Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn

Chương 24



Kèm theo đó là luồng tin tức tố không thể kiểm soát của Ivan, Đào Trĩ bị luồng tin tức tố đó làm cho run rẩy, cậu khó khăn dùng dây xích ở còng tay để ngăn cản sự công của anh: “Ivan, từ từ..”

Sự phản kháng vô thức của cậu khiến động tác của Alpha dừng lại.

Đào Trĩ nghĩ mọi chuyện đã xong, lồng ngực phập phồng dữ dội, khi cậu ngước mắt lên thì thấy Ivan đang nhìn mình chằm chằm bằng đôi mắt nóng bỏng, gương mặt cũng vì rượu mà đỏ lên, nhưng sắc mặt tái nhợt, hai con người âm u ảm đạm, anh run rẩy nói: “….Tại sao không cho tôi đánh dấu em.”

Sau đó đôi tay rắn chắc của anh nắm lấy sợi xích đang chặn mình, gân xanh nổi lên ở mu bàn tay.

Đào Trĩ khiếp sợ bộ dạng này của anh.

Hình ảnh Ivan say rượu ngoan ngoãn trong khoảnh khắc lập tức sụp đổ. Rượu đã khuếch đại mọi cảm xúc của anh. Anh là một Alpha cấp S, sinh ra với khả năng kiểm soát và xâm lược ý thức mạnh mẽ. Sau khi nhận được tín hiệu từ chối của bạn đời, anh trở nên lo lắng và bất an, thô bạo bứt đứt sợi xích của còng tay ra.

Đào Trĩ bị anh phóng tin tức tố áp chế, cậu không kìm được mà rơi nước mắt, thì ra trước đây Ivan từ chối cậu là do kìm nén lý trí, còn đêm nay là dáng vẻ thật sự đã bị anh đè nén bấy lâu nay.

Trước khi cậu ý thức được hai tay của mình đã được tự do, Ivan đã lật người cậu lại. Áp cơ thể ấm áp của mình vào cậu. Đào Trĩ biết Ivan đã mất kiểm sỏa.

Cậu nghẹn ngào, cầu xin sự thương xót nhưng vô ích

Ivan giống như bị điếc, mọi lời an ủi và giải thích của cậu đều bị anh ngó lơ.

**

Hôm sau, Ivan tỉnh dậy sau một đêm say khướt, đầu đau như búa bổ. Anh mở mở mắt ra, thích ứng với ánh sáng một hồi mới nhận ra mình đang ở tẩm cung.

Trong đầu anh chỉ còn lại những mảnh ký ức vụn vặt, sau bữa tối, anh ném Đào Trĩ lên giường rồi c**ng b*c đánh dấu cậu.

Nhưng hiện tại rõ ràng chỉ có một mình anh trên giường, Đào Trĩ đã biến mất, chỉ để lại quần áo bừa bộn và một chiếc vòng tay gãy nát.

Vẻ mặt của Ivan đột nhiên trở nên nghiêm nghị, những ngón tay thon dài nắm chặt, khớp xương trắng bệch, anh xuống giường, bước chân nặng nề đẩy tất cả mọi cánh cửa trong phòng, đem toàn bộ không gian hỗn độn. 

Không thấy Đào Trĩ.

Đào Trĩ lại chạy rồi.

Suy đoán này khiến toàn thân anh cứng đờ, tay không tự chủ được run lên, triệu chứng bệnh trạng của Ivan lại bắt đầu tái phát, mặt anh tái nhợt dựa vào khung cửa, rất lâu mới hồi phục.

Lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, Đào Trĩ mặc áo choàng tắm, toàn thân phủ đầy dấu vết của đêm qua, thấy Ivan đang ôm khung cửa, cúi đầu nhìn không rõ vui buồn. Trong phòng như bị trộm ghé qua, hỗn loạn mọi thứ. Đào Trĩ ngây người, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Điện hạ?”

