Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 82: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (9*)



Khi Tô Thầm tỉnh lại, trời đã sáng tỏ. Y ngồi dậy, khàn giọng gọi cung nữ.

Cung nữ lập tức đẩy cửa bước vào: "Công tử tỉnh rồi? Có cần dọn bữa không ạ?"

Tô Thầm khẽ lắc đầu: "Ta không đói, ta muốn ra ngoài đi dạo một lát."

Tô Thầm đã ở đây lâu như vậy nhưng chưa từng ra khỏi Triều Nhật Các, ngay lúc này lại nói muốn ra ngoài đi dạo khiến cung nữ không khỏi ngạc nhiên: "Ra ngoài ạ?"

Tô Thầm đáp: "Phải, ra ngoài."

"Hôm nay e là không được....." - Cung nữ do dự: "Bên ngoài tuyết rơi lớn, hàn khí dày, sợ công tử sẽ ngã bệnh."

Tô Thầm nói: "Không sao."

Cung nữ nhìn ra ngoài màn tuyết dày đặc, tự hỏi liệu máu đêm qua đã bị che phủ chưa.

"Có gì đáng ngại à?" - Tô Thầm hỏi: "Hay là Hoàng đế ban lệnh không cho phép ta ra ngoài?"

Cung nữ vội vàng nói: "Không phải, là Tiết tướng quân."

Tô Thầm khẽ cau mày: "Tiết tướng quân?"

"Tiết tướng quân nói hôm nay hoàng cung không an toàn..." - Giọng nói của cung nữ nhỏ dần: "...Sợ có kẻ mù mắt nào đó làm tiểu công tử bị thương."

Tô Thầm sững người, lời nói của Tiết Phùng Châu đột nhiên vang lên trong đầu: "Qua đêm nay..."

Tô Thầm chậm chạp nhận ra có lẽ không phải mình mơ thấy những lời đó, mà Tiết Phùng Châu thật sự đã nói vào tai y.

Rốt cuộc đêm qua trong cung đã xảy ra chuyện gì?

Dưới ánh mắt lạnh lùng của Tô Thầm, cung nữ run rẩy rồi đột nhiên quỳ xuống đất: "Tiết tướng quân đã tạo phản."

Tiết tướng quân... Tiết Phùng Châu đã tạo phản.

"Đêm qua cổng thành mở, tám ngàn binh sĩ tinh nhuệ của Trấn Quốc Quân tràn vào cung. Cấm quân cấu kết với Tiết tướng quân nội ứng ngoại hợp tạo phản."

Tô Thầm nắm chặt ga giường: "Vậy bây giờ... kết quả thế nào? Tiết Phùng Châu đâu?"

"Nô tỳ không biết, nhưng người của Hoàng đế không hề đến đây, có lẽ Tiết tướng quân đã thành công rồi." - Cung nữ nói.

Nghe thấy vậy, Tô Thầm liền thở phào nhẹ nhõm, Tiết Phùng Châu không sao thì tốt rồi...Y dừng một chút rồi hỏi tiếp: "Lấy cớ gì vậy?"

"Hoàng đế bất tài vô năng, chính sách hà khắc bạo ngược, dung túng Thái tử hành hung..." - Cung nữ nêu một tràng tội danh của Hoàng đế, cuối cùng nói: "Chỉ có nhiêu đó."

Tô Thầm nhìn ra ngoài phòng, tuyết vẫn đang rơi, Triều Nhật Các chìm trong một màu trắng xóa, không một chút bụi bặm, chỉ có những cánh hoa mai đỏ thắm nở rộ tựa như giọt máu trên tờ giấy trắng.

Y khẽ nói: "Ta biết rồi, ngươi đứng dậy đi. Ta không ra ngoài nữa, ta sẽ chờ Tiết Phùng Châu đến."

Mặc dù không biết tình hình hiện tại trong cung như thế nào, nhưng Tô Thầm vẫn kiên nhẫn ngồi bên cửa sổ, trầm ngâm suy nghĩ.

Một con mèo phóng vút qua trên nền tuyết, để lại những dấu chân dài trước khi vọt đến cửa sổ phòng Tô Thầm. Y nhìn xuống con mèo, nhẹ nhàng dùng ngón tay sờ lên chóp mũi nó.

"Meooo ~" - Con mèo nũng nịu kêu, vừa mềm mại vừa ngoan ngoãn.

Tô Thầm cong khóe mắt: "Chủ của ngươi là ai? Là một vị phi tử nào đó sao? Hay là công chúa, hoàng tử?"

