Chuyện của Bạch Thính Nghê và Lương Kinh Phồn bên phía gia đình anh coi như đã được công khai, nhưng cô vẫn cảm thấy hình như có hơi quá nhanh. Vốn dĩ trong kế hoạch cuộc đời của cô, vài năm gần đây đều chưa có dự định kết hôn. Cô và anh xác định quan hệ, tính đủ ra cũng chỉ hơn hai tháng.
Nhanh như vậy đã phải kết hôn sao?
Bạch Thính Nghê có chút ngơ ngác. Hơn nữa dạo gần đây, anh luôn có gì đó không ổn. Tối qua, anh chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Nhưng cô hỏi thế nào anh cũng nói không có việc gì.
Cuối tuần nghỉ ngơi, cô đến Lương Viên tìm Nghê Trân, cô muốn hỏi ý kiến cô ấy.
Hôm nay Lương Giản Chi ở nhà, Nghê Trân không muốn ở trong phòng, thế là kéo Bạch Thính Nghê đến hoa sảnh.
Hai người vừa ngồi xuống, Đỗ Anh vừa hay đi ngang qua.
Nhìn thấy Bạch Thính Nghê, mắt cô ta sáng bừng, biểu cảm trên mặt đầy vẻ hưng phấn không che giấu nổi.
“Ôi chao, cuối cùng cô cũng đến rồi!” Cô ta thân thiết ngồi sát bên cô, đầy bụng chuyện hóng hớt muốn hỏi.
Hôm đó cảnh Bạch Thính Nghê và Lương Thừa Chu đối đầu bên hồ, tuy cô ta không có mặt, nhưng nghe người khác bàn tán mấy ngày liền, cũng nắm được đại khái.
Đỗ Anh nhắc lại chuyện hôm đó, Bạch Thính Nghê có chút ngượng ngùng, “Lúc ấy tình huống khá khẩn cấp, tôi cũng không nghĩ nhiều…”
“Vậy cô định kết hôn với Lương Kinh Phồn à?”
“Vẫn đang cân nhắc.”
Đỗ Anh đảo mắt, đột nhiên nghĩ tới chuyện cực kỳ quan trọng, ghé sát tai Bạch Thính Nghê nói nhỏ: “Vậy trước khi cưới cô thử cái đó đi.”
“Cái gì?”
“Ôi chao, thử xem cậu ta có được không chứ sao!” Đỗ Anh hất cằm về phía viện chính, “Lương Giản Chi như thế, Lương Tự Thanh nhìn thì ra dáng người tử tế đấy, chẳng phải cũng có vấn đề sao, biết đâu nhà họ Lương có bệnh di truyền gì không tốt thì sao? Kiểm hàng trước hôn nhân, cực kỳ quan trọng!”
“Chắc là không vấn đề…” Bạch Thính Nghê nhớ tới hôm đó ở Hải Đường Xuân Ổ, tuy không thành công, nhưng phần cứng cô vẫn khá hài lòng.
Ừm, có thể nói là hài lòng quá mức.
Không ngờ anh nhìn gầy gò vậy mà cái kia lại… như thế…
Chỉ là thời gian thế nào thì tạm thời chưa có căn cứ.
Đỗ Anh nhìn biểu cảm ấy của cô, còn gì mà không hiểu.
Cô ta kéo dài một tiếng “Ồ”, “Ôi chao, để cô chọn được món dùng tốt rồi.”
Bạch Thính Nghê đỏ bừng cả má, “Không phải, không có, chỉ là…”
“Đừng giải thích.”
Đỗ Anh chớp mắt, vẻ mặt “tôi hiểu hết”, đứng dậy: “Được rồi, không làm phiền hai người bạn thân nói chuyện riêng nữa, tôi đi trước đây.”
“Bye.”
Đỗ Anh vừa đi, sự chú ý của Bạch Thính Nghê chuyển sang Nghê Trân. Đột nhiên phát hiện ánh mắt cô ấy lơ đãng, trên mặt cũng phủ thêm một tầng ửng đỏ kỳ lạ.
“Ơ?” Bạch Thính Nghê như phát hiện ra đại lục mới.
Tính cách Nghê Trân, cô rất rõ. Cô ấy đối với chuyện gì cũng không quá để tâm, có thể nhìn thấy cô ấy đỏ mặt thật sự có thể nói là trăm năm khó gặp một lần.
