Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn

Chương 17



Đau.

Tê dại.

Ban đầu Đào Trĩ còn nghĩ mình là một khúc gỗ mục, không cảm nhận được tin tức tố Alpha.

Nhưng sau khi bị cưỡng chế thành kết, cơ thể cậu giống hạn hán gặp mưa rào, cơ thể lặng lẽ thay đổi. Đào Trĩ ngửi được mùi tin tức tố của Ivan thoang thoảng trong không khí, chúng ngột ngạt, hống hách, từ bên trong lẫn bên ngoài cơ thể cậu đều tràn ngập hơi thở của anh.

Đào Trĩ bị mùi vị này hấp dẫn, như thể được thuần hóa.

Trong trạng thái mơ hồ, cậu coi alpha trước mặt là khúc gỗ nổi trong đại dương mênh mông. Cậu lắc lư ôm chặt lấy nó, sự ngoan ngoãn nghênh hợp này khiến Ivan hưng phấn gấp mười lần.

Ivan hung hãn ôm chặt bạn đời của mình, cúi đầu hôn ngấu nghiến đôi môi của Đào Trĩ.

Đào Trĩ hoa mắt chóng mặt vì sự xung đột giữa lý trí và bản năng. Lúc này cậu mới hiểu tại sao Bối Duy lại cảnh cáo cậu không được tạo thành kết.

Việc thành kết giống như một cách để alpha giữ chặt bạn đời bên cạnh mình mãi mãi. Ngay cả là Beta cũng có thể thay đổi về tâm lý và cơ thể, sẽ ngày càng ỷ lại bạn đời của mình hơn, thậm chí sau này vì không được đánh dấu mà hoảng loạn và bất an.

**

Khi Đào Trĩ tỉnh lại, cậu ngửi thấy mùi thuốc khử trùng trong không khí.

Cậu còn chưa kịp thích ứng với sự vật xung quanh khi mở mắt đã thấy Ivan đứng dậy khỏi ghế. Thoạt nhìn như đã mấy ngày không ngủ, quầng mắt thâm xì, con ngươi xanh lam hiện lên những tia máu đỏ ngầu: “Xin lỗi…”

Giọng nói khàn khàn, thấy Đào Trĩ vẫn còn mệt mỏi, sự căng thẳng và tội lỗi trong mắt anh càng rõ ràng hơn: “Tôi nghĩ rằng có thể kiểm soát được bản thân mình, vậy mà chiếc còng tay kia đã gãy.”

“Em không sao.” Đào Trĩ nở một nụ cười yếu ớt trần an Ivan, nhưng trong lòng âm thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà anh.

Nhưng cũng không thể hoàn toàn trách Ivan được. Chỉ trách cậu xui xẻo, bị đám người nào đó đẩy cậu đi trêu chọc một Alpha đang trong kỳ dịch cảm.

Ivan nghe xong vẫn không thể thở phào nhẹ nhõm, anh cẩn thận nâng khuôn mặt Đào Trĩ lên như thể đó là một báu vật. Đặt xuống trán cậu một nụ hôn: “Đừng sợ tôi, được không? Lần sau tôi sẽ kiềm chế bản thân thật tốt. Sẽ không làm em hoảng sợ.”

Đào Trĩ có thể ngửi được mùi tin tức tố quen thuộc khi hai người ở gần nhau. Đầu óc cậu vẫn đang choáng váng, vô thức nhích người lại gần Ivan hơn. Sau khi tỉnh táo lại, cậu ngẩng đầu bắt gặp sự ngạc nhiên và mừng rỡ của Ivan.

Mặt cậu đỏ bừng, mình vừa làm cái gì thế này.

“Em đói, có gì ăn không…” Đào Trĩ miễn cưỡng đổi chủ đề. Thái độ của Ivan đã dịu đi không ít, xoay người đi ra ngoài mua đồ ăn cho Đào Trĩ.

Sau khi đuổi người đi, Đào Trĩ xuống giường đi đến cửa xác nhận Ivan đã đi rồi, cậu lấy hai tấm vé tàu bay trong túi quần đồng phục ra. Nó vẫn ở đây.

Ivan vừa đi được một lúc, Tuấn Hạo tìm đến cửa.

Vẻ mặt của Tuấn Hạo có chút vi diệu, hắn ôm một túi trái cây đặt ở đầu giường, cuối cùng nói: “Toàn bộ căn cứ đều biết mày với Ivan là quan hệ bạn đời, người khác nói điện hạ bế mày đến khu cách ly bệnh viện, tao còn không tin.”

