Hoạt động đọc kịch bản kéo dài một thời gian, hiệu quả rất rõ ràng.
Kịch bản sau khi được mọi người cùng góp ý đã trở nên hoàn thiện hơn, ai nấy cũng quen thuộc với lời thoại, sự ăn ý giữa các diễn viên ngày càng trôi chảy. Khi chính thức bắt đầu quay, bầu không khí trên trường quay vô cùng hài hòa.
Mọi người đều biết sức khỏe của Hứa Tích Sương không được tốt, vì thế đoàn phim đặc biệt chuẩn bị cho cậu một chỗ nghỉ ngơi cố định. Khi không có cảnh quay, cậu thường cùng đạo diễn ngồi trong lều thiết bị, nghỉ ngơi ở đó.
Hứa Tích Sương nhận lấy ly nước từ tay Tiểu Vương, chậm rãi uống nửa ly. Bên kia, Yến Ngọc Sơn vừa quay xong một cảnh, bước thẳng về phía cậu, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh. Sau đó, anh mở bình giữ nhiệt, thuần thục rót thêm nước ấm cho Hứa Tích Sương, thay thế phần nước đã nguội.
Hứa Tích Sương nâng ly, đang định cúi đầu thì lập tức cảm giác có một ánh mắt nhìn chằm chằm về phía mình.
Lại tới nữa.
Hứa Tích Sương lập tức ngẩng đầu, bắt gặp nơi phát ra ánh nhìn.
Nhan Dao không ngờ lại bị phát hiện tại chỗ, lúng túng vội dời mắt đi, giả vờ như chưa từng nhìn qua bên này, còn vội vàng nói chuyện với Khúc Nguyệt. Khúc Nguyệt ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu cô vừa buột miệng nhắc tới chuyện gì.
Hứa Tích Sương nhìn thêm vài giây rồi thu hồi tầm mắt.
Đoàn phim đã bắt đầu quay được nửa tháng. Trong khoảng thời gian này, Hứa Tích Sương luôn có cảm giác có người nhìn chằm chằm vào mình. Ban đầu, cậu không để tâm, bởi chuyện này vốn quá bình thường, ở đoàn phim, ánh mắt hướng về cậu vốn đã nhiều. Hắn biết ngoại hình của mình nổi bật, mà con người lại là loài động vật thị giác, mỗi ngày cậu đều nhận được không ít ánh nhìn trầm trồ, thưởng thức.
Thế nhưng, không hiểu có phải là ảo giác hay không, trong số đó lại có một ánh mắt khác thường. Nó không chứa ác ý, nhưng lại khiến cậu cảm thấy khó chịu, giống như một lớp gai mảnh cứ cọ xát vào da thịt.
Vì vậy, Hứa Tích Sương bắt đầu thu hẹp phạm vi quan sát, dần dần loại trừ từng người. Cuối cùng, cậu xác định ánh mắt ấy đến từ Nhan Dao.
Qua nhiều ngày theo dõi, cậu phát hiện Nhan Dao không chỉ nhìn mình, mà còn thường xuyên dõi theo Yến Ngọc Sơn. Đặc biệt là khi cậu và Yến Ngọc Sơn đứng gần nhau, ánh mắt Nhan Dao liền trở nên rõ rệt, gần như không thể bỏ qua.
Nhan Dao vốn là người ít nói, ngày thường không hay biểu lộ cảm xúc. Ấy vậy mà cứ mỗi lần nhìn cậu và Yến Ngọc Sơn, ánh mắt của cô lại như ẩn chứa một điều gì khó nói thành lời, gương mặt cũng hiện lên vẻ suy tư kỳ lạ, giống như đang nghiền ngẫm một bí mật không tiện để lộ ra ngoài.
Hứa Tích Sương thoáng nheo mắt, trong lòng dấy lên hoài nghi.
Nhan Dao rốt cuộc có phát hiện ra điều gì không? Có khi nào cô đã biết về mối quan hệ giữa cậu và Yến Ngọc Sơn?
