Bị Tráo Kiệu Hoa, Ta Gả Cho Trấn Bắc Hầu

Chương 4



Xuân Đào sợ hãi kêu lớn.


“Tiểu thư! Tiểu thư! Mau buông tiểu thư nhà ta ra!”


Vừa nói, hắn vừa ấn đầu ta xuống ngay phía trên chậu than, dùng sức muốn ép xuống.


Người xung quanh lập tức nín thở.


Ta liều mạng giãy giụa nhưng vô ích.


“Thẩm Diên Thanh, đồ điên! Mau buông ta ra!”


Trên mặt Thẩm Diên Thanh hiện lên vẻ cuồng loạn.


“Trâu Nhạn Hòe, ta hủy khuôn mặt này của ngươi, xem ngươi còn dám ra ngoài lộ diện thế nào!”


Nói rồi, hắn trực tiếp ấn ta xuống…


Ngay lúc mặt ta sắp chạm vào ngọn lửa, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc mà đầy uy nghi.


“Vị hôn thê của bản hầu mà các ngươi cũng dám động vào sao?!”


Lời vừa dứt, bàn tay đang bóp gáy ta của Thẩm Diên Thanh chợt buông lỏng.


Ta loạng choạng lùi về sau, Xuân Đào lập tức đỡ lấy ta.


“Tiểu thư, người không sao chứ? Cổ người đỏ một mảng rồi! Vừa rồi Thẩm Diên Thanh dùng sức như thế, suýt nữa bóp gãy cổ người!”


Ta ôm cổ, chậm rãi thở lại, rồi ngẩng đầu nhìn về phía đầu ngõ.


Bên cạnh cỗ xe ngựa gỗ mun dát vàng, người đàn ông mặc cẩm bào màu huyền đang chậm rãi bước tới.


Khối ngọc bội kỳ lân bằng bạch ngọc bên hông hắn theo bước chân mà khẽ lay động.


Chính là vị công tử quý khí mà ta gặp hôm trước ở cửa hàng văn phòng tứ bảo.


Ta đã kinh doanh nhiều năm, cũng từng nghe qua lai lịch của khối bạch ngọc kỳ lân bên hông hắn.


Nghe nói năm xưa Trấn Bắc Hầu chinh chiến Tây Bắc, chém đầu thủ lĩnh Hung Nô, khối ngọc ấy chính là bị hắn giật từ trên cổ kẻ đó xuống.


Hắn lại chính là Trấn Bắc Hầu Tiêu Sách.


Phía sau Tiêu Sách còn có hơn mười hộ vệ mặc võ phục bó sát, ai nấy mặt mày lạnh lùng, tay đặt trên chuôi đao.


Chỉ cần đứng đó thôi cũng đã khiến đám lưu manh đang ồn ào xung quanh rụt cổ không dám hé răng.


Rõ ràng Thẩm Diên Thanh cũng đã hoảng rồi, nhưng vẫn cố giữ vẻ ngạo mạn của thiếu tướng quân mà tiếp tục hống hách:


“Ngươi là ai, dám xen vào chuyện riêng của Thẩm gia ta!”


“Đây là ân oán giữa ta và tiểu nương tử nhà ta, không liên quan tới người ngoài!”


Tiêu Sách không thèm để ý tới hắn, ánh mắt trực tiếp dừng lại trên vết bỏng nơi vai ta.


Hắn hơi cau mày.


“Bị thương nặng không?”


“Phải gọi đại phu đến xem, nhìn chỗ sưng đỏ này e là bỏng không nhẹ.”


“Đa tạ Hầu gia quan tâm.”


Ta khẽ đáp.


Thẩm Diên Thanh vẫn tiếp tục gào lên.


“Mau cút cho tiểu gia!”


“Cũng không nhìn xem tiểu gia là ai!”


“Đợi đám huynh đệ của ta kéo tới, ta sẽ bắt các ngươi lăn ra mà gọi cha!”


Tiêu Sách cười khẩy, giơ tay vỗ nhè nhẹ, lạnh lùng nói:


“Gan lớn thật đấy.”


