Tô Thầm bị bệnh nằm trên giường hơn nửa tháng.
Giữa đông có một trận tuyết lớn, Tô Thầm nhận được thiệp mời tham gia Nhã tập thưởng tuyết từ Lộ Cảnh Hủ, do trưởng Công Chúa tổ chức. Tô Thầm không muốn đi, ở đó toàn giai nhân tài tử đến ngâm thơ làm phú (*), so với nằm trong phòng đọc thoại bản còn buồn chán hơn, ít ra đọc ở nhà sẽ không có ai quấy rầy y.
(*) Phú (chữ Nho: 賦) là một thể văn chương cổ của Trung Quốc
Tùy Ý nói: "Phu nhân lo công tử ở trong phòng nhiều sẽ thấy chán nên nhờ Lộ đại nhân đưa người ra ngoài chơi, tiện kết giao thêm nhiều bằng hữu."
Nghe vậy, Tô Thầm khẽ thở dài: "Nếu mẫu thân đã nói như vậy thì chúng ta đi thôi."
"Nếu công tử không muốn đi, nô tỳ sẽ đi nói phu nhân một tiếng."
"Không cần đâu." - Tô Thầm khẽ lắc đầu: "Đi thôi, dù sao ở trong phòng cũng không có gì làm. Có những ai tham gia vậy?"
"Đều là con cháu thế gia, công tử chắc không quen biết. Nô tỳ có hỏi thăm và xin được chân dung của những tiểu thư và thiếu gia có tham dự, công tử có muốn xem không?" - Tùy Ý hỏi.
"Để ta xem thử." - Tô Thầm chống tay lên ghế: "Con cháu quý tộc kết giao với nhau chủ yếu là vì lợi ích gia tộc......Có phụ thân là Thừa tướng, sau này ta cũng là một phần trong đám con cháu thế gia, cho dù không thích cũng không tránh được xã giao với bọn họ."
Chỉ là xã giao thôi mà, trong lòng Tô Thầm khẽ thở dài.
Y nhìn vào bức họa trong tay Tùy Ý, nàng ở bên cạnh giới thiệu: "Đây là trưởng tử nhà Viên thượng thư, Viên Quy. Người giống như tên, rất coi trọng quy tắc. Người này vốn dĩ sẽ tham gia kỳ thi mùa thu cùng với Lộ đại nhân nhưng không may gãy chân trước kỳ khảo thí, hôn mê hai ngày nên bị bỏ lỡ —— Trong bữa tiệc sinh nhật của công tử, Viên thượng thư và phu nhân có tới dự."
Viên Quy? Tô Thầm nhìn nam tử mặc bộ trường bào màu xám trên bức họa, chớp mắt: "Cái tên......rất độc đáo." (*)
(*) Viên Quy chữ Hán là 圆规 /yuánguī/, có nghĩa là com-pa
"Vâng." - Tùy Ý không hiểu lắm nhưng vẫn nói tiếp: "Đây là tân khoa Trạng Nguyên Thẩm Hoàn Chi, học cùng khoá với Lộ đại nhân và Viên công tử. Tính cách của người này lạnh lùng, việc gì cũng muốn tranh hạng nhất, không hòa thuận với Lộ đại nhân và Viên công tử cho lắm......Hơn nữa lại xuất thân từ gia đình bần hàn, không có gia tộc chống lưng."
Thẩm Hoàn Chi, tân khoa Trạng Nguyên có xuất thân nghèo khổ. Tô Thầm nhìn bức chân dung một lúc rồi quay đi.
Y biết Thẩm Hoàn Chi, vào ngày quân khởi nghĩa công phá thành, Thẩm Hoàn Chi đã xin vào doanh trướng của thủ lĩnh quân khởi nghĩa để đầu hàng. Sau này, hắn đưa ra rất nhiều đề xuất phát triển triều đại sau, khôi phục danh dự cho các đại tướng triều đại trước, đồng thời biên soạn đoạn sử sách mới......
"À mà..." - Tô Thầm đã ghi nhớ những gì cần lưu ý, trước khi ra khỏi cửa không hiểu tại sao lại hỏi: "Tiết tướng quân chắc không được mời đến Nhã tập đâu nhỉ?"
"Tiết tướng quân là võ tướng, đến nơi tụ họp của giới văn nhân thi sĩ làm gì?" - Tùy Ý cười đáp: "Nếu công tử muốn cảm ơn Tiết tướng quân thì chúng ta có thể tới phủ bái phỏng vào dịp khác."
Tới phủ bái phỏng? Ở chung một phòng với Tiết Phùng Châu ư? Nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình, Tô Thầm nói: "Thôi, chúng ta đi nhanh đi, đừng để Quan Nam chờ lâu."
