Ngày hôm sau, Bạch Thính Nghê hẹn Nghê Trân ở một trung tâm thương mại. Vốn định quay lại con phố phía sau trường đại học năm xưa để ôn lại kỷ niệm, chợt nhớ ra sinh viên đang nghỉ, các cửa tiệm cũng đều đóng cửa, cuối cùng hai người đến con phố sầm uất nhất trung tâm thành phố, vẫn còn vài quán cô thích ăn mở cửa.
Hai người tìm một tiệm đồ ngọt trang hoàng tinh xảo, trong không khí lan tỏa mùi thơm ngọt của cà phê và kem sữa. Thế nhưng, rõ ràng là món ngon cô hằng nhớ mong, vậy mà cô lại chẳng có chút khẩu vị nào.
“Ơ? Trước đây cậu ít nhất cũng ăn được hai phần, hôm nay sao thế? Cơm Nhật làm dạ dày cậu bé lại rồi à?”
Bạch Thính Nghê vô thức dùng nĩa chọc vào miếng bánh gato mềm xốp: “Hai hôm nay bố mình đổi món nấu đủ thứ ngon cho mình, cảm giác bữa trước còn chưa tiêu hóa xong.”
“Thật ghen tị với cậu, có người nhà thương cậu như vậy.”
Bắt được cảm xúc sa sút của cô ấy, Bạch Thính Nghê vỗ nhẹ lên tay cô: “Mùng Hai cậu có về nhà ngoại không?”
“Mình không muốn về, nhưng chị mình về rồi, nói muốn gặp mình, xem mình sống có tốt không, ăn một bữa cơm đoàn viên.”
“Đừng miễn cưỡng bản thân, có chuyện gì lập tức gọi cho mình, bảo đảm chỉ đâu đánh đó, gọi là có mặt.”
Nghê Trân bị cô chọc cười: “Mình lớn thế này rồi, yên tâm đi, ông ấy mà đánh mình thì mình chẳng biết chạy à?”
“Không nói mình nữa, nói cậu đi, cậu với Lương Kinh Phồn thế nào rồi?”
“Chẳng thế nào cả, còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi, đáng ghét!” Bạch Thính Nghê cố gắng để mình trông như không quá để ý, “Có lẽ chủ yếu là còn chưa sờ được cơ bụng, trong lòng hơi tiếc.”
Nghê Trân không khách sáo vạch trần: “Trước mặt mình còn giả vờ cái gì?”
Bạch Thính Nghê đột nhiên xệ cả vai xuống: “Mình biết làm sao, chẳng rõ anh ấy lo lắng điều gì, có sức cũng không biết dùng vào đâu.”
“Cậu phân biệt rõ với anh ta là yêu hay là h*m m**n cứu rỗi đang quấy phá không?”
“Tại sao lại hỏi thế? Mình tiếp xúc với bao nhiêu bệnh nhân rồi, đương nhiên phân biệt được.”
“Thế à?”
“Mặc cậu tin hay không, ngay từ ánh nhìn đầu tiên thấy anh ấy, mình đã cảm thấy giữa mình và anh ấy sẽ có một câu chuyện.”
Nghê Trân chống cằm, kéo dài giọng: “Ừm… phản ứng điển hình của chấn thương đang quấy phá đấy!”
“Mình có chấn thương gì chứ?”
“Vậy thì là phức cảm cứu thế!”
Bạch Thính Nghê: “Sao với người khác mình lại không có cảm giác này!”
“Vậy… hội chứng hiệp sĩ áo trắng.”
“Im miệng!” Bạch Thính Nghê đưa tay bóp cổ Nghê Trân, “Mình thừa nhận được chưa, lúc đầu đúng là thấy sắc nảy lòng tham, sau đó càng ở cạnh càng thích.”
Nghê Trân lộ vẻ mặt “quả nhiên là vậy”: “Vậy giờ cậu tính sao?”
“Không tính sao cả, Bạch Thính Nghê mình, cầm lên được thì buông xuống được!”
“Được được được.” Nghê Trân nâng cốc cà phê lên, “Nỗi khổ của tình yêu này không ăn cũng được.”
–
Đêm giao thừa, nhà nhà đèn sáng, tiếng pháo nổ vang. Bạch Thính Nghê đứng lên ghế, dán câu đối xuân trước cửa nhà.
Câu đối trong nhà là Bạch Lương Chương tự tay viết, ông ngắm tác phẩm của mình, hỏi: “Thế nào? Thư pháp của bố có phải lại tiến bộ nhiều rồi không?”