“Cậu nghĩ đến chuyện gì vậy? Mặt đỏ thế kia.”
Còn chưa kịp để Nghê Trân mở miệng, đã nghe thấy giọng Đỗ Anh ở cửa: “Lương Tự Thanh! Anh đứng ở đây mà không lên tiếng là muốn dọa chết người à!”
Bạch Thính Nghê và Nghê Trân đồng thời nhìn sang, thấy Lương Tự Thanh đang đứng ở cửa, biểu cảm trên mặt cũng có chút quái lạ.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Nghê Trân lập tức cúi đầu, nhìn chằm chằm vào nước trà trong veo trong chén.
Lương Tự Thanh nói: “Tôi tìm cô có việc.”
Đỗ Anh nói: “Tôi bây giờ phải ra ngoài.”
“Bà cụ gọi chúng ta qua.”
“Vậy hơn phân nửa lại là chuyện thúc giục sinh con rồi.”
Đỗ Anh cười khẩy một tiếng, “Tôi thì không sao, anh cứng lên được rồi hẵng nói.”
Má Lương Tự Thanh hơi phồng lên, răng hàm nghiến nghiến, “Cô có thể đừng nói mấy lời này khắp nơi được không.”
Đỗ Anh nhún vai, “Đó chẳng phải là sự thật sao? Vì sao không thể nói.”
Lương Tự Thanh: “Cô ở ngoài ăn chơi trác táng, ngủ xong đàn ông lại ngủ đàn bà cũng là sự thật, tôi có từng nói với người khác chưa?”
Đỗ Anh: “Vậy anh cứ nói đi, đến lúc đó xem ai mất mặt hơn?”
Lương Tự Thanh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Cô ta phẩy tay, “Muốn tôi giống em dâu sống như quả phụ sao? Tôi không cần, tôi vui vẻ trước đã rồi tính.”
Nghê Trân nhìn hai người đi xa, phản ứng lại em dâu trong lời cô ta là đang nói mình, vội vàng nhấn mạnh, “Tôi đâu phải vì Lương Giản Chi mà giữ vậy!”
Lương Giản Chi đột nhiên xuất hiện ở cửa, “Tôi biết.”
Nghê Trân và Bạch Thính Nghê giật nảy mình.
Đàn ông nhà họ Lương sao người nào cũng thần xuất quỷ nhập thế này!
Nghê Trân: “Anh qua đây làm gì?”
Lương Giản Chi: “Bà cụ tìm chúng ta nói chuyện.”
Nghê Trân: “Không phải cũng nói chuyện sinh con đấy chứ?”
Lương Giản Chi: “Khả năng cao là vậy, vẫn theo kế hoạch ban đầu mà ứng phó.”
Nghê Trân: “Ừm… tôi lát nữa sẽ qua.”
Đợi Lương Giản Chi cũng rời đi, Bạch Thính Nghê sốt sắng truy hỏi: “Tình huống gì vậy, vừa rồi mình ngửi thấy mùi không bình thường, mau nói cho mình biết! Không phải thật sự giống như lần trước mình đùa đấy chứ…”
“…”
Nghê Trân cũng không biết phải nói thế nào.
Trước đó vì nhà họ Lương liên tiếp xảy ra chuyện, vấn đề báo cáo hành trình của mọi người đều phải báo với Lương Tự Thanh, mà anh lại là kiểu người nguyên tắc cứng nhắc, cô có vài lần muốn đến những nơi nhạy cảm, không muốn báo, kết quả mấy lần làm vài chuyện theo cô thấy rất bình thường nhưng trong mắt anh lại “quá phận”, bị phát hiện xong thì ầm ĩ khá khó chịu.
Sau đó anh dường như phát hiện ra điểm yếu của cô, chỉ cần cô nhìn thấy tay đàn ông đặt lên thắt lưng là lập tức ngoan như chim cút. Thế nên mỗi lần cô không phối hợp còn khiêu khích anh, anh liền im lặng dùng chiêu này để uy h**p cô.
Cuối cùng có một ngày, cô bị chọc giận, hung hăng nhào tới muốn đánh anh, kết quả bị người đàn ông mấy chiêu đã khống chế.