Con mèo rũ bông tuyết, l**m l**m bàn chân rồi nhảy vào lòng Tô Thầm, tìm một vị trí thoải mái nằm xuống, sau đó lim dim ngủ.

Tô Thầm bật cười: "Sao ngươi dễ dãi thế? Nhỡ ta là người xấu thì sao?"

Con mèo ngẩng đầu lên, l**m đầu ngón tay Tô Thầm, kêu meo meo rồi lại nằm xuống.

Tô Thầm im lặng nhìn con mèo một lúc, bất lực nói: "Được rồi, nếu ngươi tin tưởng ta như vậy thì cứ ngủ đi...Không biết ngươi đã tẩy giun chưa nhỉ..."

Thời cổ đại hình như chưa có cái đó nhỉ?

Tô Thầm dừng lại một chút, nghĩ có lẽ mình không nên nói là thời cổ đại, vì hiện tại y đã là người của thời này rồi. Nghĩ lại thì, y chưa bao giờ nhớ tới cuộc sống hiện đại, cũng chẳng biết thời đại của mình ra sao rồi.

Thấy con mèo đã ngủ say, Tô Thầm ôm nó nằm xuống giường.

Gió tuyết bị ngăn cách bên ngoài.

Nam nhân vội vã bước đi, khi gần đến Triều Nhật Các, hắn nán lại ngửi ngửi cơ thể mình, xác nhận không có mùi máu thì mới bước vào cổng.

"Công tử đâu?" - Tiết Phùng Châu hỏi.

"Trong phòng ạ." - Cung nữ đáp.

Tiết Phùng Châu lặng lẽ bước vào phòng, thấy Tô Thầm đang ôm một con mèo đen tuyền ngủ say. Hắn tiến lại gần y, con mèo nghe động tĩnh liền mở mắt, lười biếng liếc nhìn Tiết Phùng Châu một cái rồi lại nhắm mắt.

Tiết Phùng Châu khẽ nhíu mày, mặt không chút biểu cảm xách con mèo từ trong lòng Tô Thầm lên. Con mèo nhe răng, khè khè vài tiếng, rốt cuộc hắn vẫn ném nó xuống đất rồi cúi xuống bế Tô Thầm lên.

Mí mắt Tô Thầm khẽ giật, rồi từ từ mở mắt. Y nhìn Tiết Phùng Châu, trong mắt vẫn còn chút mơ màng: "Ngươi đến rồi?"

"Đã để tiểu công tử đợi lâu." - Tiết Phùng Châu cúi đầu, dụi dụi vào mặt Tô Thầm: "Là lỗi của ta."

Tô Thầm vòng tay qua vai Tiết Phùng Châu: "Chẳng phải ngươi đã nói... chuyện gì cũng kể hết cho ta nghe sao?"

"Việc này quá lớn, sợ nói ra ngươi sẽ lo lắng, ngủ không ngon giấc." - Tiết Phùng Châu nói: "Ta chỉ hy vọng tiểu công tử luôn vui vẻ."

"Chính vì chuyện này quá lớn nên ngươi mới phải nói cho ta biết." - Tô Thầm nhẹ nhàng nói: "Nếu ngươi thất bại thì sao? Nếu cuộc đảo chính không thành...ta sẽ không bao giờ gặp lại ngươi nữa, thậm chí có thể trở thành phi tần của Hoàng đế."

"Ngày đó sẽ không bao giờ đến." - Tiết Phùng Châu nói: "Ta đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Nếu cuộc đảo chính thất bại, sẽ có người đưa tiểu công tử đến Giang Nam, ngươi có thể sống ẩn náu ở đó suốt đời."

Tô Thầm thoáng chốc nổi giận: "Sau đó để ta kết hôn với người khác ư?"

"Tuyệt đối không." - Tiết Phùng Châu siết chặt tay: "Bất kỳ ai chăm sóc tiểu công tử đều không khiến ta yên lòng, ta cũng sẽ không bao giờ cho phép ngươi ở bên cạnh người khác...Nếu ta thật sự chết trong cuộc đảo chính, người của ta sẽ bảo vệ tiểu công tử. Nếu kẻ nào có ý đồ xấu xuất hiện bên cạnh ngươi, bọn họ tự nhiên sẽ động thủ."

Tô Thầm không nhịn được cười khẩy: "Ngươi thật là bá đạo. Ngươi chết rồi cũng không cho ta ở bên người khác."

