Sau khi Đào Trĩ thức dậy, cậu cảm thấy Ivan có gì đó là lạ, nhưng không biết lạ ở chỗ nào. Nếu là thường ngày Ivan sẽ không có thời gian ngồi trên bàn ăn đợi cậu như bây giờ.
Đợi đến khi Đào Trĩ đặt mông xuống ghế Ivan mới nhã nhặn cầm thìa lên ăn một thìa súp nấm. Thấy Đào Trĩ vẫn ngu ngơ không ăn thì cau mày: “Sao không ăn?”
Đào Trĩ nhìn thịt trên đĩa của mình chất thành một ngọn núi nhỏ, sau đó lại nhìn bát súp nấm của Ivan. Đám đầu bếp trong cung dám phân biệt đối xử với thái tử điện hạ á?
“Điện hạ… Nhiều quá, em ăn không hết.”
Nếu là trước đây có thịt ăn cậu có thể vui vẻ mấy ngày liền, nhưng không hiểu sao bây giờ cậu ngửi thấy mùi thịt đã thấy buồn nôn.
“Ăn nhiều một chút.” Quá gầy. Ivan muốn nói sáng nay anh đã phân phó cho đầu bếp chuẩn bị đồ ăn cho Đào Trĩ, nhưng thấy mặt cậu có vẻ không vui.
Dưới ánh mắt chằm chằm đầy áp lực của Ivan, Đào Trĩ nhét một miếng thịt vào miệng. Tự hỏi liệu Ivan có sở thích nhồi đồ ăn cho người khác không? Thấy cậu ngoan ngoãn ăn, Ivan mới hài lòng rời mắt.
Đào Trĩ kìm nén cơn buồn nôn nuốt miếng thịt xuống bụng. Khó khăn lắm mới xuống được yết hầu, làm nước mắt trào ra.
“Ăn xong chúng ta cùng nhau trở lại học viện quân sự. Còn chưa đầy một tháng nữa sẽ diễn ra giải đấu.” Ivan nói, đẩy một đĩa thức ăn khác đến trước mặt Đào Trĩ. Bạn đời của anh thật đáng thương, chỉ là một miếng thịt đã cảm động rơi nước mắt. Haiz
Nhớ trước đây mình còn hiểu lầm Đào Trĩ là một kẻ hám tiền không từ thủ đoạn, anh càng áy náy hơn. Đứa nhỏ tội nghiệp trước mắt anh rõ ràng là một người ăn không đủ no, làm mọi công việc nặng nhọc để kiếm tiền phẫu thuật cho bà nội.
“Vâng…” Đào Trĩ nước mắt lưng tròng nuốt miếng thịt thứ hai.
Người hầu thấy Ivan đã ăn xong liền bưng ra bát thuốc bổ mà Đào Trĩ đã phân phó nấu trước đó đưa vào tay Ivan.
Khi Ivan chuẩn bị bưng bát thuốc lên uống, Đào Trĩ nhớ đến sự kiện chảy máu mũi hôm qua, lập tức đứng bật dậy sợ hãi giật bát thuốc từ tay anh: “Điện hạ, đừng uống.”
Cũng đừng khiến chịu tội cậu bồi bổ cơ thể cho thái tử sai cách….
“Sao vậy?” Hai tay Ivan trống rỗng, anh nhớ trước đây Đào Trĩ đã cầu xin anh uống, sao bây giờ lại không cho anh uống?
“Thứ này… Không thể uống mỗi ngày được.” Đào Trĩ ấp úng nói.
Ivan nghe vậy thầm nghĩ cũng đúng, từ khi uống thuốc này xong anh luôn cảm thấy cơ thể khô nóng, trong người luôn có một năng lượng cuồng nộ không có chỗ phát tiết, thì ra là do uống quá nhiều.
Đào Trĩ thấy anh không hỏi nữa mới thở hắt ra một hơi, phiền lòng nhìn núi đồ ăn trước mặt, tuyệt vọng quá. Ngay cả khi chăn heo cũng sẽ không cho ăn nhiều như thế này.
Ivan ngồi đó vững như Thái Sơn, như thể sẽ không rời đi cho đến khi thấy Đào Trĩ ăn xong.
Đang lúc không biết làm sao thì lão hoàng đế đến. Cậu quay người lại, thấy một omega mặc đồng phục quân đội đi bên cạnh lão hoàng đế. Giống như Ivan, Omega có mái tóc vàng óng ả như tơ lụa, chắc cũng là một quý tộc.
Đầu óc cậu linh hoạt, mơ hồ đoán được lão hoàng đế đang âm mưu cái gì. Cậu còn đang lo lắng Ivan cứ nhìn chằm chằm vào mình khi ăn, vừa hay có người giúp phân tán sự chú ý.
Omega hành lễ với Ivan và Đào Trĩ, ánh mắt chỉ dám lén lút liếc nhìn Ivan, sau đó nhanh chóng cúi đầu, Khuôn mặt trắng nõn xấu hổ mang chút rụt rè.