Hứa Tích Sương vốn định tìm cơ hội đối mặt hỏi thẳng, nhưng trước nay vẫn chưa nắm trong tay chứng cứ cô từng nhìn thấy gì.
Mà hiện tại, cậu đã có.
Hứa Tích Sương khẽ buông chiếc ly trong tay, vòng qua phía sau Yến Ngọc Sơn, thẳng bước đến chỗ Nhan Dao.
Khúc Nguyệt đang trò chuyện cùng Nhan Dao, là người đầu tiên phát hiện ra cậu. Cô vội vàng đứng lên, lễ phép chào: "Hứa tiền bối, chào anh."
Lần đầu gặp mặt, Hứa Tích Sương đã từng nói bọn họ không cần gọi mình là tiền bối, chỉ cần xưng tên là được. Nhưng Khúc Nguyệt cùng La Hoài vẫn kiên trì giữ cách gọi ấy, duy chỉ có Nhan Dao, người nhập giới cùng thời với cạu là gọi một tiếng Tích Sương.
Hứa Tích Sương khẽ cười đáp lễ: "Chào cô."
Nghe thấy giọng của Hứa Tích Sương, thân thể Nhan Dao khẽ cứng lại. Cô chậm rãi xoay người, gương mặt gượng gạo mà chào hỏi: "Tích Sương."
Khúc Nguyệt lên tiếng: "Tiền bối tìm chúng ta có việc gì sao? Là để đối kịch bản ạ?"
"Tôi muốn hỏi Nhan Dao vài vấn đề." Hứa Tích Sương đáp, rồi nhìn sang Khúc Nguyệt: "Có thể mượn cô một lát không?"
Khúc Nguyệt liên tục gật đầu: "Đương nhiên, đương nhiên có thể."
Cả người Nhan Dao như sắp rơi rụng. Cô gần như chắc chắn Hứa Tích Sương đã phát hiện mình luôn lén nhìn cậu, mà lần này cậu đến tìm chính là để hỏi tội. Cô rốt cuộc phải trả lời thế nào đây? Nói thật sao? Nhỡ bị mắng thì biết làm sao?
Nhưng nếu bây giờ né tránh, ngược lại sẽ càng đáng nghi. Vì vậy Nhan Dao đành gượng gạo cử động tứ chi cứng ngắc, loạng choạng như tay chân không theo ý mình, đi theo Hứa Tích Sương đến một góc của đoàn phim.
Tuy nói là góc, nhưng thực ra mọi người vẫn nhìn thấy bọn họ, chỉ là không nghe được họ trò chuyện gì. Hứa Tích Sương và Nhan Dao vẫn giữ khoảng cách an toàn, không để ai có cớ bàn tán.
Cậu cúi đầu, dịu giọng hỏi: "Tôi nhận ra gần đây cô luôn nhìn tôi. Có chuyện gì muốn nói với tôi sao?"
Một chiêu đảo khách thành chủ, thẳng thắn trực diệ. Quả nhiên là miêu hệ. Nhan Dao thầm than, biết hôm nay trốn cũng không thoát, khóe môi chỉ còn vị đắng: "Tôi, tôi thật ra là fan của anh. Hẳn là không có quy định fan không được nhìn thần tượng chứ?"
Hứa Tích Sương: ...
Câu trả lời đúng như Hứa Tích Sương đã đoán, nhưng lại không phải điều cậu muốn nghe. Cậu cảm thấy Nhan Dao chưa nói thật, liền hỏi tiếp: "Vậy tại sao cô cũng thường xuyên nhìn chằm chằm Yến Ngọc Sơn?"
"Bởi vì tôi cũng là fan của anh Yến, hơn nữa anh Yến lại là sếp của tôi. Nhân viên chú ý nhất cử nhất động của sếp cũng là đạo đức nghề nghiệp." Nhan Dao nhắm mắt, cắn răng nói bừa.
