Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 86: NGOẠI TRUYỆN: ABO (4)



Hành động của Tiết Phùng Châu khiến đôi mắt hổ phách ướt đẫm của Tô Thầm mở to. Cậu vùng vẫy tay chân, cố gắng thoát khỏi vòng tay của Tiết Phùng Châu.

Nguy hiểm.

Anh ấy hiện tại quá nguy hiểm.

Một luồng pheromone nồng đậm bao trùm lấy Tô Thầm, không chừa một chút kẽ hở. Tiết Phùng Châu giữ chặt eo cậu, không để cậu mảy may nhúc nhích dù chỉ một cm. Ánh mắt của hắn sâu thẳm, âm trầm: "Bảo bối, muốn anh trai giúp em thế nào đây?"

"Không muốn!" - Tô Thầm kịch liệt phản đối, đẩy tay Tiết Phùng Châu ra: "Anh buông ra, em muốn xuống xe."

"Xuống xe?"

Tiết Phùng Châu trầm thấp bật cười, nhưng ánh mắt không hề có chút vui vẻ nào: "Triều Triều muốn xuống đâu? Muốn đi tìm ai?"

"Em không muốn, em không muốn về nhà với anh." - Tô Thầm buột miệng nói: "Em không muốn về, em muốn ở ngoài."

"......"

Bên trong xe ngay lập tức trở nên im bặt.

Tiếng còi xe bên ngoài vang lên inh ỏi, sau khi dừng đèn đỏ một lúc, chiếc xe yên ổn chạy một mạch về nhà.

Tô Thầm không nghe thấy giọng của Tiết Phùng Châu, chỉ cảm thấy tim như muốn ngừng đập. Cậu thấp thỏm lo lắng, len lén nhìn khuôn mặt của Tiết Phùng Châu. Ngay khi nhìn thấy biểu cảm lạnh lùng và vô cảm trên gương mặt hắn, hô hấp của cậu như nghẹn lại.

Tô Thầm muộn màng nhận ra mình đã nói gì. Trước kia cậu chưa từng nói ra những lời như vậy, thậm chí cũng chưa bao giờ cãi nhau với Tiết Phùng Châu. Nhưng cậu không làm gì sai cả, cậu chỉ là....

"Triều Triều." - Giọng Tiết Phùng Châu bình tĩnh, không hề có chút vui mừng hay tức giận nào: "Em cảm thấy anh quá kiểm soát, đúng không? Ở bên cạnh anh, có phải em thấy không có chút tự do nào?"

"......" - Giọng Tô Thầm có chút run rẩy: "Không phải...em không có nghĩ như vậy."

Bàn tay của Tiết Phùng Châu vẫn đặt trên cặp mông đầy đặn của Tô Thầm. Hắn cố gắng khống chế pheromone đang tràn ra mất kiểm soát, không muốn cơn giận của mình làm Tô Thầm sợ hãi. Đây chỉ mới là lần đầu tiên, Triều Triều của hắn còn nhỏ, dễ bị người xấu dụ dỗ, hắn chỉ cần nói chuyện rõ ràng với Triều Triều, chỉ cần...

Đột nhiên, thiếu niên dưới tay hắn phát ra tiếng r*n r* khe khẽ như mèo kêu, Tiết Phùng Châu ngay lập tức nhận ra âm thanh này. Hắn sững người lại rồi cúi đầu.

Làn da trắng mịn như tuyết lấp ló giữa những ngón tay thô dài của hắn, sự tương phản màu sắc với đôi tay ngăm đen trông càng thêm gợi tình hơn.

"Triều Triều." - Giọng Tiết Phùng Châu hơi khàn.

Beta bị gọi tên có vẻ ngoài thật sự xinh đẹp, nốt ruồi son giữa hàng lông mày cực kỳ nổi bật, đuôi mắt khẽ ửng đỏ, ánh mắt thoáng chút bối rối khi nhìn vào mắt của Tiết Phùng Châu.

