Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 51



Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Đồng tử Tần Việt co rút lại, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm bỗng chốc như bốc cháy, ngọn lửa cháy lên không hề báo trước.

Cố Kỳ An nhìn anh chăm chú: “Sao nào, chẳng lẽ Tổng giám đốc Tần không muốn ưm—”

Còn chưa dứt lời, Tần Việt đột ngột kéo mạnh đối phương lên người mình, bàn tay to lớn giữ lấy gáy cậu, vội vàng dùng nụ hôn chặn ngang đôi môi cậu.

Cố Kỳ An nhắm mắt lại, ngoan ngoãn nằm rạp trên ngực người đàn ông, mặc kệ anh cuốn lấy môi lưỡi mình.

“Thất Thất…” Tần Việt rời khỏi khoang miệng ẩm ướt, răng nghiền trên thịt môi sưng đỏ nóng bỏng, “Nói lại lần nữa.”

Cố Kỳ An hổn hển: “Cái gì…”

“Nói là em đồng ý ở bên anh.” Tần Việt siết eo cậu, bế cậu nhích lên một chút, “Nói lại lần nữa, anh muốn ghi âm lại.”

Đôi mắt màu hổ phách nhạt màu của Cố Kỳ An long lanh ánh nước, nghe vậy liền bật cười khe khẽ: “Lại lên cơn nữa rồi à?”

Tần Việt há miệng cắn chiếc má đầy thịt của cậu, mắt tối sầm: “Đề phòng em ngủ một giấc dậy, lại không chịu nhận.”

Lần trước anh cứ tưởng hai người đã hẹn hò rồi, kết quả lại bị nói cho biết bọn họ chỉ là bạn tình, đến nay vẫn còn sợ hãi.

“Anh yên tâm.” Cố Kỳ An ấn lên cơ ngực săn chắc, đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ vòng tròn ở vị trí trái tim, “Chỗ này của anh, bây giờ thuộc về em rồi.”

Trái tim Tần Việt nóng bỏng căng đầy, tình yêu mãnh liệt như muốn nứt toang ra khỏi xương cốt và da thịt anh, không có chỗ nào để giải tỏa, chỉ có thể hôn lên đôi môi thốt ra lời đường mật đó thêm một lần nữa.

Cố Kỳ An bị hôn đến mức th* d*c, phát ra tiếng rên khó nhịn từ khoang mũi, ngón tay không còn sức lực nhéo cánh tay anh.

Tần Việt như ban ơn, lùi ra một chút, nụ hôn nóng ẩm chuyển đến sau tai, anh khàn giọng cười cười bên tai cậu: “Không chỉ trái tim của anh, mà cả con người anh đều là của em, Thất Thất.”

Trái tim Cố Kỳ An nóng lên, chủ động ôm lấy khuôn mặt anh tuấn đang đ*ng t*nh đó mà dâng tặng nụ hôn.

Tần Việt càng trở nên kích động hơn, cho đến khi cậu bị hôn đến mức cơ thể hoàn toàn mềm nhũn, dùng chút lý trí cuối cùng còn sót lại nhắc nhở: “Không được, ở nhà không có…”

“Không cần.” Tần Việt nắm lấy vòng eo mảnh khảnh đó ép sát vào mình, đôi môi mỏng mở ra, thốt ra mấy chữ chết người.

Mặc dù Cố Kỳ An đã sớm thấy rõ sự vô liêm sỉ của anh, vẫn bị xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng: “Không được…”

Nhưng Tần Việt không chấp nhận lời từ chối, trực tiếp bế cậu lên từ phía trước, giữ nguyên tư thế ngồi cưỡi kia.

Cố Kỳ An theo bản năng ôm lấy cổ anh, đôi chân dài cũng siết chặt lấy eo anh.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại rơi trên sofa đột nhiên reo lên, kèm theo tiếng rung “err err”.

Gân xanh trên trán Tần Việt đột nhiên giật mạnh: “Thằng khốn nào lại gọi điện vào lúc này nữa!”

“Xem đi đã.” Cố Kỳ An âm thầm thở phào nhẹ nhõm, “Nhỡ có việc gấp gì đó.”

Bàn tay lớn của Tần Việt xoa mạnh eo cậu một cái, đặt cậu trở lại sofa, với tay lấy chiếc điện thoại ở khe ghế sofa.

Vừa bắt máy, anh đã nói với giọng cục cằn: “Tốt nhất là có việc đấy!”

Không biết ở đầu dây bên kia đã nói gì, Tần Việt nhíu mày: “Biết rồi, tôi qua đó ngay.”

