Hứa Tích Sương bỗng rơi vào trầm mặc.
Nếu là Yến Ngọc Sơn tỉnh táo như thường ngày, với EQ cao của anh, chỉ cần liếc mắt cũng hiểu Hứa Tích Sương chưa chuẩn bị quà. Tuy rằng sẽ thất vọng, nhưng chắc chắn anh sẽ khéo léo bỏ qua, không để cả hai lúng túng.
Thế nhưng, Yến Ngọc Sơn sau khi uống say lại trở nên khác hẳn, bướng bỉnh hơn, cố chấp hơn. Anh nhìn chằm chằm vào cậu, trở tay giữ chặt cổ tay Hứa Tích Sương, kéo cậu lại gần, giọng truy vấn không chịu buông: "Lễ vật của tôi đâu?"
Đối diện ánh mắt uất ức ấy, toàn thân Hứa Tích Sương đều tê dại.
Hứa Tích Sương không ngờ Yến Ngọc Sơn sau khi uống say lại có trạng thái khác hẳn.
Lần trước, khi bị dược vật k*ch th*ch, anh như sói như hổ, không chút che giấu sự xâm lược và d*c v*ng, khí thế hung mãnh hơn cả dã thú.
Nhưng lần này, Yến Ngọc Sơn lại giống như một con đại khuyển ngoan ngoãn ngồi bên đường. Ít nhất là nhìn bề ngoài, chẳng có lấy một chút công kích tính, chỉ như đang khẽ vẫy cái đuôi, ngẩng mắt chờ mong, mong được ai đó mang về.
Liên tưởng này làm Hứa Tích Sương giật mình đỏ mặt, tim đập loạn. Cậu từ trước đến nay vốn ăn mềm không ăn cứng, cuối cùng lại bị ánh mắt ấy làm cho rối loạn, lắp bắp buột miệng thốt ra: "Có, có chứ, ngươi chờ một chút."
Lời vừa rời khỏi miệng, Hứa Tích Sương liền hối hận muốn cắn lưỡi. Nhưng tay đã bị Yến Ngọc Sơn nắm chặt, không thể giãy ra, càng không thể đổi ý.
Hứa Tích Sương vận hết tốc độ xoay chuyển trong đầu, cuối cùng mới nghĩ ra trên người còn có một thứ có thể tạm coi như lễ vật. Cậu vừa không nỡ vừa bất đắc dĩ, từ trong túi móc ra tấm bùa bình an mua trên mạng trước đó.
Đó là lúc mới mang thai không lâu, Hứa Tích Sương nghe nói có một cửa hàng bán bùa cực linh nghiệm liền đặt mua. Nhưng cửa hàng chỉ bán theo cặp, không tách lẻ. Khi hỏi khách phục, đối phương còn giải thích rằng bùa phải để thân nhân, bạn hoặc người yêu cùng nhau mang bên người thì hiệu quả càng tốt. Vì vậy cậu đành mua cả đôi, rồi tiện tay giữ luôn bên mình.
Nay bị Yến Ngọc Sơn ép hỏi quà sinh nhật, Hứa Tích Sương tìm tới tìm lui, rốt cuộc chỉ có thể lấy ra thứ này.
Cậu âm thầm thở dài coi như dỗ một con ma men đi, ai bảo hôm nay anh là thọ tinh chứ.
Bùa bình an được gói trong một chiếc túi vải đỏ nhỏ hình tam giác. Hứa Tích Sương cầm lấy, có chút miễn cưỡng nhưng vẫn chìa ra trước mặt Yến Ngọc Sơn: "Lễ vật."
Yến Ngọc Sơn nhìn chằm chằm vật nhỏ màu đỏ trong lòng bàn tay Hứa Tích Sương rất lâu, ánh mắt như dò hỏi lại như nghiền ngẫm, nhưng thủy chung không buông tay cậu ra.
Anh không vội đón lấy, chỉ tiếp tục nắm chặt, khiến Hứa Tích Sương càng thêm bực bội, thầm nghĩ: Không cần thì thôi, tôi cũng đâu muốn thật sự đưa cho anh.
Đang định thu tay lại, Yến Ngọc Sơn rốt cuộc mới giơ tay còn lại ra, nhẹ nhàng lấy bùa bình an từ trong lòng bàn tay cậu. Động tác của anh chậm rãi, cẩn thận, tựa như cầm lấy một vật gì cực kỳ quý trọng, rồi thuận thế nhét vào túi áo sơ mi, ngay vị trí trái tim.
Khóe môi khẽ cong, ngữ điệu pha chút ý cười trầm thấp: "Cảm ơn."
Hứa Tích Sương đầu ngón tay khẽ co lại, rồi rụt tay về, không dám nhìn thêm.