Bạch Thính Nghê nhận lấy tấm hoành phi, nhìn bốn chữ “Hợp gia hoan lạc” viết bằng bút lông, bỗng nhiên nhớ đến dáng vẻ trước kia của Lương Kinh Phồn đứng sau bàn, cổ tay treo lơ lửng vận bút, nét bút như rồng bay phượng múa.
“Con gái, nghĩ gì thế? Mau dán đi.”
“À à.” Cô vội vàng đáp, giơ hoành phi lên ướm thử, “Như vậy có thẳng không ạ?”
“Cao thêm một chút. Được rồi, cứ thế, dán đi.”
Bữa cơm tất niên vô cùng thịnh soạn, trên tivi phát chương trình liên hoan náo nhiệt, một nhà ba người vui vẻ hòa thuận.
Bạch Lương Chương nhìn ra sự lơ đãng của cô: “Con có tâm sự à? Nói với bố mẹ xem nào.”
Bạch Thính Nghê theo bản năng phủ nhận: “Không có mà, sao bố lại hỏi thế?”
“Còn bảo không có?” Diệp Xuân Sam chạm nhẹ vào trán cô, “Hôm đó con ra ngoài về là cứ buồn bực mãi.”
“Rõ ràng thế ạ?”
“Rất rõ.”
Bạch Thính Nghê biết không giấu được họ, nhún vai, giả vờ thoải mái nói: “Ôi, cũng chẳng có gì, lần đầu theo đuổi đàn ông, tuyên bố thất bại!”
“Vậy thì xem người mới.” Diệp Xuân Sam thở phào, cũng không hỏi nhiều, “Trước đó bố con giới thiệu cho con người kia, dịp Đoan Ngọ vì xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn hai đứa không gặp được, cậu ta từ nơi khác về ăn Tết, hai đứa có muốn gặp không?”
“Thôi ạ, không có tâm trạng.”
“Thế cậu chàng tên Tạ Lâm Tiêu trước đó cũng rất được mà, lúc con ở Nhật, người ta cũng thường xuyên đến thăm bố mẹ.” Diệp Xuân Sam nói, “Mẹ chuẩn bị ít quà Tết, con mang sang cho người ta một phần, lễ thượng vãng lai.”
“Vâng, được.”
Bạch Thính Nghê nhắn tin hỏi Tạ Lâm Tiêu.
Tạ Lâm Tiêu: [Bọn tôi không ở Kinh Cảng, về nhà bà ngoại ăn Tết rồi.]
Bạch Thính Nghê: [Thế thì thôi vậy.]
Tạ Lâm Tiêu: [Mùng mấy cô đi?]
Bạch Thính Nghê: [Mùng Năm phải đi rồi, tôi chỉ xin được bảy ngày nghỉ.]
Tạ Lâm Tiêu gửi qua một biểu cảm gấu chó thở dài, [Chậc, vậy là không gặp được rồi, tiếc thật.]
Bạch Thính Nghê: [Vậy tôi gửi quà Tết cho quản gia nhà anh nhé.]
Tạ Lâm Tiêu: [Tôi tiếc mấy thứ đó của cô à!]
Bạch Thính Nghê: [Sao nào, cậu Tạ gia đại nghiệp lớn, chê chút lễ mọn của bọn tôi sao.]
Tạ Lâm Tiêu gửi qua một biểu cảm bóp cổ lắc điên cuồng: [Lễ mọn hay không tôi không biết, nhưng người phụ nữ như cô đúng là đủ bạc tình.]
–
Tối mùng Hai, Lương Tự Thanh và Đỗ Anh đi hết họ hàng bên nhà vợ rồi từ nhà cô ta đi ra.
Vừa bước ra khỏi cổng lớn, hai người liền thu lại nụ cười. Men rượu dâng lên mấy phần, anh tiện tay nới lỏng cà vạt.
Về đến Lương Viên, Đỗ Anh trở về phòng, nói một câu “nhà vệ sinh để tôi dùng trước”, Lương Tự Thanh quay người đi vào nhà vệ sinh ngoài phòng khách.
Hôm nay anh uống hơi nhiều, lơ mơ như nghe thấy đâu đó có tiếng phụ nữ nức nở khe khẽ. Tưởng mình ù tai, anh lắc đầu, bước vào nhà vệ sinh. Một tay đặt lên khóa thắt lưng, tay kia ấn công tắc đèn.
Sau đó, anh nhìn thấy người phụ nữ đang cắn ngón tay ở góc phòng. Cô có lẽ cũng uống chút rượu, trên người còn có vài vết rượu vang bắn lên, trông có phần chật vật. Bị ánh đèn chói mắt chiếu vào, cô ngẩng đầu, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía cửa.
