Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 55



Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Cơ thể tỉnh dậy trước cả ý thức, ngay khoảnh khắc đó, Cố Kỳ An cảm nhận rõ ràng người đàn ông đang đè trên người mình là ai.

Ngoài Tần Việt, còn ai có thể có sự đáng sợ như vậy…

“Sao anh lại…” Cố Kỳ An nằm sấp trên giường, cố gắng quay mặt đi, “Nửa đêm về ưm…”

Chưa nói hết câu, hơi thở đã trở nên đứt đoạn.

Tần Việt nghiến răng đè chặt cậu lại, giải tỏa cơn nghiện một hồi, rồi mới lật người cậu lại ôm vào lòng, thở hổn hển mà hôn.

đ** l*** n*ng b*ng mạnh mẽ cạy mở đôi môi, thọc sâu vào khoang miệng ẩm ướt, thô bạo khuấy đảo liên tục.

Nước bọt không kịp nuốt chảy ra dọc theo khe hở của đôi môi đang quấn lấy nhau, trở nên ướt át một mảng.

Chiếc váy hai dây Cố Kỳ An lỏng lẻo treo trên người, cậu bị buộc phải ngồi trong lòng người đàn ông, chịu đựng sự trút nỗi nhung nhớ nồng cháy của đối phương suốt thời gian chia cách.

Cho đến khi chiếc váy cũng ướt sũng không chịu nổi, Tần Việt mới ôm cậu vào phòng tắm, đặt vào bồn tắm.

Cố Kỳ An quay lưng lại với người đàn ông, lười biếng nằm úp sấp trên thành bồn tắm, giọng nói hơi khàn khàn: “Anh được thả nhanh hơn em dự kiến.”

“Đều là công lao của em.” Tần Việt vừa vốc nước ấm lên người cậu, vừa cắn vào t*m l*ng tr*ng n*n mềm mại, “Nếu không phải em đã chứng minh cho ông nội thấy em cũng chân thành với anh, ông cụ sẽ không nhượng bộ nhanh như vậy.”

Cố Kỳ An nghiêng mặt, ánh mắt rơi vào thái dương anh: “Vết thương trên trán đã kết vảy rồi.”

“Khỏi lâu rồi.” Tần Việt cúi xuống hôn cậu, cười cười, “Lại đau lòng anh rồi à?”

Cố Kỳ An quay mặt lại, nhắm mắt: “Tắm nhanh lên, em muốn về giường ngủ.”

Tần Việt cười khẽ một tiếng: “Tuân lệnh, Tổng giám đốc Cố.”

Nhưng đang tắm rửa, bàn tay lớn lại di chuyển đến những chỗ không đứng đắn.

“Tần Việt!” Cố Kỳ An mở mắt, mắng một câu, “Anh là cầm thú à?”

“Anh là cầm thú.” Tần Việt dùng hai tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh đó, kéo người đang quay lưng về phía mình vào lòng, “Cũng là chồng em.”

“Cút đi…” Cố Kỳ An chỉ mắng được một chữ, hai tay đặt trên thành bồn tắm đột nhiên siết chặt.

Mặt nước dao động dữ dội, tràn ra khỏi bồn tắm, gần như nhấn chìm cả phòng tắm.

Khi Cố Kỳ An được tắm sạch sẽ và bế lên giường, cậu đã rơi vào trạng thái mơ mơ màng màng ngủ.

Tuy nhiên, Tần Việt không buông tha cho cậu, những nụ hôn nóng bỏng liên tục rơi xuống, dường như không bao giờ biết mệt mỏi.

Toàn thân Cố Kỳ An vô lực, chỉ có thể yếu ớt đẩy cơ thể nặng trịch đó ra: “Cút, tránh xa em ra…”

“Bảo bối.” Tần Việt thì thầm quyến rũ bên tai cậu, “Gọi tiếng chồng cho anh nghe một chút, đêm nay sẽ tha cho em.”