Ivan ngẩng đầu lên ngay khi nghe thấy giọng nói đó, Đào Trĩ vẫn ở đây, khuôn mặt trắng bệch lập tức có huyết sắc, anh bước đến giận dữ nắm lấy cổ tay Đào Trĩ, như sợ cậu lại như trước đây mà chạy trốn, lực tay rất mạnh, cổ tay cậu đỏ lên, Ivan trầm giọng hỏi: “Em đi đâu?”

“Em đi tắm.” Đào Trĩ bối rối trước câu hỏi này, mặc dù cổ tay đang rất đau đớn nhưng cậu vẫn cố gắng an ủi Ivan. “Em không đi đâu cả.”

Ivan như muốn xác nhận điều gì đó, thô bạo đè cậu lên tường, cúi đầu ngửi mùi hương trên người Đào Trĩ, là mùi sữa tắm trong tẩm cung, cơ thể căng cứng của anh hơi thả lỏng một chút.

Đào Trĩ đỏ bừng mặt vì hành động của anh, nắm góc áo của anh, sự khác thường của anh khiến cậu sợ: “Điện hạ, ngài sao thế?”

Ivan cứng đờ cơ thể, lúc này mới ý thức được mình đang mất kiểm soát.

Có tiếng gõ cửa vang lên.

“Điện hạ.” Là giọng nói của phụ tá.

Ivan vùi mặt vào hõm cổ Đào Trĩ, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh lại, sau đó buộc lại dây áo choàng tắm cho Đào Trĩ, khôi phục lại dáng vẻ lãnh đạm thường ngày, rõ ràng một giây trước anh còn mất khống chế đến mức hai mắt đỏ hoe, giờ lại bình ổn đến kỳ lạ: “Vào đi.”

Sự thay đổi mượt mà này khiến Đào Trĩ ngây người.

Phụ tá đẩy cửa ra, thấy trang phục hai người xộc xệch, mất tự nhiên quay mặt đi, cung kính nói: “Thẩm phán Erk…”

Ivan nghe thấy cái tên này liền xụ mặt xuống. Trong đầu hiện lên cảnh hỗn loạn đêm qua, anh hơi dè chừng nhìn Đào Trĩ bên cạnh, khi phụ tá chuẩn bị nói tiếp nửa câu còn lại, anh nhẹ nhàng ngắt lời: “Ra ngoài nói.”

Hai người bỏ lại Đào Trĩ trong phòng rồi đi ra ngoài.

Đào Trĩ xoa cổ tay đỏ bừng bị anh nắm, trong đầu không ngừng nhớ đến dáng vẻ nôn nóng của Ivan khi nãy, nói không sợ là nói dối.

Không có việc gì làm nên cậu đành dọn dẹp lại đóng bừa bộn trong phòng, sau đó cậu lôi ra từ trong rủ ra một lọ thuốc chống rối loạn lô âu. Ngày sản xuất là một năm trước. Ngoài ra còn có rất nhiều thuốc ức chế tin tức tố, thuốc an thần, thuốc rối loạn tin tức tố, và vô số lọ thuốc khác.

Đào Trĩ siết chặt lọ thuốc có tên trị liệu chướng ngại tâm lý trên tay, ngơ ngác nửa ngày.

Mấy năm nay Ivan đã dùng những loại thuốc này, mà cậu hoàn toàn không biết gì hết.

Đào Trĩ đứng dậy, đẩy cửa ra muốn gọi Ivan, lại vị vệ binh canh giữ ở cửa chặn lại, bên ngoài cũng không có hình bóng của Ivan và phụ tá.

“Điện hạ đâu?” Đào Trĩ hỏi

Mấy vệ binh nhìn nhau với vẻ khó xử, im lặng.

Dù có hỏi gì thì bọn họ đều im lặng, Đào Trĩ đành từ bỏ, cậu bị Ivan giam giữ trong tâm cung không thể ra ngoài được, chỉ có thể đợi ở trong phòng.

Nhưng đợi đến nửa đêm, Ivan vẫn chưa về.

Không đợi được Ivan, lại chờ được phụ thân của anh.

