Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Tần Việt ở đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi bất ngờ lên tiếng: “Lần trước nửa đêm từ nhà em về, tôi không may bị ông nội bắt ngay tại trận.”
Cố Kỳ An vô thức hỏi: “Lần nào?”
“Còn có thể là lần nào nữa?” Tần Việt cười khẽ, “Chính là lần em nằm trên giường tự xử mình, nhưng tôi với sự tự chủ đầy đủ, đã chống lại được lần cám dỗ đó.”
Cố Kỳ An: “…”
Cái vỏ bọc mặt dày của người này quả thực vững như bàn thạch, bất cứ lúc nào cũng không quên tự khen mình vài câu.
“Sao không nói gì?” Tần Việt truy hỏi, “Ngượng rồi?”
“Ngượng cái đầu anh.” Cố Kỳ An khẽ mắng một tiếng, “Rồi sao nữa?”
“Rồi bị ông cụ hung hăng mắng cho một trận.” Tần Việt có chút bất lực, “Em cũng biết lần trước tôi từ chối cô Lục kia, ông ấy vẫn ghim chuyện này.”
Cố Kỳ An nhàn nhạt hỏi: “Vậy người trong nhà anh, không sắp xếp lại đối tượng xem mắt cho anh nữa à?”
“Không.” Giọng Tần Việt mang theo ý cười, “Cho dù có sắp xếp tôi cũng không chấp nhận, dù sao thì trong lòng tôi cũng có nơi thuộc về rồi.”
Cố Kỳ An cụp mi xuống: “Anh có thể từ chối một lần, hai lần, nhưng có thể từ chối mãi mãi chắc?”
“Tại sao lại không?” Tần Việt giọng điệu nhẹ nhàng, “Sau những nỗ lực đấu tranh của tôi, ông cụ đã đồng ý để tôi tự do yêu đương, dẫn người tôi thích về nhà.”
Cố Kỳ An khẽ động mi tâm: “Vậy chúc mừng anh.”
“Cho nên tổng giám đốc Cố —” Tần Việt kéo dài âm cuối, “Khi nào thì em sẽ cùng tôi về nhà đây?”
Cố Kỳ An hừ lạnh một tiếng: “Mơ đẹp thật đấy.”
Yêu đương còn chưa nói tới, đã nghĩ đến chuyện đưa mình về nhà rồi.
“Tôi chính là mơ đẹp thế đấy.” Tần Việt thẳng thừng trả lời lại, “Dù sao sớm muộn gì em cũng sẽ đồng ý cùng tôi về nhà thôi, tôi lên kế hoạch trước một chút thì có sao?”
“Anh có chắc ông nội anh có thể chấp nhận được việc anh dẫn một người đàn ông về nhà không?” Cố Kỳ An hờ hững nhắc nhở, “Đừng làm ông cụ tức đến mức sinh bệnh đấy.”
“Làm sao mà được?” Tần Việt lời thề son sắt đảm bảo, “Nếu ông nội tôi biết người mà tôi muốn dẫn về nhà là em, chắc chắn sẽ vui mừng muốn chết.”
Cố Kỳ An xem thường: “Vậy anh cứ thử đi.”
Một gia tộc hào môn như nhà họ Tần, con cháu vốn không đông đúc, làm sao ông cụ Tần có thể dễ dàng chấp nhận một người con dâu không thể sinh con nối dõi được chứ?
“Thử thì thử —” Tần Việt khựng lại một chút, giọng nói trở nên phấn khích, “Khoan đã! Ý em là em sẽ cùng tôi về nhà ấy hả?”
“Cảm ơn, tôi khéo léo từ chối.” Cố Kỳ An đáp, “Ý của tôi là, anh có thể dẫn người khác về thử.”
Tần Việt thở dài, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định: “Thất Thất, em biết rõ người tôi thích là em, đời này tôi chỉ nhận định em thôi.”
Mi mắt Cố Kỳ An khẽ run lên, mím môi không lên tiếng.
“Em đang ở nhà hả?” Tần Việt đột nhiên chuyển chủ đề, “Tôi muốn đến tìm em ngay bây giờ, nhưng em có thể hứa với tôi, tối nay sẽ không thử thách tôi nữa không?”
