Bệnh Mỹ Thủ Phụ & Pháo Hôi Tra Thê

Chương 18



Chương 18: "Mới không phải vì ngươi."

Thanh âm bên trong nhỏ dần, Sở Vân Khanh đang định áp tai sát cửa để nghe kỹ hơn thì——

"Hoàng tẩu."

Một giọng nói vang lên, Sở Vân Khanh quay đầu lại, bước lùi xuống bậc thềm: "Muội muội tới rồi sao."

Tiêu Xu Yên tiến lên ôm lấy cánh tay Sở Vân Khanh, hỏi: "Hoàng huynh đang bàn chuyện với Chu công tử sao?"

Sở Vân Khanh liếc nhìn về phía trong phòng: "Ân." Rồi nàng trêu chọc: "Nếu Chu công tử không tới, chắc ta với hoàng huynh của muội nửa tháng cũng chẳng thấy mặt muội lấy một lần."

Tiêu Xu Yên đỏ mặt, nũng nịu: "Hoàng tẩu à~"

"Kẽo kẹt——"

Chu Xương Ngọc đẩy cửa bước ra, thấy Sở Vân Khanh đang ở đó, vẻ hoảng loạn thoáng hiện qua đáy mắt. Hắn cúi đầu hành lễ: "Tham kiến Tam hoàng phi, Công chúa điện hạ."

Tiêu Xu Yên thấy hắn liền buông tay Sở Vân Khanh ra, chạy tới: "Xương Ngọc ca ca, mấy ngày nữa muội định đi chùa Bảo Quang cầu phúc, huynh có thể——"

"Thần còn có việc bận." Chu Xương Ngọc ngắt lời nàng, ánh mắt né tránh: "Điện hạ vừa giao phó mấy việc quan trọng, thần xin cáo lui trước."

"Ơ——" Tiêu Xu Yên chưa kịp nói hết câu người đã đi mất, nàng tức giận dậm chân tại chỗ.

Sở Vân Khanh nhìn theo bóng lưng hắn, giấu đi nỗi nghi hoặc trong lòng, nhẹ giọng an ủi Tiêu Xu Yên: "Chắc là có việc gấp thật thôi, gần đây hoàng huynh muội cũng bận tối mắt tối mũi. Chúng ta vào thăm huynh ấy đi."

Tiêu Xu Yên bĩu môi, có chút không vui: "Được rồi ạ."

"Thôi nào, đợi ít hôm nữa hoàng huynh muội rảnh rỗi, ta sẽ bảo huynh ấy hẹn Chu công tử ra cho muội."

"Hì hì, biết ngay là tẩu tẩu tốt với muội nhất mà!"

Mấy ngày nay, trước cửa y quán phố Trường Nhạc lúc nào cũng có hàng dài người xếp hàng. Bá tánh quanh vùng bất kể có bệnh hay không đều muốn tới xem mạch một lần.

Lúc hoàng hôn, Tạ Thanh Kỳ và Lê Hoài Âm ở phủ không đợi được Vu chưởng quầy quay về, mà lại nhận được tin Tạ Hầu gia bị Thánh thượng triệu gấp vào cung.

"Ngoài thành đã có mấy nạn dân tử vong, ngay cả mấy người đưa cơm giờ cũng bắt đầu phát sốt, nôn mửa, triệu chứng y hệt những nạn dân kia!"

Tạ Thanh Kỳ đứng bật dậy, lòng nặng trĩu. Đúng là ôn dịch rồi...

Nàng nhìn Lê Hoài Âm: "Ta phải đích thân đi một chuyến."

"Ta đi cùng ngươi."

Tạ Thanh Kỳ dùng ngữ khí cứng rắn: "Không được." Thấy Lê Hoài Âm sững người, nàng thầm trách mình quá gay gắt, bèn tiến lại gần, dịu giọng nói: "Bệnh này rất hung hiểm, thân thể nàng lại yếu, ta không thể để nàng mạo hiểm như vậy được. Đợi ta trở về."