Rồi cô nói năng không lựa lời mà mắng anh, sỉ nhục anh, người đàn ông bịt miệng cô, cô liền cắn anh. Trong lúc giằng co, cô ngoài ý muốn phát hiện, phẫn nộ khiến anh cương lên.
Từ sau ngày đó, bầu không khí giữa hai người liền trở nên rất lúng túng.
Bạch Thính Nghê che miệng, mắt mở tròn xoe.
“Trời ơi, thần y à.”
“Đừng trêu mình nữa!”
Không đợi Bạch Thính Nghê truy hỏi, sắc mặt Nghê Trân cũng trở nên nghiêm túc.
“Quay lại chuyện của cậu.”
“Ồ…” Cả bụng chuyện hóng hớt của Bạch Thính Nghê bị chặn lại.
“Nói thật lòng, nếu cậu có thể gả vào đây, chúng ta ngày nào cũng gặp nhau, làm chị em dâu, mình vui còn không hết. Nhưng mình vẫn câu nói đó, cậu xứng đáng với người tốt hơn.”
“Mình thấy anh ấy đã rất rất tốt rồi mà.”
“Cậu thật sự phân biệt rõ được với anh ta là yêu, hay là d*c v*ng cứu rỗi đang tác quái không?”
“Vì sao lại hỏi vậy nữa!”
“Vì sao cậu chọn chuyên ngành tâm lý học, lúc đầu lại vì sao chủ động tiếp cận một người như mình, trở thành bạn của mình, chẳng phải đều xuất phát từ người bạn thân năm xưa mà cậu đã mất sao?”
Nghê Trân tiếp tục nói: “Cho nên, cậu muốn giúp người khác, muốn bi kịch như vậy không tái diễn nữa. Đương nhiên mình vì thế mà được lợi, rất may mắn khi gặp được cậu. Nhưng tình yêu không giống, hôn nhân càng không giống, cậu nhất định phải phân biệt rõ ràng, thứ hấp dẫn cậu rốt cuộc là con người này, hay là một kiểu chiếu rọi tổn thương.”
Bạch Thính Nghê gãi đầu, nhất thời không biết phải hình dung thế nào.
Ngoài hoa sảnh, một bóng dáng cao lớn không biết từ khi nào đã đứng lặng ở đó, dường như hòa làm một với bóng râm của hành lang.
Ánh nắng vàng buổi chiều xuyên qua ô cửa hoa hải đường chạm trổ tinh xảo, những ô vuông đẹp đẽ cắt trên người anh thành từng vệt sáng tối đan xen.
Anh đứng giữa một vầng hào quang rực rỡ, nhưng đôi mắt lại đen thâm trầm.
“Cậu Kinh Phồn, bà cụ gọi các cậu bây giờ đều qua đó.” Quản gia từ hành lang phía bên kia bước ra, thấy người đàn ông đứng yên không cử động liền lên tiếng nhắc.
Bạch Thính Nghê nghe thấy tên Lương Kinh Phồn, tim khẽ nhảy lên, gần như theo bản năng đứng dậy, nhìn về phía phát ra âm thanh. Ánh mắt bắt được bóng dáng anh, trước mắt cô sáng lên, lập tức đứng dậy chạy qua. Nếu không phải trước mặt người khác, cô chắc chắn đã nhào vào lòng anh rồi.
“Em đang định tìm anh, nhưng họ nói anh không ở nhà.”
Lương Kinh Phồn cúi đầu nhìn người phụ nữ chạy tới. Trên mặt cô mang theo nứt thiếu nữ, gò má hồng hồng, trong mắt cũng lấp lánh ánh vui mừng.
Hàng mày lạnh lùng của anh chậm rãi giãn ra. Anh giơ tay, đầu ngón tay hơi lạnh vô cùng dịu dàng lướt qua gò má cô, thay cô vén một lọn tóc bên mai ra sau tai, “Ừ, vừa từ bên ngoài về, có việc phải đi gặp trưởng bối trước, em đợi anh một lát được không?”
“Được, anh đi đi.”
Lương Kinh Phồn lại nhìn cô một cái, ánh mắt phức tạp, dường như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ khẽ bóp đầu ngón tay cô rồi mới rời đi.