Câu trả lời của Nhan Dao nghe qua không tìm được kẽ hở, nhưng Hứa Tích Sương lại không định bỏ qua dễ dàng như vậy.
Cậu thẳng thắn hỏi: "Có phải cô cảm thấy tôi và Yến Ngọc Sơn có gì đó không bình thường?"
Nhan Dao bỗng mở to mắt nhìn hắn.
Cô lập tức ý thức được phản ứng này chẳng khác nào chưa hỏi đã khai, vội vàng muốn đổi sang biểu cảm khác để che giấu, nhưng tất cả đều đã lọt vào mắt Hứa Tích Sương. Trong lòng hắn, đáp án đã dần hiện rõ.
Chưa kịp để Hứa Tích Sương nói thêm, Nhan Dao đã vội vã cúi người, nhanh như chớp khom lưng xin lỗi: "Thực xin lỗi. Tôi biết các anh là bạn bè, nhưng mà các anh thật sự quá hợp, quá ngọt, tôi làm fan CP thật sự không chịu nổi mà không nhìn. Huhuhu"
Thật sự xin lỗi. Cô không cố ý muốn vả thẳng vào mặt chính chủ. Nhưng chính chủ đã ép hỏi, cô không thể không nói ra sự thật a a a!
Hứa Tích Sương:......?
Ai fan CP? Yến Ngọc Sơn cùng cậu?
Nhan Dao đứng dậy, liếc nhanh một cái sắc mặt của Hứa Tích Sương. Thấy cậu không tỏ vẻ tức giận, nàng mới dè dặt giải thích: "Thật ra tô bắt đầu ship từ lúc hai người hợp tác quay 《Mùa hè giảm cân》. Nhưng tôi chưa từng vẽ fanart hường, cũng không viết fanfic hường gì đâu."
"Được rồi." Hứa Tích Sương cắt ngang, vành tai hơi ửng hồng: "Cậu không cần phải nói nữa."
Câu tôi chỉ cắt rất nhiều đoạn giường diễn của hai người lập tức bị Nhan Dao nuốt ngược trở vào.
Cô ôm chặt lấy tấm áo choàng internet mỏng manh của mình, kiên quyết bảo vệ danh dự fangirl: "Tôi đảm bảo từ nay về sau, ở đoàn phim nhất định sẽ giảm bớt số lần nhìn lén hai người. Nhưng về sau tôi còn có thể tiếp tục ship CP không? Tôi chỉ lặng lẽ thôi, không làm phiền ai cả, được chứ?"
Hứa Tích Sương khẽ trầm mặc một thoáng, rồi nhàn nhạt đáp: "Ship CP nào là tự do của cô."
Đây chính là ngầm đồng ý, đồng thời cũng cho thấy cậu không định truy cứu thêm. Trong lòng Nhan Dao vui sướng như muốn nổ tung, quả nhiên cô không ship nhầm người.
Hứa Tích Sương đúng là kiểu ngoài lạnh trong mềm, ngạo kiều nhưng thật ra lại dịu dàng, y hệt một con mèo.
Cô lại một lần nữa vội vàng hứa hẹn: "Tôi sẽ không bao giờ nói cho ai khác biết là ta đang ship hai người."
Hứa Tích Sương khẽ gật: "Ừ, vậy trở về đi. Nếu lát nữa có ai hỏi chúng ta nói chuyện gì, thì cứ bảo đang thảo luận kịch bản."
Nhan Dao gật đầu như gà mổ thóc: "Được, được, được."
Nói rồi, Nhan Dao bước đi với tâm trạng hân hoan, ngoan ngoãn theo sau Hứa Tích Sương trở lại chỗ đông người trong đoàn phim. Vừa thấy Hứa Tích Sương quay lại bên cạnh Yến Ngọc Sơn, Nhan Dao đã lập tức thu hồi ánh mắt, giả vờ như chưa từng nhìn. Nhưng trong lòng cô lại vui sướng khôn xiết.