"Tiểu công tử ‌chỉ có thể yêu ta ‌....." - Tiết Phùng Châu thì thầm: "Chỉ có thể ở bên cạnh ta. Ta sẽ không chết, dù có chết cũng phải bò ra khỏi quan tài tìm ngươi."

Tô Thầm: "...Đừng nói những lời đáng sợ như vậy, ta sợ ma lắm."

Tiết Phùng Châu cười khẽ, hôn lên má Tô Thần: "Tiểu công tử còn giận không? Ta biết sai rồi. Sau này có chuyện gì ta đều sẽ nói cho ngươi biết."

Tô Thầm chần chờ một chút rồi mới hỏi: "Ngươi tạo phản rồi, bây giờ phải xử lý tiền triều như thế nào?"

"Trước đó ta đã an bài xong với Thừa tướng rồi." - Tiết Phùng Châu nói, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* vành tai Tô Thầm: "Nếu phe bảo thủ của Đại Tấn không chịu thần phục tân triều, vậy thì chỉ có thể..."

Tô Thầm lại hỏi: "Hoàng thân quốc thích của Tấn quốc thì sao? Ngươi sẽ nâng đỡ tân đế đăng cơ hay tự mình lên ngôi?"

"Tiền triều không có ai thích hợp làm Hoàng đế." - Tiết Phùng Châu khẽ cau mày: "Hiện tại đang thiếu một vị quân vương cần cù, nhân hậu."

Tô Thầm nhìn thoáng qua Tiết Phùng Châu một cái rồi quay đi: "Vậy ngươi định làm gì?"

"Tiểu công tử nghĩ sao?" - Tiết Phùng Châu hỏi.

"Ta đang nghĩ...muốn ra ngoài đi dạo." - Tô Thầm nói.

"Ta đi cùng tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu khẽ chạm môi lên môi Tô Thầm.

"..." - Tô Thầm im lặng nhìn Tiết Phùng Châu.

"Đừng nói tiểu công tử định đi một mình, bỏ lại ta ở đây đấy?" - Sắc mặt Tiết Phùng Châu đại biến, nhìn bằng mắt thường cũng thấy vẻ hoảng hốt của hắn: "Tiểu công tử, ta muốn ở bên cạnh ngươi. Ta làm hết thảy những chuyện này đều vì muốn được ở bên ngươi. Ta không muốn làm Hoàng đế, ta chỉ muốn làm thị vệ trung thành mà ngươi tín nhiệm nhất...và làm bạn đời của ngươi."

Tô Thầm nhíu mày, rồi vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy Tiết Phùng Châu: "Ta đâu có nói sẽ bỏ rơi ngươi."

Tiết Phùng Châu ôm chặt lấy Tô Thầm, lúc này mới có chút cảm giác an toàn: "Tiểu công tử tuyệt đối không thể bỏ rơi ta, nếu không ta nhất định sẽ suy sụp, nhất định sẽ suy đổ."

Hắn lặp lại không ngừng.

"Quần thần trên triều nói thế nào?" - Tô Thầm hỏi.

"Bọn họ..." - Tiết Phùng Châu nói: "Sáng nay bọn họ đã yêu cầu ta đăng cơ."

"Được đó."

"Không!" - Tiết Phùng Châu siết chặt lấy Tô Thầm trong lòng: "Tiểu công tử, không được. Ta sẽ không đăng cơ, ngươi cũng không thể rời xa ta...tuyệt đối không thể."

Tô Thầm cười khẽ: "Ta đâu có nói sẽ rời xa ngươi. Ta không ngại chờ ngươi bồi dưỡng người kế vị rồi mới rời đi đâu."

Tiết Phùng Châu sững sờ hồi lâu: "Ý của tiểu công tử là...làm Hoàng hậu của ta?"

Tô Thầm: "..."

Y nói: "Nam hậu à? Vậy thì người tiếp theo bị đảo chính sẽ là ngươi."

"Thì có sao? Ta vốn chỉ muốn ở bên tiểu công tử. Mọi nỗ lực của ta, cho dù là tòng quân hay phát động cung biến, đều là vì tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu nhíu mày: "Cho dù tiểu công tử ở lại trong cung, ta sẽ không trói buộc ngươi ‌quá nhiều, cũng sẽ không nạp phi...Ba năm hoặc năm năm nữa, chờ đến khi thế cục ổn định, chúng ta sẽ cùng nhau rời khỏi kinh thành."

Nói đến đây, Tiết Phùng Châu thận trọng nhìn Tô Thầm, hỏi: "Tiểu công tử có bằng lòng không?"

____

Hoàng cung bỗng chốc trở nên bận rộn, không bao lâu sau lễ đăng cơ của Tiết Phùng Châu sẽ được cử hành.

