Dọc hai bên đường đều treo đèn lồng, dòng người nườm nượp đông đúc ban ngày đã không còn, thay vào đó là nhịp sống chậm rãi hơn.
Tô Thầm chưa từng đi chợ đêm nên hiếu kỳ nhìn xung quanh: “Ngươi thường xuyên đến đây à?”
"Thỉnh thoảng ta đi ngang nơi này trên đường từ doanh trại về phủ tướng quân, hoặc khi làm nhiệm vụ." - Tiết Phùng Châu nói: "Nhưng chẳng có gì đáng xem cả."
Tô Thầm kéo Tiết Phùng Châu đến sạp bán đèn lồng bên đường: “Đây là hoa đăng cầu phúc, ngươi biết không?”
“Không biết, tiểu công tử thật am hiểu những chuyện này.”
“Trong sách có viết đó.” - Tô Thầm nói: “Nhưng hôm nay không thích hợp để thả hoa đăng, đợi đến Lễ Khất Xảo (*) thì chúng ta thả nhé.”
(*) Lễ thất tịch
Tiết Phùng Châu nhìn chăm chú Tô Thầm, nghe thấy y ước hẹn thì giữa mày hiện lên ý cười: “Được.”
Hắn không tin những thứ như cầu phúc, nhưng nếu Tô Thầm tin, hắn cũng có thể tin.
Tô Thầm cầm lấy một ngọn đèn, ánh mắt rời khỏi những chiếc đèn lồng còn lại. Y đưa cho Tiết Phùng Châu nhìn, hai mắt sáng lấp lánh, trông có vẻ rất thích: “Thật đáng yêu.”
“Vậy mua đi.” - Tiết Phùng Châu lấy ra túi tiền đưa cho người bán hàng rong: “Còn thích cái nào nữa không?”
“Tiết Phùng Châu.” - Tô Thầm giơ ra một chiếc đèn lồng khác trước mặt Tiết Phùng Châu: “Ngươi xem con chó nhỏ này trông ngốc quá, giống ngươi nhỉ?”
Tiết Phùng Châu: “…… Giống.”
Người bán hàng rong cười: “Công tử nhận sai rồi. Đây không phải chó mà là sói, sói không hề ngốc nghếch, nó sẽ cắn người đó.”
Tô Thầm ồ một tiếng: “Là sói à……”
Tiết Phùng Châu mỉm cười: “Tiểu công tử nghĩ nó là chó thì nó chính là chó.”
“Mặc kệ là chó hay là sói, nó lớn lên chắc chắn sẽ rất đáng yêu.” - Tô Thầm cong cong khóe mắt: “Chúng ta đi thôi.”
Ánh mắt Tiết Phùng Châu lướt qua chiếc đèn lồng, hắn khẽ mỉm cười: "Được, chúng ta đi."
Băng qua cầu đá, ở bên cạnh bờ hồ chính là tiệm ăn vặt mà Tiết Phùng Châu đã nhắc đến.
Ngay lúc này trong tiệm cũng khá đông khách, Tiết Phùng Châu dẫn Tô Thầm đi xem, tìm được một bàn ở trong góc, từ vị trí này có thể nhìn thấy ánh trăng phản chiếu trên mặt nước.
“Tiểu công tử muốn ăn cái gì?” - Tiết Phùng Châu hỏi.
“Ta không kén chọn đồ ăn ngon.” - Tô Thầm nói: “Cái gì cũng được.”
Tiết Phùng Châu gật đầu rồi chọn ba món đắt khách nhất. Sau khi chọn xong, hắn nói: “Sắp đến Tết Đoan Ngọ rồi, hôm ấy trong cung sẽ tổ chức yến hội, tiểu công tử có đi cùng cha mẹ không?”
“Ngươi thì sao?” - Tô Thầm hỏi.
“Hôm ấy ta tất nhiên phải ở trong cung.” - Tiết Phùng Châu thở dài: “Nếu tiểu công tử cũng ở đó thì tốt biết mấy.”
Tô Thầm mỉm cười: “Chi bằng ngươi cầu xin ta đi, biết đâu ta sẽ đồng ý đến đó.”
Tiết Phùng Châu khẽ cười một tiếng, sau đó nghiêm mặt nói: “Vậy ta cầu xin tiểu công tử đó, một mình ta ở trong cung buồn chán lắm. Tiểu công tử cũng đến nhé, dù không thể ngồi cùng nhau, nhưng chỉ cần được gặp tiểu công tử đã đủ làm ta thấy vui vẻ rồi.”
Tô Thầm nhìn Tiết Phùng Châu, ánh mắt hiện lên sự vui vẻ: “Nếu Tiết tướng quân đã cầu xin thì ta đành phải đi vậy. Nếu không, Tiết tướng quân ở trong cung một mình sẽ rất đáng thương.”