Yến Ngọc Sơn vừa thấy Hứa Tích Sương trở lại liền cất lời. Nhìn theo khẩu hình miệng, chắc hẳn là đang hỏi cậu vừa rồi đi đâu, làm gì.
Nhan Dao nhanh chóng ép mình bình tĩnh, mặt không chút biểu cảm, nhưng trong lòng lại cười thầm.
Hứa Tích Sương ngồi xuống, không muốn để Yến Ngọc Sơn biết chuyện Nhan Dao ship bọn họ, liền trả lời ngắn gọn: "Bàn kịch bản."
Yến Ngọc Sơn hơi nhíu mày, không hỏi thêm gì nữa.
Ngay sau đó, cảnh quay tiếp theo bắt đầu. Lần này đến lượt Hứa Tích Sương lên sân khấu. Chuyên viên trang điểm nhanh chóng tiến đến, chỉnh lại lớp phấn và vuốt gọn kiểu tóc cho hắn, rồi khẽ gật đầu ra hiệu ổn.
Đoạn kịch này kể về Yến Chính đang điều tra một vụ án lớn. Trong vụ án đó, Trần Mục Chu suýt chút nữa thì để lộ thân phận thật của mình, mà hắn còn không hề biết cấp dưới thân tín nhất đã sớm phản bội.
Tên thuộc hạ kia, trong một lần tham gia hoạt động buôn lậu, đã bị đội đặc nhiệm bắt giữ. Nhưng sau quá trình thương lượng, đội đặc nhiệm tạm thời thả hắn về, đồng thời hứa hẹn. Nếu hắn chịu dẫn ra kẻ đứng sau màn, tên trùm thực sự, hắn sẽ có cơ hội lập công chuộc tội, đổi lấy mức án nhẹ hơn.
Trần Mục Chu tuy đã bắt đầu sinh nghi, nhưng hắn vẫn quyết định che giấu thân phận, đeo mặt nạ để đích thân dò xét tình hình.
Trần Mục Chu không thể bỏ lỡ cơ hội kiểm chứng xem trong đám người kia, rốt cuộc ai là quân cờ phản bội, ai mới thực sự là kẻ kéo dây trong bóng tối.
Lực lượng đặc nhiệm canh giữ bên ngoài nghe thấy tiếng súng mới ý thức được tình huống bất thường. Bọn họ lập tức xông vào, nhưng vẫn chậm một bước, không kịp bắt được Trần Mục Chu.
Theo kế hoạch, cảnh đặc nhiệm xông tới sẽ được gộp chung với cảnh quay ngày mai.
Hôm nay Thành Thiên Văn chỉ cần quay hết phân đoạn của Hứa Tích Sương và một số diễn viên quần chúng. Ông hô lớn: "Tiểu Hứa, chúng ta tranh thủ quay một lần ăn ngay luôn nhé."
Rồi lại quát sang phía diễn viên phụ: "Diễn viên quần chúng chuẩn bị. Tất cả phải giữ tinh thần cao, cảnh này xong thì chúng ta nghỉ ăn cơm."
Tiếng máy quay bắt đầu lăn.
Hứa Tích Sương lập tức nhập vai Trần Mục Chu. Cạu vắt chéo chân, ngồi thảnh thơi đối diện tên phản bội vừa bị phát giác, ánh mắt lạnh lùng mà khinh miệt. Trước đó, tên phản đồ đã cố hủy bỏ thiết bị nghe lén nhưng không thoát.
Trần Mục Chu khẽ cười, một nụ cười lạnh như băng.
Tên phản bội bị trói chặt trên ghế, miệng bị nhét giẻ, toàn thân run rẩy khi nghe tiếng cười đó.
Không thèm liếc hắn một cái, Trần Mục Chu chỉ nhấc tay kéo nhẹ mặt nạ màu đen che nửa gương mặt xuống, sau đó từ túi áo móc ra một đôi găng tay đen. Hắn thong thả đeo găng, từng ngón tay trắng dài như ngọc dần dần bị lớp da đen ôm chặt, hoàn toàn che giấu vân tay.