Cố Kỳ An nhìn anh cúp điện thoại, mới mở miệng hỏi: “Xảy ra chuyện gì à?”

“Không có gì to tát, chỉ là cần anh đến công ty một chuyến.” Tần Việt nghiến răng nghiến lợi, “Mấy người này làm việc gì cũng không xong, chỉ giỏi chọn đúng thời điểm để đối phó với anh!”

Cố Kỳ An cúi lại gần, hôn nhẹ lên khóe môi anh để an ủi: “Có việc thì cứ đi làm đi, em có chạy được đâu.”

“Thật không?” Tần Việt đưa tay nhéo má cậu, nhìn vào mắt cậu để xác nhận, “Thật sự sẽ không chạy chứ?”

Cố Kỳ An, người từng có tiền án, bình thản nói: “Dù có chạy, cũng sẽ mang anh theo, dù sao thì bây giờ anh là người của em rồi.”

Khóe môi Tần Việt không kìm nén được mà cong lên, độ cong lớn đến mức gần như bay tới thái dương: “Em biết là tốt.”

Cố Kỳ An lùi ra sau: “Được rồi, đi đi.”

Tần Việt buông tay, không nhịn được lại véo mông cậu một cái: “Ngoan ngoãn ở nhà, đợi anh về.”

Ánh mắt Cố Kỳ An đặt trên chiếc quần tây bó sát, tốt bụng nhắc nhở: “Cũng bảo thằng em của anh bình tĩnh lại đi.”

Tần Việt quay đầu lại, ánh mắt lộ ra hung quang: “Đợi anh về sẽ làm, chết, em.”

Cố Kỳ An khẽ “chậc” một tiếng: “Được, đợi anh đấy.”

Tần Việt chạy trối chết, sợ rằng chậm một giây thôi thì thú tính của mình sẽ đại phát, không thể bước chân ra khỏi cánh cửa này được nữa.

**

Sáng hôm sau, Cố Kỳ An tỉnh dậy nằm trên giường, vô cớ cảm thấy chiếc giường lớn hơi trống trải.

Tối qua Tần Việt họp xong quá muộn, sợ làm phiền cậu nên đã không về ngủ.

Cố Kỳ An thức dậy vệ sinh cá nhân, xuống phòng gym tập luyện hơn một tiếng rồi mới đi ăn sáng.

Buổi sáng rảnh rỗi, cậu dọn dẹp nhà cửa một chút, đang loay hoay với bó hoa Tần Việt mang về thì điện thoại đột nhiên reo.

Cố Kỳ An cầm điện thoại lên, ấn nút nghe: “Alo, anh Trịnh.”

Trịnh Bác Văn hỏi thăm ngay: “Kỳ An này, gần đây nghỉ ngơi thế nào rồi?”

Cố Kỳ An khách sáo đáp: “Nhờ phúc Anh Trịnh, tôi nghỉ ngơi rất tốt.”

“Vậy là tốt rồi.” Trịnh Bác Văn cười cười, mở lời mời, “Nhưng tôi đoán là cậu ở nhà mãi cũng buồn chán, tối nay lão Lý tổ chức một buổi tiệc, cậu có muốn ra ngoài thư giãn không?”

Cố Kỳ An từ chối khéo: “Cảm ơn Anh Trịnh, nhưng tối nay tôi có chút việc, không tiện lắm.”

“Vậy à…” Trịnh Bác Văn dừng lại, “Thôi được, khi nào cậu rảnh thì chúng ta hẹn lại.”

“Anh Trịnh.” Cố Kỳ An bước đến trước cửa sổ sát trần, “Về việc anh mời tôi đến tập đoàn Đằng Phi, e rằng tôi phải khiến anh thất vọng rồi.”

Trịnh Bác Văn im lặng vài giây, cười xòa: “Không phải tôi đã bảo cậu cứ từ từ suy nghĩ sao? Mới có mấy ngày thôi mà, không cần vội.”

“Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.” Giọng Cố Kỳ An bình tĩnh, lần nữa từ chối, “Xin lỗi, tôi đã phụ lòng tốt của anh rồi.”

Trịnh Bác Văn không bỏ cuộc hỏi tiếp: “Tôi đã có chỗ khác để đi rồi sao?”

“Không.” Cố Kỳ An nói thật, “Tôi dự định tự mình làm riêng.”

“Thì ra là vậy, vậy tôi hiểu rồi.” Trịnh Bác Văn không còn cố ép nữa, “Kỳ An, với năng lực của cậu, quả thực có thể tự làm riêng, là trước đây tôi đã suy nghĩ quá hạn hẹp rồi.”

Cố Kỳ An nhàn nhạt đáp: “Tôi biết Anh Trịnh là vì tốt cho tôi.”