Khuôn mặt thiếu niên mang theo vẻ ranh mãnh, linh động mà xinh đẹp. Môi Tiết Phùng Châu giật giật, nếu không phải lúc này đông người, hắn nhất định sẽ kéo Tô Thầm vào lòng, rồi hôn y đến khi không thể thốt nên lời.
Chưởng quầy mang đồ ăn vặt đến, cười nói: “Hai vị khách quan, thức ăn tới rồi. Tiểu đ**m có nước trà miễn phí, mời hai vị cứ tự nhiên dùng.”
Tô Thầm nhìn mâm thức ăn mà trưởng quầy bưng ra, chỉ vào một món được bọc trong lá sen: “Đây là….xôi gà lá sen?”
“Tiểu công tử từng ăn rồi à?”
Tô Thầm từng ăn một lần, nhưng là ở thời hiện đại. Đã qua một khoảng thời gian dài, y gần như quên mất hương vị của món này rồi.
“Ăn thử nhé?” - Tiết Phùng Châu bóc lá sen ra: “Có điều gạo nếp dễ gây khó tiêu, đừng ăn nhiều quá.”
Tiết Phùng Châu nắn một miếng xôi rồi đưa tới miệng Tô Thầm.
Tô Thầm vô thức nhìn xung quanh, thấy không ai để ý mới nói khẽ: “Thân mật ở nơi đông người thì không hay lắm —— ưm.”
Cơm nếp trong miệng mềm, ngọt, nhưng không hề ngấy. Tô Thầm không còn muốn hỏi tại sao Tiết Phùng Châu lại đột nhiên đút cho y ăn, sau khi nuốt xuống miếng đầu tiên thì nói: “Ta muốn nữa.”
“Ăn thử những món khác nữa nhé.” - Tiết Phùng Châu nói: “Nếu chỉ ăn mỗi xôi gà lá sen thì sẽ no mất, không ăn được những món khác đâu.”
Tô Thầm gật đầu, rồi vội vàng cầm đũa lên, sợ Tiết Phùng Châu lại đút cho mình ăn.
Nhìn thấy dáng vẻ này của Tô Thầm, Tiết Phùng Châu buông đũa, nhìn chằm chằm y không chớp mắt, bỗng hắn nói: “Tiểu công tử, sau này khi chúng ta sống cùng nhau, ngươi muốn ăn gì ta đều sẽ nấu cho ngươi.”
Tô Thầm nhìn Tiết Phùng Châu với vẻ mặt ngơ ngác, không hiểu sao hắn lại đột nhiên nói như vậy.
“Ta hy vọng mọi chuyện liên quan đến tiểu công tử đều sẽ do ta xử lý.” - Tiết Phùng Châu nói: “Ngay cả cơm ăn áo mặc, đều để ta lo.”
Tô Thầm cười nói: “Tiết tướng quân, không ngờ ngươi rất có tư chất làm chồng nha.”
“Làm chồng?” - Tiết Phùng Châu trầm ngâm một lát: “Ý của tiểu công tử, ta là phu quân của ngươi?”
Tô Thầm: “……”
“Ta thích lắm.” - Tiết Phùng Châu làm như không nhìn thấy dáng vẻ nghẹn lời của Tô Thầm, tiếp tục nói: “Vậy tiểu công tử thích được ta gọi là nương tử, hay là phu nhân đây?”
Tô Thầm: “.....Chi bằng gọi là chủ nhân đi.”
“Chủ nhân cũng được.” - Vẻ mặt Tiết Phùng Châu không đổi, thậm chí còn cố tình nói nhỏ, mang theo ý cười khà khà: “Chủ nhân cần ta làm gì nào?”
Tai Tô Thầm lập tức đỏ bừng, y quay mặt đi: “Ngươi đừng gọi như vậy ——”
Những lời phía sau bị nghẹn lại trong cổ họng, Tô Thầm nhìn Tiết Phùng Châu với vẻ khó tin. Cách một mặt bàn, Tiết Phùng Châu chợt đứng dậy, rướn người hôn Tô Thầm.
Tay áo giơ lên để che mặt dần được hạ xuống, dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Thầm, hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Sao chủ nhân lại nhìn ta như vậy?”
“.......”, Tô Thầm thật sự không thể lường trước hành động của Tiết Phùng Châu, y nhất thời không nói nên lời.
Y nghẹn một lúc rồi cúi đầu chăm chú ăn.
Tiết Phùng Châu chống cằm nhìn Tô Thầm, cười khanh khách: “Chủ nhân ăn từ từ thôi, kẻo bị đau bụng đấy.”
Tô Thầm: “Đừng kêu ta là chủ nhân nữa!”