Ivan nhìn phụ thân của mình, không hiểu tại sao ông lại mang một Omega đến đây.
“Bối Duy từng tham gia trận chung kết liên bang khi còn ở học viện quân sự, cũng từng là hoa tiêu của alpha cấp S. Cậu ấy có kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Có thể chỉ dẫn cho nhóm….con”
Lão hoàng đế miễn cưỡng đưa Đào Trĩ vào nhóm hoa tiêu, sau đó ông ta mang đến một Omega cấp S phù hợp với tin tức tố của Ivan. Vì Đào Trĩ dựa vào vị trí hoa tiêu nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng* cho nên ông ta cũng tìm một người tương tự để thay thế vị trí của cậu.
* Tục ngữ có câu “nhà ở ven hồ hưởng trước ánh trăng”, nếu có quan hệ thân thiết với cấp trên thì ngày thăng quan tiến chức của bạn chắc chắn không còn xa. Không thể phủ nhận rằng năng lực là quan trọng, nhưng các mối quan hệ cũng quan trọng không kém.
Bối Duy hướng đôi mắt ẩm ướt nhìn Đào Trĩ, cúi người xuống, nhẹ nhàng nói: “Thần không có ý định thay thế vị trí của hoàng phi. Thần chỉ muốn góp phần vào chiến thắng của Đế quốc Snow. Hoàng phi sẽ không tức giận chứ.”
Đào Trĩ lập tức hiểu. Dáng vẻ của Bối Duy chẳng phải giống hệt đóa hoa trắng yếu đuối trong lời nói của An Khả sao? Trong lòng lập tức bực bội, nếu cậu có thể học Bối Duy bảy phần như bây giờ, chắc chắn dêm qua Ivan sẽ không chạy!
Lão hoàng đế từ lâu đã không ưa cậu, cuộc hôn nhân của cậu sau này sẽ rất khó khăn. Nhưng Đào Trĩ làm thế nào cũng không có được thứ mình muốn.
Cậu nhớ trước đó An Khả đã từng nói rằng một Alpha rất khó từ chối một Omega yêu anh ta sâu sắc. Vì vậy cậu cũng học theo Bối Duy nhìn Ivan, quan sát khuôn mặt anh và rụt dè nói: “Chỉ cần điện hạ cần, không cần để ý đến cảm nhận của em, dù sao… em yêu điện hạ từ rất lâu rồi, chỉ cần điện hạ vui vẻ là em cũng vui.”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người có mặt đều im lặng.
Bối Duy cảm giác mình đang đối mặt với một đối thủ nặng ký.
Lão hoàng đế nhíu mày.
Ivan là người duy nhất chìm trong suy nghĩ, tai đỏ bừng nhưng khuôn mặt không chút biểu cảm.
Đào Trĩ yêu anh từ khi nào? Tại sao cậu chưa bao giờ nói điều đó trước đây? Không phải lừa anh chứ?
Nhưng…nghe có vẻ không giống một lời nói dối.
Khi làm hoa tiêu, cậu rất cẩn thận, luôn hào phóng khen ngợi năng lực của anh.
Đêm ph*t t*nh đó, cậu còn mơ màng nói muốn kết hôn với anh.
Luôn tìm đủ mọi lý do để ở bám dính lấy anh.
Ivan càng nghĩ càng cảm thấy việc Đào Trĩ yêu mình luôn để lại những dấu vết có thể lần theo, đúng là đã yêu thầm anh từ rất lâu rồi…. Cho nên, đêm đó Đào Trĩ mới dũng cảm đi đến ký túc xá của anh một mình trong trạng thái ph*t t*nh, sau đó ôm chặt lấy anh, quyến rũ anh.
Thật là… lớn mật.
Nhưng tại sao, cảm giác khi biết Đào Trĩ quyến rũ mình vì yêu lại dễ chịu hơn nhiều so với suy đoán Đào Trĩ quyến rũ mình vì tiền trước đó.
Mặc dù Ivan muốn giả vờ không quan tâm nhưng anh vẫn bị lời tỏ tình của Đào Trĩ làm cho bối rối, lén lút nhìn Đào Trĩ lại phát hiện Đào Trĩ cũng đang nhìn trộm mình, anh nhanh chóng dời ánh mắt đi nơi khác.
Đào Trĩ cũng bị ánh mắt này làm giật mình, chẳng lẽ Ivan nhìn ra cậu đang nói dối sao?
Đúng là, chỉ có thằng dần mới tin những lời nói sáo rỗng này.
Bối Duy thấy bầu không khí trở nên căng thẳng, nhận ra Đào Trĩ không dễ đối phó như mình tưởng. Quay đầu nhìn Ivan đang trầm tư, thận trọng nói: “Điện hạ…có phải thần làm hoàng phi buồn không?”
