Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa

Chương 50: Tôi cũng muốn hỏi anh một vấn đề



Hứa Tích Sương muốn quay chính là trứng màu sau đại kết cục, sẽ giấu ở cuối phiến đuôi. Người xem có thói quen nhảy qua đoạn này, tám chín phần sẽ bỏ lỡ cảnh xuất sắc kia.

Giống như Yến Chính từng dự liệu, Trần Mục Chu kỳ thực không hề hoàn toàn tử vong. Trước khi bỏ trốn, cậu đã chuẩn bị toàn bộ kế hoạch, ngay cả vụ ô tô nổ mạnh cũng nằm trong tính toán.

Khi xe vừa lệch khỏi lộ tuyến, cậu liền thay sẵn trang bị lặn, ở khoảnh khắc ô tô phát nổ đã nhảy xuống nước, thoát khỏi truy kích của đặc vụ. Sau đó, cậu lên chiếc phi cơ đã sớm bố trí, thẳng hướng nước ngoài.

Trần Mục Chu vốn có mạng lưới buôn lậu khổng lồ, việc nhập cư trái phép chỉ như trở bàn tay. Ở nước ngoài, cậu thậm chí đã chuẩn bị sẵn một thân phận mới, một phú hào độc thân có tiền, vừa khéo vị phú hào thật sự mới qua đời, cậu liền thuận thế tiếp quản toàn bộ tài sản và nhân mạch, Đông Sơn tái khởi, thế lực càng thêm mạnh mẽ.

Quyển sách mà Yến Chính phát hiện chính là manh mối Trần Mục Chu cố ý để lại một kiểu trêu đùa, ám chỉ cậu vẫn còn sống. Nếu trước đó chỉ bị nắm chút dấu vết, cậu tuyệt đối sẽ không mạo hiểm để lộ, nhưng lần này chứng cứ đầy đủ, toàn bộ bố cục suýt bị phá hủy, cậu rốt cuộc mới coi trọng viên cảnh sát mà cậu từng xem thường, thậm chí nổi lên hiếm thấy tức giận. Và để đáp lại, cậu muốn cùng Yến Chính mở màn một ván cờ ngang sức.

Những tình tiết này không cần quay chi tiết, chỉ cần vài cảnh ngắn lóe sáng kèm lời dẫn tin là đủ, khái quát cậu làm sao sống sót. Còn đoạn Thành Thiên Văn chuẩn bị quay tỉ mỉ, chính là cảnh Trần Mục Chu xuất hiện ở nước ngoài, tham dự lễ tang của vị phú hào kia.

Vì vậy, anh đặc biệt nhờ vài người bạn ngoại quốc đến đóng quần chúng, đa phần là sinh viên gần đó, lần đầu tới phim trường nên cực kỳ hứng khởi, vừa thì thầm trò chuyện vừa không kìm được ánh mắt liên tục nhìn về phía Hứa Tích Sương.

Trong tiếng xì xào, Hứa Tích Sương mơ hồ nghe được từ pretty, lông mày khẽ động, nhưng chẳng nói gì thêm, chỉ trầm mặc để chuyên viên hóa trang tiếp tục dặm lớp trang điểm.

Mùa đông đã gần kề, sắc trời tối rất nhanh. Khoảng năm giờ chiều, mây dày phủ kín, lác đác mưa rơi, vừa khớp với bối cảnh trong kịch, đến mức xe phun nước cũng không cần dùng.

Lo mưa có thể tạnh bất ngờ, Thành Thiên Văn lập tức thúc giục, vội gọi Hứa Tích Sương đến để tranh thủ quay ngay cảnh này.

Hứa Tích Sương đã thay xong phục trang, lớp hóa trang cũng hoàn tất. Cậu mặc một bộ tây trang đen rộng thùng thình, nơi cổ áo cài một đóa hồng trắng, tay cầm chiếc ô đen, chuẩn mực của người dự tang lễ.

Khác hẳn khí chất Yến Ngọc Sơn trong sắc đen mạnh mẽ, trên người Hứa Tích Sương lại là một loại u ám lạnh nhạt. Toàn thân bị sắc đen vây kín, làn da trắng đến mức bất thường, cùng đóa hồng trắng trước ngực càng thêm nổi bật, đẹp đến mức có vẻ gần như trong suốt, mang theo cảm giác u linh.

