Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 12: XE NGỰA



Sau khi cáo biệt Mạnh Tụ Ngọc, Tô Thầm lo lắng lên xe ngựa. Tùy Ý thấy sắc mặt y không tốt thì hỏi: "Đêm qua công tử không ngủ ngon sao?"

Ngủ ngon? Tô Thầm oán thán trong lòng, đâu chỉ không ngủ ngon, y gần như mất ngủ tới sáng......Tất cả đều tại Tiết Phùng Châu, nếu không phải tại hắn nửa đêm xông vào phòng y, nói những thứ không thể hiểu nổi, làm những chuyện không thể lý giải được thì y đâu có mất ngủ cả đêm.

Tô Thầm suy nghĩ mãi vẫn không thể hiểu được, tại sao một nam tử lại tự nhiên cắn môi một nam tử khác, chẳng lẽ muốn khiến đối phương cảm thấy ghê tởm? Nhưng giết địch mười phần bản thân cũng bị thương tám phần, một nam nhân 'thẳng' như Tiết Phùng Châu mà cũng có thể làm chuyện như vậy sao? Tiết Phùng Châu còn nói hôm nay sẽ đến hộ tống y, có lẽ hắn say nên nói hươu nói vượn vậy thôi, hôm nay sẽ không có chuyện gì hết, Tiết Phùng Châu sẽ không tới đâu.

Đêm qua, sau khi Tiết Phùng Châu rời đi, Tô Thầm tự trấn an mình tới sáng nên chỉ chợp mắt được một lúc, ngay cả khi ngủ cũng mơ thấy Tiết Phùng Châu cắn môi mình......Giấc mơ này quá đáng sợ khiến Tô Thầm choàng tỉnh ngay lập tức.

Nếu hôm nay Tiết Phùng Châu thật sự tới......không có khả năng. Đêm qua là do hắn uống say, với lại khi ấy trong phòng chỉ có một mình y nên hắn mới dám lộng hành. Hôm nay thì khác, y không có đi một mình, hơn nữa bên ngoài cũng tấp nập người qua lại, Tiết Phùng Châu sẽ không thể hành động không kiêng nể giống đêm qua...đúng không?

Tùy Ý thấy Tô Thầm sắc mặt không tốt bèn lấy chăn cho y: "Công tử, hay là nằm nghỉ ngơi một lúc đi?"

Tô Thầm ừ một tiếng, sau khi tự thuyết phục chính mình Tiết Phùng Châu không có khả năng đến, y gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu rồi nằm xuống. Lò sưởi trong xe ấm áp cùng với hương trầm thoang thoảng dễ khiến người ta buồn ngủ, Tô Thầm hít thở đều, mí mắt dần trở nên nặng trĩu.

Một lúc sau, xe ngựa bỗng lắc lư nhẹ, Tô Thầm không mở mắt, chỉ nói với giọng thì thào: "Tùy Ý, có chuyện gì vậy?"

"Không có gì đâu ạ, bánh xe vấp vào cục đá mà thôi, công tử ngủ tiếp đi." - Tùy Ý nhìn thoáng ra bên ngoài rồi trả lời.

Tô Thầm ừm một tiếng rồi chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, y hình như nghe thấy âm thanh hoảng hốt của Tùy Ý nhưng không quá rõ ràng, có lẽ là giấc mơ.

Nhiệt độ trong xe ngựa dường như tăng lên, một mùi hương khá quen thuộc tản ra khiến Tô Thầm cảm thấy không thoải mái, y không ngủ được nên lông mi khẽ động, cuối cùng mở mắt ra.

Có một nam nhân khác đang ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, nhìn chằm chằm Tô Thầm không chớp mắt.

Tô Thầm ngẩn người ra một lúc rồi nhắm mắt lại, lẩm bẩm: "Quả nhiên là đang nằm mơ, nếu không tại sao lại xuất hiện người mình không nên thấy."

Giọng cười quen thuộc vang lên bên tai: "Tiểu công tử, người không nên thấy là ai vậy?"

Thân thể Tô Thầm cứng đờ, y lập tức mở mắt ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào đối phương với vẻ không tin nổi: "Tiết Phùng Châu? Sao ngươi lại ở trong xe ngựa của ta?"

"Đêm qua không phải ta đã nói rồi sao? Ta sẽ hộ tống tiểu công tử đến chùa Bạch Mã." - Tiết Phùng Châu nói: "Cùng lắm chỉ qua vài canh giờ mà tiểu công tử đã quên hết mọi chuyện rồi sao?"