Nghê Trân nhìn hai người dính lấy nhau như vậy, rùng mình một cái.
“Phải nói là cậu cũng thật có bản lĩnh, một đóa hoa trên núi cao như thế cũng bị cậu hái xuống.”
“Hì hì.”
Trong lòng Bạch Thính Nghê ngọt ngào, thích cái gì thì phải đi tranh thủ! Nhỡ đâu thành công thì sao?
Nghê Trân nói: “Cậu tự chơi đi, mình sang chỗ bà cụ xem sao.”
“Đi đi đi.”
Không bao lâu sau, Lương Kinh Phồn ra trước. Bạch Thính Nghê nhìn anh xuyên qua cửa nguyệt động, bước vào hoa sảnh, đi đến trước mặt mình.
Cô ngẩng đầu.
Người đàn ông rũ mắt nhìn cô một lát rồi hỏi: “Hai người vừa nãy nói chuyện gì vậy? Vui thế?”
Bạch Thính Nghê đảo mắt, cũng không thể nói đang bàn chuyện mấy người bọn họ phương diện kia có được hay không chứ, thế là cười xòa cho qua.
“Chuyện giữa con gái với nhau thôi mà, nói linh tinh chút.”
Ánh mắt người đàn ông sâu thêm vài phần, “Ồ, vậy à.”
Anh không hỏi thêm, kéo một chiếc ghế bên cạnh rồi ngồi xuống bên cô.
Anh lấy một chiếc chén sạch, tự rót cho mình một chén trà.
Bạch Thính Nghê hỏi: “À đúng rồi, tối qua anh sao thế? Nghe giọng rất không ổn.”
Anh nâng cổ tay, khẽ nhấp một ngụm, lúc này mới đáp: “Không có gì, chỉ là mơ một cơn ác mộng thôi.”
Tuy nói vậy, nhưng vẫn cảm thấy hôm nay thái độ anh có chút kỳ lạ.
Bạch Thính Nghê hỏi: “Anh có chuyện gì không vui à? Nói với em đi.”
Bộ trà hôm nay là kiểu dáng hoa mộc lan. Tách trà hoa trắng viền hồng được anh v**t v* nơi đầu ngón tay. Anh không biết mình đang nghĩ gì. Hết lần này đến lần khác miết nhẹ cánh hoa tinh xảo ấy. Cuối cùng, anh đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn cô.
“Ừ, rất không vui.”
“Vì sao vậy?”
“Vì em.”
“Em làm sao?” Bạch Thính Nghê lục lọi trong đầu rất lâu, cảm thấy mình hình như không làm chuyện gì không tốt.
“Nghê Nghê, anh phát hiện em dường như không muốn gả cho anh.”
Bạch Thính Nghê khựng lại, “Em không có, em chỉ thấy hơi quá nhanh.”
“Nhưng chúng ta đã quen biết nhau rất lâu rồi không phải sao?”
“Cũng đúng, chỉ là em vẫn chưa chuẩn bị xong để trở thành vợ người ta.” Cô xoắn xoắn ngón tay, trên mặt có chút phiền não.
Lương Kinh Phồn vươn tay, kéo cô từ chiếc ghế bên cạnh sang, để cô ngồi lên đùi anh.
“Nhưng anh thật sự thật sự, đã không chờ nổi muốn cùng em xây dựng gia đình rồi, tối qua anh mơ thấy em đối với anh không sâu đậm như vậy, sau này chán rồi thì rời đi nên mới nửa đêm gọi điện cho em.”
Anh cụp mắt xuống, trông có chút đáng thương khó hiểu.
“Sao em có thể là người như vậy chứ!”
“Nhưng em nhìn qua quả thật không muốn kết hôn với anh.”
“Không phải không phải.” Cảm giác tội lỗi của Bạch Thính Nghê trào lên, “Vậy… em về nhà bàn với bố mẹ đã.”
Người đàn ông ôm chặt cô, ở nơi cô không nhìn thấy khẽ cong môi, nhưng trong mắt lại không có bao nhiêu nét cười, ngược lại bị một nỗi bất an sâu hơn nhấn chìm.
“Ừ, anh đợi em.”