“Đào Trĩ, không ngờ tao là người biết chuyện này cuối cùng, mày vẫn coi tao là bạn bè à?”

Tuấn Hạo có chút tức giận, một bên gọt táo cho Đào Trĩ một bên oán giận nói.

Đào Trĩ nghe xong áy náy vuốt chóp mũi: “Chuyện này nói ra dài lắm, tạm thời không thể giải thích rõ ràng.”

Cậu cầm quả táo Tuấn Hạo đưa cho, trầm tư nhìn Tuấn Hạo.

Tuấn Hạo cũng là Alpha, tuy cậu không ngửi được cái gì, nhưng lại có thể ngửi được mùi tin tức tố của Ivan. Chẳng lẽ thật sự là do ảnh hưởng thành kết ư?

“Tuấn Hạo, lại gần đây.” Đào Trĩ ngồi thẳng dậy, vẫy tay với Tuấn Hạo.

Mặc dù Tuấn Hạo nghi hoặc nhưng vẫn tiến lại gần cậu thêm một chút nữa, kết quả là Đào Trĩ lưu manh đưa mũi ngửi tuyến thể sau gáy của mình, Tuấn Hạo giật mình che tuyến thể lại, đỏ mặt lùi về phía sau mấy bước.

“Không ngửi thấy gì cả…” Đào Trĩ nhỏ giọng nói.

“Hai người đang làm gì?”

Giọng nói lạnh như băng của Ivan từ ngoài cửa truyền đến, trên khuôn mặt tuấn tú của anh hiện lên sự tức giận. Anh nhìn chằm chằm Tuấn Hạo như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Rõ ràng bản thân chả làm gì nhưng vẫn có cảm giác như vừa bị bắt gian, Đào Trĩ sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh. Càng sợ mùi thuốc súng của Ivan sẽ nồng hơn, cậu giả vờ đáng thương xòe tay về phía anh: “Em đói.”

Ivan nhìn Tuấn Hạo, sau đó cau mày đặt đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ trước mặt Đào Trĩ.

Thấy tình hình không ổn, Tuấn Hạo nói vài lời với Đào Trĩ rồi kiếm cớ chuồn đi.

“Tại sao ngửi tuyến thể của Tuấn Hạo?” Ivan lạnh lùng hỏi, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng khi tách đũa dùng một lần cho Đào Trĩ, hai chiếc đũa đều bị gãy.

Đào Trĩ không còn cách nào khác, chỉ có thể im lặng cầm thìa, rưng rưng nước mắt, vắt óc nghĩ cách trả lời câu hỏi hóc búa này, làm sao có thể nói cho Ivan biết cậu tò mò ngửi tuyến thể của Tuấn Hạo bởi vì cậu đột nhiên có thể ngửi thấy mùi tin tức tố? Nói vậy thì không bằng cậu nói mình là Omega giả mạo còn hơn.

Hơi thở xung quanh Ivan có thể đóng băng mọi thứ, anh hỏi: “Trước đây em với Tuấn Hạo yêu nhau?”

“Không thể nào!” Đào Trĩ lập tức phủ nhận, nhìn Ivan bằng ánh mắt cực kỳ chân thành. “Từ khi chúng ta thành kết, hình như em chỉ có thể ngửi được mùi tin tức tố của ngài, cho nên muốn xác nhận trên người Tuấn Hạo một chút thôi.”

Cậu nói không sai, chỉ là thay đổi sự thật một chút xíu xíu thôi.

Nghe được lý do này, vẻ mặt lạnh lùng của Ivan dịu đi, đỏ mặt: “Thật?”

Anh rất vui khi Đào Trĩ chỉ có thể ngửi được duy nhất mùi tin tức tố của mình, giống như sự ràng buộc thân mật cực kỳ riêng tư.

“Thật.”

Tâm trạng của Ivan từ âm u sang vui vẻ.

Đáng nhẽ Đào Trĩ phải cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, nhưng bây giờ cậu chỉ cảm thấy buồn phiền trong lòng không thể giải thích được, đột nhiên không có khẩu vị ăn uống.

Cậu đã nói dối Ivan quá nhiều, giống như một quả cầu tuyết, càng lúc càng to, đôi khi chính cậu cũng không phân biệt được mình đang nói dối hay nói thật. 

Sau khi trận đấu chung kết kết thúc, hai người bọn họ sẽ là hai đường thẳng song song tách biệt hoàn toàn, mỗi người đều trở về quỹ đạo riêng của mình.  