Đối với Tô Thầm mà nói, không gì tệ hơn việc bị Tiết Phùng Châu 'phạt' như thế này ngay trong xe. Đặc biệt bởi vì hành động của hắn, cơ thể cậu lại không tự chủ được mà....Hơn nữa, Tiết Phùng Châu còn nói chuyện với cậu bằng giọng điệu như vậy, điều mà hắn chưa từng làm trước đây, khiến Tô Thầm không khỏi cảm thấy ấm ức.

Cậu mím môi, cảm giác áy náy bị đè xuống, thay vào đó, cậu trừng mắt với Tiết Phùng Châu với vẻ mặt không cam chịu.

Đôi mắt sâu thẳm, đen láy của người đàn ông nhìn chằm chằm vào Tô Thầm, ánh mắt mang tính xâm lược như nhìn xuyên thấu qua bộ đồng phục của cậu: "Vẫn muốn nói về chuyện ép cưới và không chịu về nhà à?"

Tô Thầm lại cảm thấy áy náy, nhỏ giọng nói: "Em chỉ...chỉ lỡ lời thôi mà."

"Cho dù lỡ lời cũng không được nói những lời như vậy." - Tiết Phùng Châu khẽ nhếch môi, đôi mắt u tối: "Bảo bối, anh chỉ xoa mông cho em thôi. Chỗ này nhiều thịt, nên sẽ không đau đâu."

Chỉ xoa mông là có ý gì?

Tô Thầm có thể cảm nhận được phía sau của mình...Tiết Phùng Châu đúng là đồ vô lại, lẽ ra cậu không nên cảm thấy áy náy.

Tô Thầm tức giận đáp trả: "Em mười tám tuổi rồi, không phải là trẻ con! Sao anh có thể tùy tiện tụt quần em như vậy, Tiết Phùng Châu, anh quá đáng lắm!"

"Như thế này là quá đáng?" - Tiết Phùng Châu cười khẽ: "Anh còn nhiều cách phạt quá đáng hơn nữa, Triều Triều có muốn thử một lần không?"

Cơ thể Tô Thầm vừa mềm nhũn vừa nóng bừng.

"Triều Triều nhạy cảm như vậy, có phải vì...trưởng thành rồi?"

Hô hấp của Tô Thầm trở nên gấp gáp: "Tiết...Tiết Phùng Châu, anh không thể...anh không thể đi quá xa."

"Bảo bối, còn muốn nói về chuyện ép cưới nữa không?" - Tiết Phùng Châu cúi người xuống: "Em nghĩ anh trai em là ai chứ? Em đã thấy anh làm chuyện như vậy chưa?"

Tô Thầm bất lực nhìn những giọt nước trong suốt dính trên đầu ngón tay của Tiết Phùng Châu, toàn thân run rẩy và nóng bừng, cậu thật sự cảm thấy hoảng sợ.

Đôi mắt Beta ướt đẫm, khóe mắt ửng đỏ: "Anh, em sai rồi. Sau này em sẽ không nói nữa, anh đừng...đừng làm vậy."

"Thật à? Sẽ không nói nữa?" - Tiết Phùng Châu nhẹ giọng hỏi.

Tô Thầm hiện tại chỉ muốn thoát khỏi tình huống quái đản này, cậu cảm thấy nếu cứ để Tiết Phùng Châu 'trừng phạt' mình, chuyện gì đó không thể kiểm soát sẽ xảy ra. Cậu gật đầu thật mạnh: "Không nói, em sẽ không nói lại lần nào nữa."

"Vậy Triều Triều sẽ luôn luôn ở bên cạnh anh chứ?"

"Vâng, em sẽ luôn ở bên cạnh anh, em không đi đâu nữa, cũng không tìm thông gia gì hết."

"Triều Triều ngoan." - Tiết Phùng Châu cúi xuống, nhẹ nhàng xoa đầu Tô Thầm: "Bảo bối, nhớ kỹ lời em nói. Nếu như nuốt lời, anh sẽ giận đấy."

Tô Thầm cuống quít gật đầu: "Vâng, anh...anh buông em ra đi."

Bàn tay Tiết Phùng Châu ôm lấy mặt Tô Thầm, rồi chạm vào môi cậu: "Sao đôi môi mềm mại này lại có thể nói ra những lời như vậy?"