Tô Thầm vừa bước ra cửa thì xe ngựa của Lộ Cảnh Hủ đã đến. Lộ Cảnh Hủ bước xuống đỡ y: "Đừng lo lắng, hôm nay dì Ngọc đã giao đệ cho ta, ta tuyệt đối sẽ không để ai bắt nạt được đệ."
Tô Thầm nói: "Có ai bắt nạt ta đâu."
Lộ Cảnh Hủ đáp: "Nếu họ không biết thân phận của đệ thì sẽ hay khinh thường và bắt nạt đệ, nhất định là sẽ chịu oan ức. Chỉ cần có ta bên cạnh, không có ai dám coi thường đệ đâu."
Tô Thầm mỉm cười: "Được, hôm nay đành phải nhờ Quan Nam ca ca vậy."
Hai tiếng 'ca ca' của Tô Thầm mang theo vài phần trêu chọc và thân thiết, giọng nói réo rắt khác xa trong ký ức của Lộ Cảnh Hủ, khiến hắn sững sờ một lúc.
Lộ Cảnh Hủ nhịn không được mà nhìn Tô Thầm, sâu trong mắt hắn phản chiếu đôi mắt đào hoa biết cười của y cùng với nốt chu sa giữa mày đỏ thắm, con ngươi màu hổ phách nhàn nhạt như phát sáng, vừa ôn nhu vừa đa tình. So với lúc nhỏ......không hề giống nhau, khi còn nhỏ y là đứa nhóc trong sáng, thiện lương, khi lớn lên lại là mỹ nhân mang vẻ đẹp khiến người ta mê mẩn.
Lộ Cảnh Hủ luôn biết rõ thanh mai trúc mã của mình rất đẹp. Khi Tô Thầm còn ở chùa Bạch Mã, Lộ Cảnh Hủ nghe được rất nhiều lời đồn, như là có một khoảng thời gian khách đến chùa hành hương cực kỳ nhiều, bởi vì khi ấy Tô Thầm phụ trách rút thăm cho khách hành hương tại chùa Bạch Mã.
Không nghe thấy Lộ Cảnh Hủ trả lời, Tô Thầm ghé lại gần: "Sao huynh không nói gì? Không phải đã nói sẽ bảo vệ ta sao?"
Lộ Cảnh hủ bỗng hoàn hồn, nén xuống suy nghĩ kỳ lạ trong lòng, cười nói: "Tất nhiên rồi, ta sẽ bảo vệ đệ."
Tô Thầm cười khẽ, y vén rèm nhìn ra bên ngoài. Xe ngựa đang đi ngang phố xá sầm uất, người bán người mua vút qua vút lại như thoi đưa, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
"Sao thế? Muốn ra ngoài đi dạo à?" - Lộ Cảnh Hủ hỏi.
"Không có." - Tô Thầm buông rèm, nhìn về phía Lộ Cảnh Hủ: "Huynh vẫn chưa kể cho ta nghe công việc ở Hộ Bộ thế nào."
"Ta sao......Cũng tạm được thôi, vẫn chưa đến mức bị cha mắng là ăn không ngồi rồi." - Lộ Cảnh Hủ nói.
Tô Thầm cười khẽ: "Bá phụ đặt rất nhiều kỳ vọng vào huynh."
"Chỉ là ta có giá trị hơn những đứa con vô dụng còn lại của ông ta thôi." - Lộ Cảnh Hủ lộ vẻ khinh thường: "Ta cũng không cần cha yêu thương, chỉ cần ông ta đối xử tốt với mẫu thân thì ta sẵn lòng cho ông ta chút thể diện bên ngoài, diễn vai một đứa con văn võ song toàn."
Tô Thầm chần chờ một lát rồi vươn tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ Lộ Cảnh Hủ.
Cảm nhận được ý trấn an trong hành động của Tô Thầm, Lộ Cảnh Hủ đột nhiên sáp lại gần, cười gian xảo: "Triều Triều, đợi sau khi Nhã tập kết thúc, ta đưa đệ đến một nơi hay ho nhé."
Tô Thầm nghiêng đầu: "Nơi hay ho?"
"Đến lúc đó đệ sẽ biết." - Lộ Cảnh Hủ cười tủm tỉm nói: "Tóm lại đệ yên tâm, Quan Nam ca ca tuyệt đối sẽ bảo vệ đệ chu toàn."
Tô Thầm: "Ừm."
Họ nhanh chóng đến được dinh thự của trưởng Công Chúa. Tô Thầm được Lộ Cảnh Hủ đỡ xuống xe ngựa, gió rét thổi qua khiến y lạnh run, chóp mũi nhanh chóng chuyển sang màu đỏ.
Lộ Cảnh Hủ giơ tay chỉnh lại áo choàng cho Tô Thầm lần nữa: "Lát nữa đi theo ta. Tùy Ý có mang thuốc viên cho đệ không?"
