Hoa trong nội viện đã nở rộ, hương thơm ngào ngạt tràn ngập khắp nơi.
Tô Thầm cầm một quyển sách nằm dài trên ghế, lười biếng nhìn qua những bức tranh minh họa. Một lúc sau, y hỏi Tùy Ý: "Sức khỏe Tiết Phùng Châu thế nào rồi?"
"Nô tỳ không biết." - Tùy Ý khó hiểu nói: "Nếu công tử quan tâm Tiết tướng quân thì có thể đến phủ tướng quân hỏi thăm mà."
Tô Thầm không kể cho Tùy Ý biết chuyện giữa y và Tiết Phùng Châu —— chung quy là do hắn đơn phương gây chuyện mà. Y đáp: "Ta không có quan tâm hắn."
Tùy Ý không tin, nhưng Tô Thầm đã nói vậy nên nàng không nói gì thêm, chỉ mỉm cười: "Hai ngày nay thời tiết rất đẹp, công tử có muốn ra ngoài đi dạo không?"
Tô Thầm suy nghĩ một lúc rồi buông sách: "Đi, ta cũng muốn xem thử có thoại bản nào mới không."
Tùy Ý nói: "Nô tỳ đi chuẩn bị xe ngựa ngay đây ạ."
Tô Thầm ừ một tiếng rồi cúi xuống nhìn bàn tay của mình, đầu ngón tay như vẫn lưu lại cảm giác bị nam nhân kia l**m khiến y cảm thấy không được tự nhiên. Tô Thầm nắm chặt tay rồi lại thả ra, nghĩ thầm nếu lúc ấy không phải bản thân không được tỉnh táo, nhất định y đã tát Tiết Phùng Châu một cái, chứ không phải để hắn hôn mình.
......Đâu có ai hôn người khác mà l**m như vậy, đúng là tên b**n th**.
Tô Thầm nhíu mày, càng nghĩ càng giận, thật muốn xông đến phủ tướng quân mắng Tiết Phùng Châu một trận. Nhưng trong đầu chợt nhớ lại những lời lẽ th* t*c mà Tiết Phùng Châu từng nói, y sợ mình càng mắng hắn sẽ càng hưng phấn.
Tuy nhiên, Tô Thầm lại đổi ý. Tùy Ý nói Tiết Phùng Châu yếu đến nỗi không xuống được giường. Nếu bây giờ đến chế giễu Tiết Phùng Châu, hắn có thể làm gì được mình chứ?
Chờ đến khi Tiết Phùng Châu khoẻ lại......nếu hắn khoẻ lại thì phải làm sao? Đến lúc đó y trốn lên chùa Bạch Mã vậy. Phật môn là chốn linh thiêng, Tô Thầm không tin Tiết Phùng Châu dám làm gì y.
Nghĩ đến đây, Tô Thầm khoác lên một chiếc áo choàng mỏng rồi đi ra ngoài.
Còn chưa kịp bước ra khỏi cổng lớn của phủ Thừa tướng, Tô Thầm đã bắt gặp Thẩm Hoàn Chi. Gần đây, tần suất Thẩm Hoàn Chi đến phủ Thừa tướng hình như càng lúc càng thường xuyên.
Thẩm Hoàn Chi đương nhiên nhìn thấy Tô Thầm, hắn quay người đi về phía y: "Triều Triều ra ngoài sao?"
Tô Thầm ừ một tiếng: "Ta muốn đến thư quán xem thử một chút."
"Hôm nay ta không bận công sự, nếu Triều Triều đồng ý, ta có thể đi cùng ngươi." - Thẩm Hoàn Chi nói: "Ta khá thông thuộc những nơi như vậy......chỉ là không biết Triều Triều có chê ta phiền không."
Tô Thầm cười: "Ngươi là Trạng Nguyên lang, ta đương nhiên tin tưởng mắt nhìn của ngươi. Nếu ngươi muốn thì lên xe ngựa đi."
Thẩm Hoàn Chi mím môi cố giấu nụ cười, vươn tay giúp Tô Thầm vén vạt áo, sau đó mới lên xe ngựa.