“Rõ ràng chủ nhân muốn ta kêu như vậy mà.” - Tiết Phùng Châu nhìn Tô Thầm với vẻ mặt vô (số) tội: “Ta gọi chưa đúng sao?”
Tô Thầm bị nghẹn, cầm lấy đèn lồng sói nhỏ bỏ đi: “Ta đi đây!”
“Không ăn nữa sao?” - Tiết Phùng Châu đuổi theo: “Ta chọc giận ngươi à?”
“Không phải giận.” - Tô Thầm khẽ thở dài: “Ta chỉ quên mất ngươi có hơi b**n th**.”
“Tiểu công tử đang khen ta sao?” - Tiết Phùng Châu giơ tay xoa đầu Tô Thầm.
Tô Thầm: “Ta không có khen ngươi.”
“Tiểu công tử ngại nên không dám thừa nhận chứ gì.” - Tiết Phùng Châu cũng giả vờ thở dài.
Tô Thầm trừng mắt với Tiết Phùng Châu, quyết định không thèm để ý đến hắn nữa.
Nam nhân khẽ cười một tiếng, lẽo đẽo đi sau Tô Thầm: “Tiểu công tử hiện tại muốn đi nơi nào? Ta đưa ngươi đi.”
“Ta không có nơi nào đặc biệt muốn đi cả.” - Tô Thầm xoay xoay chiếc đèn lồng trong tay: “Tiết Phùng Châu, con chó nhỏ này……con sói này nhìn ngoan như vậy, có phải nó đang ngụy trang không?”
“Nếu nó nguyện ý ngụy trang cả đời cũng không tệ, đúng không?”
Tô Thầm ngẩng đầu nhìn Tiết Phùng Châu: "Dù bị coi như chó cũng không sao ư?”
“Đương nhiên không sao.” - Tiết Phùng Châu hạ đèn lồng xuống: “Cho dù là chó, cũng chỉ là chó của một mình ngươi.”
Khóe môi Tô Thầm cong lên: “Chúng ta về nhé.”
“Được.”
Tiết Phùng Châu không phản đối mà đi theo Tô Thầm: “Tiểu công tử nói chúng ta sẽ thả hoa đăng vào Lễ Khất Xảo đúng không?”
“Ừm.” - Tô Thầm vẫn đang ngắm nghía đèn lồng trong tay: “Ngươi nghĩ ra điều mình muốn ước chưa?”
“Ước muốn của ta chỉ dành cho mình ngươi, ta hy vọng ——”
Tô Thầm xoay người che miệng Tiết Phùng Châu lại, y nói nhỏ: “Điều ước nếu nói ra sẽ không còn linh nghiệm, ngươi tuyệt đối đừng nói.”
Tiết Phùng Châu nắm lấy tay Tô Thầm, mỉm cười: “Tiểu công tử vẫn tin những cái này sao?”
“Đương nhiên.” - Tô Thầm nói: “Ta rất kính sợ thần linh ——”
Giọng nói của Tô Thầm đột nhiên nhỏ dần, y nhìn về phía xa.
“Sao vậy?”
Tiết Phùng Châu nhìn theo tầm mắt của Tô Thầm, phía trước chính là Xuân Phong Lâu. Là nơi nam nhân đi ra đi vào nườm nượp, y không muốn nghĩ họ vào nơi đó để làm gì, chỉ cần nhìn thấy một nam tử say khướt bước ra từ đó cũng dễ dàng đoán được chuyện gì xảy ra.
Mà ngay lúc này, Lộ Cảnh Hủ đang đứng trước cửa Xuân Phong Lâu, hắn cũng nhìn thấy Tô Thầm. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy y, sắc mặt Lộ Cảnh Hủ chợt trở nên trắng bệch.
Tiết Phùng Châu nhíu mày, hắn chỉ cảm thấy thật xui xẻo khi gặp phải Lộ Cảnh Hủ, hơn nữa còn là trước Xuân Phong Lâu. Nơi này chỉ tổ làm bẩn mắt tiểu công tử, hắn nên nhanh chóng khiến Lộ Cảnh Hủ cút khỏi tầm mắt mới được……
“Triều Triều.” - Lộ Cảnh Hủ vô thức kéo lại quần áo, hoảng loạn chạy tới chỗ Tô Thầm: “Triều Triều, đệ chờ ta với, nghe ta giải thích.”
Mùi son phấn nồng nặc xộc vào mũi khiến bụng Tô Thầm có chút nôn nao, y lùi một bước trốn sau Tiết Phùng Châu, nắm chặt áo hắn: “Chúng ta đi thôi.”
Tiết Phùng Châu đang nhíu mày nhưng rồi giãn ra vì hành động của y, hắn che chở Tô Thầm đi lướt qua Lộ Cảnh Hủ.