Răng Tô Thầm có chút ê, cậu nghiêng đầu và cắn cổ tay Tiết Phùng Châu.

Cậu có thể cảm nhận được cánh tay người đàn ông căng cứng trong giây lát, nhưng hắn không rụt lại, chỉ có hơi thở trở nên nặng nề hơn một chút: "Bảo bối, em đang thể hiện sự bất mãn với anh à?"

Tô Thầm cắn đến khi trong miệng nếm được mùi máu tươi mới nhả cổ tay Tiết Phùng Châu ra, sau đó quay mặt đi không nói một lời nào.

Tiết Phùng Châu nhìn những vết răng đều tăm tắp trên cổ tay mình rồi cười khẽ: "Triều Triều muốn đánh dấu anh, vậy thì anh cũng nên đánh dấu lại em mới được."

Tô Thầm nổi da gà toàn thân, quay sang nhìn Tiết Phùng Châu. Rồi cậu thấy hắn đang cúi xuống cắn vào mông mình.

Cắn vào mông...

Cảm giác đau nhói nhè nhẹ truyền đến, Tô Thầm run rẩy môi, nhìn Tiết Phùng Châu với ánh mắt không thể tin: "Anh......anh đang làm gì vậy?"

"Đánh dấu." - Tiết Phùng Châu v**t v* dấu răng vừa cắn, rồi giúp Tô Thầm mặc lại quần: "Bảo bối, không được có lần sau."

Tô Thầm hối hận vô cùng, cậu hoảng loạn trốn vào một góc, nhìn Tiết Phùng Châu với ánh mắt đầy cảnh giác và phòng bị.

Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng v**t v* những vết răng mà Tô Thầm cắn hắn, lại bật cười: "Triều Triều quả nhiên trưởng thành rồi, biết chống đối anh trai rồi."

Môi Tô Thầm khẽ hé mở, cậu quay mặt đi: "Ai bảo...ai bảo anh bắt nạt em? Em không làm gì sai cả."

"Rõ ràng khi nãy em còn tự nhận mình sai." - Tiết Phùng Châu hạ tay xuống, dồn Tô Thầm vào trong góc. Gương mặt hắn rõ ràng nở nụ cười, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại khó dò cảm xúc: "Anh chỉ cần Triều Triều nhớ kỹ những lời đã nói là được."

"Lúc nãy anh vỗ mông em, cùng lắm chỉ cắn nhẹ một cái, hơn nữa em cũng cắn anh rồi, vậy là huề." - Lời nói của Tiết Phùng Châu vừa sổ sàng vừa thẳng thừng, khiến Tô Thầm nghẹn lời không biết phải đáp lại ra sao.

Cậu nghĩ, sao có thể giống nhau được?

Hoàn toàn khác biệt mà.

"Anh là người yêu thương em nhất." - Tiết Phùng Châu cúi đầu và nhẹ nhàng hôn lên trán Tô Thầm, nụ hôn này không hề có chút d*c v*ng hay ý nghĩ khiếm nhã nào: "Bảo bối, chúng ta là người thân mà."

Nhưng việc bị người thân yêu cắn vào mông vẫn khiến Tô Thầm cảm thấy vô cùng xấu hổ. Anh trai nào lại cắn em trai mình ở chỗ đó chứ?

....

Kể từ khi bị Tiết Phùng Châu cắn, Tô Thầm trở nên vô cùng thận trọng, kiên quyết không bao giờ nhắc đến chuyện không về nhà nữa. Còn Tiết Phùng Châu thì càng ngày càng trở nên kỳ quái, sự bảo vệ thái quá của hắn cũng khiến cho cậu cảm thấy ngột ngạt.

Nếu cậu không trả lời tin nhắn quá hai mươi phút, ngay lập tức sẽ có cuộc gọi đến, hoặc một vệ sĩ bất thình lình xuất hiện bên ngoài cửa sổ phòng học. Lúc này, Tô Thầm mới nhận ra cậu luôn bị vệ sĩ theo dõi trong trường.

Lần đầu tiên nhìn thấy vệ sĩ xuất hiện, mặt Tô Thầm đã tối sầm lại.