"Lộ đại nhân yên tâm, thuốc của công tử đều được mang bên người nô tỳ." - Tùy Ý nói.
Lộ Cảnh Hủ vươn tay ra: "Đưa cho ta, hôm nay Triều Triều sẽ ở bên cạnh ta, cho ngươi nghỉ ngơi nửa ngày đấy."
Tùy Ý sợ hãi: "Không được! Lần trước nô tỳ để công tử một mình nửa canh giờ, công tử liền bị ngất xỉu phải bế về phòng. Sao nô tỳ có thể rời khỏi công tử được?"
"Đó là vì hôm đó không có ai bên cạnh y." - Lộ Cảnh Hủ im lặng một lúc rồi nói tiếp: "Hay là ngươi cảm thấy ta không thể chăm sóc tốt cho y?"
Tùy Ý muốn nói gì đó nhưng lại thôi, nàng thật sự thấy Lộ Cảnh Hủ không giống kiểu người có thể chăm sóc người khác. Nhưng Lộ Cảnh Hủ là chủ tử, nàng chỉ là hạ nhân, lời này tuyệt đối không thể nói ra.
Tô Thầm nhìn Lộ Cảnh Hủ rồi nhìn sang Tùy Ý, lên tiếng xen vào: "Tùy Ý, trong phủ của trưởng Công Chúa có nhiều người qua lại nên sẽ không sao đâu. Ngươi đưa thuốc cho ta, ta tự đi dạo một mình được mà."
"Nhưng công tử......" - Tùy Ý còn muốn nói gì đó nhưng liền bị Tô Thầm cắt ngang.
Y nói: "Đến thư quán mua giúp ta mấy quyển thoại bản mới nhất đi, nếu ngươi thích cái gì thì cứ mua thêm cho bản thân."
Tùy Ý cảm thấy mất mát: "Công tử trưởng thành rồi, không cần nô tỳ nữa sao."
Tô Thầm: "......"
"Nếu là công tử phân phó, nô tỳ đương nhiên sẽ làm tốt." - Tùy Ý nói thêm: "Nếu lỡ công tử cần gì nhưng không có nô tỳ bên cạnh, nô tỳ sợ người sẽ không quen."
Tô Thầm cười một tiếng: "Được rồi, mau đi đi."
"Vâng vâng vâng." - Tùy Ý thở dài: "Nô tỳ đi đây, công tử."
"Mua đồ xong thì ngươi có thể tự hồi phủ." - Lộ Cảnh Hủ bổ sung thêm: "Công tử nhà ngươi đã có ta rồi, khi nào tàn tiệc ta sẽ đưa y về."
Tùy Ý: "Lộ đại nhân, nô tỳ là người hầu của riêng công tử thôi."
Lộ Cảnh Hủ khó hiểu: "Ta có nói ngươi không phải đâu."
Tùy Ý hít một hơi thật sâu rồi mới rời đi.
Lộ Cảnh Hủ quay đầu nhìn Tô Thầm: "Người hầu của đệ tính tình có vẻ không tốt lắm, có lẽ do đệ dung túng quá chăng?"
Tô Thầm đáp: "Mấy năm qua ở chùa Bạch Mã đều nhờ Tùy Ý chăm sóc ta. Với ta mà nói, nàng không phải người hầu mà giống như tỷ tỷ của ta vậy."
Lộ Cảnh Hủ không tỏ ý kiến, hắn không cho rằng hạ nhân sẽ đối xử với Tô Thầm chân thành như người nhà, bởi vì bọn họ chỉ đang bán mình theo khế ước mà thôi. Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng Lộ Cảnh Hủ không nói ra, hắn biết lời này sẽ chọc giận Tô Thầm.
Khi còn nhỏ cũng vậy, không biết có phải vì người nhà bảo bọc quá tốt hay không mà Tô Thầm luôn quá mức ngây thơ và lương thiện. Ngay cả những kẻ khất cái cũng biết, nếu canh chừng trước phủ Thừa tướng, chỉ cần tiểu công tử ra ngoài, bọn họ sẽ kiếm được nhiều tiền hơn đi ăn xin khắp kinh thành trong một ngày.
Chính vì như thế, Tô Thầm đã bị bọn trộm cắp nhắm vào, đó cũng là lần đầu tiên Lộ Cảnh Hủ thấy Tô Thầm phát bệnh......
"Lộ Cảnh Hủ."
Một giọng nói truyền đến bên tai, cắt ngang dòng hồi tưởng không mấy tốt đẹp của Lộ Cảnh Hủ. Hắn ngẩng đầu lên, thu lại vẻ mặt thoải mái khi ở bên cạnh Tô Thầm, cười một cách giả tạo: "Thì ra là Trạng Nguyên lang."