–
Buổi tối về nhà, Bạch Thính Nghê nói chuyện này với bố mẹ. Hai người đối với chuyện cô yêu đương cũng không bất ngờ. Dù sao cô mỗi ngày đều nhìn điện thoại cười ngốc, thỉnh thoảng soi gương rất lâu, buổi tối thường ăn xong mới được chiếc xe khiêm tốn mà khó giấu khí chất sang trọng đưa về, trên người đôi khi còn vương mùi hương xa lạ, đủ loại dấu hiệu như vậy, nếu còn không nhìn ra, vậy thì họ sống uổng phí bao nhiêu năm rồi.
“Là người đàn ông gia đình không tầm thường mà con từng nhắc đến sao?” Diệp Xuân Sam đặt bút máy trong tay xuống, ngẩng đầu hỏi.
“Chính là anh ấy.”
Bạch Lương Chương tháo kính trên mặt xuống, xoa xoa mi tâm: “Yêu là yêu, hai đứa vui vẻ là được, nhưng kết hôn là chuyện của hai gia đình.”
Diệp Xuân Sam nói: “Con luôn rất có chủ kiến, bố mẹ cũng rất tôn trọng suy nghĩ của con, nhưng hôn nhân đại sự liên quan đến hạnh phúc cả đời con, nhất định phải thận trọng. Hơn nữa, các con quen nhau bao lâu rồi, đã hiểu đủ sâu chưa? Gia đình cậu ấy phức tạp như vậy, con nghĩ đến áp lực sau này phải đối mặt chưa?”
Bạch Thính Nghê ngồi thẳng người: “Con hiểu lo lắng của bố mẹ, ban đầu con cũng nghĩ như vậy, nhưng con lại cảm thấy nếu cứ thế buông tay, có lẽ cả đời này con sẽ không gặp được người mình thích như vậy nữa. Chọn con đường này sau này có thể sẽ hối hận, nhưng không chọn cũng sẽ hối hận, vậy thì trước hết cứ thuận theo tâm trạng hiện tại của mình đã.”
“Hơn nữa, đổi sang một gia đình gọi là ‘đơn giản’ khác, sau này sẽ xảy ra chuyện gì cũng đều là điều chưa biết.”
“Bố mẹ cứ gặp anh ấy trước đi đã, anh ấy thật sự là một người rất rất tốt.”
Diệp Xuân Sam và Bạch Lương Chương nhìn nhau, thấy sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương: “Được rồi, trước hết gặp đã.”
Lương Kinh Phồn tỉ mỉ hỏi sở thích của bố mẹ Bạch Thính Nghê, sau đó tự mình chọn quà.
Chọn quà là một bài toán khó.
Không thể quá đắt giá, sẽ khiến người ta cảm thấy bị tài sản đè ép hoặc mục đích quá rõ ràng. Dĩ nhiên cũng không thể quá nhẹ nhàng, tránh để người ta cảm thấy không đủ coi trọng.
Anh mang cho mẹ Bạch một ống đựng bút bằng gỗ hoàng hoa lê khảm bách bảo.
Gỗ mịn màng, dùng trai khảm, mã não cùng các chất liệu ngọc thạch khác, khảm thành hai con chim thụ đới đứng trên cành mai, phía dưới là hồ thạch và hoa cỏ đủ màu, các chất liệu tương chiếu lẫn nhau, rất có ý vị.
Anh mang cho bố Bạch một bộ văn phòng tứ bảo.
Ngày đến nhà, anh mặc một bộ âu phục màu xanh rêu được cắt may tinh xảo, màu sắc trầm ổn mà không hề u ám, thêm vài phần ôn văn nho nhã.
Diệp Xuân Sam và Bạch Lương Chương tiếp đón anh lễ nghi không chê vào đâu được, nhiệt tình chu đáo, trà bánh đều chuẩn bị kỹ lưỡng, trong lời nói cũng đối với học thức và phong thái của anh khen ngợi không ngớt.
Nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện hôn sự của hai người.
Trên bàn ăn, bầu không khí cũng rất hòa hợp.
Diệp Xuân Sam nhiệt tình gắp cho anh một miếng thịt kho, Bạch Thính Nghê ngăn lại: “Mẹ, hôm trước con nói rồi mà, anh ấy không ăn được thịt đỏ.”