Tô Thầm: "......"

Làm sao y có thể quên được, nhưng......không phải Tiết Phùng Châu uống say nên nói nhăng nói cuội thôi sao?

Tô Thầm cắn chặt răng: "Ta và Tiết tướng quân không thân đến mức đó, nên không có lý do gì để ngươi đích thân đến tiễn ta. Tiết tướng quân quay về đi."

"Đúng là không thân thật, vậy nên mới phải tiếp xúc nhiều hơn. Càng tiếp xúc nhiều thì sẽ càng trở nên quen thuộc, dù là người dưng nước lã cũng có thể trở nên thân thiết."

Tô Thầm không muốn nói mấy chuyện viễn vông này với Tiết Phùng Châu, ngay cả ngồi chung xe với hắn cũng thấy không ổn, y nhẫn nhịn hỏi: "Tiết tướng quân, người hầu của ta đâu?"

Biểu cảm của Tiết Phùng Châu bình thản: "Ở phía sau."

"Phía sau?"

Tô Thầm không hiểu, bèn vén rèm lên nhìn, ngay sau đó liền biến sắc: "Tùy Ý!"

"Ưm...ưm...." - Tùy Ý giãy giụa, ánh mắt căm ghét nhìn người đang đứng bên cạnh Tô Thầm: "Ưm ưm!"

Nàng ta bị Tiết Phùng Châu bịt miệng, tay chân trói chặt rồi ném ra sau ngựa. Tô Thầm quay đầu nhìn hắn với sắc mặt khó coi: "Tiết tướng quân, Tùy Ý làm sai chuyện gì mà ngươi đối xử với nàng như vậy?"

"Ả quá ồn." - Tiết Phùng Châu nói: "Chẳng phải tiểu công tử chưa nghỉ ngơi đủ sao? Ả muốn kêu ngươi dậy nên ta chỉ đành dùng biện pháp này."

Tô Thầm không thèm nghe Tiết Phùng Châu xảo biện, hắn nhắm vào y hết lần này đến lần khác, rõ ràng là muốn nhân cơ hội trả đũa y. Tô Thầm thật sự không biết rốt cuộc bản thân đắc tội Tiết Phùng Châu chỗ nào.

"Bây giờ ta tỉnh rồi, Tiết tướng quân có thể thả người hầu của ta ra không?"

Giọng nói của Tô Thầm mang theo sự oán giận, không hề quan tâm đến việc mình có đắc tội Tiết Phùng Châu hay không. Cho dù có thật thì y cũng đã đắc tội hắn từ lâu rồi, nếu không tại sao hắn cứ cắn y mãi không tha. Cũng không phải lần một lần hai, chỉ cần chưa bị hắn giết thì đắc tội nhiều hay ít y cũng mặc kệ.

Tiết Phùng Châu có chút không hiểu: "Ngươi giận?"

Tô Thầm nhịn không được cười lạnh: "Tiết tướng quân cảm thấy ta không nên tức giận sao?"

Tiết Phùng Châu nói: "Ta vì muốn tốt cho ngươi."

"Nếu Tiết tướng quân muốn tốt cho ta thì tốt nhất đừng nên xuất hiện trước mặt ta, cũng đừng tự ý trói người hầu của ta lại. Ta với Tiết tướng quân vốn không cùng suy nghĩ, không nên có bất kỳ sự giao lưu nào." - Tô Thầm nói gấp nên thở hổn hển, y đuối hơi nên ngồi dựa vào thành xe, vỗ vỗ ngực.

Nhìn thấy đôi môi tái nhợt của Tô Thầm, Tiết Phùng Châu nhíu mày, rót một ly nước rồi đưa cho y.

Tô Thầm: "......"

Tô Thầm không nhận lấy, y nhìn thẳng Tiết Phùng Châu, nói: "Tiết tướng quân, mong ngươi thả người hầu của ta ra."

"Ta có thể cởi trói, nhưng ả ta không được lên xe ngựa nữa." - Tiết Phùng Châu đặt ly nước xuống trước mặt Tô Thầm.

"Dựa vào cái gì?" - Tô Thầm chỉ cảm thấy Tiết Phùng Châu đúng là không nói lý lẽ, y nhịn không được nói lớn: "Người không được lên xe ngựa phải là ngươi mới đúng, không phải Tùy Ý!"