Đôi mắt long lanh trực khóc, người thấy người yêu. Chẹp
Nghe vậy, Ivan lập tức hiểu được Đào Trĩ đang ăn dấm vì sự xuất hiện của Bối Duy. Anh nhìn Đào Trĩ, lại chạm phải ánh mắt của đối phương đang chột dạ quay đi hướng khác.
Ivan thầm nghĩ Bối Duy có mắt chẳng nhẽ không nhìn ra sao mà phải hỏi anh, lạnh lùng nói: “Ngươi đã biết, còn hỏi ta?”
Khuôn mặt Bối Duy lập tức cứng đờ, vừa gặp mặt đã đụng phải hai cọng rơm cứng như sắt, bảo hắn làm sao để hoàn thành nhiệm vụ Hoàng đế giao cho bây giờ.
Thấy thái độ lạnh nhạt của Ivan, lão hoàng đế biết kế hoạch đã thất bại, nói: “Bối Duy là tiền bối của con, đồng thời là một trong những người đứng đầu trong bộ chỉ huy, sau này hai đứa có thể từ từ hòa hợp, đừng xảy ra mâu thuẫn.”
Ivan không vui khi bị hoàng đế ép mua ép bán, đêm qua anh đã nói rõ ràng rồi, nhưng phụ thân anh luôn dùng mọi cơ hội để nhét cho anh một omega khác.
Anh dứt khoát phóng ra một lượng lớn sức mạnh của mình, lão hoàng đế và Bối Duy lập tức thay đổi sắc mặt. Bối Duy là người có phản ứng lớn nhất, mặt mày tái nhợt không chút máu, ngã khụy xuống đất ôm ngực th* d*c.
“Khi trên chiến trường, lượng sức mạnh tinh thần càng ngày càng nhiều, bây giờ mới chỉ có một chút hắn đã không thể đứng vững, làm sao chỉ huy cho con?”
Ivan rũ mắt nhìn Bối Duy đang quỳ dưới đất. Anh không muốn tranh cãi với phụ thân nữa, đứng dậy nhìn Đào Trĩ, nói: “Ăn xong chúng ta sẽ xuất phát”.
Nói xong thì đi ra ngoài.
Bối Duy chật vật mãi không đứng dậy được, lão hoàng đế lắc đầu ra lệnh cho người hầu đỡ Bối Duy về: “Tìm bác sĩ đến khám cho cậu ta.”
Nói xong quay đầu nhìn Đào Trĩ – người duy nhất từ nãy đến giờ vẫn giữ vẻ mặt bình thường ngồi trên bàn ăn, giống như không bị ảnh hưởng bởi một chút áp chế nào của Ivan, lão hoàng đế cau mày trầm ngâm.
Đào Trĩ phát hiện ánh của của ông, ngẩng dầu đối diện với ánh mắt đó. Trong lòng mơ hồ có dự cảm không tốt.
“Ngươi là một Omega hạ đẳng?” Lão hoàng đế cẩn thận dò xét cơ thể cậu, nói ra suy đoán trong lòng mình: “Omega rất nhạy cảm với áp lực tinh thần của alpha. Tại sao ngươi không có chút phản ứng nào?”
Tim Đào Trĩ nhảy lên một nhịp, vừa nãy cậu không biết Ivan đã phóng ra áp chế tinh thần nên không kịp diễn. Không ngờ lão hoàng đế lại chú ý đến điểm này.
Sau lưng cậu đổ mồ hôi lạnh, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nói: “Beta phân hóa lần hai thành Omega sẽ không nhạy cảm với sức mạnh tinh thần của alpha như những người trời sinh đã là omega. Bệ hạ, sao thần dám dám lừa dối hoàng thất để kết hôn? Chẳng phải tự tìm chết sao?”
Lão hoàng đế nghe vậy cũng nảy sinh nghi ngờ với suy đoán của mình. Nếu Đào Trĩ giả vờ là Omega để lừa hôn , vậy thì gan của cậu đúng là to bằng trời. Với tội danh này, cậu ta sẽ bị lưu đầy nơi biên giới, đến đó chỉ có thể chết không toàn thây.
Cho dù Đào Trĩ có yêu tiền tài đến đâu cũng sẽ không bao giờ đặt cược vào mạng sống của mình.
“Nếu không tin, ngài có thể hỏi Ivan điện hạ. Dù sao đêm đó ngài ấy đã ngửi thấy mùi Tin tức tố của thần.” Đào Trĩ sợ càng nói càng sai, lão hoàng đế càng nhìn ra được nhiều điểm đáng ngờ hơn, nên đành lấy Ivan ra làm bia đỡ đạn: “Xin lỗi bệ hạ, Ivan điện hạ vẫn đang chờ thần ở bên ngoài. Thần đi trước.”
Tất nhiên lão hoàng đế sẽ không đi hỏi Ivam, ông cảm thấy con trai mình đã bị Đào Trĩ cho uống bùa mê thuốc lú rồi. Nếu không thì tại sao cứ nhất định phải là Đào Trĩ? Còn dám cãi lại mệnh lệnh của mình.