Rồi, khi nhìn thấy động tác anh mở khóa thắt lưng, đồng tử cô co rút dữ dội, không khống chế được mà hét lên, sau đó dùng hai tay ôm chặt lấy đầu. Lương Tự Thanh bị tiếng hét đột ngột ấy làm cho tỉnh rượu đến nửa phần. Anh nhíu mày nhìn kỹ, nhận ra là Nghê Trân.
“Đừng hét nữa, là tôi.” Anh bước tới, tay đặt lên vai đang run không ngừng của cô, “Cô sao thế? Giản Chi đâu? Đã xảy ra chuyện gì?”
Sự chạm vào và lại gần của anh, đối với Nghê Trân lúc này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Cô lại phát ra một tiếng hét.
Trong lòng Lương Tự Thanh bực bội, tiến lên một bước, bịt miệng cô lại: “Im lặng chút, lát nữa cụ bà sẽ bị cô làm ồn tỉnh dậy.”
Miệng bị bịt lại, nỗi hoảng sợ khổng lồ nhấn chìm cô. Theo bản năng, cô cắn mạnh vào khe giữa ngón cái và ngón trỏ của anh.
Lương Tự Thanh đau đớn, giật mạnh tay về.
“Cô điên rồi à!”
Nghê Trân đột nhiên đứng bật dậy, đẩy anh ra rồi chạy ra ngoài.
–
Những ngày ở nhà trôi qua rất nhanh, hương vị năm mới còn chưa tan hết, Bạch Thính Nghê đã phải thu dọn hành lý trở về Nhật Bản.
Cuộc sống bị cưỡng ép kéo trở lại quỹ đạo.
Cô khiến bản thân bận rộn như một con quay đang xoay tít, cố gắng dùng những thứ ấy lấp đầy cảm giác trống rỗng mà đoạn tình cảm còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc kia để lại.
Ngài Yamazaki sắp xếp cho cô nhiệm vụ học tập mới, đến một viện điều dưỡng cao cấp ở vùng ngoại ô xa Tokyo nổi danh về phục hồi tâm thần, học sâu và trải nghiệm liệu pháp Morita.
Liệu pháp Morita chú trọng “thuận theo tự nhiên, làm điều nên làm”.
Đại khái là yêu cầu bệnh nhân thành thật chấp nhận triệu chứng của mình, thực sự nhận ra rằng chống cự, phản kháng, né tránh đều là vô ích, đừng bài xích nó, mà là mang theo triệu chứng để sống.
Dùng thái độ thuận theo tự nhiên để không khống chế những sự việc không thể khống chế, đồng thời cũng phải kiểm soát những việc có thể kiểm soát, nỗ lực tập trung vào những việc nên làm ở hiện tại.
Viện điều dưỡng tọa lạc dưới chân núi yên tĩnh, môi trường thanh u, gần như tách biệt với thế giới. Sân vườn được chăm sóc tỉ mỉ, vẫn là kiểu tạo cảnh vườn khô sơn thủy mà người Nhật rất ưa thích, toát ra một loại tĩnh lặng đông cứng, gần như mang ý vị thiền.
Cô theo đoàn đi qua hành lang dài, nhìn thấy một ông lão ngồi xe lăn đang chăm chú quan sát một cây thực vật. Miệng còn lẩm bẩm: “Thành tế bào… lục lạp… điều chỉnh giảm… dưới nghịch cảnh… tự bảo vệ.”
Nhắc đến những thứ liên quan đến thực vật, cô luôn nghĩ đến Lương Kinh Phồn. Nghĩ đến giấc mơ chưa thực hiện anh từng nhắc đến khi mới gặp, nhớ đến lúc anh nói về thực vật, trong giọng điệu có sự nhẹ nhõm và phóng khoáng. Cô bất giác thả chậm bước chân, chú ý thêm vài phần.
“Ông lão kia mắc bệnh gì vậy?”
Người phụ trách nhìn một cái rồi nói: “Là một bậc Thái Đẩu trong lĩnh vực thực vật học, sau này xảy ra vài chuyện, đầu óc lúc tỉnh lúc mê, ở đây đã nhiều năm rồi.”
“Ồ, ra là vậy.”
Liệu pháp Morita có bốn giai đoạn: thời kỳ tuyệt đối nằm giường, thời kỳ lao động nhẹ, thời kỳ lao động nặng và thời kỳ huấn luyện sinh hoạt thường ngày. Điều trị tâm thần ở Nhật rất chú trọng mức độ xã hội hóa của bệnh nhân, sẽ được liệt vào hạng mục bắt buộc của trị liệu.
Trong thời gian nằm viện, bệnh nhân sẽ không tránh khỏi việc kể về triệu chứng và bệnh tình của mình, người trị liệu không đưa ra bất cứ phản hồi nào, để sự chú ý của bệnh nhân dần chuyển sang hoạt động công việc bên ngoài.