Cố Kỳ An bị hai chữ “bảo bối” k*ch th*ch đến mức eo lắc một cái: “Anh có ghê tởm không…”

“Ghê tởm?” Tần Việt há miệng cắn cậu một cái, sau đó im lặng mà làm tới.

Rất nhanh, Cố Kỳ An bị dồn đến mức gần như suy sụp, chỉ có thể nén sự cực kỳ xấu hổ trong lòng, dùng giọng run rẩy gọi: “Ch-chồng ơi…”

Hơi thở Tần Việt nghẹn lại, đôi mắt đen nhánh đỏ rực như dã thú sắp phát điên, ép ra mấy chữ từ cổ họng: “Bảo bối ngoan, chồng thương em.”

Cố Kỳ An kêu lên thất thanh: “Tần Việt anh lại nuốt lời…”

Đêm đó dài đằng đẵng, cho đến khi trời tờ mờ sáng, trước khi Cố Kỳ An hoàn toàn hôn mê bất tỉnh, miệng vẫn lẩm bẩm điều gì đó.

Tần Việt ghé tai nghe, hóa ra cậu đang mắng anh là “súc sinh”.

Tần Việt cười mãn nguyện, hôn lên đôi môi sưng đỏ đó: “Súc sinh yêu em.”

**

Hai ngày hai đêm tiếp theo, tổng cộng Cố Kỳ An cũng không đi được mấy bước.

Ăn là Tần Việt bế đút cho ăn, vệ sinh cá nhân cũng được bế vào phòng tắm, thời gian còn lại không phải khóc thét thì cũng là ngủ.

Sáng ngày thứ ba, Cố Kỳ An lại bị hôn cho tỉnh giấc, th* d*c đẩy người đàn ông ra: “Tần Việt, anh nên đi làm rồi.”

Tần Việt lùi lại một chút, ánh mắt vẫn dán chặt vào môi cậu: “Vắng mặt lâu như vậy rồi, không kém gì một hai ngày này đâu.”

“Ông nội anh khó khăn lắm mới đồng ý cho chúng ta ở bên nhau, anh muốn ông cụ nghĩ em sẽ làm lỡ dở công việc bình thường của anh à?” Cố Kỳ An đặt lòng bàn tay lên cơ ngực săn chắc, “Đi làm đi.”

Tiếp tục ở trên giường nữa, cậu sớm muộn gì cũng bị chơi đến chết, cái chết kiểu này thật sự quá mất mặt.

“Em nói có lý.” Tần Việt trầm ngâm gật đầu, hôn lên môi cậu một cái, “Em ngủ thêm chút nữa đi, anh đi tắm rửa trước.”

Tận mắt nhìn người đàn ông vào phòng tắm, Cố Kỳ An cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tần Việt tắm rửa xong, lại làm hai phần bữa sáng đơn giản, sau đó mới thay vest chuẩn bị đi làm.

Anh đứng trước gương lớn, thắt cà vạt xong lại mặc áo vest, trông nghiêm chỉnh ra dáng hình người.

Cố Kỳ An nằm sấp trên giường nhìn bộ dạng vest lịch lãm của anh, trong lòng lại thầm mắng một câu: “Cầm thú.”

Nếu không phải trước đây Tần Việt nhịn đủ lâu, cậu đã nghi ngờ người đàn ông này đã bị nghiện t*nh d*c rồi.

“Bữa sáng còn ấm, em ngủ dậy thì ăn chút đi.” Tần Việt đi lại bên giường lớn, cúi người hôn môi cậu, “Anh đi làm đây, có chuyện gì thì gọi cho anh.”

“Đi đi.” Cố Kỳ An thúc giục, “Tối gặp.”

Tần Việt đáp: “Tối gặp, bảo bối.”

Khó khăn lắm mới tiễn được người đàn ông kia đi, cuối cùng Cố Kỳ An cũng có thể ở nhà một mình nghỉ ngơi thật tốt.

Khoảng ba bốn giờ chiều, cậu đến thư phòng, mở laptop mở một cuộc họp quốc tế.