"Đi thôi." Cậu quay mặt sang chỗ khác, cố ý giữ giọng bình thản: "Về sớm tắm rửa ngủ đi. Anh hẳn là có thể tự mình tắm chứ?"
Qua một thoáng yên lặng, phía sau mới truyền đến giọng Yến Ngọc Sơn: "Ừm."
Hứa Tích Sương thở ra một hơi, trong lòng như trút được gánh nặng. Dù hiện tại cậu và Yến Ngọc Sơn là bạn bè, nhưng bản thân đã bày tỏ rõ ràng tính hướng. Hơn nữa, nghĩ đến việc đối phương vốn là vai chính công trong một quyển đam mỹ, lại từng cùng cậu phát sinh quan hệ, thì làm sao có thể thật sự thẳng được.
Cho nên, mấy việc như giúp tắm rửa quả thật không thích hợp. Nếu Yến Ngọc Sơn chịu tự mình làm, vậy thì quá tốt rồi, cậu chỉ cần đưa anh về tận phòng, sau đó có thể rời đi.
Muốn được quà sinh nhật xong, Yến Ngọc Sơn lại trở về dáng vẻ trầm mặc ban đầu, lặng lẽ đi theo Hứa Tích Sương vào thang máy khách sạn.
Trong khoang thang máy chỉ có hai người. Hứa Tích Sương ngây ngốc nhìn con số nhảy lên từng tầng, chợt phát giác bên cạnh tối sầm lại. Theo bản năng quay đầu, cậu thấy Yến Ngọc Sơn đang từng chút một áp sát.
Khoảng cách càng lúc càng gần, anh còn cúi thấp đầu xuống.
Da đầu Hứa Tích Sương lập tức căng chặt, tim đập loạn nhịp. Cậu không kìm được lùi về sau, đến khi lưng áp chặt vào vách kim loại lạnh buốt, đã không còn đường tránh.
Gương mặt Yến Ngọc Sơn kề ngay trước mắt, cảm xúc trong đáy mắt khó phân biệt. Tư thế này, khoảng cách này, thực sự rất giống là muốn hôn.
Ngay khoảnh khắc hai thân thể sắp dán vào nhau, Yến Ngọc Sơn lại dừng lại.
Hứa Tích Sương bỗng cảm thấy tóc mình khẽ nặng xuống một chút, rồi lại nhẹ hẳn đi. Cậu còn chưa kịp phản ứng, đã thấy bàn tay Yến Ngọc Sơn rút về, giữa ngón cái và ngón trỏ kẹp một mảnh cánh hoa màu hồng nhạt, chất giấy mỏng manh.
Cậu nhận ra ngay đó là những mảnh pháo giấy đoàn phim chuẩn bị trước đó.
Hẳn là lúc vào cửa có vài mảnh bay lên, vướng vào tóc mà cậu không để ý. Giờ lại bị Yến Ngọc Sơn tinh mắt phát hiện, thuận tay giúp cậu gỡ xuống.
Ý thức được bản thân vừa rồi đã hiểu sai ý tứ của hắn, mặt Hứa Tích Sương thoáng nóng bừng.
Tim đập nhanh, cậu cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, đưa tay nhận lấy cánh hoa giấy kia, tiện tay siết chặt trong lòng bàn tay, hạ giọng nói lời cảm ơn: "Cảm ơn."
Yến Ngọc Sơn không trả lời, chỉ lặng lẽ dịch người sang một bên, khôi phục lại khoảng cách một cánh tay giữa hai người.
Đúng lúc đó, thang máy ding một tiếng, cửa mở ra. Hứa Tích Sương lập tức bước nhanh, dẫn hắn đi ra hành lang dài dẫn đến phòng.
Dọc hành lang, ánh đèn cảm ứng lần lượt sáng lên theo từng bước chân. Hứa Tích Sương chuyên chú bước phía trước, hoàn toàn không nhận ra rằng ở sau lưng, Yến Ngọc Sơn khẽ nâng một bàn tay, nhẹ nhàng áp lên môi mình chỉ trong thoáng chốc rồi vội buông xuống.
Kỳ thật Yến Ngọc Sơn vẫn chưa say đến mức thần trí mơ hồ. Anh vẫn còn giữ lại một tia lý trí, mà chính tia lý trí mong manh ấy đang liều mạng níu hắn lại, khắc chế từng cơn thôi thúc trong lòng.
Anh rất muốn hôn. Rất muốn ôm lấy người phía trước.
Nhưng không thể. Không thể bây giờ.
Trực giác mách bảo anh, nếu lúc này buông thả bản thân, nếu thật sự cúi đầu hôn Hứa Tích Sương, quan hệ giữa hai người sẽ không vì thế mà xích lại gần. Ngược lại, sẽ chỉ khiến Hứa Tích Sương hoảng hốt, dè chừng và từ đó né tránh anh.