Tô Thầm rời khỏi Triều Nhật Các, y kỳ thật không biết lựa chọn của mình là đúng hay sai, có điều bây giờ mọi chuyện đều đã kết thúc.

Về việc sắc phong Hoàng hậu, tất cả mọi người đều hiểu suy nghĩ của nhau nhưng không ai nói một lời.

Còn về người kế vị, tân triều đương nhiên yêu cầu Tiết Phùng Châu phải sinh con trai. Nhưng sau khi Tiết Phùng Châu cười lạnh rồi nổi điên trên triều, không còn ai dám nhắc lại chuyện này nữa. Tiết Phùng Châu lúc này mới quyết định tuyển chọn người kế vị.

Cách làm như vậy chưa từng có tiền lệ trong lịch sử, có thể coi như phát minh mới, nhưng Tô Thầm dường như chẳng mấy bận tâm.

Dòng lịch sử hiện tại hoàn toàn khác với những gì y nhớ, thậm chí y còn nghi ngờ có lẽ mình đã xuyên vào một cuốn đồng nhân văn về Tiết Phùng Châu. Có điều hiện tại đã như vậy rồi, y không biết liệu nó có ảnh hưởng đến hậu thế không nữa.

Tiết Phùng Châu phải học làm quân vương, thường đến đêm khuya mới kết thúc. Hắn làm được nửa chừng liền muốn bỏ cuộc vì không thể gần gũi Tô Thầm thường xuyên như mong muốn. Nhưng cuối cùng, dưới ánh mắt nhàn nhạt của Tô Thầm, hắn lại hậm hực tiếp tục.

Nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của Tiết Phùng Châu, Tô Thầm ngồi xuống bên cạnh, tay cầm một quyển sách.

"Tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu thuận thế kéo Tô Thầm vào lòng: "Làm Hoàng đế thật sự không dành cho người thường, ta không hiểu tại sao ai cũng muốn làm Hoàng đế."

Tô Thầm nhìn lướt qua chồng tấu chương cao ngất: "Ngươi có thể sớm tìm người kế vị."

"Tiểu công tử ‌nói đúng." - Tiết Phùng Châu hôn lên gáy Tô Thầm: "Tiểu công tử, mấy ngày qua chúng ta chưa có làm."

"...Hôm nay ngươi có thời gian à?" - Tô Thầm hỏi.

Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng cắn vành tai Tô Thầm, thì thầm: "Có thời gian, ta muốn...tiểu công tử."

Yết hầu Tô Thầm khẽ giật, đúng là họ không có làm nhiều ngày qua, y cũng có chút muốn...Tô Thầm ngẩng đầu, để Tiết Phùng Châu tùy ý chiếm lấy môi mình.

Hơi thở nóng rực của nam nhân phả vào mặt và môi Tô Thầm, ngự thư phòng cũng bỗng chốc trở nên nóng bức hơn. Tấu chương trên ngự án rơi lộp bộp xuống đất, Tô Thầm ngồi phía trên, quần áo hờ hững trượt xuống vai. Y th* d*c, đôi mắt chăm chú nhìn Tiết Phùng Châu.

Những dấu hôn đỏ rực gvgcnở rộ từng đóa, từng đóa một, Tô Thầm không tự chủ được mềm nhũn eo.

"Tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu gọi, tay giữ lấy eo Tô Thầm rồi tiến vào. Hắn nhìn gương mặt đỏ bừng của thiếu niên, giọng khàn khàn gọi: "Tiểu công tử."

"Đừng...đừng gọi."

Tô Thầm nghiêng mặt đi, nhưng lại bị Tiết Phùng Châu giữ lại.

"Tiểu công tử ‌tại sao không gọi tên ta?" - Ánh mắt đen láy của Tiết Phùng Châu khóa chặt lấy đôi môi thiếu niên: "Do ta chưa đủ cố gắng sao?"

Tư thế này đâm vào thật sâu, Tô Thầm vô thức nắm chặt lấy quần áo của Tiết Phùng Châu. Nam nhân khoác long bào, nếu không nhìn biểu cảm trên gương mặt hắn lúc này sẽ khó mà đoán được hắn đang làm chuyện gì. Hết lần này tới lần khác chỉ có mình Tô Thầm quần áo không chỉnh tề, buông thõng trên người, bị hắn làm đến mức hai mắt đỏ hoe, lông mi ướt đẫm, trông vô cùng đáng thương.

"Tiểu công tử."