Cuộc họp kéo dài rất lâu mới kết thúc, Cố Kỳ An gập laptop lại, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, chìm vào suy tư.

Tối đến, Tần Việt về đến nhà lại đã nửa đêm.

Anh đã rời công ty gần nửa tháng, tập đoàn chất đống rất nhiều công việc chờ anh xử lý, bận rộn không ngừng nghỉ.

Lần này Tần Việt không làm phiền người yêu đang ngủ say nữa, đi ra phòng vệ sinh bên ngoài để tắm rửa, rồi mới về phòng ngủ.

Động tác lên giường của anh rất nhẹ nhàng, cẩn thận ôm cậu vào lòng, cùng nhau chìm vào giấc ngủ sâu.

**

Tần Việt cứ thế đi sớm về khuya bận rộn suốt một tuần, Cố Kỳ An vừa may mắn, vừa âm ỉ lo lắng.

Bạn trai cậu là một con mãnh thú to lớn, một khi bỏ đói lâu ngày, ăn uống sẽ không có kiêng dè, hoàn toàn khiến cậu không thể chống đỡ.

Tối thứ Bảy, Tần Việt hiếm hoi không tăng ca mà về nhà sớm.

Cố Kỳ An đang ở thư phòng dùng laptop, nghe tiếng gõ cửa thì đóng laptop lại: “Vào đi.”

Tần Việt đẩy cửa vào, đi đến bàn: “Đang bận gì đấy?”

“Không bận gì, chỉ là giết thời gian thôi.” Cố Kỳ An ngước mắt lên, “Sao hôm nay về sớm thế?”

“Việc công ty đã xử lý gần xong rồi.” Tần Việt cúi đầu ghé sát hôn cậu, “Thất Thất, tối nay về nhà cũ ăn cơm với anh nhé, được không?”

Cố Kỳ An chớp chớp mắt: “Anh chắc chắn ông cụ muốn gặp em bây giờ chứ?”

“Không sao đâu, hai người đã gặp nhau rồi, về với anh chắc sẽ không căng thẳng đâu nhỉ?” Tần Việt cười cười, trả lời, “Hơn nữa, vợ anh xinh đẹp thế này, ai mà không muốn nhìn thêm vài lần chứ?”

“Đồ vô liêm sỉ.” Cố Kỳ An lườm anh một cái, “Ai là vợ anh?”

Tần Việt khẽ nhướng mày: “Là ai đã khăng khăng gọi anh là chồng yêu ở trên giường ấy nhỉ?”

Cố Kỳ An bị buộc phải nhớ lại những khoảnh khắc khó chịu đó, vừa xấu hổ vừa tức giận đấm anh một cái: “Câm miệng!”

“Được được được, không nói nữa.” Tần Việt dùng bàn tay lớn bao lấy nắm đấm của cậu, cầu xin với vẻ mặt ngoan ngoãn: “Cầu xin em đấy, bảo bối, về nhà với anh được không?”

Cố Kỳ An rút tay lại, đứng dậy khỏi ghế: “Đi thôi.”

Khóe môi Tần Việt không nén được mà nhếch lên: “Được.”

Hai người thu dọn đơn giản một chút, lái xe đến nhà cũ họ Tần, trên đường đi Cố Kỳ An còn ghé vào một trung tâm thương mại, mua một đống quà cáp.

“Em mua nhiều đồ quá rồi.” Tần Việt đóng cốp xe đầy ắp lại, “Ông cụ không thiếu gì cả, chúng ta về là ông vui rồi.”

Cố Kỳ An nhàn nhạt đáp: “Lần trước gặp mặt, chắc hẳn em đã để lại ấn tượng rất xấu cho ông cụ, lần này không thể đến tay không được.”

“Không đâu.” Tần Việt cúi xuống hôn má cậu, “Thất Thất đáng yêu thế này, ông nội sẽ rất thích em.”

“Đừng nói nhảm nữa.” Khóe môi Cố Kỳ An khẽ cong, “Đi thôi.”