Lớp trưởng liếc nhìn vệ sĩ bên ngoài: "Anh trai cậu.....lo lắng khi cậu ở ngoài một mình đến mức như vậy sao?"

Tô Thầm: "..."

Cậu cúi đầu, chậm rãi làm bài tập mà không nói gì.

"Cậu cân nhắc chuyện tớ nói lần trước chưa?" - Lớp trưởng khẽ hỏi: "Đi du lịch cũng là một khởi đầu của sống tự lập. Nếu anh trai cậu thấy cậu có thể tự mình làm mọi thứ, nói không chừng anh ta sẽ không kiểm soát cậu nhiều như vậy nữa."

Ngòi bút của Tô Thầm tì lên giấy, giọng nói buồn bực: "Anh trai sẽ không cho phép tớ đi du lịch một mình."

"Vậy thì cậu đừng báo trước với anh ta." - Lớp trưởng nói: "Chúng ta có thể nói sau khi đã lên máy bay, dù sao anh ta cũng không thể ngăn máy bay lại được."

Tô Thầm: "Không nói với anh ấy..."

"Nếu cậu thực sự muốn tự lập thì đừng nói cho anh trai cậu biết." - Lớp trưởng đề nghị một cách nghiêm túc: "Nếu không, cậu sẽ mãi sống trong sự bao bọc của anh ta, mọi chuyện đều để anh ta quyết định thay cậu, cậu sẽ không bao giờ có được cuộc sống của riêng mình. Cậu muốn như vậy sao?"

Làm gì nghiêm trọng đến mức ấy. Tô Thầm nghĩ, hiện tại cậu chỉ mới đủ tuổi trưởng thành mà thôi, sau này vào đại học, dù anh ấy có không vui cũng phải để cậu tự lập.

Nghĩ đến đây, Tô Thầm buông mi mắt, cậu hiểu Tiết Phùng Châu hơn bất cứ ai mà...Tô Thầm cũng không phải hoàn toàn không nhận ra những hành động và lời nói thân mật gần đây của Tiết Phùng Châu dành cho cậu.

Để anh ấy đối xử với mình một cách mập mờ như vậy liệu có thực sự ổn không? Hay chỉ là anh trai đã quen chăm sóc cậu, đến mức...Tô Thầm lắc đầu mạnh, rồi nghĩ có lẽ lớp trưởng nói đúng. Ít nhất cậu nên đi xa trước, để anh trai có thời gian bình tâm lại, đến khi cậu quay về, anh ấy sẽ trở lại bình thường thôi.

Sau khi thu dọn xong cặp sách, Tô Thầm đứng dậy và đi về phía chiếc Maybach màu đen đậu ở cổng trường.

Tiết Phùng Châu đeo kính không độ, vừa nhìn thấy Tô Thầm, hắn khẽ chỉnh lại kính và mỉm cười dịu dàng với cậu: "Được về rồi à?"

Tô Thầm khẽ gật đầu rồi ngồi xuống bên cạnh Tiết Phùng Châu.

Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng véo má Tô Thầm: "Sao vậy? Em không vui à?"

Tô Thầm chớp mắt nhìn: "Không, em đâu có không vui. Sao hôm nay anh lại đeo kính vậy? Anh bị cận à?"

"Trông không đẹp sao?" - Tiết Phùng Châu nghiêng người lại gần Tô Thầm, gương mặt điển trai nở một nụ cười cưng chiều: "Anh đeo cái này trông có lịch lãm hơn không?"

Tô Thầm bình tĩnh đẩy nhẹ mặt Tiết Phùng Châu ra, nói: "Giống trưởng giả học làm sang ấy."

Tiết Phùng Châu: "..."

Hắn tháo kính, không nói nên lời: "Bảo bối, anh cuối cùng cũng thay diện mạo mới, vậy mà em nỡ đối xử với anh như vậy sao?"

Tô Thầm hỏi: "Sao tự nhiên anh lại muốn ăn diện thế?"

Tiết Phùng Châu: "Đây cũng gọi là ăn diện à?"

"Rất đẹp trai." - Tô Thầm cười híp mắt: "Chỉ là trông hơi dữ tợn thôi."