Một buổi chiều, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu vào phòng bệnh, khiến người ta cảm thấy ấm áp cả về tinh thần. Bạch Thính Nghê kết thúc ghi chép của một giai đoạn, chuẩn bị đi xem ông lão kia.
Ngay tại khúc rẽ hành lang, bước chân cô đột ngột khựng lại, hô hấp ngưng trệ. Có lúc, cô thậm chí không nhịn được mà cảm thán, phải chăng Nhật Bản quá nhỏ, nếu không sao ở đâu cũng có thể gặp anh?
Lương Kinh Phồn đứng cách đó không xa. Anh mặc một chiếc áo dạ cashmere màu xám đậm, cổ quàng khăn kẻ, thân hình so với lần cuối cô gặp trước đây lại gầy đi thêm vài phần.
Bạch Thính Nghê không tiến lên, trái lại lùi nửa bước, giấu thân mình vào bóng tối của cột hành lang. Ông lão vẫn luôn lặng lẽ quan sát cây cối nghe thấy anh chào hỏi, đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm anh một lát, trên mặt hiện lên vẻ sợ hãi và căm ghét.
Ông dùng sức vung cánh tay khô gầy: “Cút! Cút đi! Đều là đồ hại người như mày! Tránh xa tao ra! Cút đi!!”
Lương Kinh Phồn giống như bị roi vô hình quất trúng, lùi mạnh về sau hai bước. Bạch Thính Nghê muốn bước tới, nhưng lại gượng gạo dừng chân. Nhân viên y tế rất nhanh đã chạy tới.
“Anh Lương, anh vẫn nên rời đi trước đi.”
Anh quay sang ông lão đang kích động, giọng trầm thấp khàn khàn, mang theo sự kiềm chế gần như hèn mọn: “Thưa thầy, em… sau này lại đến thăm thầy.”
Anh xoay người định rời đi, ánh mắt ông lão trong thoáng chốc trở nên trống rỗng và mờ mịt, một lát sau, vẻ đục ngầu tan đi, ánh nhìn khôi phục sự sáng suốt, ký ức lại nhảy về quá khứ xa xăm.
“Ấy, đợi đã.” Giọng ông trở nên ôn hòa, mang theo sự từ ái đặc trưng của bậc trưởng bối, “Sao đi nhanh thế? Thầy còn có chuyện muốn hỏi em.”
Bước chân Lương Kinh Phồn như bị đóng đinh tại chỗ, anh khựng lại một chút, rốt cuộc vẫn xoay người.
“Trước đó đề tài nghiên cứu về sự biến dị tái sinh của tế bào thực vật trong môi trường cực đoan đã làm xong chưa? Số liệu có khả quan không?” Ông lão tha thiết nhìn anh, ánh mắt mang theo kỳ vọng.
Lương Kinh Phồn lặng lẽ đi trở lại, chậm rãi ngồi xổm xuống trước xe lăn của ông, tầm mắt ngang bằng với ông, cố gắng khiến giọng mình nghe bình ổn và đáng tin.
“Vâng, đã nghiên cứu xong rồi, theo đúng giả tưởng và mô hình của thầy, thành công rồi… bài luận cũng đã được công bố.”
Trên mặt ông lão lộ ra nụ cười thuần khiết và mãn nguyện, không ngừng gật đầu: “Vậy thì tốt… vậy thì tốt rồi… tốt quá…”
Sau đó, ông như đột nhiên chú ý đến điều gì, đưa bàn tay khô nhăn đặt l*n đ*nh đầu người đàn ông, cẩn thận vén mái tóc đen dày của anh ra, giọng đầy xót xa không che giấu được.
“Ôi chao, Kinh Phồn à, còn trẻ thế này, sao đã có tóc bạc rồi.”
Ông tìm ra mấy sợi tóc trắng ấy, run rẩy nhổ xuống, rồi như dỗ dành trẻ con, nhẹ nhàng xoa xoa đầu anh: “Có chuyện gì phiền lòng, nói với thầy xem.”
Khoảnh khắc đó, Bạch Thính Nghê nhìn thấy rất rõ. Người đàn ông cúi mình trên đầu gối ông lão, xương bả vai khẽ run lên một cái gần như không thể nhận ra. Yết hầu anh cuộn nhanh, như đang dốc sức kìm nén cảm xúc gì đó.
Sau đó anh ngẩng đầu, mỉm cười nói: “Không có, không có chuyện gì phiền lòng, thưa thầy, em rất ổn, cũng mong thầy sớm khỏe lại.”
