Tiết Phùng Châu nở một nụ cười không rõ ý vị, Tô Thầm nhìn thấy nhưng lười đoán suy nghĩ của Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu đặt chén rượu xuống, vẻ mặt có chút tiếc nuối, nói: "Thật đáng tiếc, hôm nay tiểu công tử không mang theo ba ba, nếu không thì chúng ta có thể mượn căn bếp nhỏ của Công Chúa để hầm canh rồi."
Trưởng Công Chúa: "......"
Tô Thầm: "......"
Y không nhịn được mà thắc mắc, tại sao da mặt Tiết Phùng Châu lại dày như vậy......Tranh luận với Tiết Phùng Châu về con ba ba trước mặt nhiều người đã đủ khiến y xấu hổ lắm rồi, thế mà hắn vẫn có thể mặt dày nhắc đến chuyện "mượn" bếp như không có chuyện gì xảy ra.
Tô Thầm cấu chặt tay áo, thầm nhủ bản thân phải nhịn, vừa nãy đã mất mặt lắm rồi, y tốt nhất nên câm miệng lại, để một mình Tiết Phùng Châu xấu mặt là được.
Trưởng Công Chúa cảm thấy khó đỡ nhưng vẫn cười ngoài miệng: "Được. Lần sau Tô công tử nhớ mang ba ba đến, chúng ta cùng hầm canh uống."
Ánh mắt của Tiết Phùng Châu nhìn chằm chằm Tô Thầm: "Này phải xem ý tiểu công tử thế nào."
Tô Thầm muốn độn thổ đến nơi rồi, có thể quăng đề tài này qua một bên được không?
Tiết Phùng Châu nhìn dáng vẻ của y thì bật cười, sau đó hắn đứng dậy nói: "Ta còn có việc phải đi trước, lần sau sẽ lại tham gia. Công Chúa không cần sai người tiễn ta."
Trưởng Công Chúa nghiến răng, nàng còn lâu mới muốn kêu người tiễn hắn.
Tiết Phùng Châu đi vòng qua bàn của Tô Thầm, cúi đầu nói với y: "Tiểu công tử, hôm khác ta sẽ ghé phủ Thừa tướng lấy ba ba."
Tô Thầm: "......", câm miệng đi, tên vô lại này! (*)
(*) ba ba (vương bát) → đồ vô lại (vương bát đản)
Y ngẩng đầu lên, quan sát bóng lưng thẳng tắp cùng dáng vẻ nghiêm nghị của Tiết Phùng Châu. Thấy hắn sải bước rời khỏi đình viện một cách nhanh chóng, trong lòng Tô Thầm liền cảm thấy nhẹ nhõm.
Ngay khi Tiết Phùng Châu rời đi, bầu không khí trong đình viện trở nên thoải mái hơn rất nhiều, nhưng cũng không khác khi nãy là bao. Tô Thầm vẫn có thể nghe thấy người khác xì xào bàn tán, nói Tiết Phùng Châu tàn nhẫn vô tình này nọ.
"Bệ Hạ mới chỉ đăng cơ bảy ngày, vậy mà trong thời gian này, Tiết Phùng Châu mang theo hàng chục binh lính tinh nhuệ của Trấn Quốc Quân đi giết hại rất nhiều người......Ta nghe nói cựu Thái Tử bị phái đi canh giữ hoàng lăng chỉ là bao biện, thực chất hắn đã bị chém đầu rồi."
"Ngươi điên rồi à? Cái này cũng dám nói? Ngươi không sợ Tiết Phùng Châu quay lại xiên ngươi một nhát sao."
"Nghe nói mấy ngày trước, hắn một mình xông vào phủ Đại Lý Tự Khanh, đến khi bước ra trên kiếm toàn là máu......"
"Ngươi nhầm rồi, ta nghe nói Đại Lý Tự Khanh không phải người tốt, lợi dụng chức quyền để trục lợi của công. Vậy nên Tiết Phùng Châu mới trói hắn áp giải về phủ, vẫn chưa bị giết."
"Nghe đồn chết rồi mà."
"Tóm lại, nếu Tiết Phùng Châu vẫn tiếp tục làm loạn và xem thường người khác như vậy, hắn chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp."
Tô Thầm mím môi, lời đồn về Tiết Phùng Châu cái gì cũng có, nào là tàn nhẫn độc ác, nào là xảo trá vô tình. Thế nhưng trong sử sách, Tiết Phùng Châu được miêu tả là người trung quân ái quốc, dũng cảm thiện chiến......