Cậu vỗ vai Tiết Phùng Châu: "Anh có biết 'côn đồ mặc vest' là như thế nào không? Em thấy anh trông rất giống như vậy."

Tiết Phùng Châu thản nhiên mỉm cười nhìn Tô Thầm: "Thì ra hình tượng của anh trong lòng em chính là như vậy. Vậy em ghét hay là thích anh đây?"

"Hừm, đương nhiên là thích rồi." - Tô Thầm nói: "Anh là anh trai em, em không thích anh thì thích ai?"

Tiết Phùng Châu nheo mắt, muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ cười khẽ: "Ừm, anh biết rồi."

Ngón tay người đàn ông khẽ v**t v* tuyến thể của Beta, nhẹ đến mức Tô Thầm không nhận ra: "Triều Triều nhất định phải thích anh, và chỉ được yêu mình anh thôi đấy."

Tô Thầm nín thở trong giây lát, rồi ngẩng đầu lên.

Cảm giác đó lại tới rồi.

...

Một quãng thời gian sau, Tô Thầm nhận được tin nhắn từ Tiết Phùng Châu càng lúc càng thường xuyên hơn. Cậu lặng lẽ cất điện thoại vào cặp, bỗng nghe thấy tiếng ai đó hét lên bên cạnh: "Có Omega ph*t t*nh!"

"Giáo viên đâu? Mau đi gọi giáo viên!"

"Ai có thuốc ức chế không?"

Tô Thầm không nhịn được quay đầu lại nhìn, thấy bạn Omega ngồi ở hàng ghế cuối có gương mặt đỏ bừng, co rúm người vào một góc, được một nhóm bạn học Beta che chở để không bị Alpha tiếp cận.

Tô Thầm nhìn về phía lớp trưởng, đối phương nắm chặt bút trong tay, trên trán nổi đầy gân xanh. Tô Thầm không kìm được khẽ hỏi: "Cậu ổn không?"

Lớp trưởng đột nhiên quay ngoắt về phía Tô Thầm, trong mắt ẩn chứa h*m m**n bị đè nén. Biểu cảm này của cậu ta khiến Tô Thầm giật mình, vô thức rụt người lại: "Xin lỗi. Cậu có cần đến phòng y tế không?"

"Không cần" - Giọng nói của lớp trưởng nặng nề và hơi khàn: "Tớ không sao."

"Thực sự không sao chứ?" - Tô Thầm lo lắng hỏi, dù sao lớp trưởng cũng là người bạn duy nhất của cậu.

"Không sao." - Lớp trưởng cúi đầu xuống: "Nhưng Omega kia chắc chắn biết bản thân đang trong kỳ ph*t t*nh, vậy mà lại không đeo vòng cổ hay dùng thuốc ức chế. Nhà trường nhất định sẽ kỷ luật cậu ta."

Bạn học Omega đó đã bị đưa đi, Tô Thầm chỉ có chút ấn tượng về người bạn đó. Ngày đầu tiên đi học, đối phương đã bắt chuyện và hỏi tên cậu, nhưng sau đó họ không còn tương tác gì nữa.

Phòng học tràn ngập đủ loại pheromone khiến tiết học không thể nào tiếp tục được nữa, nên nhà trường đã cho lớp nghỉ nửa buổi còn lại.

Tô Thầm thở dài, không ngờ khi Alpha bắt gặp một Omega trong kỳ ph*t t*nh thì sẽ có bộ dạng như vậy....Cậu không khỏi cảm thấy may mắn khi bản thân chỉ là một Beta.

Khi Tô Thầm kể lại chuyện đó cho Tiết Phùng Châu nghe, vẻ mặt của Alpha khá thờ ơ: "Là do bọn họ không tự kiểm soát được bản thân. Một Alpha trưởng thành và mạnh mẽ ngay cả bản năng sinh lý của chính mình cũng không kiểm soát được, vậy thì khác gì' một con thú đang đ*ng d*c?"

Tô Thầm nói: "Nhưng chẳng phải OA dựa vào pheromone để thu hút lẫn nhau sao? Nếu anh bắt gặp một Omega có độ tương thích pheromone cao, chắc hẳn anh cũng sẽ mất kiểm soát bản thân đó."