"Đến thư quán Vô Nhai ở phía Tây kinh thành nhé? Nơi đó có đủ thể loại sách, có thể tìm thấy một vài quyển sách cổ nữa." - Thẩm Hoàn Chi hỏi.
Tô Thầm ngượng ngùng không dám nói mình chỉ đi mua vài quyển truyện đọc giết thời gian mà thôi, đành gật đầu: "Cũng được, đi về phía Tây đi."
"Phía Tây kinh thành khá gần nhà ta." - Thẩm Hoàn Chi lại nói: "Nếu ngươi thấy mệt thì có thể ghé qua nghỉ ngơi một lát."
"Như vậy thì làm phiền ngươi lắm."
Thầm Hoàn Chi liên tục nói: "Không phiền, không phiền, không phiền chút nào."
Sau một hồi im lặng, giọng nói của Thẩm Hoàn Chi trầm xuống: "Hiện giờ ta đang sống trong phủ đệ do Bệ Hạ ban tặng. Trong phủ không có nhiều người, cùng lắm chỉ có năm sáu hạ nhân......Ta ngược lại lo lắng không thể tiếp đãi ngươi chu đáo."
"Có gì mà không chu đáo, nhiều người chỉ thêm ồn ào, ta lại thích những nơi yên tĩnh hơn." - Tô Thầm cười nói: "Huống chi chúng ta không phải bằng hữu sao?"
Thẩm Hoàn Chi hơi sững lại, nhẹ giọng nói: "Phải, chúng ta là bằng hữu."
"Hai ngày trước ta đã tặng Thừa tướng đại nhân một bức tranh sơn thủy." - Thẩm Hoàn Chi kể: "Lần này đại nhân đã nhận rồi, tuy không thể báo đáp hết ơn dìu dắt của đại nhân, nhưng trong lòng ta đã cảm thấy dễ chịu hơn một chút."
Tô Thầm đáp: "Hãy làm một vị quan tốt, đó là sự báo đáp lớn nhất dành cho cha của ta."
Thẩm Hoàn Chi kiên định nhìn Tô Thầm: "Nhất định là vậy."
Tô Thầm mỉm cười, y vén rèm lên nhìn ra bên ngoài, bỗng nhiên có một bóng dáng lướt qua tầm mắt của y. Tô Thầm nhíu mày, người vừa rồi trông thật giống thuộc hạ tên Lâm Vu bên cạnh Tiết Phùng Châu......Nhưng chớp mắt đã không thấy đâu nữa, y nghĩ rằng mình nhìn nhầm thôi.
"Sao vậy?" - Thẩm Hoàn Chi hỏi.
Tô Thầm lắc đầu: "Không có gì, chắc ta bị hoa mắt."
Thư quán Vô Nhai có thể xem là thư quán lớn nhất Vọng Kinh, nghe nói chủ quán là người trong triều đình. Tô Thầm chỉ mới đến đây một hai lần, nhưng Thẩm Hoàn Chi thoạt nhìn giống như thường xuyên đến đây. Hắn vừa bước vào liền thấy chưởng quầy tươi cười chào đón: "Thẩm đại nhân, ta đã giữ lại cuốn sách mà ngài cần tìm lần trước, ngài có muốn xem thử không?"
Ánh mắt Thẩm Hoàn Chi dừng trên người Tô Thầm, y đang đứng trước một kệ sách. Hắn đáp: "Mang đến đây."
Ngón tay Tô Thầm lướt qua gáy sách, y có thể ngửi được mùi mực tỏa ra từ những quyển sách này, có lẽ là sách mới được sao chép.
"Có thích cuốn nào không?" - Thẩm Hoàn Chi đi đến bên cạnh Tô Thầm.
"Ta đang xem thử."
"Cuốn này được không?"
Ánh mắt của Tô Thầm chuyển qua quyển sách trên tay Thẩm Hoàn Chi: "Đây là.....Du ký của Hạc Du tiên sinh?"