"Bên ngoài có người..." - Giọng Tô Thầm có chút khàn đi: "Nhẹ, nhẹ chút."

"Nhưng tiểu công tử 'đói' rồi." - Tiết Phùng Châu ấn vào gáy Tô Thầm: "Phải ăn nhiều một chút, không nhẹ được."

Nước mắt trào ra từ khóe mắt Tô Thầm, y khóc nức nở, bám chặt lấy vai Tiết Phùng Châu: "Hành... Hành Chu."

Thấy Tô Thầm sợ bị người bên ngoài nghe thấy, Tiết Phùng Châu bỗng nảy sinh một ý nghĩ xấu xa. Hắn không nói với y rằng cung nhân bên ngoài đã sớm bị đuổi đi, thay vào đó càng thúc thật mạnh, khiến Tô Thầm không thể không khóc lóc gọi tên hắn.

Sắc trời dần tối muộn.

Tô Thầm khóc đến mức kiệt sức, dù muốn khóc nữa cũng không được. Y tựa vào vai Tiết Phùng Châu, mái tóc đen nhánh xõa lung tung trên mặt, mang lại vẻ đẹp vừa dâm vừa loạn.

Ánh mắt Tiết Phùng Châu tràn ngập sự si mê, hắn ôm chặt eo Tô Thầm: "Tiểu công tử của ta."

Tô Thầm giống như không nghe thấy câu nói này, đôi mắt hoảng hốt nhìn Tiết Phùng Châu, sau đó run rẩy gục đầu: "Hành Chu, không nổi nữa...."

"Một lần cuối cùng nhé." - Tiết Phùng Châu nói: "Tiểu công tử, có được không?"

Tô Thầm nhắm mắt lại, lông mi run rẩy kịch liệt.

Chờ đến khi kết thúc, Tiết Phùng Châu bế Tô Thầm đi đến bể tắm.

Mắt cá chân ngày thường nhẵn bóng của thiếu niên giờ đây đều ửng đỏ, đung đưa nhẹ nhàng bên dưới vạt áo, thoắt ẩn thoắt hiện, trông thật mê hoặc.

Cung nhân đi theo phía sau không dám nhìn nhiều, đầu cúi gằm trước ngực.

Trong lúc Tiết Phùng Châu tắm cho Tô Thầm, cơ thể mẫn cảm quá mức của y lại run lên, phần nào đó dưới làn nước giật nảy như có suy nghĩ riêng của nó.

Tiết Phùng Châu khẽ cắn tai Tô Thầm, cười khanh khách: "Tiểu công tử không phải không chịu nổi nữa sao? Lại muốn à?"

Tô Thầm vừa mệt mỏi vừa có chút xấu hổ, tránh né nhìn vào mắt Tiết Phùng Châu.

"Phản ứng của tiểu công tử thật đáng yêu" - Môi Tiết Phùng Châu khẽ nhếch, l**m nhẹ hai điểm đỏ hồng: "Nếu vẫn muốn, chúng ta làm thêm một lần nữa nhé?"

Chuyện này thật là d** quá đi thôi...Tô Thầm thầm nghĩ. Nhưng sau đó, y cắn lên vai Tiết Phùng Châu, cố gắng đè nén tiếng r*n r* của mình.

Giọng nói của Tiết Phùng Châu vang lên bên tai Tô Thầm: "Tiểu công tử mà ngồi trên long ỷ nhất định sẽ rất xinh đẹp."

___

Sau khi xác định người kế vị, Tiết Phùng Châu cảm thấy như trút được gánh nặng trên vai. Qua vài vòng lựa chọn cẩn thận, hắn quyết định chỉ định Thẩm Hoàn Chi làm thầy dạy dỗ cho người kế vị.

Thẩm Hoàn Chi lĩnh mệnh rồi rời khỏi đại điện. Hắn dừng lại bước chân, nhìn về hướng Tô Thầm: "Tô công tử."

Tô Thầm gật đầu: "Thẩm đại nhân."

Ngón tay Thẩm Hoàn Chi khẽ giật: "Ngài đi tìm Bệ hạ?"

Tô Thầm gật đầu.

Thẩm Hoàn Chi cúi đầu: "Bệ hạ nói người kế vị không thể sắc phong thành Thái tử, c*̃ng không cho phép gọi Bệ hạ và công tử ‌là Phụ hoàng, phụ thân......"