Lời này khiến Trịnh Bác Văn cảm thấy rất dễ chịu, vung tay hứa hẹn: “Vậy nhé Kỳ An, nếu sau này cậu có bất cứ điều gì cần giúp đỡ, cứ thoải mái mở lời với tôi.”

Cố Kỳ An đáp: “Được, cảm ơn Anh Trịnh.”

Khoảng ba giờ chiều, Tần Việt trở về.

Cố Kỳ An đặt cuốn sách trong tay xuống, đứng dậy đón anh: “Việc ở công ty giải quyết xong chưa?”

“Giải quyết xong rồi.” Tần Việt dang tay ôm cậu vào lòng, cúi đầu thì thầm bên tai cậu, “Bây giờ đến lượt giải quyết chuyện của hai chúng ta.”

“Tối qua không ngủ phải không, quầng thâm mắt chẳng khác gì gấu trúc.” Cố Kỳ An cười đẩy anh ra, “Gấp gì, đi ngủ một lát đi đã.”

Trong mấy ngày cậu hôn mê, Tần Việt vừa lo việc công ty vừa phải chăm sóc cậu, chắc chắn là chưa được nghỉ ngơi tốt.

“Vậy được, anh đi ngủ bù hai tiếng.” Tần Việt ôm cậu đi về phía phòng ngủ, “Không được chạy trốn.”

“Mới chạy có một lần, anh định nói bao nhiêu lần nữa đây?” Cố Kỳ An bật cười, “Hơn nữa, em có thể chạy đi đâu được chứ?”

Tần Việt vào phòng tắm tắm qua loa một chút, ném mình xuống chiếc giường lớn, vươn tay về phía cậu: “Qua đây, ngủ với anh.”

Cố Kỳ An nghe lời đi đến bên giường, vừa nằm xuống đã bị người đàn ông ôm vào lòng.

Tần Việt nhắm mắt lại, vùi mặt vào cổ cậu hít hai hơi: “Thơm quá.”

“Hôm nay không xịt nước hoa.” Cố Kỳ An giơ tay vỗ lưng anh, “Đừng ngửi nữa, ngủ đi.”

Tần Việt ngủ rất say, say đến nỗi tiếng rung của điện thoại đặt trên bàn cũng không làm anh tỉnh giấc.

Cố Kỳ An nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay của anh, đứng dậy khỏi giường, cầm điện thoại ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa lại rồi mới bắt máy: “Alo, xin chào.”

“Alo xin chào, có phải là ngài Tần không?” Một giọng nam xa lạ vang lên ở đầu dây bên kia, “Đơn hàng của ngài đã đến, ở nhà bây giờ có người không?”

“Có.” Cố Kỳ An đáp, “Tôi ra ngay đây.”

Cậu mở cửa, ký nhận bưu phẩm, cầm hộp bưu phẩm quay lại phòng khách.

Cố Kỳ An xé lớp bao bì bên ngoài, rửa tay sạch sẽ, rồi quay lại mở hộp, lấy bộ quần áo bên trong trải ra, phát hiện đó là một chiếc sườn xám màu đen.

Không, nói chính xác hơn, đó phải là một chiếc sườn xám tình thú được cải tiến.

Chiếc sườn xám này giữ lại thiết kế cổ cao, nhưng phần ngực lại khoét rỗng, chất liệu ren nửa trong suốt dường như không thể che được cái gì, hai bên tà đều xẻ, xẻ cao hơn nhiều so với chiếc sườn xám cậu đã thử lần trước.

Tai Cố Kỳ An nóng lên, khẽ mắng một tiếng: “Đồ không đứng đắn.”

Cậu nhìn chiếc sườn xám trong tay, c*n m** d***, cuối cùng vẫn quyết định mặc thử.

Dù sao thì kiếp này cũng không thể thoát được, chi bằng để cậu nắm quyền chủ động.

Cố Kỳ An cởi bộ đồ mặc ở nhà đang mặc, thay chiếc sườn xám rất không đứng đắn này vào.

Trước mặt không có gương, nhưng chỉ cần cúi đầu là cậu có thể thấy rõ hình dáng của mình, vành tai càng đỏ hơn.

Cố Kỳ An cúi người lấy ra chiếc q**n l*t ren đen và tất chân dây đai ren đồng bộ từ trong hộp, kìm nén sự xấu hổ tiếp tục mặc vào.

Mặc cũng đã mặc rồi, cũng không kém gì một hai phụ kiện nhỏ này.

**

Khi Tần Việt tỉnh dậy, bên ngoài cửa sổ đã là màn đêm.