"Đây là bản gốc đó." - Thẩm Hoàn Chi đưa quyển sách cho Tô Thầm: "Ngươi ở chùa Bạch Mã nhiều năm, hẳn là ít ra ngoài du ngoạn. Ta không biết ngươi có thích quyển sách này không......chỉ cảm thấy chắc là ngươi sẽ thích, nên đã chủ động nhờ chủ quán tìm giúp."
"Cảm ơn." - Tô Thầm nhận lấy, nhìn về phía Thẩm Hoàn Chi rồi thành thật nói: "Ta thích lắm."
Hạc Du là một lữ khách thời tiền triều, từ thuở thiếu niên đã rời khỏi nhà để bôn ba khắp trời Nam đất Bắc, cho dù là nơi nguy hiểm hay bí ẩn thế nào cũng đều lưu lại dấu chân của ông. Vừa đi vừa viết, cuối cùng viết được cuốn du ký tràn ngập cảm giác mạo hiểm, k*ch th*ch và không kém phần bí ẩn, mị hoặc.
Nếu không phải vì thân thể suy nhược không thể đi đường xa, Tô Thầm cũng rất muốn được đi ngao du nhiều nơi......Tô Thầm vuốt quyển sách, lặp lại lần nữa: "Cảm ơn."
"Ngươi thích thì tốt." - Thẩm Hoàn Chi lại cười: "Còn muốn mua gì nữa không?"
Tô Thầm lắc đầu: "Không cần, quyển sách này là đủ rồi."
"Vậy bây giờ......" - Thẩm Hoàn Chi ngập ngừng: "Đến nhà ta nhé?"
Tô Thầm cười đáp: "Được."
Cỗ xe ngựa lộc cộc khởi hành tới nhà Thẩm Hoàn Chi. Trước cánh cổng lớn là hai bức tượng sư tử đá, một con bên trái, một con bên phải.
Tô Thầm chợt quay đầu.
"Sao vậy?"
Tô Thầm thu lại ánh mắt rồi lắc đầu, sao cứ có cảm thấy ai đó đang theo dõi y, không lẽ là ảo giác.
Sau khi cánh cổng lớn đóng lại, Lâm Vu mới cẩn thận ló đầu ra. Hắn âm thầm đi theo Tô Thầm lâu như vậy, đây là lần đầu tiên suýt bị phát hiện. Quả nhiên hôm nay hắn có hơi nóng vội.
"Phó tướng quân, bây giờ chúng ta phải làm gì?" - Thuộc hạ đi theo Lâm Vu hỏi.
"Các ngươi canh chừng ở đây, nếu Tô công tử gặp chuyện thì lập tức báo cáo cho ta. Ta quay về tìm tướng quân."
Sau khi dặn dò thuộc hạ chú ý chiếc xe ngựa của phủ Thừa tướng, Lâm Vu liền quay về phủ tướng quân.
_______
Ngay lúc này, Tiết Phùng Châu đang xoay một con dao găm ở trong tay, trước mặt hắn là một nam nhân đang quỳ dưới đất, toàn thân run bần bật, không hề nói lời nào.
Lâm Vu dừng bước chân: "Tướng quân."
"Nói." - Tiết Phùng Châu ngước cằm lên: "Tiểu công tử thế nào?"
"Tiểu công tử......" - Lâm Vu đè thấp âm thanh: "Tô công tử vừa nãy đã đến thư quán cùng Thẩm Hoàn Chi."
Tiết Phùng Châu dừng động tác xoay dao găm: "Tiểu công tử vẫn chưa biết ta bị bệnh sao?"
Lâm Vu: "...... Có lẽ vậy."
Tiết Phùng Châu nhíu mày: "Ngươi đi tặng đồ mà không nhắc đến chuyện ta bị bệnh với tiểu công tử ư?"
"Thuộc hạ đã nói cho nô tỳ bên cạnh Tô công tử."
"Tức là ả nô tỳ kia không nói với y." - Sắc mặt Tiết Phùng Châu chớp mắt liền tối sầm: "Nói tiếp đi, đến thư quán rồi sau đó đi đâu?"
Lâm Vu: "Sau đó Tô công tử đã đến nhà Thẩm Hoàn Chi."
Sắc mặt Tiết Phùng Châu hoàn toàn đen kịt: "Thẩm, Hoàn, Chi!"