Đôi mắt trong trẻo không chút gợn sóng của Tô Thầm nhìn chằm chằm Thẩm Hoàn Chi: "Thẩm đại nhân, ta không biết gì về người kế vị. Đứa trẻ đó sau này chỉ cần làm tốt theo chí hướng của Hoàng đế là được. Dù sao đó cũng không phải hài tử do ta và Hành Chu sinh ra, nên đương nhiên không cần gọi chúng ta là Phụ hoàng, phụ thân."

Thẩm Hoàn Chi bị đôi mắt màu hổ phách nhìn chằm chằm, do dự một lúc lâu mới lên tiếng: "Vì là nhận con nuôi..."

"Không phải nhận con nuôi." - Tô Thầm nói: "Nếu Thẩm đại nhân có ý kiến gì, có thể nói với Hành Chu. Ta không có hứng thú với việc triều chính, cũng không có ý định xen vào."

Thẩm Hoàn Chi do dự một chút rồi nhỏ giọng nói: "Vâng."

Tô Thầm đi ngang qua Thẩm Hoàn Chi, hướng về phía đại điện. Thẩm Hoàn Chi quay đầu nhìn bóng dáng mảnh khảnh kia, vẻ mặt có chút phức tạp.

Thật ra hắn từng gặp Tô Thầm từ rất lâu về trước. Khi Tuệ Giác đại sư của chùa Bạch Mã giảng kinh phật, Tô Thầm từng đến trước mặt hắn để nhận tiền đồng từ trong tay hắn...Nhưng xem ra y quên từ lâu.

Tô Thầm không biết Thẩm Hoàn Chi đang suy nghĩ gì.

Trước khi đến tìm Tiết Phùng Châu, y đã gặp qua người kế vị, đó là một cậu bé khoảng bảy tám tuổi, mỗi cử chỉ lời nói đều rất lễ phép. Y không thể nói rõ mình thích hay không thích, dù sao thì đứa trẻ đó cũng không liên quan đến y.

Vừa bước vào, Tô Thầm liền nhìn thấy Tiết Phùng Châu đang gác tay lên tay vịn của long ỷ, không biết đang trầm ngâm suy nghĩ chuyện gì.

Tô Thầm lên tiếng: "Không nỡ xuống sao?"

"Tiểu công tử‌!" - Mắt Tiết Phùng Châu sáng lên, lập tức đứng dậy: "Ngươi đến rồi."

Ánh mắt Tô Thầm lướt qua bộ long bào lộng lẫy được khoác trên người Tiết Phùng Châu, ánh mắt lóe lên rồi lại dời đi.

Tiết Phùng Châu có làn da ngăm đen, mặc bộ áo bào vàng rực như vậy dường như càng khiến hắn trông đen hơn. May mà hắn có khuôn mặt anh tuấn khá nổi bật, nếu không Tô Thầm e rằng chính mình cũng không nhận ra hắn.

Tô Thầm hừ một tiếng: "Ngươi đang sờ cái gì vậy?"

"Ta..." - Tiết Phùng Châu vội vàng đuổi cung nhân ra ngoài, rồi kéo tay Tô Thầm: "Tiểu công tử lại đây."

Hai tay của hắn giữ chặt eo Tô Thầm, ôm người ngồi trên long ỷ. Lúc này, hắn mới cúi người hôn môi Tô Thầm: "Tiểu công tử ‌, ta ‌rất nhớ ngươi ......"

"Ngày nào ngươi cũng gặp ta, nhớ cái gì chứ?"

"Chỉ cần không nhìn thấy tiểu công tử là ta liền nhớ." - Tiết Phùng Châu hôn hít Tô Thầm không ngừng nghỉ: "Tiểu công tử, tiểu công tử...."

Tô Thầm nắm lấy tay vịn, hơi thở dần trở nên gấp gáp hơn, đôi mắt nhìn chằm chằm Tiết Phùng Châu.

Tiết Phùng Châu cầm ngón tay của y giơ lên rồi hôn nhẹ, giọng khàn khàn: "Tiểu công tử."

"Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết ngươi sờ cái này làm gì?" - Tô Thầm cũng chạm vào tay vịn của long ỷ: "Có gì đặc biệt sao? Bởi vì là vàng nên thấy đáng tiền à?"

Tiết Phùng Châu có chút xấu hổ: "Ta đang nghĩ đến đầu rồng...không biết tiểu công tử có thích không?"

Tô Thầm: "?"

Sao những gì Tiết Phùng Châu nói y nghe không hiểu gì hết?

"Chỗ này có hơi nhô lên." - Tiết Phùng Châu vừa nói vừa cầm tay Tô Thầm sờ vào: "Trên đầu rồng có sừng."