"Triều Triều." - Tiết Phùng Châu hơi xoay người, im lặng nhìn Tô Thầm: "Em không tin tưởng anh sao?"

"..." - Tô Thầm quay mặt đi chỗ khác: "Em chỉ..."

"Không sao." - Tiết Phùng Châu xoa đầu Tô Thầm: "Nghỉ ngơi đi."

Tô Thầm nhìn theo bóng lưng của Tiết Phùng Châu, chần chờ một lúc nhưng cuối cùng không nói gì. Cậu cảm thấy trạng thái của Tiết Phùng Châu có gì đó không ổn lắm.

...

Ngày hôm sau, Tô Thầm liền hiểu lý do tại sao tình trạng của Tiết Phùng Châu không ổn, hắn đang trong kỳ mẫn cảm.

Cánh cửa phòng bên cạnh đóng chặt. Quản gia nhìn Tô Thầm với vẻ lo lắng: "Cậu chủ, tôi sẽ kêu vệ sĩ đưa cậu đến trường."

"Nhưng mà anh trai..." - Tô Thầm lo lắng: "Chúng ta cứ bỏ mặc anh ấy trong phòng như vậy sao?"

"Tiên sinh từ trước đến nay luôn như vậy, cho nên không sao đâu." - Quản gia nói: "Cậu chủ sắp thi đại học rồi, việc học hành quan trọng hơn."

Tiết Phùng Châu quả thực luôn dùng cách này, nhưng Tô Thầm vẫn không yên tâm khi nhớ lại những gì đọc được trên mạng. Cậu hỏi quản gia: "Lần này anh ấy có dùng thuốc ức chế không ạ?"

Quản gia lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, lắc đầu.

Tô Thầm không hiểu ý của quản gia lắm, là thuốc ức chế không được dùng hay nó hoàn toàn không có tác dụng.

Thấy vẻ mặt bối rối của cậu, quản gia nói: "Tiên sinh không sử dụng thuốc."

Tô Thầm nhíu mày: "Không dùng làm sao biết có tác dụng hay không? Đi lấy thuốc giúp con, con sẽ đưa cho anh ấy."

Quản gia gật đầu, chẳng mấy chốc đã có người mang thuốc ức chế đến.

Tô Thầm nhận lấy thuốc ức chế rồi mở cửa phòng Tiết Phùng Châu ra. Một mùi pheromone nồng nặc lan tràn khắp phòng, những tấm rèm cửa dày cộp che kín hoàn toàn ánh sáng, khiến cả căn phòng chìm trong bóng tối.

Tô Thầm thậm chí không thể nhìn rõ Tiết Phùng Châu đang ở đâu. Cậu dựa vào trí nhớ để đi đến bên cạnh giường, giọng nói rất khẽ: "Anh ơi...."

Chưa kịp nói hết câu, cậu đã bị ôm chặt.

Pheromone ôm trọn lấy cơ thể Tô Thầm, hơi thở nóng rực của Tiết Phùng Châu phả sau tai cậu rồi di chuyển xuống cổ. Người đàn ông hít vào mùi hương thoang thoảng của người trong vòng tay, giọng khàn khàn: "Bảo bối."

Tô Thầm cảm thấy nhẹ nhõm, rồi nhẹ nhàng nói: "Anh, em tiêm thuốc ức chế cho anh nhé?"

"..." - Alpha nói với giọng nũng nịu: "Có thể không dùng không?"

Lông mi Tô Thầm khẽ run lên: "Anh, chịu đựng như thế mãi không tốt đâu. Lâu lắm rồi anh không dùng thuốc ức chế, nói không chừng lần này sẽ có tác dụng đó."

"...Nếu nó không có tác dụng, em ở lại với anh cho đến khi kỳ mẫn cảm kết thúc được không?"

Tô Thầm thầm nghĩ, thì ra kỳ mẫn cảm của Alpha là như thế này. Cậu thực sự không có nhiều ấn tượng về chuyện này. Trước đây, ngay cả khi đến kỳ mẫn cảm, Tiết Phùng Châu vẫn có thể tự chủ rất tốt, người khác thậm chí không nhận ra anh ấy đang trong giai đoạn mẫn cảm.