Ba năm không gặp, phụ thân của Ivan vẫn cao lớn như vậy, chỉ là khuôn mặt lộ rõ vẻ già nua rất nhiều, khi đối mặt với Đào Trĩ ông không còn sắc bén như xưa.

“Không ngờ Ivan đã tìm cậu suốt ba năm.” Phụ thân của Ivan nhìn cậu, ánh mắt chú ý đến những vết cắn chi chít trải rộng trên cổ cậu, ngay cả cổ tay cũng có, ông nói tiếp: “Bị nó tìm thấy, mấy ngày này của cậu cũng không dễ dàng…”

Đào Trĩ nhíu mày, cậu vẫn nhớ những chuyện phụ thân Ivan đã lừa mình trước đây, không ngờ ông còn có thời gian nhàn nhãn đến tâm sự cùng cậu, nói thẳng: “Ngài lại muốn tôi rời khỏi Ivan một lần nữa?”

Phụ thân Ivan im lặng lắc đầu, khuôn mặt già nua lộ vẻ mệt mỏi: “Lần này ta đến đây là muốn cậu ở lại bên cạnh nó.”

Đào Trĩ kinh ngạc nhìn ông, không ngờ lại nhận được câu trả lời này.

“Chắc chắn Ivan không nói cho cậu biết tiệc tối qua đã xảy ra chuyện gì.”

Phụ thân Ivan nói, thấy vẻ mờ mịt của Đào Trĩ liền biết mình đoán đúng.

“Nó suýt chút nữa đã b*p ch*t thẩm phán, người đã vũ nhục cậu bằng những lời lẽ thô lỗ, Đào Trĩ. Alpha cấp S có năng lực càng cao sẽ càng có tính nguy hiểm. Họ phải được hiệp hội giám sát chặt chẽ. Ivan là Alpha cấp S+, tất nhiên sẽ là mối đe dọa với sự an toàn của người dân trong đế quốc, cậu biết tội này sẽ chịu hình phạt gì không? Cho dù Ivan có là hoàng đế của đế quốc cũng không có ngoại lệ.”

Đào Trĩ không thể tin được, cậu ngây ngốc nửa ngày mới nói: “Không đâu, không thể nào. Ngài ấy…”

Cậu đã từng thấy Ivan tức giận. Nhưng cũng sẽ không có nghiêm trọng đến mức suýt giết người. Khoan đã, sáng nay cậu cũng bị sự nóng nảy khác thường của Ivan dọa sợ, còn có những lọ thuốc trong ngăn tủ… Đào Trĩ im lặng không nói lên lời.

“Ivan không thể kiểm soát được sức mạnh của mình ngay từ năm đầu tiên cậu đi. Cho dù có điều trị cùng với bao nhiêu bác sĩ tâm lý cũng không có tác dụng gì.”

Phụ thân Ivan chưa từng hối hận về những gì mình đã quyết định. Chỉ riêng chuyện bày mưu để thả Đào Trĩ đi là sai lầm khiến ông hối hận suốt quãng đời còn lại của mình.

“Bây giờ Ivan đã bị cưỡng chế giam cầm. Nội các thảo luận và tạm thời đình chỉ những hoạt động chính trị cần sự có mặt của Ivan. Nếu ba ngày sau tính nguy hiểm của nó ở mức độ an toàn thì mới được hiệp hội bảo vệ thả ra.”

Đào Trĩ im lặng, khó trách vệ binh không chịu nói cho cậu bất kỳ tin tức gì.

Phụ thân Ivan là người trời sinh đã kiêu ngạo, lần này lại hoàn toàn cúi đầu, lần đầu tiên trong đời nói hai chữ “làm ơn”, mặt mày u ám khó tả.

“Đào Trĩ, ta cầu xin cậu, cho dù Ivan có cố chấp như thế nào thì cũng đừng từ chối nó. Hãy đưa nó đi điều trị và ngoan ngoãn uống thuốc. Đợi mọi chuyện ổn thỏa. Ta có thể đáp ứng bất cứ yêu cầu gì của cậu.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...