Tô Thầm vẫn có chút hoang mang: "Ngươi có thể nói chuyện như người bình thường được không?"

"..." - Tiết Phùng Châu nắm tay Tô Thầm hôn lên rồi chậm rãi nói: "Nếu tiểu công tử thích, ta sẽ kêu người chế tác vài cái cho tiểu công tử dùng."

Tô Thầm: "...", dường như y đã hiểu. Chính vì thế, lỗ tai y bỗng trở nên đỏ bừng.

Tô Thầm nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi thật sự vô liêm sỉ!"

"Đúng vậy." - Tiết Phùng Châu không chút xấu hổ thừa nhận, hai tay chống vào tay vịn, khóa chặt Tô Thầm trong lòng: "Chỉ cần tiểu công tử thích, ta sẽ cho ngươi bất cứ thứ gì. Nếu tiểu công tử muốn làm Hoàng đế, ta cũng sẽ cho ngươi."

Tô Thầm ngẩng đầu nhìn Tiết Phùng Châu: "Ngươi chán làm Hoàng đế rồi nên muốn đẩy thứ đau đầu này cho ta sao?"

Tiết Phùng Châu: "...Ta không có."

"Ngươi nhất định có!"

Tiết Phùng Châu cọ cọ vào người Tô Thầm với vẻ ấm ức: "Từ lúc làm Hoàng đế, thời gian gần gũi với tiểu công tử dần ít đi. Rõ ràng ta cố gắng nhiều như vậy chỉ vì muốn ở bên cạnh ngươi..."

Tô Thầm vươn tay vòng qua cổ Tiết Phùng Châu, ánh mắt thoáng chút lo lắng: "Mệt lắm phải không?"

Tiết Phùng Châu định nói rất mệt, nhưng dáng vẻ hiện tại của Tô Thầm lại khiến hắn cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, hầu kết khẽ nhấp nhô: "Không mệt, chỉ cần tiểu công tử thương ta, ta liền không mệt nữa."

"Đương nhiên là thương ngươi." - Tô Thầm ngẩng mặt, nhẹ nhàng chạm môi Tiết Phùng Châu: "Không phải ngươi nói muốn gần gũi ta sao?"

Đôi mắt Tiết Phùng Châu lại sáng lên, hắn ngay lập tức nhào vào người y như một con cún đói bụng nhìn thấy cục xương.

Tô Thầm: "..."

Lông mày Tô Thầm giật giật: "Ngươi thật sự... thật sự càng lúc càng giống cún con-----ưm."

Nghe thấy câu nói này, Tiết Phùng Châu cắn Tô Thầm một cái, hô hấp phả vào mặt y: "Tiểu công tử, ta chính là con cún trung thành nhất của ngươi."

"Ngươi thật là..."

"Chó là loài trung thành nhất, tiểu công tử khen ta như vậy, ta vui mừng còn không kịp." - Tiết Phùng Châu trầm thấp cười: "Nhưng mà tiểu công tử phải chú ý một chút, vì cún con của ngươi...muốn giao phối rồi."

Mặt Tô Thầm đỏ bừng: "Ngươi to lớn như vậy mà là cún con cái gì..."

Kỳ thật những lúc làm chuyện này, Tiết Phùng Châu ngược lại càng giống sói. Đôi mắt đen láy của hắn dường như ánh lên một luồng sáng xanh ma mị, lóe lên d*c v*ng sâu thẳm.

Đại điện quá mức trống trải khiến Tô Thầm cảm thấy vô cùng bất an, y nắm chặt long bào của Tiết Phùng Châu, nói: "Đừng làm ở đây, chúng ta về trước đã."

"Làm ngay tại đây." - Tiết Phùng Châu hôn lên gáy Tô Thầm: "Lần trước không phải ta đã nói rồi sao? Tiểu công tử ngồi trên long ỷ chắc hẳn......"

Tô Thầm mờ mịt nhìn Tiết Phùng Châu, chẳng lẽ những lời đó....là có ý này ư?

Nhưng y nhanh chóng không còn suy nghĩ được gì nữa.

Ngón tay Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng câu lấy dây buộc tóc của Tô Thầm và nới lỏng nó, dải lụa buộc tóc dễ dàng bị tháo xuống như trở bàn tay.

Dải lụa đỏ thẫm che phủ đôi mắt màu hổ phách của thiếu niên, chừa lại chiếc mũi thanh tú và đôi môi được hôn đến đỏ hồng. Đôi mắt bị bao trùm bởi màu đỏ, Tô Thầm không thể chớp mắt, nước mắt trào ra thấm ướt dây buộc tóc. Y co rúm người trên long ỷ, tay quơ quơ tìm kiếm Tiết Phùng Châu: "Hành Chu..."