"Tướng quân." - Lâm Vu nhịn không được hỏi: "Rốt cuộc tướng quân đắc tội gì với Tô công tử? Tướng quân sinh bệnh, vậy mà công tử lại không đến thăm người."
Biểu tình âm u của Tiết Phùng Châu hơi hòa hoãn lại, nhớ tới chuyện đã làm với y, hắn bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn một chút. Da mặt của tiểu công tử rất mỏng, bị đối xử như vậy tất nhiên sẽ tức giận. Hắn phải kiên nhẫn chờ...
Kiên nhẫn.......
Dao găm nhẹ nhàng đâm phập vào vai của nam nhân mặc y phục xám quỳ dưới đất, người nọ đau đớn hét lên, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Tiết Phùng Châu, hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau.
Tiết Phùng Châu đứng dậy, dẫm một chân lên bả vai người nọ, mặc kệ cho máu thấm vào vạt áo đen tuyền của mình. Mặt Tiết Phùng Châu vô cảm, chân nghiến lên vết thương của người kia khiến khuôn mặt của kẻ đó vặn vẹo méo mó. Sau đó, hắn đá đối phương vào góc tường.
Tiết Phùng Châu nhận lấy chén thuốc trong tay Triệu Cửu, ngửa cổ uống sạch, rồi nhàn nhạt nói: "Đi thôi, đến chỗ tiểu công tử."
"Tướng quân, người còn chưa hết bệnh." - Lâm Vu vội vàng nói.
"Không có bệnh." - Tiết Phùng Châu thậm chí không chớp mắt, nếu không phải vì muốn Tô Thầm thương cảm hắn, hắn ngay cả thuốc cũng không thèm đụng đến.
Lâm Vu: "......"
"Tướng quân." - Triệu Cửu bước tới khuyên: "Tô công tử vẫn chưa nguôi giận, tướng quân cứ như vậy đến tìm chỉ sợ công tử sẽ càng tức giận, không bằng chờ thêm một thời gian?"
"Chờ?" - Tiết Phùng Châu cười lạnh: "Chờ thêm nữa thì Thẩm Hoàn Chi kia lừa y đi mất rồi."
"Nhưng nếu tướng quân trực tiếp xuất hiện, làm sao giải thích được lý do tướng quân biết Tô công tử ở đó? Nếu tiết lộ chuyện tướng quân luôn phái người theo dõi Tô công tử, chỉ sợ công tử sẽ không bao giờ tha thứ cho tướng quân." - Triệu Cửu lớn mật nói thẳng: "Tướng quân cứ kiên nhẫn chờ đi."
Tiết Phùng Châu nhăn mặt, hắn thật sự không muốn Tô Thầm ở một mình với Thẩm Hoàn Chi. Tiểu công tử của hắn đơn thuần, lương thiện, nếu Thẩm Hoàn Chi kia dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ y thì phải làm sao?
Hắn phải nghĩ cách khiến tiểu công tử tránh xa Thẩm Hoàn Chi.
Một lát sau, Tiết Phùng Châu nói: "Chuẩn bị ngựa, ta muốn vào cung một chuyến."
Triệu Cửu lập tức đi chuẩn bị.
Dao găm đâm thật sâu vào bụng của nam nhân áo xám, người đó giãy giụa một lúc rồi tắt thở không một tiếng động. Tiết Phùng Châu bước ra ngoài, đầu không ngoảnh lại, giọng nói của hắn bình thản: "Xử lý sạch sẽ đi."
______
Nhà của Thẩm Hoàn Chi không có nhiều vật dụng, thư phòng thì ngổn ngang đủ loại sách vở, giấy mực và bút lông, trên tường thì treo nhiều bức tranh phong cảnh.
Khi vừa mở cửa thư phòng, Thẩm Hoàn Chi chợt nhớ ra điều gì đó. Hắn vội vội vàng vàng đi vào gấp gọn những cuộn giấy trên bàn. Tô Thầm chỉ loáng thoáng nhìn thấy trên những bức họa đó hình như vẽ một người.