“Ồ, xem mẹ kìa, quên mất.” Diệp Xuân Sam thuận tay gắp miếng thịt vào bát Bạch Thính Nghê, lại nói với Lương Kinh Phồn, “Vậy nếm thử món tôm nõn chưng trứng này đi.”
Bạch Lương Chương cảm thán: “Nghê Nghê nhà chúng ta hồi nhỏ cũng rất kén ăn, lớn lên ngược lại cái gì cũng ăn.”
Lương Kinh Phồn rất muốn nghe mọi chuyện về cô, thuận thế hỏi: “Vậy là điều chỉnh thế nào vậy ạ?”
Diệp Xuân Sam nghe vậy, có chút ngạc nhiên nhìn anh một cái, rồi dịu dàng cười nói: “Vì sao phải điều chỉnh? Không thích ăn thì không ăn, cũng đâu phải chuyện gì quan trọng, giống như cháu không ăn thịt đỏ, vậy thì ăn thứ khác, luôn có thứ có thể thay thế để bổ sung dinh dưỡng, nói cho cùng cũng chỉ là protein với sắt thôi, ăn cơm là hưởng thụ, không phải nhiệm vụ.”
Đôi đũa của Lương Kinh Phồn khựng lại một chút, “À, vâng.”
Diệp Xuân Sam lại hỏi: “Còn cháu thì sao? Có kiêng kị hay sở thích gì nữa không? Sau này đến chơi, dì chuẩn bị trước.”
Làm khách.
Bà nói hai chữ ấy tự nhiên đến vậy, rõ ràng định vị quan hệ của hai người chỉ là qua lại như khách bình thường, tuyệt nhiên không nhắc đến bất kỳ khả năng nào khác.
Trong lòng Lương Kinh Phồn cơ bản đã có đáp án.
Sau khi ăn xong, Bạch Thính Nghê bị Diệp Xuân Sam sai vào bếp cắt hoa quả.
Bạch Lương Chương và Lương Kinh Phồn thì vào phòng sách.
Lương Kinh Phồn mở quà mang đến, lấy bộ văn phòng tứ bảo ra.
Một chiếc bút tẩy bằng bạch ngọc chạm “linh chi như ý”, một chiếc l**m bút cùng chất liệu chạm “hà đường thanh thú”, một nghiên Đoan vân rồng cổ phác dày nặng, còn có một cây bút lông đại tất khảm trai sơn mài.
Mỗi món riêng lẻ giá trị đều không tính là quá cao, nhưng hợp lại cũng là một con số không nhỏ.
Bạch Lương Chương cầm cây bút lông lên.
Thân bút mỏng nhẹ, toàn thân sơn đen, trên ống bút dùng kim tuyến đậm nhạt khác nhau kết hợp khảm trai khắc họa thành hình kim long.
Màu sắc rực rỡ, hoa lệ phú quý, tinh công mà thanh nhã.
Đầu ngón tay chậm rãi lướt qua thân bút, ông nói: “Tuổi thọ của bút tính bằng ngày, của mực tính bằng tháng, của giấy tính bằng năm, của nghiên tính bằng đời, khó khăn trong việc lưu giữ bút có thể tưởng tượng được.” (chú thích 1)
“Cây bút này chế tác tinh xảo như vậy, giống như vật ngự dụng trong cung đình thời Minh.”
Lương Kinh Phồn gật đầu, “Bác quả nhiên tinh mắt. Trước đó Nghê Nghê nói bác bình thường thích viết thư pháp, tạo nghệ không cạn, nên hôm nay cháu mang bộ văn phòng tứ bảo này, một là hợp sở thích của bác, hai là cũng muốn mời bác giám định, ba là cũng muốn được chiêm ngưỡng bút tích của bác.”
Anh thẳng thắn thừa nhận ý đồ của mình.
Khi ánh mắt Bạch Lương Chương lại chạm đến thỏi mực tùng yên đen bóng, nhuận trạch, thoang thoảng hương, ánh lên ánh sáng, đầu ngón tay ông khựng lại.
Ông là người biết hàng, thỏi mực này bất luận từ chất liệu hay công nghệ đều không phải vật tầm thường.
“Đây là mực chu sa bát bảo vân long văn thời Càn Long.”
“Bác quả nhiên là người trong nghề.”
“Bộ quà này của cháu quá quý trọng rồi.” Bạch Lương Chương đặt đồ trở lại hộp gấm.