Sau đó, phụ thân của Ivan sẽ nói với anh rằng hoàng phi của anh là một Beta giả làm Omega để lừa hôn. “Chết” là một kết thúc có hậu dành cho kẻ xấu, Ivan sẽ dần lãng quên chuyện này. Anh vẫn là người thừa kế kiêu ngạo của gia tộc Lier.

Không biết có phải do lần trước cậu ngửi tuyến thể của Tuấn Hạo khiến Ivan bị k*ch th*ch hay không, anh trở nên dính người hơn. Nhất là khi bắt đầu huấn luyện cùng nhau, ngoại trừ ban đêm phải tách nhau ở ký túc xá, gần như mọi lúc mọi nơi anh đều ở cùng một chỗ với cậu. Tần suất đánh dấu của anh cao đến mức Đào Trĩ đau khổ không thể oán thán.

Khi giải đấu càng đến gần, Bối Duy càng giám sát cậu chặt chẽ hơn. Thường xuyên ở sau lưng Ivan đi tìm cậu hỏi thăm tình hình giữa hai người, không ngừng nhắc nhở cậu diễn tốt phần của mình.

Bà nội đã bị họ khống chế, triệu chứng mất ngủ của Đào Trĩ ngày càng nghiêm trọng.

Vào ngày thi đấu, không có gì ngạc nhiên khi họ đã giành chiến thắng.

Tại lễ trao giải, hoàng đế của đế quốc – phụ thân của Ivan làm người chủ trì lên sân khấu trao giải cho quán quân.

Ánh mắt sắc bén và uy nghiêm của ông quét qua Đào Trĩ, bắt tay một cách tượng trưng, thấp giọng uy h**p: “Bà nội ngươi có thể nhìn thấy ngươi, cười tươi một chút.”

Vẻ mặt Đào Trĩ lập tức cứng đờ, biết phụ thân Ivan đang ám chỉ điều gì.

Dưới ánh đèn sân khấu, trước mặt phụ thân của mình, Ivan đem chiếc nhẫn gia truyền trên tay đeo lên tay Đào Trĩ. Cậu theo bản năng muốn tháo nó ra nhưng bị Ivan cản lại.

Chiếc nhẫn dường như được làm theo kích cỡ ngón tay của Đào Trĩ. Sau khi đeo vào nó không thể rút ra được.

“Đây là vinh quang của chúng ta, không cần tháo ra.” Ivan nhẹ giọng nói. Anh thấy trạng thái của Đào Trĩ hơi mất tập trung, hỏi: “Không thoải mái à?”

“Không có… nhiều người quá, em không quen.”

Đào Trĩ cắn rứt lương tâm nói.

Với tư cách là thái tử của đế quốc, Ivan phải tiếp nhận phỏng vấn của các đơn vị truyền thông tinh cầu khác. Đột nhiên anh tóm lấy tay Đào Trĩ đang định đi vào hậu trường, nói: “Chúng ta đi cùng nhau.”

Đào Trĩ bị hành động đột ngột của anh làm giật mình, mồ hôi lạnh đổ ra như tắm. Cách đó không xa, phụ thân của Ivan đang nhìn chằm chằm vào cậu: “Ngài đi đi, em muốn vào hậu trường nghỉ ngơi một chút.”

Ivan hơi do dự, cuối cùng vẫn miễn cưỡng đồng ý thả Đào Trĩ ra, chỉ là không biết tại sao, anh luôn cảm thấy Đào Trĩ có gì đó không đúng: “Em không sao chứ?”

Đào Trĩ lắc đầu.

Ivan nhìn cậu thật sâu, nói: “Vậy em vào phòng nghỉ ở hậu trường chờ tôi.” Nói xong, anh bị đám vệ binh và phóng viên vây quanh rời đi.

Đi được nửa đường, anh lại quay đầu nhìn lại, thấy Đào Trĩ đã hoàn toàn biến mất sau cánh cửa.

“Điện hạ, chúng ta đi thôi.” Vệ binh ở bên cạnh nhắc nhở.

“Ừ.”

Trong lúc phỏng vấn, Ivan luôn cảm thấy bồn chồn bất an. Phóng viên đang đặt câu hỏi một nửa, bỗng nhiên có một tiếng nổ lớn vang lên ở sân sau. Những ngọn lửa lớn nhau thi nhau l**m mái nhà, tất cả mọi người đều di tản đi, còi báo động vang lên inh ỏi.

“Phòng nghỉ đang cháy!”

Hướng đó là phòng nghỉ của Đào Trĩ, Ivan đứng bật dậy ngay tức khắc. Bất chấp hình tượng trước camera, anh lao ra ngoài nhưng bị vệ binh ngăn lại: “Điện hạ, mọi người đã qua bên đó cứu viện, nơi đó rất nguy hiểm.”