Khi Tạ Thanh Kỳ tới ngoài thành, từ xa đã thấy binh lính đang khiêng những thi thể đắp vải trắng đi qua.

Đang định tiến lại gần thì một đại hán râu quai nón, hông dắt đao quát lớn: "Chỗ này cấm lại gần, không muốn chết thì cút xa ra."

Tạ Thanh Kỳ mặc thanh y, cưỡi ngựa trắng, nghe vậy liền nhướn mày. Nàng xuống ngựa, ôn tồn giải thích: "Ta là đại phu của Hành Y Đường, vâng lệnh Hầu gia tới trị bệnh cho nạn dân, phiền huynh cho qua."

Gã râu quai nón bớt căng thẳng hơn, hóa ra là đại phu.

Nhưng nhìn vị này còn quá trẻ, y phục lại hoa lệ thế kia, chắc chắn là hạng công tử bột mạo danh.

Hắn xua tay: "Hầu gia không có ở đây, ngày mai quay lại đi."

Tạ Thanh Kỳ nhíu mày: "Tính mạng con người là trên hết, sao có thể đợi đến ngày mai? Ta chỉ vào bắt mạch cho họ một chút rồi ra ngay."

"Hầu gia đã dặn không ai được lại gần. Đừng có lôi thôi, ta đã bảo ngày mai là ngày mai. Còn không đi, ta sẽ tống ngươi vào ngục vì tội lừa đảo đấy!"

Tạ Thanh Kỳ vốn tính tình ôn hòa nhưng lúc này cũng thấy muốn ra tay đánh người. Đang lúc giằng co, nàng nghe thấy tiếng gọi: "Thế tử gia, sao ngài lại tới đây?"

Gã râu quai nón nhìn Chu Dũng đi tới, chưa kịp chào hỏi đã thấy vị Giáo úy nhà mình cung kính hành lễ với vị đại phu kia, còn gọi là Thế tử gia!

Hắn cũng không phải kẻ ngốc, lập tức ôm quyền tạ lỗi: "Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, không biết Thế tử gia giá lâm, thật là đáng chết."

Tạ Thanh Kỳ không rảnh đôi co với hắn, vội bảo Chu Dũng dẫn nàng đi xem tình hình.

"Việc này..." Chu Dũng lộ vẻ khó xử: "Thế tử gia, bệnh này rất kỳ quái, nếu ngài có mệnh hệ gì, thuộc hạ không gánh nổi tội đâu ạ."

Tạ Thanh Kỳ nói: "Chu giáo úy, ta biết ngươi vốn là người chính trực, không thích nịnh hót. Sao đến đây rồi lại coi mạng của ta quý hơn mạng của bá tánh vậy?"

Trong lúc Chu Dũng còn đang ngẩn người, Tạ Thanh Kỳ đã lướt qua người hắn: "Dẫn đường cho ta."

Mãi cho đến đêm khuya, Tạ Thanh Kỳ vẫn chưa trở về.

Tại thư án, Lê Hoài Âm vừa viết xong một bức thư, nàng nhẹ nhàng đặt chiếc bút lông tử hào xuống, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa.

"Tiểu thư, đêm đã khuya, người nên nghỉ ngơi thôi." Thanh Dung thấy tiểu thư nhà mình cả ngày cứ thất thần, không nhịn được khẽ nhắc nhở.

"Ân." Lê Hoài Âm cẩn thận niêm phong bức thư lại rồi giao cho nàng: "Ngày mai sai người gửi tới Hạc Châu."

Ở ngoài thành, Tạ Thanh Kỳ bận rộn đến mức chân không chạm đất. Nàng sai người đem thi thể ra bãi hoang hỏa táng rồi chôn sâu, mọi vật dụng của người bệnh đều phải thiêu hủy sạch sẽ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...