Tránh còn xa hơn, sâu hơn, thậm chí là vĩnh viễn.
Ý nghĩ ấy khiến Yến Ngọc Sơn nắm chặt bàn tay, ngón tay vô thức siết lại, đầu ngón tay hằn lên dấu trắng.
Anh hít sâu một hơi, rồi thả lỏng ra, lặng lẽ bước theo sau bóng dáng người kia, dưới ánh đèn cảm ứng cứ nối tiếp sáng rồi tắt trong hành lang dài hun hút.
Đi đến trước cửa phòng, Hứa Tích Sương quay đầu nhìn, thấy Yến Ngọc Sơn giống như một cỗ máy nửa ngủ đông, cả người lừ đừ chẳng có chút sức sống. Cậu vốn không mong hắn có thể tự mình mở cửa, nên liền chìa tay ra đòi thẻ phòng.
Yến Ngọc Sơn mất mấy nhịp mới chậm rì rì lấy từ trong ví ra đưa cho cậu. Chờ tiếng tích vang lên, cửa phòng mở ra, đèn bật sáng, Hứa Tích Sương dìu hắn bước vào.
Cậu dẫn người đến cạnh giường, dứt khoát ấn hắn ngồi xuống, giọng nghiêm túc mà dặn dò: "Anh nhớ rõ phải tự tắm rửa, sau đó ngủ sớm một chút. Tôi đi trước."
Thấy Yến Ngọc Sơn chậm chạp gật đầu, Hứa Tích Sương thầm thở phào, nghĩ anh hẳn là nghe lọt. Cậu xoay người định rút tay, nhanh chóng chuồn đi, nhưng vừa giật một cái đã phát hiện không thoát nổi.
Yến Ngọc Sơn vẫn còn nắm chặt lấy, không chịu buông.
Hứa Tích Sương bất đắc dĩ thở dài, tự nhủ không nên chấp nhặt với một kẻ đang say, chuẩn bị kiên nhẫn khuyên thêm một lần nữa để anh chịu thả.
Thế nhưng chưa kịp mở miệng, Yến Ngọc Sơn đã đi trước một bước, giọng trầm thấp vang lên: "Gia đình tôi điều kiện còn coi như khá. Bất luận là vật chất gì, đều có thể thỏa mãn."
Hứa Tích Sương: ?
... Yến Ngọc Sơn đây là tật xấu gì, uống say lại thích khoe giàu sao?
"Cho dù không cần tiền trong nhà, mấy năm nay tôi tích góp cũng đủ có một nền tảng tài chính vững chắc." Yến Ngọc Sơn vẫn nói tiếp, giọng đều đều: "Mấy năm trước bởi vì chuyện vào giới giải trí mà quan hệ với gia đình từng rất căng thẳng, nhưng anh trai tôi vẫn luôn ủng hộ. Hiện giờ quan hệ đã hòa hoãn, cha mẹ cũng dần chấp nhận diễn viên là một nghề nghiêm túc, sẽ không còn gây mâu thuẫn nữa."
Một người vốn trầm lặng cả đêm, vậy mà bỗng nói nhiều như vậy, khiến Hứa Tích Sương thoáng ngạc nhiên. Hóa ra Yến Ngọc Sơn uống say thì thích đem lòng mình ra mà thổ lộ?
Yến Ngọc Sơn còn tiếp tục nói: "Tôi vẫn luôn rèn luyện thân thể, không có ham mê xấu, cũng chẳng có tình sử phức tạp. Trước kia tính khí không tốt, từng vì đánh nhau mà bị mời phụ huynh, vào giới rồi cũng lỡ lời mắng khóc không ít nghệ sĩ. Nhưng giờ tôi sửa lại rồi. Sau này tuyệt đối không bạo lực, không mắng chửi, cũng không cãi vã."
Không ngờ Yến Ngọc Sơn trước kia lại là kiểu học sinh cá biệt, Hứa Tích Sương nghe xong suýt nữa bật cười: "Anh nói với tôi mấy chuyện này làm gì?"
Muốn nói thì đi mà nói với Trì Tư Nguyên chứ.
Nhưng Yến Ngọc Sơn chỉ nhìn chăm chú vào cậu. Men rượu khiến hình bóng Hứa Tích Sương trong mắt anh lúc rõ lúc mờ, chồng chéo lung lay, làm anh vừa muốn vừa không dám mở miệng.
Anh vốn định hỏi thẳng.
Những điều kiện này ngươi có vừa ý không?
Nếu nói đến yêu đương, có thể cân nhắc ta một chút không?
Nhưng lời đến môi lại biến thành câu khác: "Em thích loại nam nhân thế nào? Là kiểu như Trì Tư Nguyên sao?"