Cậu đứng dưới mưa, nâng ô, ánh mắt hờ hững xa cách. Nhưng trong sâu đồng tử lại như giấu một chiếc móc câu nhỏ, vô tình mà thu hút mọi tầm nhìn. Hiện trường, gần như mọi ánh mắt đều dán chặt lên cậu, ngay cả Thành Thiên Văn cũng thoáng ngẩn người, sau đó mới giơ tay hô: "Chuẩn bị!"

Phía xa, các diễn viên quần chúng đứng tụ tập trong mảnh đất hoang. Đạo cụ bia mộ chỉ là vài tấm xốp quét màu xám đá, dựng tạm trên đất. Đám bạn ngoại quốc được mời đến, phần lớn là sinh viên, chưa có kinh nghiệm diễn xuất, ngồi xổm bên bia mà chẳng khóc nổi. Cuối cùng phải nhờ chuyên viên trang điểm nhỏ thuốc nhỏ mắt cho, lúc này mới dùng khăn tay lau khóe mắt, gắng gượng diễn cho ra bộ dạng bi thương.

Hứa Tích Sương đứng bên cạnh mộ địa, hoàn toàn nhập vào trạng thái Trần Mục Chu. Ánh mắt lạnh băng nhìn đám người đang gào khóc trước phần mộ phú hào mới mất, trong đáy mắt lại hiện lên vài phần khó hiểu, như thể chẳng thể nào đồng cảm.

Cậu chỉ đứng yên nơi đó. Mọi người đều biết cậu là con nuôi của phú hào, toàn bộ tài sản sau này sẽ do cậu thừa kế, vậy mà không một ai dám lại gần, tất cả đều lặng lẽ né tránh, rồi rút khỏi nghĩa địa.

Mưa càng lúc càng nặng hạt.

Đúng lúc ấy, người thủ vai quản gia bước ra. Đó là một diễn viên ngoại quốc lão luyện, ăn mặc tây trang chỉnh tề, hơi khom người trước Hứa Tích Sương, dùng tiếng Trung lưu loát tuyên bố: "Lão gia, toàn bộ di sản sẽ do ngài kế thừa, hết thảy đều tùy ngài định đoạt."

Máy quay lập tức đẩy cận. Hứa Tích Sương chậm rãi ngẩng mắt nhìn vào ống kính, môi câu lên một nụ cười lạnh lẽo, không hề có độ ấm: "Đương nhiên."

Cậu như chợt nhớ tới điều gì khiến bản thân vui thích, nhẹ nghiêng chiếc ô trong tay. Nước mưa đọng trên mép ô trút xuống ào ạt, rơi nặng nề lên tấm bia ngay trước chân hắn.

Chiếc ô nghiêng xuống, che khuất nửa khuôn mặt Hứa Tích Sương. Máy quay không bắt được ánh mắt cậu, chỉ còn thấy đường viền môi và chiếc cằm tinh xảo, lạnh lùng như điêu khắc.

Giữa tiếng mưa rơi nặng hạt, Hứa Tích Sương gằn từng chữ, chậm rãi thốt ra câu thoại cuối cùng của Trần Mục Chu: "Tôi đương nhiên sẽ tận tình chi phối nó."

"Được rồi, cắt!" Thành Thiên Văn lau mặt đầy nước mưa, hét lớn: "Chuẩn bị kết thúc công việc."

Cảnh cuối cùng khép lại, vừa như dấu chấm hết cho phần một, vừa là lời nhắn mập mờ mở ra phần hai. Thành Thiên Văn chủ ý để khán giả lửng lơ trong mơ hồ. Đây là cái kết, nhưng cũng là báo trước cuộc chơi mới.

Phần hai, nếu thuận lợi được sản xuất, sẽ xoay quanh trò mèo vờn chuột giữa Trần Mục Chu và Yến Chính, còn có sự tham gia của nhiều lực lượng quốc tế. Chi phí dự tính gần gấp ba lần phần một, nhưng nhờ có Yến Ngọc Sơn rót vốn, đoàn phim không quá lo ngại. Điều duy nhất chờ đợi là phản ứng khán giả.

Thành Thiên Văn thật ra không hề băn khoăn. Nhìn gương mặt gần như hoàn mỹ của Hứa Tích Sương trong màn hình, hắn tin chỉ riêng đó thôi cũng đủ khiến vô số khán giả mê mẩn, chưa kể có cả Yến Ngọc Sơn bảo chứng, bộ phim chắc chắn sẽ bùng nổ.

Mưa vẫn không có dấu hiệu dừng. Những chiếc dù đen đoàn phim mua làm đạo cụ giờ đều phát huy hết tác dụng, mọi người túm tụm hai ba người một dù, chạy vội về phía xe.