Kiểm tra một lần, vừa lòng gập gập các đốt ngón, Trần Mục Chu nhấc cằm ra hiệu. Lập tức, một tên thuộc hạ tiến lên, dâng khẩu súng đen bóng vào tay hắn.
Tên phản bội nhìn thấy cảnh đó liền càng giãy giụa dữ dội. Đôi mắt hắn mở lớn vì sợ hãi, muốn kêu lên cầu xin nhưng miệng bị chặn không phát ra được một tiếng.
Trong mắt Trần Mục Chu, sự vùng vẫy ấy chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển trước khi kết liễu. Hắn như đang thưởng thức khoảnh khắc run rẩy của con mồi.
Khi tiếng bước chân lực lượng đặc nhiệm bên ngoài vang lên ngày càng gần, Trần Mục Chu từ tốn nâng súng, dí lạnh lẽo vào cằm kẻ phản bội. Nhìn hắn run rẩy dữ dội hơn, Trần Mục Chu mỉm cười, rồi lùi nhẹ một bước, bóp cò.
"Đoàng." Máu phun tung tóe, bắn loang lổ xuống bên chân hắn. Trần Mục Chu hơi cau mày, tỏ vẻ ghét bỏ. Hắn lạnh nhạt đứng dậy, ném khẩu súng xuống đất, rồi búng tay.
Tên thủ hạ lập tức hiểu ý, lấy từ trong áo ra một chiếc bật lửa, cung kính đưa tới.
Theo kịch bản, Hứa Tích Sương trong vai Trần Mục Chu sẽ cầm bật lửa, ném xuống sàn. Đạo cụ tổ từ trước đã chuẩn bị sẵn lớp xăng mỏng, chỉ chờ một tia lửa là bùng lên, tái hiện cảnh thủ tiêu hiện trường phạm tội. Sau đó, Trần Mục Chu dẫn thủ hạ rời khỏi phòng, để lại ngọn lửa thiêu hủy tất cả dấu vết.
Tiếp nối cảnh này, đạo cụ tổ lập tức đưa diễn viên quần chúng bị trói ra ngoài, thay bằng một hình nộm chế tác tỉ mỉ, đủ chân thật để quay cận cảnh cháy.
Đạo diễn Thành Thiên Văn yêu cầu cảnh tượng phải đạt mức chân thật nhất có thể, tuyệt đối không dựa vào kỹ xảo. Vì vậy, cả đoàn đều căng thẳng, quyết tâm phải quay một lần qua ngay, nếu không sẽ phải dỡ bỏ cảnh trí tạm dựng, dựng lại từ đầu, tốn kém cả thời gian lẫn kinh phí.
Nhưng ngay khoảnh khắc Hứa Tích Sương nhận lấy chiếc bật lửa, bàn tay cậu đột nhiên run mạnh. Cạch một tiếng, bật lửa tắt ngúm. Ngay sau đó, cậu theo bản năng đưa tay phải ôm chặt bụng mình.
Đôi mắt Hứa Tích Sương khẽ mở to, vẻ mặt lộ ra sự kinh ngạc. Cậu rất khó miêu tả cảm giác lúc ấy, tựa như trong bụng có một con cá nhỏ đang bơi lội, khẽ quẫy vây, rồi búng một cái khiến bụng cậu phồng lên một cục nho nhỏ.
Hành động kỳ lạ này lập tức khiến tất cả mọi người chú ý. Đây là lần đầu tiên Hứa Tích Sương mắc một lỗi nghiêm trọng đến vậy giữa lúc quay phim, cả đoàn đều sững sờ nhìn cậu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đạo diễn Thành Thiên Văn vừa mới ngẩng đầu khỏi màn hình giám sát, còn chưa kịp mở miệng thì Yến Ngọc Sơn đã như gió lao ra.