Từ sau khi biết xu hướng giới tính của Hứa Tích Sương, mỗi lần nhớ đến sự thân cận giữa cậu với Trì Tư Nguyên, nhớ đến những cú điện thoại chia sẻ vui buồn của Trì Tư Nguyên, lòng Yến Ngọc Sơn lại bất an. Anh nôn nóng muốn biết, người Hứa Tích Sương thích có phải cùng kiểu với Trì Tư Nguyên hay không.
Nụ cười vốn đã nhạt trên môi Hứa Tích Sương, nghe câu hỏi ấy càng phai đi hẳn. Giọng cậu lạnh lại: "Tôi loại nào cũng không thích. Hiện tại tôi không suy xét yêu đương."
Đáp án trong dự đoán, Yến Ngọc Sơn sớm biết, nhưng khi nghe tận tai vẫn không khỏi hụt hẫng.
"Hơn nữa." Hứa Tích Sương mặt lạnh, lại thử rút tay ra khỏi bàn tay anh: "Trì Tư Nguyên cũng không thích tôi. Anh có thể yên tâm, cậu ta đã sớm xuất diễn rồi."
Lần trước Trì Tư Nguyên bởi vì sự kiện tai tiếng mà liên lụy đến cậu, Hứa Tích Sương có thể nghe ra giọng điệu của Trì Tư Nguyên đã khác trước. Cậu có thể xác định Trì Tư Nguyên chỉ là đang diễn, không hề ôm ấp loại tình cảm giống như trong kịch, kiểu như Hạ Tình Lãng đối với Úc Tưởng. Cho nên Yến Ngọc Sơn hoàn toàn không cần lo lắng giữa cậu và Trì Tư Nguyên sẽ có gì, càng không cần phải ghen tuông.
Hai nhân vật chính, công và thụ, từ đầu đến cuối đều toàn tâm toàn ý dành cho nhau, không có bạn trai cũ, không có bạch nguyệt quang. Nhân vật dụng cụ đưa tử này chỉ là một sự ngoài ý muốn nho nhỏ, một nét bút sai khi tác giả viết giả thiết, sẽ không gây ảnh hưởng gì đến tình cảm của cặp chính.
Nghe được câu trả lời của Hứa Tích Sương, Yến Ngọc Sơn chỉ khẽ gật đầu trầm mặc, trong lòng an tâm không ít. Anh thuận thế buông tay Hứa Tích Sương ra, đứng dậy, bước ra ngoài một bước.
Hứa Tích Sương nắm lấy cổ tay mình đang đỏ lên, không định ở lại thêm, liền xoay người muốn rời đi.
Có lẽ do Yến Ngọc Sơn đứng dậy quá vội, lại thêm men rượu, thân thể anh đột nhiên lảo đảo, nghiêng về phía trước. Sắc mặt Hứa Tích Sương biến đổi, vội vàng đưa tay kéo anh lại, Yến Ngọc Sơn nhờ thế mà theo lực của cậu ngã ngược về phía sau.
Hứa Tích Sương vì kéo quá mạnh, lại lùi thêm một bước lớn về phía sau, gót chân vô tình vướng vào mép giường. Thân thể mất đi cân bằng, cậu ngã ngồi xuống giường, oặt ra, rơi vào trong lớp chăn mềm mại.
Yến Ngọc Sơn theo sát cũng ngã xuống. Hứa Tích Sương nhìn thấy bờ vai rộng và tấm lưng rắn chắc của anh áp tới, theo bản năng che lấy bụng mình. Nhưng Yến Ngọc Sơn không trực tiếp đè lên người cậu, mà nghiêng sang một bên, ngã xuống ngay cạnh cậu.
Cả người Hứa Tích Sương cứng đờ.
Nhiệt độ cơ thể Yến Ngọc Sơn rất cao, môi cũng nóng rực. Chỉ là ngoài ý muốn lướt nhẹ qua khóe môi cậu thôi, vậy mà Hứa Tích Sương lại cảm giác toàn thân đều bị hơi thở nóng bỏng kia thiêu đốt.
Cậu vô thức l**m nhẹ môi, mùi rượu nhàn nhạt lẫn hương bơ thanh thoát lập tức lan ra từ khóe miệng.
Trái tim rối loạn, Hứa Tích Sương vội ngồi bật dậy, nhanh chóng quay đầu nhìn sang Yến Ngọc Sơn, muốn biết đối phương có nhận ra ngoài ý muốn vừa rồi không. Nhưng lại thấy anh đã nhắm mắt, giống như đã ngủ say.
... Hẳn là không phát hiện, đúng không?
Không dám nghĩ nhiều, Hứa Tích Sương vội vàng xuống giường, gần như trốn chạy mà rời khỏi phòng Yến Ngọc Sơn.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Cũng coi như là hôn đi =w=