Hơn nửa giờ sau, xe trực tiếp lái vào nhà cũ họ Tần.

Người quản gia đã ngoài 50 tuổi đi ra đón: “Đại thiếu gia, cậu về rồi.”

Tần Việt xuống xe, đi vòng sang bên kia mở cửa xe, đón người yêu ra, rồi quay sang nói: “Chú Ngô, trong cốp xe có quà chúng cháu chuẩn bị cho ông nội.”

“Vâng, đại thiếu gia.” Chú Ngô vội vàng đáp lời, mở cốp xe lấy đồ bên trong ra.

Tần Việt và Cố Kỳ An cũng mỗi người xách hai phần, nối gót nhau đi vào cổng lớn.

Trong phòng khách, Ông cụ Tần đang chống gậy ngồi trên sofa, bên cạnh là Tần Tri Hủ đang ngó nghiêng khắp nơi.

Tần Việt mở lời gọi: “Ông nội, chúng cháu về rồi.”

Tần Tri Hủ “vụt” một cái đứng dậy khỏi sofa, mắt không rời khỏi người anh trai xinh đẹp bên cạnh anh trai nhà mình.

“Ông Tần.” Cố Kỳ An cúi chào lễ phép, “Làm phiền ông rồi.”

Ông cụ Tần nghiêm mặt đáp: “Ừ.”

“Còn gọi gì ông Tần gì nữa?” Tần Việt nháy mắt ra hiệu, “Gọi ông nội.”

Cố Kỳ An do dự một chút, đang định mở lời thì bị ông cụ cắt ngang: “Đừng đứng chôn chân ở đó nữa, đi rửa tay ăn cơm.”

“Vâng, ông nội.” Tần Việt đặt quà cáp trong tay hai người xuống, kéo tay người bên cạnh đi vào trong.

Cố Kỳ An không tự nhiên giãy dụa một chút, dùng ánh mắt ra hiệu cho anh đừng có mà quá đáng quá.

Tần Việt đáp lại bằng ánh mắt vô tội, nói với giọng điệu hợp lý: “Hai chúng ta bây giờ là mối quan hệ gặp gỡ gia đình, nắm tay trong nhà anh thì sao chứ?”

Cố Kỳ An: “…”

“Tần Tri Hủ.” Tần Việt đảo mắt sang thằng em trai còn đang ngẩn ngơ bên cạnh, “Nhìn gì đấy, còn không gọi người?”

Tần Tri Hủ tỉnh lại, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, lắp bắp gọi: “Chị, chị dâu…”

Cố Kỳ An: “?”

Trong lòng Tần Việt sung sướng không thôi, nhưng ngoài miệng lại giả vờ chỉnh đốn: “Đừng có mà gọi bậy, gọi anh Kỳ An.”

“À? Ồ!” Tần Tri Hủ lập tức sửa lời, “Anh Kỳ An, em là Tần Tri Hủ.”

“Chào em.” Cố Kỳ An khẽ cười, “Lần đầu gặp mặt, không biết em thích gì, chỉ chuẩn bị cho em một đôi giày thể thao, lát nữa em có thể thử.”

“Ơ? Em cũng có quà sao?” Tần Tri Hủ vẻ mặt bất ngờ và vui sướng, “Cảm ơn anh Kỳ An!”

Cố Kỳ An đáp: “Không có gì.”

Tần Việt buông tay, giọng nói dịu dàng: “Em đi rửa tay trước đi.”

Đợi Cố Kỳ An đi xa, anh cốc một cái vào đầu em trai, hăm dọa nhỏ giọng: “Còn dám nhìn chằm chằm chị dâu nữa, anh đánh cho mày sưng đầu lên đấy.”

“Không phải—” Tần Tri Hủ ôm đầu giải thích nhỏ, “Em chỉ thấy chị dâu quá đẹp, lớn thế này rồi em chưa từng thấy anh trai nào đẹp như thế.”

“Ha ha.” Tần Việt hừ một tiếng cười, giọng điệu không giấu nổi vẻ đắc ý: “Mày cũng không nhìn xem đó là người yêu của ai.”