Anh chạy thẳng đến bên cạnh Hứa Tích Sương, lo lắng cúi người dò hỏi: "Làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?"
Thành Thiên Văn ngậm miệng lại, im lặng quan sát.
"Tôi..." Hứa Tích Sương cố gắng mở miệng, thả rơi chiếc bật lửa trong tay xuống đất: "Tôi đau dạ dày."
Ở đây có rất nhiều người, hơn nữa micro vẫn đang ghi âm liên tục, cậu tuyệt đối không thể nói ra hai chữ kia.
Thành Thiên Văn vừa định hỏi tại sao đau dạ dày lại đi ôm bụng dưới, thì Yến Ngọc Sơn đã quay đầu, dứt khoát nói: "Thành đạo, tôi đưa Hứa Tích Sương đi nghỉ một lát."
"À được." Thành Thiên Văn gật đầu, rồi quay sang hô với mọi người: "Được rồi, hôm nay đến đây thôi. Ngày mai quay tiếp!"
Dù sao cảnh quay này vốn dĩ Thành Thiên Văn cũng đã dự tính tách thành hai phần, không bắt buộc phải hoàn thành ngay trong một lần. Giờ lại đúng lúc trời đã muộn, hiệu quả ánh sáng không còn tốt, để ngày mai quay tiếp cũng chẳng muộn.
Thành Thiên Văn hơi lo lắng, liếc nhìn theo bóng dáng Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương rời đi. Trong lòng ông không khỏi cảm thán: quan hệ giữa hai người thật sự rất tốt, Yến Ngọc Sơn gần như bế Hứa Tích Sương chạy đi vậy.
Trong lòng Thành Thiên Văn thầm cầu nguyện, mong sao thân thể của Hứa Tích Sương đừng xảy ra vấn đề gì nghiêm trọng. Diễn viên chính của đoàn phim tuyệt đối không thể gặp trục trặc, nếu không tiến độ quay sẽ bị kéo dài vô tận.
Hôm nay bọn họ quay ngoại cảnh, lại ở cách thành phố điện ảnh một quãng khá xa, bắt buộc phải ngồi xe mới trở về được. Yến Ngọc Sơn vội vàng dìu Hứa Tích Sương lên chiếc xe bảo mẫu đang đậu gần đó.
Tiểu Vương hổn hển chạy theo sát hai người, cuối cùng cũng đuổi kịp ở cửa xe. Anh ta đứng th* d*c một hồi, do dự giây lát rồi vẫn quyết định không đi vào, chỉ ôm bình giữ nhiệt đứng gác bên ngoài xe như một thủ môn im lặng.
Bên trong xe, Yến Ngọc Sơn đỡ Hứa Tích Sương ngồi vững, sau đó nửa quỳ xuống trước mặt cậu. Cậu tháo chiếc mặt nạ trên gương mặt tái nhợt của Hứa Tích Sương, rồi đưa tay thử nhiệt độ trên trán, giọng đầy lo lắng: "Có phải là dạ dày viêm phát tác không?"
"Không phải." Hứa Tích Sương nắm lấy cổ tay Yến Ngọc Sơn, khẽ đẩy bàn tay kia xuống.
Bàn tay Hứa Tích Sương còn mang găng, xúc cảm lạnh lẽo truyền đến, khiến Yến Ngọc Sơn càng nhíu mày. Anh nhẹ nhàng cúi đầu, định giúp đối phương tháo găng ra. Vừa cởi được một nửa, để lộ mu bàn tay trắng mịn, liền nghe thấy Hứa Tích Sương thấp giọng nói: "... Là thai động."
Động tác của Yến Ngọc Sơn lập tức cứng lại, ngón tay còn giữ chặt lấy găng tay kia, tim như ngừng một nhịp.
