thủy quân hắc minh tinh khác cũng đã được chúng tôi moi ra."

Người kia dừng một nhịp rồi tiếp tục: "À, còn nữa. Hồi mới vào giới, cậu ta từng theo kim chủ hiện tại của mình đi dự một bữa tiệc có dính líu đến hút // m* t**. Vấn đề là buổi tiệc hôm đó toàn người có bối cảnh, nếu lôi chuyện này ra, chắc chắn sẽ có kẻ tìm cách đè xuống."

"Kim chủ của cậu ta cũng chẳng phải loại sạch sẽ gì. Có tiền án đấy. Trước đây từng nợ lương nhân viên, bị người ta đưa lên hot search, nhưng rồi cũng bị ém mất."

Bên kia lật thêm tài liệu, giọng hạ thấp: "Ông chủ, nếu ngài thật sự muốn động đến Đường Mân, e là hơi khó."

Yến Ngọc Sơn day giữa mày: "Còn chuyện gì khác không?"

"..." Người bên kia thoáng do dự, rồi mới nói: "Có một việc, tôi không chắc có nên nói không. Trước đây ngài từng nhắc đến Hứa Tích Sương. Tôi tiện tay điều tra thử, quả thật hắn không có vấn đề gì. Nhưng tôi vẫn cảm thấy chuyện cậu ta tình cờ phát hiện vụ fan bị hại bởi Đường Mân quá trùng hợp. Giống như cậu ta đã biết từ trước."

"Chỉ là Hứa Tích Sương với Đường Mân trước nay không hề có giao điểm. Mà mấy chuyện như Đường Mân làm ở trong giới vốn không hiếm. Nếu thật sự Hứa Tích Sương chỉ vì chính nghĩa, dám liều cả tiền đồ và tương lai để vạch trần, thì quả thật kỳ lạ."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...