“Cho dù không có duyên phận với Nghê Nghê, bác vẫn là trưởng bối mà cháu vô cùng kính trọng, cháu cũng từng đọc tác phẩm của bác, được truyền cảm hứng rất nhiều, chút lễ mọn này không đủ thành kính ý.”
“Ồ?” Bạch Lương Chương khẽ nhướng mày, thêm vài phần hứng thú, “Nói xem, cháu đọc triều đại nào?”
“Cháu thấy bác nghiên cứu về thời Tống vô cùng thấu triệt.” Lương Kinh Phồn nhìn bức họa nhân vật thời Tống treo sau bàn, “Một bộ phận giai cấp thống trị thời Tống, trong những ngày tháng tạm được yên ổn, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để theo đuổi đời sống hưởng lạc nên trong nhiều bức họa nhân vật, đều có một loại ý vị tô vẽ thái bình.” (chú thích 2)
Sau đó, anh từ bức họa ấy dẫn ra rất nhiều kiến giải của mình, có những chỗ tán đồng lý luận trước đây của Bạch Lương Chương, cũng có một vài nghi vấn.
Bạch Lương Chương vốn cho rằng anh chỉ là vì hợp ý mình mà tạm thời ôm chân Phật đọc qua một ít, không ngờ anh thật sự đã nghiêm túc đọc và suy nghĩ.
Bạch Thính Nghê lén trốn ở cửa nghe, dần dần không hiểu nữa, chỉ biết hai người từ họa nói sang thư pháp, rồi Bạch Lương Chương hứng khởi, trải giấy tuyên.
Lương Kinh Phồn ở bên cạnh mài mực.
Mực trong nghiên chậm rãi tan ra.
Bạch Lương Chương nhấc bút chấm mực, vung bút trên giấy.
Màu mực trầm tĩnh, tầng lớp phân minh, quả thực là mực tốt.
Viết xong, ông đưa bút cho Lương Kinh Phồn.
Bạch Thính Nghê hoàn toàn không lo lắng. Chữ của anh cô từng thấy rồi, cô không nói ra được đạo lý gì, tóm lại chỉ thấy đẹp.
Lương Kinh Phồn hơi tập trung tinh thần, cổ tay lơ lửng khởi thế, đầu bút như mây trôi nước chảy.
Không bao lâu đã đặt bút xuống.
Bạch Lương Chương chậm rãi tiến lên, tỉ mỉ ngắm nhìn.
[Thiên địa do ta lập, vạn hóa do ta sinh, mà vũ trụ ở trong ta. Được cán này trong tay, còn ngại việc gì nữa.] (chú thích 3)
“Trong thư pháp lấy gân cốt làm quý, chữ của cháu trong nét gầy thấy gân cốt, rất không tầm thường.” Bạch Lương Chương gật đầu tán thưởng, rồi chuyển giọng, “Nhưng Tô Đông Pha từng nói: chữ ắt phải có thần khí gân cốt huyết nhục.”
Lương Kinh Phồn tán đồng: “Mễ Phất cũng nói: muốn được bút, tức là gân cốt da thịt, mỡ nhuận phong thần đều đủ, bác thấy cháu thiếu điều gì?”
Bạch Lương Chương chỉ vào chữ “ta” trong đó, nói: “Chữ của cháu bố cục thoáng đạt, nhưng gân cốt quá thịnh, nét nào cũng như dao, sát khí ẩn hiện, vì thế hao tổn phần mỡ và huyết.”
“Xin bác chỉ giáo.”
“Cháu chọn nội dung tuy khoáng đạt sáng rõ, nhưng trong lòng có khe rãnh và gánh nặng khó hóa giải, nên dưới ngòi bút mới lộ vẻ gồ ghề. Thư pháp thông tâm, người trẻ tuổi, cháu khẩu bất do tâm rồi.”
Lương Kinh Phồn sững lại một lát rồi nhắm mắt. Anh hít sâu một hơi rồi mở ra.
“Bác tinh mắt, vãn bối khâm phục.”
Đoạn đối thoại sau đó Bạch Thính Nghê lại nghe không hiểu lắm. Nào là tu dưỡng tâm tính, nào là cảnh giới nhân sinh.