Yến Ngọc Sơn như bị thạch hóa, vẫn duy trì tư thế nửa quỳ, bàn tay giữ lấy găng tay dừng giữa chừng, cả người ngây dại. Lời Hứa Tích Sương vừa thốt ra xoay vòng trong đầu anh, hồi lâu vẫn chưa tiêu hóa nổi.
"Nó vừa đá tôi một cái." Hứa Tích Sương khẽ vuốt bụng, giọng mang theo mấy phần bối rối: "Hứa bác sĩ nói bốn đến năm tháng sẽ bắt đầu có thai động sức lực nó còn rất lớn."
Đối với chuyện mình mang thai, Hứa Tích Sương thật ra từ đầu đến cuối vẫn chưa có cảm giác chân thật. Trước khi xuyên thư, hai chữ mang thai căn bản là chuyện chẳng bao giờ liên quan đến cậu. Mãi đến khi xuyên vào trong truyện, lần đầu tiên biết mình đang mang thai, phản ứng đầu tiên của Hứa Tích Sương chính là muốn xoá sạch đứa bé này.
Bởi khi ấy, đứa nhỏ chẳng qua chỉ là một nhân vật tồn tại trong trang sách, không hơn không kém. Anh chỉ biết đó sẽ là một nam hài hoạt bát, hiếu động tất cả đều chỉ là lời miêu tả của tác giả, xa lạ và hư ảo.
Đây là lần đầu tiên Hứa Tích Sương rõ ràng ý thức được, trong bụng cậu đang nuôi dưỡng một sinh mệnh bé nhỏ. Sinh mệnh ấy mang huyết mạch tương liên với anh, mấy tháng sau sẽ thật sự đến thế giới này, trở thành con của anh.
Yến Ngọc Sơn rốt cuộc mới có phản ứng.
Tầm mắt cậu dần lấy lại tiêu điểm, nặng nề thở ra một hơi. Buông găng tay của Hứa Tích Sương xuống, hai bàn tay khẽ run run, chậm rãi vén vạt áo của đối phương lên, để lộ phần bụng trắng nõn.
Bụng Hứa Tích Sương vẫn phẳng phiu, chỉ hơi phập phồng theo hô hấp, mềm mại đến mức đáng yêu. Yến Ngọc Sơn vẫn giữ nguyên tư thế nửa quỳ, không kiềm được mà nhích sát lại gần, chăm chú nhìn. Hơi thở nóng hổi phả lên làn da mẫn cảm, khiến Hứa Tích Sương thấy ngứa ngáy, theo bản năng rụt người về sau một chút.
Ngay khoảnh khắc ấy, Yến Ngọc Sơn rõ ràng nhìn thấy bụng cậu nổi lên một khối nhỏ, chỉ chớp mắt đã phẳng lại. Nhưng thế thôi cũng đủ làm anh kích động đến không cách nào khống chế.
Thật sự là thai động.
Đây là con của anh và Hứa Tích Sương.
Nhịp thở Yến Ngọc Sơn thoáng loạn, anh cố gắng đè nén cuộn sóng trong lòng, giọng khàn khàn mang theo run rẩy: "Tôi có thể lại gần hơn một chút không?"
Hứa Tích Sương khựng lại, còn chưa kịp hiểu Yến Ngọc Sơn muốn nói gì, trong lòng chỉ nghĩ phải bảo hắn mau đứng lên, tư thế một người quỳ, một người ngồi thế này nhìn sao cũng kỳ quái.
Nhưng ý nghĩ ấy còn chưa kịp thoát ra, cậu đã thấy Yến Ngọc Sơn cúi đầu, với một sự thành kính hiếm thấy, nhẹ nhàng đặt lên bụng hắn một nụ hôn.
Chỉ thoáng chạm rồi rời.
Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy lại như ngọn lửa lan khắp toàn thân. Trái tim Hứa Tích Sương đập dồn dập đến mức như sắp nhảy khỏi lồng ngực, cổ họng khàn lại, vội vàng nghiêng đầu sang chỗ khác, không dám đối diện.