Lời này nghe như thể anh vẫn còn ám ảnh kinh hoàng với trải nghiệm bị “thử thách” lần trước, Cố Kỳ An không nhịn được cười một tiếng: “Anh đừng đến, tôi chuẩn bị tắm rửa rồi đi ngủ đây.”
“Thôi được, vậy tôi không làm phiền em nữa.” Tần Việt không ép buộc đối phương, “Em đi tắm đi.”
Cố Kỳ An đứng dậy rời khỏi bàn làm việc: “Được, cúp máy.”
Nói chuyện linh tinh với đối phương một hồi, cục tức đang nghẹn trong lòng cậu cũng tan đi không ít.
Cố Kỳ An tắm xong, quấn áo choàng tắm nằm lên giường, chẳng mấy chốc điện thoại lại rung lên.
Cậu cầm điện thoại lên, kết nối cuộc gọi thoại: “Lại sao nữa?”
“Tắm xong rồi à?” Tần Việt tự khen mình, “Tôi căn giờ chuẩn thật đấy.”
Cố Kỳ An bật loa ngoài, đặt điện thoại ở bên gối: “Lời của anh vẫn chưa nói hết nữa à?”
Tần Việt nói một cách hiển nhiên: “Đúng vậy, khó khăn lắm em mới chịu nói chuyện với tôi, tất nhiên là tôi phải nắm bắt cơ hội nói thêm một chút chứ.”
Cố Kỳ An nhắm mắt: “Ừm, anh nói đi.”
“Để tôi nghĩ xem…” Tần Việt trầm ngâm một lát, “Thất Thất, tôi kể cho em nghe một câu chuyện nhé.”
Cố Kỳ An: “Ừ.”
“Ngày xửa ngày xưa có một tổng giám đốc công ty, luôn cho rằng mình là người thông minh nhất, cho đến một ngày, hắn đụng độ một tổng giám đốc của công ty khác.” Tần Việt dùng giọng điệu nghiêm túc kể chuyện, “Lần đầu gặp mặt, hắn cảm thấy đối phương quá xinh đẹp, nên có chút lơ là.”
Cố Kỳ An hừ lạnh một tiếng, nói: “Trông mặt mà bắt hình dong.”
“Đúng vậy, hắn rất nhanh đã bị đối phương dạy cho một bài học đau điếng người.” Tần Việt đồng tình, “Lúc đó hắn vừa mới tiếp quản công ty chưa lâu, đã thất bại một cú đau điếng như vậy, thế mà đối phương lại thắng một cách nhẹ nhàng, khiến hắn tức đến nghiến răng nghiến lợi.”
Cố Kỳ An hỏi tiếp: “Rồi hắn hận đối phương à?”
“Hận thì không hẳn, chính xác hơn phải nói là không phục.” Tần Việt đổi giọng, “Đối với hắn, cuộc sống buồn tẻ bỗng nhiên có một mục tiêu mới, đó là đánh bại đối phương, khiến đối phương hoàn toàn khuất phục mình.”
Cố Kỳ An khẽ xì một tiếng: “Vậy hắn có làm được không?”
“Rất tiếc, không được.” Tần Việt tiếp tục nói, “Nhưng mọi chuyện rất nhanh có bước ngoặt, một ngày nọ hắn phát hiện ra một nam chính giả gái không lộ mặt trên một nền tảng livestream, chính là đối thủ mà hắn ngày nhớ đêm mong.”
Cố Kỳ An mở hai mắt ra: “Xin hỏi làm thế nào mà hắn xác định được danh tính của đối phương?”
“Em rất tò mò về vấn đề này, đúng không?” Tần Việt bật cười, “Nếu em cũng như hắn, lúc nào cũng chú ý đến một người, thì ngay cả khi đối phương chỉ lộ ra một bàn tay, em cũng có thể nhận ra một cách chính xác.”
Cố Kỳ An có chút sững người, giơ tay mình lên nghiêm túc nhìn hai lần.
“Ban đầu hắn chỉ phấn khích vì cuối cùng đã nắm được điểm yếu của đối thủ, muốn tự tay xé toạc lớp mặt nạ hoàn hảo đó ra.” Tần Việt hạ thấp giọng, “Nhưng dần dần, hắn phát hiện ra mình đã sa vào từ lâu rồi, không thể dứt ra được.”