"Triều Triều." - Lộ Cảnh Hủ lấy điểm tâm vừa được bưng lên đặt trước mặt Tô Thầm: "Đây là bánh hạt dẻ phủ đường của phủ Công Chúa, hương vị rất ngon, vừa mềm vừa ngọt lại không béo."
Tô Thầm khẽ cười: "Được, cảm ơn."
Tô Thầm cố gắng che giấu lo lắng trong lòng, hạ quyết tâm sẽ nói với phụ thân chuyện của Tiết Phùng Châu ngay khi trở về. Y không thể để Tiết Phùng Châu ngang nhiên xuống tay với phủ Thừa tướng, chuyện hắn đột nhập vào phủ đêm đó cứ ám ảnh trong tâm trí Tô Thầm, y càng nghĩ càng cảm thấy bất an.
____
"Triều Triều." - Lộ Cảnh Hủ đè thấp giọng nói, hỏi: "Sao bồn chồn thế?"
"Rõ ràng vậy sao?"
"Nhìn bằng mắt thường cũng nhận ra mà." - Lộ Cảnh Hủ nói: "Từ lúc Tiết Phùng Châu rời khỏi.......hắn làm chuyện gì khiến đệ không vui sao?"
Tô Thầm lắc đầu, "Không có, chỉ là ta......cảm thấy không thoải mái với những nơi như này."
"Đệ sống xa kinh thành nhiều năm, thấy không thoải mái là chuyện bình thường." - Lộ Cảnh Hủ cười cười: "Đợi ta tìm cơ hội cáo lui với Công Chúa, rồi chúng ta rời đi sớm."
"Không cần đâu." - Tô Thầm nói: "Tới cũng tới rồi. Nếu sau này có dịp như vậy, ta tránh đi là được, dù ta có đi hay không cũng đâu quan trọng."
Thẩm Hoàn Chi ở bên cạnh nói: "Cha ngươi là Thừa tướng, nếu ngươi không muốn đi cũng không sao, giống như thời điểm ngươi còn ở chùa Bạch Mã thôi."
"Nhưng hiện tại không giống như vậy nữa. Nếu ta quay về trong âm thầm thì không nói, nhưng phụ thân lại mở yến tiệc tưng bừng......."
Phủ Thừa tướng mở tiệc thông báo cho tất cả mọi người đều biết Tô Thầm đã quay về. Tô Thầm không sợ những người khác bàn tán sau lưng vì y căn bản không quan tâm. Nhưng y sợ việc mình làm sẽ khiến phụ thân khó xử, nếu chẳng may có ai dâng tấu buộc tội phụ thân vì những chuyện y làm thì sẽ rất phiền phức.
Cho dù Tô Thầm không muốn liên quan đến đấu đá quyền lực, nhưng y không có lựa chọn nào khác, bởi vì y xuất thân trong gia đình quan lại, là nhi tử của Thừa tướng.
_____
Khi bọn họ rời khỏi dinh thự Công Chúa thì trời đã chạng vạng tối, bên ngoài là một trận tuyết lớn, mặt đường đọng lại rất nhiều vũng nước bẩn sau khi tuyết tan đi.
"Tô công tử, xin dừng bước." - Thẩm Hoàn Chi ở phía sau kêu lên.
Tô Thầm dừng bước chân và xoay người lại, nhìn Thẩm Hoàn Chi với ánh mắt thắc mắc: "Thẩm đại nhân tìm ta có việc gì?"
"Từ khi vào triều đến nay, ta nhận được rất nhiều sự hậu thuẫn của Thừa tướng đại nhân, trong lòng vô cùng cảm kích." - Thẩm Hoàn Chi nói: "Trước đây nghe Thừa tướng đại nhân kể về bệnh tình của công tử, ta nghĩ mình có thể giúp. Ta từng học một ít y thuật dược lý, nếu công tử không chê, có thể để ta xem bệnh thử không?"
Tô Thầm sửng sốt: "Đa tạ, ta......"
"Không cần." - Lộ Cảnh Hủ đứng bên cạnh nói: "Lúc Triều Triều ở chùa Bạch Mã, trụ trì đã đích thân giúp đệ ấy điều dưỡng cơ thể, bây giờ quay về, đã có thái y trong cung đến khám bệnh cho rồi. Nếu ai cũng có thể tìm ra bệnh của đệ ấy thì đệ ấy đã ——"
Tô Thầm hơi nhíu mày: "Lộ Cảnh Hủ."