Trong khi đó, bên dưới lớp tây trang đen thẫm, Hứa Tích Sương đã dán đầy miếng giữ nhiệt, ấm áp thoải mái. Một mình cậu cầm ô, bước chậm rãi về phía lều lớn nơi Yến Ngọc Sơn đang ngồi tránh mưa.

Đi được nửa đường, phía sau bỗng vang lên tiếng giày dẫm xuống vũng nước, bắn tung toé ngẩng đầu, liền thấy một thanh niên ngoại quốc cao lớn, thở hổn hển, chắn ngay trước mặt mình.

Đối phương là một người đàn ông điển hình với mái tóc vàng, đôi mắt xanh biếc. Vì vừa dầm mưa nên những sợi tóc màu kim sắc có chút ướt sũng, dính thành từng lọn, càng làm nổi bật gương mặt tuấn tú với những đường nét tinh xảo. 

Nếu hắn tự chụp một tấm ảnh rồi đăng lên Instagram, e rằng ít nhất cũng sẽ có hàng vạn lượt thích. 

Có lẽ hắn cũng rất tự tin vào ngoại hình của mình, bởi vừa nhìn thấy Hứa Tích Sương liền nở nụ cười rạng rỡ, cúi đầu chen thẳng vào dưới chiếc ô của Hứa Tích Sương, ánh mắt nhìn chăm chú vào đối phương, rồi dùng thứ tiếng Trung không mấy chuẩn xác để dò hỏi: "Tôi có thể xin số điện thoại của cậu không?"

Hứa Tích Sương vừa nghe giọng nói ấy liền nhận ra, đây chính là người vừa nãy đã gọi mình là pretty. Cậu hơi hơi nhấc ô lên, sau đó lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách an toàn với chàng trai tóc vàng. 

Giọng điệu không mang theo chút cảm xúc, thản nhiên đáp lại: "Không thể."

Người đàn ông tóc vàng rõ ràng không ngờ Hứa Tích Sương sẽ phản ứng lạnh nhạt như vậy, thậm chí còn thẳng thừng từ chối không chút lưu tình. 

Nụ cười trên môi cậu khựng lại trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, tiếp tục bám riết không buông, lại nghiêng người chui vào dưới ô, có ý định một lần nữa tìm cách hỏi xin phương thức liên lạc: "Tôi..."

Chưa kịp nói hết câu, từ phía sau đã vang lên liên tiếp những tiếng bước chân dồn dập, nước mưa văng tung toé theo từng nhịp giẫm. Hứa Tích Sương ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Lực nơi bàn tay cầm ô vô thức hơi buông lỏng.

Yến Ngọc Sơn bước đến nhanh gọn, dễ như trở bàn tay liền chen vào dưới ô trước cả người tóc vàng. Động tác vô cùng tự nhiên, anh thuận thế nhận lấy cán ô từ tay Hứa Tích Sương, nâng cao ô thêm một chút để che chắn tốt hơn, tay còn lại khẽ đặt lên vai cậu, rồi thản nhiên đứng cạnh, cùng Hứa Tích Sương che chung một chiếc ô.

Hứa Tích Sương nghiêng đầu nhìn về phía Yến Ngọc Sơn, hơi kinh ngạc phát hiện anh vậy mà còn cao hơn gã trai tóc vàng một chút, bờ vai cũng rộng rãi, rắn rỏi hơn.

Yến Ngọc Sơn cùng đối phương chỉ trao đổi một ánh mắt, rồi chẳng buồn để ý thêm, quay đầu lại nói với Hứa Tích Sương, giọng điệu tự nhiên như thể đây vốn dĩ là chuyện hiển nhiên: "Tôi đưa Nhan Dao với Khúc Nguyệt về trước rồi. Những người khác cũng đã tìm được bạn đi cùng, chỉ còn tôi là lẻ. Tôi không tiện chen dù với người khác, nên tới tìm em."

"Cùng nhau về chứ?" Vừa nói, Yến Ngọc Sơn vừa nhìn thẳng vào mắt Hứa Tích Sương.

Khoảnh khắc đối diện ánh mắt ấy, Hứa Tích Sương bỗng thấy Yến Ngọc Sơn dường như không giống với thường ngày. Đôi mắt đen sâu trầm, mang theo áp lực như dã thú bảo vệ lãnh địa, hơi thở nặng nề, khiến không khí dưới chiếc ô trở nên căng chặt. Thứ áp bức ấy không nhắm vào hắn, mà lại trút hết ra ngoài, về phía kẻ bên ngoài chiếc ô kia.