"Ta ở đây." - Giọng nói của nam nhân trầm khàn, hắn nhìn khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên: "Tiểu công tử, ta ở đây."

Nơi ẩm ướt mềm mại nào đó dễ dàng bị xâm nhập, Tiết Phùng Châu l**m đôi mắt bị che phủ bởi dải lụa đỏ của Tô Thầm, cho đến khi y không chịu nổi phải giơ tay che mắt lại.

"Tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu nắm lấy tay Tô Thầm: "Muốn hôn."

Dải lụa buộc tóc ướt đẫm dán chặt vào mắt y, mái tóc đen nhánh cũng bết dính trên khuôn mặt xinh đẹp như tranh vẽ. Giờ phút này, đôi môi y hé mở thở hổn hển, hầu kết nhấp nhô, muốn mắng Tiết Phùng Châu là đồ b**n th** nhưng lời nói lại không thốt ra được.

Y bị ép nằm sấp trên long án, còn Tiết Phùng Châu thì áp sát sau lưng, nói: "Trong buổi thượng triều, đại thần bên dưới không dám ngẩng đầu lên lần nào. Tiểu công tử có muốn lên triều cùng ta vào ngày mai không?"

Tô Thầm cắn ngón tay Tiết Phùng Châu, nức nở lắc đầu.

"Tiểu công tử thật ra cũng thích, đúng không?" - Ngón tay Tiết Phùng Châu đùa nghịch đầu lưỡi mềm mại: "Cho nên mới cắn mạnh như vậy."

Bởi vì không nhìn rõ nên tất cả giác quan của y đều bị phóng đại. Tô Thầm thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh bá quan văn võ đứng ngay ngắn bên dưới, ngay lập tức tâm trí liền trở nên căng thẳng.

"Thì ra tiểu công tử có sở thích như vậy...."

Tô Thầm muốn nói không thích, nhưng lời nói phát ra lại là tiếng nức nở khe khẽ, cuối cùng chỉ thốt ra được vài chữ đứt quãng: "...Quá, quá đáng..."

Ánh mắt Tiết Phùng Châu sâu thẳm, hắn khẽ hôn lên bả vai nhẵn mịn của Tô Thầm: "Ta vẫn còn nhiều trò quá đáng hơn nữa, tiểu công tử nhất định sẽ thích."

...

Ngay cả trên long ỷ hắn cũng dám làm càn khiến Tô Thầm hoàn toàn nhận ra một mặt b**n th** của nam nhân. Y chưa bao giờ nghĩ Tiết Phùng Châu lại thích chơi diễn kịch đến như vậy, từ vai hôn quân bạo ngược cho đến vai triều thần muốn câu dẫn Hoàng hậu đều làm, thậm chí còn diễn cả vai thái giám chưa tịnh thân...

Tô Thầm bị ép phải chơi trò nhập vai với hắn. Khi mọi chuyện kết thúc, trong đầu Tô Thầm chỉ đọng lại duy nhất một ý nghĩ: Cũng may y không thật sự là yêu phi.

Nam nhân nghiện đóng vai kẻ điên vẫn ôm chặt lấy Tô Thầm, thì thầm: "Hoàng hậu, ta chơi người như vậy, Hoàng thượng có biết không?"

Tô Thầm nhắm nghiền mắt, nghe thấy hắn nói vậy, bàn tay mềm mại của y ngay lập tức tát lên mặt Tiết Phùng Châu: "Ngậm miệng!"

Tiết Phùng Châu: "Tiểu công tử từ từ đã, ta muốn l**m tay ngươi."

Tô Thầm: "....."

b**n th**!

Y lười giằng co với tên b**n th** này, nhắm chặt hai mắt dựa vào ngực Tiết Phùng Châu, giọng nói khàn khàn: "Ta muốn ngủ."

Nghe thấy vậy, Tiết Phùng Châu mặc quần áo cho Tô Thầm đàng hoàng rồi bế y về phòng.

Khi Tiết Phùng Châu đặt Tô Thầm lên long sàng, thiếu niên đã ngủ say từ lúc nào. Hắn hôn lên đôi môi ẩm ướt của y, giọng nói dịu dàng: "Tiểu công tử, ngươi là của ta."

Cho dù là mang thân phận gì, cho dù là ở bất kỳ đâu, Tiết Phùng Châu chỉ yêu một mình Tô Thầm.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...