Người tới chính là Thẩm Hoàn Chi, Trạng Nguyên lang có xuất thân bần hàn. Tùy Ý còn nói cho y thêm một thông tin, đó là trưởng Công Chúa rất ưu ái Thẩm Hoàn Chi.
Thẩm Hoàn Chi đảo mắt nhìn Tô Thầm, đúng như Tùy Ý nói, tính cách người này cực kỳ kiêu ngạo và trông có vẻ lạnh nhạt: "Lộ Cảnh Hủ, hôm nay ta tới không phải để tham dự Nhã tập, mà là vì chuyện của Hộ Bộ."
Nụ cười trên môi Lộ Cảnh Hủ nhạt đi, nói: "Chuyện của Hộ Bộ sẽ do người Hộ Bộ xử lý, ta không có gì để nói với người không thuộc thẩm quyền như ngươi."
Dứt lời, Lộ Cảnh Hủ kéo Tô Thầm đi chỗ khác.
Tô Thầm vô thức quay lại nhìn Thẩm Hoàn Chi, y cảm thấy người này......hình như hơi quen mắt. Chẳng lẽ y đã từng gặp hắn?
Không thể nào. Thẩm Hoàn Chi mày rậm mắt to, khá anh tuấn tiêu sái, nếu từng gặp qua chắc chắn y sẽ có ấn tượng. Có lẽ là....có lẽ Thẩm Hoàn Chi từng đến chùa Bạch Mã thắp hương chăng?
Thẩm Hoàn Chi cảm nhận được ánh mắt của y nên quay lại, trong đôi mắt lạnh lùng mang theo vài phần dò xét.
Tô Thầm sửng sốt, vội quay đi chỗ khác.
Thì ra là vậy. Y biết vì sao có cảm giác quen thuộc rồi, gương mặt của Thẩm Hoàn Chi có vài phần giống với Tiết Phùng Châu, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt. Vẻ lạnh lùng của Thẩm Hoàn Chi xuất phát từ sự kiêu ngạo và tự phụ về tài hoa của mình, còn Tiết Phùng Châu......Nghĩ đến ánh mắt nguy hiểm của hắn lúc mới gặp, Tô Thần cuống quít gạt bỏ suy nghĩ trong đầu.
Tội lỗi quá, tội lỗi quá. Biết bao nhiêu thứ không nghĩ, sao tự nhiên lại nghĩ đến Tiết Phùng Châu? Tốt nhất y và hắn không nên gặp lại nhau nữa.
__________
Triệu Cửu dắt ngựa, đợi Tiết Phùng Châu bước ra ngoài thì lập tức nghênh đón: "Tướng quân."
Tiết Phùng Châu hỏi: "Hôm nay lại có chuyện gì?"
"Là phủ Thừa tướng" - Triệu Cửu đáp.
Phủ Thừa tướng? Tiết Phùng Châu liếc nhìn Triệu Cửu một cái: "Nói tiếp đi, chẳng lẽ ngươi chờ ta đọc suy nghĩ của ngươi à?"
"Phủ Thừa tướng có động tĩnh." - Triệu Cửu đè thấp giọng xuống, giọng điệu như thể bọn họ đang bàn âm mưu bí mật gì đó: "Mật thám theo dõi tiểu công tử báo lại rằng y sẽ tham gia Nhã tập thưởng tuyết tại dinh thự của trưởng Công Chúa."
Tiết Phùng Châu khựng bước chân: "Nhã tập?"
"Đúng vậy." - Giọng nói của Triệu Cửu càng nhỏ hơn: "Vào thời điểm mấu chốt này lại tham gia tụ họp, sợ là có ý đồ khác."
Tiết Phùng Châu không phủ nhận, hỏi: "Đi cùng ai?"
"Lộ Cảnh Hủ." - Triệu Cửu trả lời: "Lộ Cảnh Hủ đến đón Tô công tử, sau đó cùng nhau đến dinh của trưởng Công Chúa."
Tiết Phùng Châu ừ một tiếng, rồi thuần thục nhảy lên lưng ngựa: "Được rồi, đi thôi."
"Đi.....đi đâu?" - Triệu Cửu vội vàng leo lên ngựa: "Đến quân doanh ư? Thẩm Tu nói tối nay mọi người sẽ ăn sủi cảo, tướng quân có muốn đi không?"
Tiết Phùng Châu không nói gì, chỉ cưỡi ngựa đi về khu chợ phía Tây.
"Đây đâu phải đường đến quân doanh." - Triệu Cửu đuổi theo: "Tướng quân, chúng ta đi đâu vậy?"
Tiết Phùng Châu thản nhiên nói: "Dinh thự của trưởng Công Chúa."