Tiết Phùng Châu không dao động: "Xe ngựa chật chội chỉ đủ chỗ cho hai người, nếu muốn hộ tống, tất nhiên ta phải ngồi chung xe với tiểu công tử."

Nghe vậy, khuôn mặt Tô Thầm tối sầm. Ý của Tiết Phùng Châu chính là, hắn sẽ ngồi trên xe ngựa suốt chặng đường tới chùa Bạch Mã.

Vậy thì thật kinh khủng. Trong đầu Tô Thầm hiện lên đủ loại lời đồn về Tiết Phùng Châu, tự hỏi liệu hắn có định tra tấn y đến chết trên chiếc xe ngựa này không.

Sử sách ghi chép rằng Tiết Phùng Châu bị bỏ rơi từ nhỏ, đến tuổi niên thiếu thì tòng quân, chỉ trong mười năm giành được vô số chiến công lẫy lừng, được muôn dân bá tánh kính trọng. Kết cục là, bị Hoàng Đế thu lại quyền lực, bị thân tín và gian thần buộc tội mưu phản......Có thể nói là chết vô cùng thảm.

Trước khi xuyên qua, Tô Thầm từng rất sùng bái vị đại tướng quân tiếng tăm lẫy lừng này, đồng thời cũng thấy thương tiếc. Sau khi xuyên không, y gần như mất hết ký ức về kiếp trước nên ấn tượng với Tiết Phùng Châu không còn quá sâu sắc, cho đến khi nhớ lại thì lịch sử cũng đã thay đổi rồi. Tô Thầm lo lắng nhiều hơn về chuyện sau này mình có thể tiếp tục sống hay không, nên không còn chú ý quá nhiều đến Tiết Phùng Châu nữa.

Ai cũng sẽ ngưỡng mộ người tài giỏi, nhưng thời gian trôi qua quá dài nên Tô Thầm không còn nhớ rõ mình có từng thấy bất bình cho cuộc đời của Tiết Phùng Châu hay không, những gì được ghi chép trong sử sách về Tiết Phùng Châu đã trở nên mơ hồ, có lẽ Tiết Phùng Châu đang hiện diện trước mặt y mới là chân thật.

Tô Thầm tuyệt đối không đồng ý để Tiết Phùng Châu ngồi chung xe ngựa với mình, y nhìn hắn mà không hề có chút biểu cảm: "Hoặc là để Tùy Ý lên xe, hoặc là ta đi xuống."

Tiết Phùng Châu trầm mặc nhìn Tô Thầm, đôi đồng tử đen nhánh không có chút ánh sáng như đang dò xét khiến Tô Thầm có chút bất an. Tiết Phùng Châu nói: "Tiểu công tử muốn cho ả ta lên cũng được, nhưng phải đồng ý với ta một điều kiện."

Điều kiện?

Tô Thầm hỏi: "Điều kiện gì?"

"Sau này tiểu công tử được tức giận nữa, tức giận không tốt cho sức khỏe của ngươi."

Tô Thầm: "......", y tức giận đến mức muốn bật cười, Tiết Phùng Châu này bị điên đúng không?

Khuôn mặt Tô Thầm trầm xuống: "Tiết tướng quân, trước khi quen biết ngươi, số lần ta giận dữ suốt 18 năm qua chỉ đếm trên đầu ngón tay."

Nghe vậy, Tiết Phùng Châu như đang suy tư gì đó: "Vậy nghĩa là, trong lòng công tử để ý tới ta?"

Tô Thầm: "......"

Lúc này y thật sự hoài nghi đầu óc Tiết Phùng Châu có vấn đề, Tô Thầm gượng cười: "Tiết tướng quân, xin hãy cho người hầu của ta lên xe."

Tiết Phùng Châu vén rèm, nói vọng ra bên ngoài: "Đưa người vào đây."

Thuộc hạ của Tiết Phùng Châu cởi trói cho Tùy Ý, ngay khi nàng bước vào xe ngựa, Tô Thầm gấp gáp hỏi: "Có bị thương không?"

Tùy Ý lắc đầu, ngược lại duỗi tay tới chỗ Tô Thầm: "Công tử, để nô tỳ xem người có bị thương không......", nhưng tay nàng còn chưa kịp chạm vào y thì đã bị một con dao găm chặn lại, lưỡi dao sắc bén lóe lên hàn quang.

Tô Thầm: "!!!"

Tiết Phùng Châu không đóng kịch nữa!