Tâm trạng của Ivan dao động rất lớn, áp lực tinh thần của alpha cấp S không chút dè dặt phóng ra, lạnh lùng nói: “Đừng cản ta.” Nói xong, anh đẩy người đó sang một bên.

Anh chạy đến hậu trường, nơi ngọn lửa đã được khống chế, chỉ để lại một đống đổ nát cháy đen. Ivan nhìn xung quanh không thấy Đào Trĩ.

Tim đập thình thịch, anh đi thẳng đến phòng nghỉ của Đào Trĩ – nơi này đã bị thiêu rụi từ lâu, rõ ràng là nguồn gốc của vụ cháy.

Các thành viên của đội tìm kiếm cứu nạn vây quanh thi thể bị cháy rụi đến mức không thể nhận dạng.

Ivan đẩy đám đông sang một bên, hai tay run rẩy. Không để ý đến tro tàn bẩn thỉu trên mặt đất, anh quỳ xuống bên cạnh thi thể, giống như đang xác nhận lại điều gì mà mà không ngừng tìm kiếm.

“Điện hạ, chúng thần đã cố gắng hết sức. Hoàng phi…”

Đội tìm kiếm run rẩy, chữ “chết” còn chưa được nói ra đã bị Ivan quát mắng: “Câm miệng!”

Vẻ mặt Ivan không còn hoảng loạn nữa, lúc này chỉ còn lại cơn thịnh nộ của cơn bão đang đến gần. Anh nắm lấy bàn tay phải của cái xác bị cháy biến dạng, không có chiếc nhẫn mà anh vừa đeo cho Đào Trĩ.

“Hoàng phi của ta chưa chết.” Ivan đứng lên kết luận, anh hướng ánh mắt nguy hiểm nhìn về phía đội tìm kiếm đã đưa thi thể lừa mình. “Các ngươi cho dù phải đào sâu ba thước đất cũng phải đem hoàng phi về cho ta, nếu em ấy có chuyện gì, các ngươi đừng nghĩ sẽ được thoải mái.”

Lúc này, phụ thân Ivan đứng quan sát ở một bên rất lâu, ông tiến lên phía trước. Không ngờ Ivan lại phát hiện đó là thi thể giả, đành phải thay đổi kế hoạch, trầm giọng nói: “Không cần tìm, Đào Trĩ sợ tội bỏ trốn rồi.”

Ivan cau mày, “Cái gì?”

“Tên tội phạm đó đã lừa gạt hoàng thất, vì muốn trốn nghĩa vụ quân sự mà giả làm Omega để lừa hôn với con, Ivan.” Nói xong, phụ thân Ivan đưa cho anh tờ kết quả giới tính: “Tình yêu của hắn chỉ là sự thỏa hiệp với những h*m m**n ích kỷ. Hắn không hề yêu con. Hắn biết ta đã phát hiện chuyện này nên đã sớm chuẩn bị vé tàu bay để bỏ trốn.”

Vé tàu bay.

Ivan cầm lấy tờ kết quả, nhớ lại hai tấm vé tàu bay rơi ra khỏi túi áo Đào Trĩ trong kỳ dịch cảm. Anh lập tức lấy điện thoại di động ra bấm số của bệnh viện.

Bên kia nói cho anh biết, bà Lý ở phòng bệnh đó đã làm thủ tục xuất viện.

Anh bấm số điện thoại di động của Đào Trĩ một lần nữa, chỉ để nghe thông báo đối phương đã tắt máy.

Ivan nắm chặt tờ giấy trong tay, đôi mắt anh dán chặt vào dòng chữ đen trên đó. Càng nhìn càng thấy vô lý, càng nhìn tâm càng lạnh, khàn khàn nói: “Con không tin, con muốn tìm em ấy hỏi rõ ràng.”

“Chuyến bay đã khởi hành từ lâu rồi. Đào Trĩ đã ra khỏi phạm vi quản lý của đế quốc, con không có cách nào tìm hắn.”

Môi mỏng Ivan mím chặt lại, sắc mặt rét lạnh cực cùng, anh thẳng thắn một câu: “Là ông đã thả em ấy đi?”

Phụ thân Ivan không có chút hoảng sợ nào sau khi bị vạch trần, ông nói: “Ta vẫn luôn không thích hắn, con biết mà, hắn chủ động muốn đi, tất nhiên ta sẽ nhắm mắt làm ngơ.”

“Hắn không hề yêu con.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...