Lộ Cảnh Hủ ngừng nói, hắn nhìn Thẩm Hoàn Chi với vẻ cực kỳ cảnh giác, như thể Thẩm Hoàn Chi đang có âm mưu gì đó.
Thẩm Hoàn Chi nhíu mày: "Là ta đường đột, Tô công tử không cần để tâm đến lời nói của ta."
"Ta không có ý đó, ta rất biết ơn lòng tốt của Thẩm đại nhân. Chỉ là, bệnh của ta là bệnh bẩm sinh, dù tìm đến nhiều danh y nhưng họ đều nói không thể trị tận gốc......Ta cũng không mong chờ sẽ khỏi bệnh hoàn toàn, cho nên Thẩm đại nhân không cần phí thời gian làm gì." - Tô Thầm nghiêm túc nói.
"Không lãng phí thời gian." - Thẩm Hoàn Chi khẽ thở dài: "Là do ta không biết lượng sức mình mà thôi."
"Không phải đâu, ta biết Thẩm đại nhân có ý tốt." - Tô Thầm nói: "Sao có thể nói giúp đỡ người khác là không biết tự lượng sức chứ?"
Thẩm Hoàn Chi giật mình, không biết đang nghĩ tới chuyện gì, hắn rũ mắt không nói chuyện.
"Triều Triều, đi thôi, bên ngoài lạnh." - Lộ Cảnh Hủ nói.
Tô Thầm ừ một tiếng, nói với Thẩm Hoàn Chi: "Trời trở lạnh rồi, Thẩm đại nhân cũng nên về sớm đi. Đường trơn trượt, nhớ đi đường cẩn thận."
Lộ Cảnh Hủ đỡ Tô Thầm lên xe ngựa: "Cẩn thận đấy."
Thẩm Hoàn Chi chắp tay thi lễ: "Tô công tử thay ta hỏi thăm Thừa tướng đại nhân, lần sau Thẩm mỗ sẽ tới cửa bái phỏng."
Tô Thầm vén màn lên, đáp lại Thẩm Hoàn Chi: "Được."
Sau khi xe ngựa khởi hành, Tô Thầm nhìn về phía Lộ Cảnh Hủ: "Sao huynh không nói gì?"
".......Lúc nãy đệ vì Thầm Hoàn Chi mà quát ta." - Nét mặt Lộ Cảnh Hủ buồn hiu: "Rõ ràng ta với đệ mới là bằng hữu."
Tô Thầm ngước mắt nhìn Lộ Cảnh Hủ: "Chúng ta đương nhiên là bằng hữu, ta cũng đâu có đứng về phía Thẩm Hoàn Chi."
"Nhưng hành động của đệ rõ ràng bênh vực hắn."
"Thẩm Hoàn Chi chỉ có ý tốt, không nên lấy đó làm lý do chế giễu hắn." - Tô Thầm nói: "Lúc huynh bị hắn mắng, chẳng phải ta đã bênh vực huynh đó sao?"
Lộ Cảnh Hủ không đáp lời, đến khi Tô Thầm định nói tiếp thì hắn buồn rầu nói: "Nhưng ta không cảm thấy mình đặc biệt hơn Thẩm Hoàn Chi trong lòng đệ."
Tô Thầm cạn lời.
"Nhưng không sao." - Lộ Cảnh Hủ ảo não cười: "Ở nhà, ta không được đối xử đặc biệt, ra ngoài cũng thế thôi......Ta quen rồi."
"Quan Nam....."
Bên ngoài xe ngựa truyền tới giọng nói của phu xe: "Công tử, tới nơi rồi."
Tới nơi rồi? Nhanh vậy sao?
Tô Thầm xuống xe mới phát hiện không phải phủ Thừa tướng. Y đứng trước cánh cửa lớn đang mở rộng, đủ loại hương thơm đua nhau toả ra, nồng nặc đến mức khiến Tô Thầm cảm thấy ngạt thở.
"Xuân Phong Các?" - Tô Thầm nhìn tấm biển hiệu phía trên, sau đó quay ngoắt lại nhìn Lộ Cảnh Hủ: "Huynh dẫn ta tới thanh lâu?"