Sự kiên nhẫn của Thẩm Diên Thanh vốn có hạn, trực tiếp bước tới định kéo ta.


Tiêu Sách giơ tay, che chắn ta ra phía sau.


Hắn quay đầu nhìn Thẩm Diên Thanh, giọng nói trong nháy mắt trở nên lạnh buốt:


“Vị hôn thê của bản hầu, ngươi cũng dám dùng chậu than để làm bị thương?”


“Thẩm Diên Thanh, có phải ngươi nghĩ kinh thành này không còn ai trị nổi ngươi nữa rồi không?”


Xuân Đào ở bên cạnh kéo nhẹ tay áo ta, hạ giọng đầy kích động:


“Tiểu thư! Hắn nói người là vị hôn thê của hắn!”


“Chính là vị Trấn Bắc Hầu trước đó sai người đưa thư cầu hôn tới sao?”


“Chúng ta trước đó còn tưởng là nhầm lẫn cơ!”


Sắc mặt Thẩm Diên Thanh trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy, chân loạng choạng lùi lại hai bước.


Đúng lúc ấy, tên sai vặt phía sau người đàn ông tiến lên một bước, lớn tiếng quát:


“Hỗn láo!”


“Đây chính là Trấn Bắc Hầu Tiêu Sách, người được bệ hạ đích thân sắc phong!”


“Thống lĩnh mười vạn đại quân Bắc Cương, trấn thủ biên ải nhiều năm, đến cả Hung Nô cũng phải tránh xa ba phần!”


“Ngươi chỉ là một tên tướng quân rởm phải dựa vào gia sản của nữ nhân để chống đỡ thể diện, cũng xứng lên tiếng với Hầu gia sao?”


“Trấn… Trấn Bắc Hầu?”


Hai đầu gối Thẩm Diên Thanh mềm nhũn, bịch một tiếng quỳ phịch xuống đất, liên tục dập đầu.


“Hầu gia tha tội! Là tại hạ mắt chó không thấy Thái Sơn, không biết là Hầu gia!”


“Xin Hầu gia đại nhân đại lượng, tha cho ta lần này!”


Tiêu Sách bước lên một bước, từ trên cao nhìn xuống hắn, từng chữ đều lạnh thấu xương:


“Thẩm Diên Thanh, ngươi lợi dụng gia sản họ Trâu để vá lỗ hổng cho Thẩm gia, đến ngày đại hôn lại dùng thủ đoạn tráo kiệu hoa để làm nhục Trâu thị.”


“Thẩm lão gia vừa qua đời, ngươi đã dung túng ngoại thất vu oan cho nàng trong linh đường, thậm chí còn muốn đánh chết nha hoàn thân cận của nàng.”


“Hôm nay lại càng quá đáng hơn, dẫn người đập phá cửa hàng do Trâu thị quản lý thì thôi, còn muốn ấn mặt nàng vào chậu than.”


“Từng việc từng việc này, điều nào lại không đủ khiến ngươi lột một tầng da?”


“Điều nào lại không đủ khiến ngươi rơi đầu?”


“Ta sai rồi! Ta thật sự biết sai rồi!”


Thẩm Diên Thanh dập đầu đến mức trán đỏ rực, giọng mang theo tiếng khóc.


“Hầu gia, ta biết sai rồi! Xin người cho ta thêm một cơ hội!”


“Sau này ta nhất định sẽ bù đắp cho Trâu thị thật tốt, không dám gây sự nữa!”


“Xin người cho ta thêm một lần nữa!”


Ngay khi Thẩm Diên Thanh liên tục cầu xin, phía không xa đột nhiên truyền đến động tĩnh.


“Không liên quan tới ta! Thật sự không liên quan tới ta!”


Nguyễn Doanh Doanh đột nhiên bị hộ vệ của Tiêu Sách lôi từ sau cây cột ra ngoài.


Nàng ta sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, sống chết bám lấy tay áo Thẩm Diên Thanh, khóc lóc kêu gào:


“Là Thẩm Diên Thanh!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...