Cố Kỳ An buông tay xuống, chuyển sang ấn vào vị trí trái tim.
“Thất Thất, nếu em hỏi tôi thích em từ khi nào, thực ra tôi cũng không nói được.” Tần Việt chậm rãi nói, “Có lẽ là trong quá trình chú ý đến em lâu dài, có lẽ là ngay từ lần đầu tiên tôi gặp em.”
Hai đầu dây điện thoại im lặng một cách ăn ý, chỉ còn lại hai tiếng thở đều đều truyền qua dòng điện.
Một lúc lâu sau, Tần Việt nghe thấy tiếng thở đều kéo dài.
Anh cong môi, khẽ thì thầm: “Ngủ ngon, tổng giám đốc Cố của tôi.”
**
Sáng sớm đầu tuần, một tin tức chấn động nổ ra như bom tấn trong toàn thành phố A —[Chủ tịch tập đoàn Thịnh Thái, Mạnh Nghiệp, bệnh tình nguy kịch!]
Ai cũng biết, tiêu đề càng ngắn thì tin tức càng lớn, chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, tin tức này đã chiếm lĩnh trang đầu của các phương tiện truyền thông lớn.
Cùng lúc đó, nội bộ tập đoàn Thịnh Thái lúc này cũng đang rối loạn, bởi vì tổng giám đốc Cố Kỳ An đã đệ đơn từ chức lên hội đồng quản trị, trực tiếp biến mất không thấy tăm hơi.
Suốt ba ngày liền, không ai có thể liên lạc được với Cố Kỳ An, các tin đồn ngoài luồng lan truyền điên cuồng trên các phương tiện truyền thông.
[Độc quyền! Tổng giám đốc Thịnh Thái đột ngột từ chức!]
[Vạch trần! Tập đoàn Thịnh Thái nợ hàng trăm tỷ, có nguy cơ sụp đổ!]
…
Thị trường chứng khoán mở cửa, giá cổ phiếu của tập đoàn Thịnh Thái tụt dốc thảm hại, trực tiếp giảm sàn trong vòng 20 phút.
Tập đoàn Hoàn Vũ, văn phòng tổng giám đốc.
Tần Việt mặt mày u ám cầm điện thoại, đầu dây bên kia lần thứ N vang lên giọng nữ máy móc lạnh lùng: “Số thuê bao quý khách vừa gọi đã tắt máy—”
Anh đưa tay định ném điện thoại đi, nhưng khựng lại kịp thời, đặt mạnh xuống bàn làm việc.
Hai tiếng “cốc cốc”, bên ngoài truyền đến giọng của trợ lý Phương: “Tổng giám đốc Tần.”
Tần Việt: “Vào đi!”
Trợ lý Phương đẩy cửa vào, cẩn thận báo cáo: “Tổng giám đốc Tần, tổng giám đốc Cố mấy ngày nay quả thực không xuất hiện ở tập đoàn Thịnh Thái, cũng không ai biết tổng giám đốc Cố đã đi đâu.”
Sắc mặt Tần Việt càng khó coi hơn, đôi mắt đen sâu không thấy đáy: “Đi điều tra, thông tin mua vé của tất cả sân bay và tàu cao tốc trong vòng ba ngày gần đây.”
Trợ lý Phương giật mình, vội vàng nhắc nhở: “Tổng giám đốc Tần, chúng ta không có cách nào tra cứu được loại thông tin cá nhân riêng tư này, trừ khi được các cơ quan chức năng cho phép.”
Hắn cứng rắn chịu đựng ánh mắt như muốn giết người của sếp, bày tỏ mình thực sự bất lực.
Một lúc sau, Tần Việt nhắm mắt: “Cậu ra ngoài trước đi.”
Văn phòng yên tĩnh trở lại, anh mở điện thoại lần nữa tìm kiếm thông tin liên quan đến tập đoàn Thịnh Thái.
Không ngoài dự đoán, bây giờ trên mạng tràn ngập tin tức tiêu cực về Thịnh Thái, mấy dự án lớn đều đã bị dừng khẩn cấp.
Anh cố gắng tìm kiếm tin tức về Cố Kỳ An, nhưng chỉ có vài tin đồn nói tổng giám đốc Cố nghi ngờ ôm tiền bỏ chạy.