Anh ngủ rất thỏa mãn, nhưng đưa tay ra lại không chạm vào người lẽ ra phải ở trong vòng tay của mình, anh đột nhiên mở to mắt: “Thất Thất?”

Trong phòng cũng không có ai, Tần Việt nhanh chóng lật người xuống giường, mấy bước dài đi ra khỏi phòng ngủ.

Khi ra đến phòng khách, anh thấy một bóng dáng quen thuộc nằm trên sofa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Cố Kỳ An nghe thấy tiếng bước chân, chống khuỷu tay nâng nửa thân trên lên: “Ngủ đủ chưa?”

“Ngủ đủ rồi, anh vừa tỉnh dậy không thấy em—” Tần Việt vừa nói vừa đi về phía sofa, lời nói đột ngột dừng lại.

Cố Kỳ An đang nằm nghiêng trên sofa, bờ vai trần lộ ra theo cử động của cậu, thiết kế khoét rỗng để lộ b* ng*c trắng như ngọc, bên dưới lớp ren đen nửa trong suốt là làn da ẩn hiện, thậm chí còn có thể thấy cả nh* h** màu hồng nhạt…

“Đây là…” Giọng Tần Việt như bị lửa đốt, trở nên trầm đục và khàn khàn, “Chiếc sườn xám anh mua cho em?”

Cố Kỳ An nheo mắt: “Anh tự nhìn xem, đây là sườn xám đứng đắn à?”

Tần Việt không trả lời, ánh mắt lướt qua vòng eo mảnh dẻ bị lớp ren bó chặt, đường xẻ tà cao của sườn xám gần như chạm đến xương hông, chỉ vừa đủ che đi vòng mông đầy đặn, chỉ cần cử động một chút là có thể thấy chiếc q**n l*t ren đen ẩn bên trong.

Cố Kỳ An như bị ánh mắt nóng rực của anh l**m qua, cơ thể không kiểm soát được mà run rẩy.

Cổ họng Tần Việt căng cứng, đưa tay nới lỏng cổ áo sơ mi, ánh mắt tiếp tục di chuyển xuống, dừng lại ở bắp đùi.

Tất chân dây đai ren đen quấn quanh đôi chân dài trắng nõn, miệng ren siết chặt ở đùi, tạo ra một vết hằn thịt mờ nhạt, gợi tình đến chết người.

Cố Kỳ An từ từ ngồi dậy, ngón tay thon dài trắng nõn vô thức v**t v* gấu sườn xám: “Ngây người ra đó làm gì?”

Tần Việt cuối cùng cũng hành động, bước mấy bước dài xông đến trước sofa, quỳ một gối xuống trước mặt cậu, giọng nói càng lúc càng trầm khàn: “Đẹp quá, rất hợp với em…”

Cố Kỳ An tách chân ra một chút, nhấc chân đặt lên đùi anh, đùi anh săn chắc và mạnh mẽ: “Anh chỉ muốn thấy em mặc loại váy này thôi, phải không?”

Hơi thở của Tần Việt rõ ràng trở nên thô ráp hơn, anh đưa tay nắm lấy mắt cá chân thon gầy của cậu, thừa nhận: “Đúng, anh chỉ muốn thấy em mặc như thế này.”

Cố Kỳ An rụt người lại vì bị nhiệt độ từ lòng bàn tay anh làm bỏng, nhưng không rút chân về, mà từ từ đặt chân sâu hơn vào bên trong.

Tần Việt rên khẽ một tiếng, bàn tay lớn lần dọc theo lớp tất chân trơn tuột đi lên, cho đến khi ngón tay thò vào bên trong đường xẻ tà cao của chiếc sườn xám.

Cố Kỳ An khẽ trêu chọc: “Tổng giám đốc Tần, chỗ này cũng tỉnh rồi à…”

Giây tiếp theo, Tần Việt liền như mãnh thú xổng chuồng lao tới, một tay đè cậu xuống sofa, nụ hôn dồn dập và thô bạo như mưa bão trút xuống.

Chỉ trong chớp mắt, Cố Kỳ An đã bị hôn đến choáng váng, rồi lại bị người đàn ông siết eo lật người lại.

“Thật sự quá đẹp…” Tần Việt dùng giọng nói khàn đặc không thể tả đó ca ngợi, “Anh thật sự không muốn cởi nó ra chút nào.”

Cố Kỳ An quay mặt đi, đuôi mắt hơi cong lên thấm đẫm vẻ quyến rũ mê người: “Vậy thì đừng cởi, cứ xé ra đi…”

Tần Việt bị k*ch th*ch đến mức hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng ken két, giơ bàn tay lớn lên, vỗ mạnh xuống.

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...