Phản ứng của Tô Thầm khiến Lộ Cảnh Hủ hốt hoảng trong lòng, hắn biết Tô Thầm không thích những nơi như thế này, bị y bắt gặp thật sự không xong……
Là Tiết Phùng Châu! Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Lộ Cảnh Hủ.
Phải rồi, tất cả đều do Tiết Phùng Châu, nếu không tại sao lại trùng hợp như vậy? Tại sao Tiết Phùng Châu lại xuất hiện cùng Tô Thầm đúng lúc hắn đang ở đây? Chắc chắn là do Tiết Phùng Châu sắp đặt, Tiết Phùng Châu cố ý.
“Triều Triều, ta chưa làm gì cả.” - Lộ Cảnh Hủ đuổi theo, giọng nói khàn khàn: “Ta chỉ vào uống rượu…..uống rượu giải sầu mà thôi, ta thật sự chưa làm gì cả.”
Tô Thầm quay đầu nhìn Lộ Cảnh Hủ: “Đó là chuyện riêng của huynh, không cần nói với ta.”
“Không phải……Ta không phải......”
“Lộ đại nhân.” - Một giọng nói ngọt ngào của nữ tử vang lên từ phía Xuân Phong Lâu: “Ngài làm rơi lệnh bài rồi ạ.”
Giọng nói của Lộ Cảnh Hủ đột nhiên im bặt.
Tiết Phùng Châu quay lại nhìn, thấy nữ tử kia có một nốt chu sa trên trán, khí tức của hắn chợt trở nên lạnh lẽo.
“Sao vậy?” - Tô Thầm cảm nhận được sự bất thường nên ngẩng đầu lên. Nhưng còn chưa kịp nhìn thấy gương mặt của nữ tử kia, đôi mắt đã bị Tiết Phùng Châu che kín lại.
“Không có gì.” - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng đáp lại Tô Thầm, nhưng sự âm trầm trong đáy mắt khẽ quét qua khuôn mặt tái nhợt của Lộ Cảnh Hủ: “Ngươi….muốn làm nhục y như vậy?”
Lộ Cảnh Hủ hiểu Tiết Phùng Châu đang nói gì, sắc mặt hắn trắng bệch, không đáp lại.
Hắn biết hiện tại dù giải thích cũng không có tác dụng gì, cho dù hắn thật sự không hề phát sinh quan hệ với nữ tử ở Xuân Phong Lâu.
“Tiết Phùng Châu? Làm nhục cái gì? Làm nhục ai?” - Tô Thầm muốn kéo tay Tiết Phùng Châu xuống: “Ta không nhìn được.”
“Không có gì.” - Tiết Phùng Châu ghé sát tai Tô Thầm, khẽ nói: “Phía trước có thứ không sạch sẽ, ta sợ nó làm bẩn đôi mắt của tiểu công tử. Để ta dẫn ngươi đi qua nhé?"
Tô Thầm muốn nghiêng đầu: “Lộ……”
“Lộ đại nhân quay lại Xuân Phong Lâu lấy đồ rồi.” - Tiết Phùng Châu không nhìn Lộ Cảnh Hủ, chỉ khẽ thở dài: “Khó khăn lắm mới được ra ngoài chơi lại bị chen ngang như vậy, phá hỏng tâm trạng của tiểu công tử, thật khiến người ta khó chịu mà.”
“Không cần phải khó chịu.”
Tô Thầm kéo tay Tiết Phùng Châu xuống, y không quay đầu lại nên hoàn toàn không nhìn thấy bộ dạng thất hồn lạc phách của Lộ Cảnh Hủ.
Tô Thầm nắm lấy tay Tiết Phùng Châu: “Buổi tối hôm nay thật sự rất vui, ta không cảm thấy hỏng tâm trạng.”
“Tiểu công tử đang an ủi ta sao?” - Tiết Phùng Châu trở tay, hoàn toàn đan năm ngón tay vào tay Tô Thầm: “Để an ủi, tiểu công tử cho phép ta tối nay làm ấm giường giúp ngươi nhé?”
Tô Thầm đứng lại, giơ tay lên vỗ nhẹ vai Tiết Phùng Châu: “Tiết tướng quân, ngồi xổm xuống.”
Tiết Phùng Châu không hiểu chuyện gì nhưng vẫn ngồi xổm xuống.
Tô Thầm đi vòng ra sau lưng Tiết Phùng Châu, rồi dựa vào người hắn. Y quàng tay qua cổ Tiết Phùng Châu, thì thầm vào tai hắn: “Nếu Tiết tướng quân cõng ta về, ta đồng ý để ngươi làm ấm giường cho ta.”