“Bây giờ em hoàn toàn hiểu anh rồi, anh.” Tần Tri Hủ bày ra một biểu cảm cực kỳ chân thành, “Bị chị dâu mê hoặc đến thần hồn điên đảo là lẽ thường tình của con người.”

“Đó là—” Tần Việt nói được nửa chừng chợt thấy không đúng, lại cốc thêm một cái nữa, “Biết trong lòng thôi, ít nhìn chị dâu mày lại, nghe chưa?”

Tần Tri Hủ: “Nghe rồi nghe rồi…”

Có lẽ đã biết trước hai người họ sẽ về, bữa tối được chuẩn bị rất thịnh soạn.

Ông cụ Tần ngồi ở vị trí chủ tọa, Tần Tri Hủ ngồi phía dưới, Cố Kỳ An và Tần Việt ngồi cùng một bên.

Cố Kỳ An chủ động đứng dậy, nâng ly rượu bằng hai tay: “Ông nội, cháu mời ông một ly, chúc ông sức khỏe dồi dào.”

Ông cụ Tần nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp một hồi lâu, cuối cùng cũng nâng ly nước lọc trước mặt lên.

Cố Kỳ An uống cạn ly rượu trong tay, rồi ngồi xuống.

Tần Việt lén lút đưa tay xuống dưới khăn trải bàn, nắm lấy ngón tay cậu bóp nhẹ.

Cố Kỳ An khẽ nắm lại một cách kín đáo, tảng đá lớn trong lòng cũng hoàn toàn buông xuống.

Ly rượu này uống xuống, ông cụ coi như đã chính thức thừa nhận thân phận của cậu.

Ăn cơm tối xong, Tần Việt đi dạo trong vườn cùng ông cụ, Cố Kỳ An không đi theo để tránh làm phiền hai ông cháu.

Tần Tri Hủ ở phòng khách trò chuyện cùng cậu, nhiệt tình mời cậu chơi game cùng.

Không lâu sau, Tần Việt đi dạo xong trở về, kéo tay Cố Kỳ An đi lên lầu: “Hôm nay muộn rồi, chúng ta ngủ lại ở nhà một đêm nhé.”

Cố Kỳ An đáp: “Được.”

Tần Việt dẫn cậu đến cửa phòng ngủ, đẩy cửa vào: “Vào đi, đây là phòng ngủ của anh.”

Cố Kỳ An bước vào, nhìn quanh một lượt, đi thẳng về phía tủ trưng bày bên trong.

Trên tủ trưng bày đầy ắp ảnh Tần Việt từ nhỏ đến lớn, cùng với một số huy chương và cúp giành được khi đi học, chiếm trọn một bức tường.

Cố Kỳ An lướt mắt qua các bức ảnh, đưa tay cầm lấy một khung ảnh: “Đây là lúc anh mấy tuổi?”

Tiểu Tần Việt trong ảnh vẻ mặt nghiêm túc, đường nét ngũ quan giống như một mô hình thu nhỏ theo tỷ lệ.

“Bảy tuổi.” Tần Việt cười, “Thế nào, hồi nhỏ anh đã đẹp trai rồi phải không?”

“Lúc nhỏ anh dễ thương hơn bây giờ.” Cố Kỳ An đặt khung ảnh xuống, vô tình đáp.

“Thật sao?” Tần Việt hơi không vui, “Bây giờ không được em yêu thích nữa à?”

Cố Kỳ An không trả lời anh, ánh mắt dán vào bức ảnh Tần Việt lúc mười tám, mười chín tuổi, hồi lâu cũng không rời đi.

Tần Việt “chậc” một tiếng bất mãn, kéo mạnh đối phương lại, siết eo ôm lên bàn: “Đừng nhìn mấy bức ảnh đó nữa, nhìn anh này.”

“Nhìn anh làm gì?” Cố Kỳ An cười cười, “Chẳng lẽ anh đang ghen với chính mình đấy à?”

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...