Nhìn bộ dạng khẩn trương của Thẩm Hoàn Chi và những bức tranh trên tường, Tô Thầm khẽ nhướng mày, sợ bị y nhìn thấy như vậy......không lẽ trong bức họa là người mà hắn thương mến?
Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng Tô Thầm không lên tiếng hỏi, dù sao cũng là chuyện riêng tư của Thẩm Hoàn Chi, hỏi nhiều sẽ vượt quá giới hạn.
Đối mặt với đôi mắt khẽ cười của Tô Thầm, Thẩm Hoàn Chi không được tự nhiên mà quay mặt đi: "Đêm qua ta vẽ bức tranh này trong lúc không tỉnh táo, vì vậy tốt nhất ngươi đừng xem."
Tô Thầm nở nụ cười: "Yên tâm đi, ta không bắt ngươi đưa ta xem đâu."
Nghe thấy vậy, Thẩm Hoàn Chi không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay thất vọng, Tô Thầm không hỏi cũng không muốn xem, Thẩm Hoàn Chi vừa thở phào nhưng đồng thời ý thức được Tô Thầm thật sự chỉ coi hắn là bằng hữu bình thường.
Hạ nhân dâng trà lên, Thẩm Hoàn Chi hỏi: "Ngươi muốn ăn gì? Để ta bảo phòng bếp chuẩn bị."
Tô Thầm nói: "Không cần phiền toái như vậy, ta không đói."
Thẩm Hoàn Chi liếc thoáng qua ánh nắng bên ngoài: "Ngươi có cần nghỉ ngơi một lúc không? Hạ nhân đã dọn dẹp tất cả các phòng vào đầu xuân, nếu ngươi muốn ngủ thì không cần chờ dọn dẹp lại."
"Ta cũng không buồn ngủ."
Thẩm Hoàn Chi cảm thấy hơi nản lòng, lại hỏi: "Sắp tới hội hoa xuân rồi, ngươi có dự định ra ngoài đạp thanh không? Nếu không muốn ra khỏi thành, chúng ta có thể dạo chơi trên thuyền."
"Hôm đó sau khi hạ triều ta không bận gì cả." - Thẩm Hoàn Chi sợ Tô Thầm lại từ chối, vội vàng nói: "Nếu không có gì ngoài ý muốn, ta chắc chắn có thể đi."
Tô Thầm nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy đi chơi thuyền đi."
Thẩm Hoàn Chi thở phào: "Được, ta sẽ sắp xếp, ngươi không cần lo lắng."
Tô Thầm vẫn đang nghĩ đến một chuyện, ngồi một lúc thì đứng lên nói: "Không còn sớm nữa, ta về trước đây."
"Nhưng......." - Thẩm Hoàn Chi dừng lại, cố nén lời muốn nói: "Để ta đưa ngươi về."
"Không cần, đi đi về về nhiều chuyến thì phiền ngươi lắm." - Tô Thầm chỉ tay ra ngoài cửa: "Tùy Ý và xe ngựa đều ở đó, ta tự về thì tốt hơn."
Thẩm Hoàn Chi bị từ chối thì có chút thất vọng, nhưng chỉ nói: "Được rồi, ngươi đi đường nhớ chú ý an toàn."
Tô Thầm mỉm cười: "Ừm, cảm ơn ngươi hôm nay đã đi dạo với ta."
"......Không có gì." - Thẩm Hoàn Chi thấp giọng nói: "Nếu ngươi thích, sau này ta sẽ thường đi cùng ngươi."
Tô Thầm đã xoay người rời đi nên không nghe thấy những lời đó, tất nhiên y cũng không đáp lại. Mãi cho đến khi xe ngựa dần khuất khỏi tầm mắt, Thẩm Hoàn Chi mới trở về thư phòng. Hắn nhẹ nhàng chạm vào chiếc ghế Tô Thầm vừa ngồi, rồi đi tới mở cuộn giấy vẽ mà lúc nãy vừa cất đi.
Bức họa vẫn còn đang dang dở, nhưng có thể thấy rõ một thiếu niên thanh tú với nốt chu sa đỏ tươi giữa mày, thiếu niên ấy chính là Tô Thầm.