Đúng lúc này, chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Toàn thân Tần Việt chấn động, chăm chú nhìn màn hình cuộc gọi đến, biểu cảm trên khuôn mặt lập tức biến thành thất vọng.
Anh điều chỉnh lại cảm xúc, bắt máy: “Alo, ông nội.”
“Chuyện của tập đoàn Thịnh Thái, ông đều biết cả rồi.” Ông cụ Tần vừa bắt đầu đã đi thẳng vào vấn đề, “Nhưng bây giờ tình hình vẫn chưa rõ ràng, cháu đừng hành động thiếu suy nghĩ.”
Tần Việt đáp: “Cháu hiểu rồi, ông.”
“Ông đã nói với cháu thế nào rồi?” Ông cụ Tần dùng giọng điệu như thể đã dự liệu trước mọi chuyện, “Cố Kỳ An chỉ là một người ngoài được nhà họ Mạnh mời đến làm cứu viện, chỉ là không ngờ người này rút lui nhanh đến vậy, đánh cho nhà họ Mạnh trở tay không kịp, ông thấy lần này, Thịnh Thái sắp toang rồi.”
Tần Việt qua loa đáp: “Vậy chẳng phải rất có lợi cho Hoàn Vũ sao?”
“Đúng vậy.” Ông cụ Tần cảm khái một câu, “Người ngoài suy cho cùng vẫn là người ngoài, Mạnh Nghiệp cũng bệnh đến hồ đồ rồi.”
Tâm trí Tần Việt căn bản không đặt vào chuyện này, nói vài câu qua loa rồi cúp điện thoại.
Anh nhắm mắt ngồi trên ghế, các đốt ngón tay gõ trên mặt bàn dồn dập, cho thấy sự bồn chồn lo lắng trong lòng.
Đương nhiên anh sẽ không tin những lời suy đoán ác ý bên ngoài về Cố Kỳ An, nhưng rốt cuộc là vì sao?
Trong khoảnh khắc lóe lên một ý nghĩ, Tần Việt đột nhiên mở mắt ra.
Cố Kỳ An từng nói mình có một chuyện nhất định phải hoàn thành, anh vẫn luôn nghĩ đó là việc ổn định tình hình của Thịnh Thái, cho đến khi người thừa kế thực sự nhậm chức.
Nhưng nếu ngay từ đầu, mục đích của Cố Kỳ An không phải là điều này thì sao?
**
Mười giờ tối, Tần Việt cúi đầu dựa vào cửa nhà Cố Kỳ An, gửi tin nhắn WeChat.
Đã là ngày thứ ba rồi, tối nào anh cũng đợi ở đây, nhưng vẫn không đợi được người mình muốn gặp.
Hàng chục tin nhắn trong khung chat WeChat cũng không nhận được bất kỳ phản hồi nào, tin cuối cùng dừng lại ở ba ngày trước, đối phương nói nếu mình không trả lời tin nhắn, nghĩa là đang bận.
Tiếp đó, Cố Kỳ An liền bốc hơi khỏi thế gian.
Cho đến giờ phút này, anh mới phát hiện mối liên kết giữa mình và Cố Kỳ An mỏng manh đến mức nào, chỉ cần đối phương tắt điện thoại, anh sẽ không bao giờ tìm được nữa.
Tần Việt tựa đầu vào tường, “cốp cốp” vài cái để giữ mình tỉnh táo.
Không biết đã qua bao lâu, anh lại cầm điện thoại lên, gọi cái số điện thoại đã sắp bấm nát kia mà không còn chút hy vọng nào.
“Tút tút” hai tiếng, bàn tay Tần Việt cầm điện thoại đột nhiên siết chặt, trái tim đập điên cuồng, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Alo.” Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói lười biếng dễ nghe, “Tổng giám đốc Tần, rốt cuộc anh đã gọi cho tôi bao nhiêu cuộc rồi?”
“Tôi—” Tần Việt cắn chặt răng, gọi tên đối phương, “Cố Kỳ An, em…”
Vừa mở miệng đã phát hiện giọng nói lại khàn đặc, nghe thậm chí còn hơi run rẩy.
Cố Kỳ An sững sờ mất vài giây, khẽ hỏi: “Anh sẽ không phải… đang khóc đấy chứ?”