Y cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng để nói chuyện trôi chảy vẫn khá khó khăn: "Tiết tướng quân, ngươi có ý gì?"

Tiết Phùng Châu nhìn thoáng qua Tùy Ý, sắc mặt cực kỳ lạnh nhạt, chậm rãi thu dao găm: "Không có gì."

Nhưng xem ra Tùy Ý đã hiểu, Tiết Phùng Châu đang cảnh cáo nàng không được đụng vào Tô Thầm. Nàng bèn thu lại cánh tay cứng đờ giữa không trung.

Tô Thầm cảm thấy hít thở không thông, y hít vào từng hơi thật sâu, tay nắm chặt quần áo trước ngực, đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

"Công tử, người cảm thấy không khỏe ở đâu?" - Tùy Ý có chút lo lắng.

Đối diện với cặp mắt đen láy của Tiết Phùng Châu, Tô Thầm khẽ lắc đầu: "Không sao."

"Nếu tiểu công tử thấy không thoải mái thidừng xe ngựa nghỉ ngơi một lát."

Tiết Phùng Châu vừa dứt lời liền vén rèm lên, Tô Thầm vội giữ tay hắn lại: "Ta không sao, không cần đâu!"

Tiết Phùng Châu dừng lại, nhíu mày nhìn cánh tay của Tô Thầm. Tay của y rất trắng, nếu so sánh với khớp xương to và làn da ngăm đen của Tiết Phùng Châu thì càng thấy y trắng một cách khó tin. Sự tương phản mạnh mẽ về màu da càng khiến màu đen trong đôi mắt Tiết Phùng Châu trở nên tối tăm hơn. Lòng bàn tay lạnh lẽo, ngón tay thon dài, mềm mại như không xương, khi chạm vào cảm giác vô cùng dễ chịu, thoải mái đến mức Tiết Phùng Châu muốn nắm lấy mân mê, chơi đùa.

Thậm chí còn muốn hôn, muốn l**m, muốn cắn, muốn......

Tiết Phùng Châu duỗi cánh tay còn lại ra, còn chưa kịp thỏa mãn suy nghĩ trong đầu thì Tô Thầm chú ý đến ánh mắt của hắn nên đột ngột rụt tay về: "...... Xin lỗi, Tiết tướng quân. Ta không sao, không cần dừng xe."

Tiết Phùng Châu ừ một tiếng, hắn không cử động mà vẫn nhìn chằm chằm mu bàn tay vừa bị Tô Thầm chạm vào.

Tiết Phùng Châu hiếm khi yên tĩnh như vậy, Tô Thầm cũng không phải người thích nói chuyện nên cả cỗ xe ngựa nhất thời vô cùng im lặng, âm thanh duy nhất có thể nghe thấy chính là tiếng hít thở và tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường.

Tô Thầm chậm rãi khép tay lại, lén lút nhìn thoáng qua Tiết Phùng Châu, thấy hắn không biểu lộ cảm xúc gì thì ngược lại cảm thấy an tâm. Bộ dạng cười như không cười của hắn và sự quan tâm khó hiểu mà hắn dành cho y mới là thứ đáng sợ nhất......

Xe ngựa đi dọc theo con đường mòn dẫn đến cổng chùa Bạch Mã. Tới nơi, Tiết Phùng Châu xuống trước rồi đứng bên cạnh chờ Tô Thầm bước ra.

Khi Tô Thầm cúi người bước xuống xe ngựa, y liền thấy một bàn tay to lớn đang chờ đỡ mình. Ngay khi định tránh đi, bàn tay to lớn ấy ngay lập tức nắm lấy tay y, tay còn lại ôm lấy y gần như nhấc ra khỏi xe ngựa.

Tô Thầm: "......"

Giọng nói của Tiết Phùng Châu thì thầm bên tai Tô Thầm: "Biết ngay công tử muốn tự mình xuống, ta đương nhiên sẽ không cho ngươi cơ hội làm vậy."

Tô Thầm: "......", ngươi đúng là 'tốt bụng' ghê nhỉ.

"Tiểu công tử." - Hơi thở của Tiết Phùng Châu rất gần khiến vành tai của Tô Thầm đỏ ửng, hắn thấy vậy mỉm cười: "Những ngày tiểu công tử ở chùa Bạch Mã, ta sẽ thường xuyên ghé thăm.... để chúng ta có thể mau chóng thân thiết."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...