Hình như là từ hai năm trước, hoặc sớm hơn một chút, kỳ mẫn cảm của Tiết Phùng Châu dần trở nên khó chịu hơn. Hắn bắt đầu sử dụng thuốc ức chế, nhưng chúng hoàn toàn không có hiệu quả. Vì vậy, Tiết Phùng Châu tự nhốt mình trong phòng, chưa bao giờ cho phép Tô Thầm vào gặp hắn......

Sau khi Tô Thầm tiêm thuốc ức chế cho Tiết Phùng Châu, cậu còn chưa kịp làm gì khác thì đã bị Tiết Phùng Châu giật lấy ống tiêm và ném chuẩn xác vào thùng rác.

Tô Thầm: "..."

"Triều Triều." - Tiết Phùng Châu lẩm bẩm, dụi mặt vào người Tô Thầm: "Triều Triều."

"Em ở đây." - Tô Thầm hỏi: "Anh thấy đỡ hơn không?"

"Không đỡ." - Tiết Phùng Châu đáp ngay lập tức, rồi chôn mặt vào cổ Tô Thầm, hít hà mùi hương trên người cậu: "Triều Triều, Triều Triều thơm quá."

"...Em không phải Omega, trên người em không có pheromone đâu."

Tiết Phùng Châu như mắt điếc tai ngơ, chỉ ôm chặt lấy Tô Thầm: "Triều Triều thơm quá."

"Anh, em còn phải đến trường nữa." - Tô Thầm nhỏ giọng hỏi một cách thăm dò: "Có được không?"

"......"

Tiết Phùng Châu im lặng trong chốc lát.

"Anh ơi?"

"...Đừng đi." - Một màn sương đen mù mịt bao phủ đôi mắt của Tiết Phùng Châu, tuy nhiên vì ở trong phòng tối nên Tô Thầm không thể nhìn thấy, chỉ nghe được giọng nói khàn khàn của Tiết Phùng Châu vang lên: "Triều Triều đừng đi, đừng rời xa anh."

Tô Thầm khẽ thở dài: "Vậy...."

"Không được đi!" - Alpha dường như trở nên nóng nảy, có chút hung hăng đẩy Tô Thầm xuống giường: "Em không được phép rời đi."

"Anh chỉ trong giai đoạn mẫn cảm thôi, không phải bị mất trí." - Tô Thầm không kìm được mà nói: "Em đâu có nói sẽ rời đi."

Tiết Phùng Châu dường như không nghe thấy lời Tô Thầm nói, ngón tay bắt đầu lần mò ra sau gáy cậu: "Anh phải đánh dấu em."

Nghe vậy, Tô Thầm giật mình: "Cái gì?"

Trước khi kịp phản ứng, những chiếc răng nanh sắc nhọn của Alpha đã xé rách lớp da mỏng manh và cắn lên tuyến thể của Beta.

"Anh!" - Tô Thầm đẩy vai Tiết Phùng Châu: "Em không thể bị đánh dấu."

Tiết Phùng Châu không buông ra, chỉ một mực rót pheromone vào tuyến thể của Tô Thầm. Thế nhưng, cho dù có rót bao nhiêu pheromone đi nữa cũng không thể lưu lại mùi hương trên người cậu.

Ngược lại, Tô Thầm bị cắn và l**m láp như vậy khiến hô hấp dần trở nên gấp gáp: "Anh."

Đôi mắt của Tiết Phùng Châu đỏ ngầu, mùi pheromone của hắn tràn ngập khắp phòng ngủ. Răng nanh ghim trên tuyến thể hơi nhả ra một chút, đầu lưỡi l**m láp phần gáy của Tô Thầm như một con cún bị bỏ rơi. Tiết Phùng Châu lẩm bẩm: "Tại sao không thể đánh dấu được?"

Môi Tô Thầm mấp máy, cố nén hơi thở gấp gáp: "Anh quên rồi sao? Beta không thể bị đánh dấu."

Beta không thể bị đánh dấu.