Người trước mặt từng trông vô hại như một chú chó lớn ngoan ngoãn, thì ra chỉ là lớp ngụy trang. Một khi lớp da ấy bị xé bỏ, bên trong chính là bản năng dã tính dữ dội và h*m m**n chiếm hữu không cách nào che giấu.

Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt ô, nặng nề đến mức hòa nhịp cùng tiếng tim đập trong lồng ngực.

Bàn tay Hứa Tích Sương siết chặt bên người, cậu nhanh chóng dời tầm mắt, khẽ ừm một tiếng đáp lại.

Gã trai tóc vàng nhìn cảnh hai người họ thản nhiên trò chuyện, coi như hắn không hề tồn tại, sắc mặt lập tức sa sầm. Vừa định lên tiếng chen ngang, hắn lại bắt gặp ánh mắt Yến Ngọc Sơn liếc qua, một cái nhìn hời hợt nhưng lạnh buốt như lưỡi dao. Trong khoảnh khắc, hắn run rẩy, lông tóc dựng đứng, buộc phải ngậm miệng.

Đến khi lấy lại tinh thần, Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn đã sóng vai bước đi, rời khỏi dưới tầm nhìn của hắn, hướng thẳng về phía chiếc xe bảo mẫu.

Chiếc ô đen thực ra không đủ để che trọn hai thân hình cao lớn. Nửa bờ vai của Yến Ngọc Sơn hoàn toàn dầm trong mưa, áo sơmi ướt sũng. Anh lại cố tình nghiêng ô về phía Hứa Tích Sương, che chắn từng giọt nước lạnh lẽo cho cậu, ôn nhu săn sóc đến mức khiến người khác khó lòng rời mắt. So với sự dữ dằn, hung hãn chỉ vừa mới thoáng hiện, dáng vẻ này như biến thành một con người khác hẳn.

Người tóc vàng siết chặt nắm tay, nghiến răng, cuối cùng chỉ biết tự chửi thầm: hóa ra mỹ nhân đã có chủ.

Trong xe, hơi ấm lan tỏa. Hứa Tích Sương tháo áo khoác, cúi mắt nhìn những giọt nước mưa đang rỏ xuống nơi cán ô, rồi lại liếc qua bờ vai ướt nặng của Yến Ngọc Sơn. Cậu khẽ mím môi: "Cảm ơn."

Yến Ngọc Sơn đang dùng khăn lau tóc, động tác dừng lại một chút, ánh mắt mang theo ý cười: "Là tôi mượn ô của em, phải nói cảm ơn mới đúng."

Hứa Tích Sương không đáp, chỉ im lặng. Trong xe, tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài khiến bầu không khí càng thêm trầm lắng. Cậu nhìn vào ô cửa kính, thấy phản chiếu bóng dáng mơ hồ của chính mình, bất giác nắm chặt lấy cán ô, siết một cái, rồi hai cái, ba cái...

"Tôi muốn nói." Hứa Tích Sương đột nhiên mở miệng: "Cảm ơn anh đã giúp tôi giải quyết chuyện vừa rồi."

Trái tim Yến Ngọc Sơn khẽ chấn động. Anh không ngờ Hứa Tích Sương không chỉ nhận ra ý đồ của mình, mà còn trực tiếp nói thẳng ra như thế. Trong lòng anh thoáng căng thẳng, chờ đợi câu tiếp theo.

Hứa Tích Sương lại siết chặt cán ô: "Anh lần trước uống say, hỏi tôi thích loại nam nhân thế nào, anh có thể không nhớ rõ. Tôi đã trả lời rồi, rằng tôi không có mẫu hình gì, cũng chưa tính đến chuyện yêu đương."

Ngực Yến Ngọc Sơn chợt siết lại, anh hơi hé miệng, muốn ngăn Hứa Tích Sương nói tiếp, nhưng đối phương đã không cho cơ hội.

"Tôi đã trả lời anh rồi, tôi không có mẫu hình nào, cũng không có dự định yêu đương."

Trái tim Yến Ngọc Sơn thoáng chùng xuống, như bị kéo mạnh một cái.

Hứa Tích Sương vẫn giữ vẻ mặt bình thản, giọng điệu thản nhiên: "Lễ thượng vãng lai, tôi cũng muốn hỏi anh một vấn đề."

Hứa Tích Sương: "Anh thích loại hình nam nhân nào?"

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...