"Đừng hiểu lầm." - Lộ Cảnh Hủ nói: "Ta chỉ muốn đưa đệ đến nghe hí khúc và thư giãn mà thôi."
"Ta không đi." - Tô Thầm lui về phía sau một bước, nhíu mày: "Lộ Quan Nam, nếu huynh thích thì tự đi một mình đi, đừng lôi ta theo."
"Không phải ta thích, nơi này thật sự không có những thứ dâm loạn như vậy đâu. Các cô nương ở đây chỉ bán nghệ, không bán thân." - Lộ Cảnh Hủ bán mạng giải thích, cố thuyết phục Tô Thầm: "Nơi này rất yên tĩnh và thoải mái."
"Lộ Quan Nam!" - Tô Thầm gằn từng chữ một: "Ta! Không! Đi!"
"Hai người muốn đến uống hoa tửu à?" - Bên kia truyền đến giọng cười vang: "Đứng trước cửa Xuân Phong Các lôi lôi kéo kéo như vậy......Lộ đại nhân xong việc rồi sao?"
Lộ Cảnh Hủ khẽ nhíu mày: "Tiết tướng quân......sao ngươi lại ở đây?"
"Các ngươi có thể đến thì sao ta lại không?" - Khi những lời này vang lên, một nam tử với thân hình cao lớn bước tới, dừng lại ngay bên cạnh Tô Thầm. Bộ giáp bằng kim loại tản ra khí thế uy nghiêm khiến Tô Thầm bất giác cách xa một bước.
Lạnh quá.
Tô Thầm bỗng nhiên cảm thấy sống lưng lành lạnh một cách khó hiểu, y ngẩng đầu lên thì thấy Tiết Phùng Châu. Khi nãy hắn có việc nên rời khỏi phủ Công Chúa trước, phía sau lưng hắn là hai thuộc hạ đang đứng canh chừng. Y không đọc được biểu cảm trên mặt hắn, cặp mắt đen láy kia vẫn luôn dán chặt trên người y.
"Tiểu công tử, ngươi muốn uống hoa tửu sao?"
Tô Thầm nhích ra một bước, tỏ ra bình tĩnh: "Chuyện này hình như không liên quan đến Tiết tướng quân."
"Nếu công tử muốn uống hoa tửu, ta sẽ mời một ly." - Tiết Phùng Châu cúi đầu, nhìn chằm chằm gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của thiếu niên: "Còn nếu công tử không muốn, trời đang lạnh như vậy, ta sẽ đưa người về phủ Thừa tướng."
Lộ Cảnh Hủ nhíu mày: "Triều Triều đi cùng ta, ta mới là người hộ tống y về phủ. Không cần làm phiền Tiết tướng quân."
Tiết Phùng Châu thậm chí không thèm liếc Lộ Cảnh Hủ một cái: "Nếu Lộ đại nhân thật sự muốn đưa tiểu công tử hồi phủ, tại sao ta lại gặp y ở chỗ này?"
"Ta ——"
Thấy Lộ Cảnh Hủ muốn nói gì đó, Tiết Phong Châu lại ngắt lời hắn ta: "Nghe nói sức khỏe của tiểu công tử không được tốt, Lộ đại nhân lại dẫn y đến một nơi như thế này, không biết là có ý đồ gì."
Tô Thầm khẽ nâng mi: "Tiết tướng quân hình như còn có việc cần làm. Vậy không làm phiền ngài nữa, ta và Quan Nam hồi phủ trước đây."
Lộ Cảnh Hủ nói: "Được, Triều Triều. Chúng ta về thôi", sau đó hắn kéo Tô Thầm đi, hô với phu xe: "Hồi phủ."
Tô Thầm lễ phép gật đầu với Tiết Phùng Châu, rồi xoay người lên xe ngựa với Lộ Cảnh Hủ.
Tiết Phùng Châu đứng tại chỗ, nhìn chiếc xe ngựa càng đi càng xa, đáy mắt hiện lên tia u ám.
"Tướng quân?"
Giọng nói của Tiết Phùng Châu lạnh lẽo vang lên: "Điều tra Lộ phủ, đặc biệt là lý lịch của Lộ Thân và Lộ Cảnh Hủ......Lộ Cảnh Hủ vừa nhậm chức ở Hộ Bộ, tạm thời chưa có quyền lực, trước tiên cứ xuống tay với cấp trên của hắn. Ta không muốn thấy hắn sống thoải mái như vậy."