Nghe thấy câu nói này, đôi mắt Tiết Phùng Châu lại đỏ hoe, hắn cắn vào gáy Tô Thầm thêm một lần nữa.

Bị cắn và l**m láp liên tục khiến cơ thể vốn mẫn cảm của Tô Thầm khẽ run lên. Cậu nắm chặt lấy quần áo Tiết Phùng Châu, nhắm chặt mắt, gọi: "Anh."

Quá nhiều pheromone bị tràn ra, ngón tay Tiết Phùng Châu miết trên môi Tô Thầm, rồi từ từ di chuyển xuống yết hầu đang nhấp nhô đầy lo lắng của cậu.

"Anh ——"

Ngón tay của hắn chặn môi cậu, sau đó chạm vào đầu lưỡi mềm mại, nóng ướt, rồi bắt đầu khuấy động bên trong.

"Ưm..."

Tô Thầm không nói được nên lời, cũng không thể đẩy Tiết Phùng Châu ra. Hắn quá mạnh và cao lớn. Thứ bên trong quần cũng...

"Bảo bối." - Tiết Phùng Châu thì thầm: "Là em tự vào mà."

Tự, tự vào, đúng vậy, nhưng mà...

Tô Thầm ấm ức nghĩ, Alpha trong kỳ mẫn cảm hoàn toàn không thể giao tiếp được sao?

Tiết Phùng Châu không biết Tô Thầm đang nghĩ gì, hắn dường như đã từ bỏ ý định đánh dấu cậu, những ngón tay từ môi dần di chuyển xuống dưới. Hắn véo cằm Tô Thầm, hơi thở của hai người dây dưa với nhau, hắn khàn giọng nói: "Bảo bối, anh cứng rồi."

Cơ thể Tô Thầm cứng đờ, đầu óc như quay cuồng.

"Muốn vào trong." - Tiết Phùng Châu nói.

Anh ấy hiện tại đang trong kỳ mẫn cảm, hoàn toàn không biết bản thân đang làm gì. Tô Thầm tự trấn an trong đầu, rồi dùng cái cớ này để đẩy Tiết Phùng Châu ra.

"Anh, anh đang trong kỳ mẫn cảm, đầu óc không tỉnh táo, nên đừng nói lung tung nữa...."

"Bảo bối, lúc nãy em nói, sẽ giúp anh vượt qua kỳ mẫn cảm, an ủi anh." - Tiết Phùng Châu ấn vào gáy Tô Thầm, nhìn chằm chằm vào người dưới thân mình: "Anh muốn."

"Không được!" - Tô Thầm có chút kích động: "Tuyệt đối không thể."

Tiết Phùng Châu há lớn miệng, biểu cảm trên gương mặt Tô Thầm khiến hắn cảm thấy rất ấm ức: "Tại sao không được? Em là Beta của anh, tại sao anh không thể tiến vào?"

"Em không phải Beta của anh." - Tô Thầm cắn răng: "Em là em trai anh mà."

"......"

Tiết Phùng Châu im lặng, không đáp lại Tô Thầm. Hắn cúi đầu, l**m môi Tô Thầm như một con chó con, rồi chuyển sang l**m tai cậu.

Tô Thầm cố gắng giữ bình tĩnh, đẩy đầu Tiết Phùng Châu ra: "Anh, dừng...đừng l**m nữa."

Tiết Phùng Châu chụp lấy bàn tay của Tô Thầm và l**m nó, ánh mắt di chuyển sang hàng mi run rẩy và ướt đẫm của Beta. Hắn nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt đỏ hoe của Tô Thầm, sau đó tầm mắt dời xuống lồng ngực phập phồng của cậu.

Chỉ trong chốc lát, bộ đồng phục học sinh đã bị hắn 'tiện tay' vứt ngổn ngang xuống đất.

Ngón chân Tô Thầm co quắp lại, miệng há lớn th* d*c, không thể thốt nên lời.

Tất cả Alpha đều như thế này trong kỳ mẫn cảm sao? Omega thật đúng là cực khổ mà...

Trước khi cậu kịp nghĩ hết câu, Alpha lại bắt đầu một đợt g*m c*n khác

—-- Nhưng người cực khổ nhất lúc này chính là cậu.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...