Cô trở lại sofa ngồi ăn hoa quả cùng mẹ. Không bao lâu sau, Lương Kinh Phồn từ phòng sách bước ra.
Anh lễ phép cáo từ, Bạch Thính Nghê tiễn anh xuống lầu. Trong thang máy, hai người nhất thời không nói gì, chỉ có tiếng động khẽ khi thang máy vận hành.
Đi đến trước xe, Bạch Thính Nghê hỏi: “Anh với bố em ở phòng sách nói chuyện gì thế?”
Hôm nay trời âm u, gió đêm thổi tới vẫn có chút lạnh.
Lương Kinh Phồn giúp cô khép lại vạt áo, cười khổ nói: “Bố em nhắc anh đấy, nói gia tộc anh thế lực quá lớn, gánh nặng quá nặng, sợ sẽ tiêu hao em.”
Bạch Thính Nghê chớp mắt, như có điều suy nghĩ: “Ồ, vậy à.”
Hai người đứng trước cửa xe, vốn định ôm nhau một cái. Nhưng Bạch Thính Nghê theo bản năng liếc về phía ban công.
Quả nhiên, hai bóng đen dựa vào lan can, ánh mắt “quan tâm” đang nhìn chằm chằm xuống dưới.
Lương Kinh Phồn cũng nhìn thấy, bất đắc dĩ mà thấu hiểu cười cười.
“Em lên đi, bên ngoài lạnh, thay anh cảm ơn hai bác hôm nay đã tiếp đãi.”
“Vâng, anh đi đường cẩn thận.”
Bạch Thính Nghê nhìn theo xe anh rời đi, lúc này mới quay người lên lầu.
Lương Kinh Phồn còn chưa về đến nhà, bên ngoài đã lất phất mưa. Mưa dày như tơ, rơi trên cửa kính, nhuộm ánh đèn neon bên ngoài thành từng quầng sáng mờ nhòe.
Anh khẽ thở dài.
Về đến Lương Viên, anh trước tiên đi thăm bà cụ, rồi trở về phòng mình.
Nằm trên giường, nghe tiếng mưa bên ngoài, trằn trọc không yên.
Mưa không lớn, nhưng tí tách không dứt.
Cả một đêm, anh đều ngủ không ngon, cơn mưa đêm qua kéo dài đến sáng. Nước nhỏ từ mái hiên xuống, đập lên lá cây ngoài cửa sổ, phát ra tiếng lộp bộp.
Anh nhớ đến một câu đề vui của Tưởng Thản trong “Thu đăng tỏa ức” viết trên lá chuối.
“Là ai lắm chuyện trồng chuối, sớm cũng rì rào, tối cũng rì rào.”
Ngày hôm sau, vợ ông nối thêm hai câu: “Là quân tâm sự quá buồn chán, trồng chuối rồi, lại oán chuối.”
Lời lẽ tình thú giữa vợ chồng, ý vị nhàn nhã.
Nhưng thoáng chốc anh lại nghĩ, cuốn sách ấy tuy ghi chép thú vui khuê phòng, nhưng viết sau khi vợ bệnh mất, anh lại thấy có chút xui xẻo bèn vội vàng trong đầu nghĩ một câu ý hướng tích cực: “Chuối gặp mưa liền vui vẻ, suốt đêm ngân tiếng càng thanh tươi.” (Chú thích 4)
Nghĩ xong, anh lại thấy hành vi của mình non nớt buồn cười, từ khi nào bản thân cũng như một ông lão mê tín vô tri.
Anh thở dài, cầm điện thoại đầu giường, gọi cho Bạch Thính Nghê.
Điện thoại reo hai tiếng, rất nhanh đã được bắt máy.
“Nghê Nghê, làm gì thế em?”
“Bố mẹ đưa em đi chọn quà, chuẩn bị đáp lễ cho anh…” Nói đến đây, cô nhỏ giọng than thở, “Đã bảo anh mang chút quà bình thường thôi, giờ đáp lễ khó chọn quá.”
Lương Kinh Phồn nói: “Xin lỗi, đó đã là thứ anh chọn ra cảm thấy vừa không thất lễ vừa không khiến người ta áp lực quá lớn rồi.”
“Được rồi được rồi.”
“Vì sao bố mẹ em không thích anh?”
Bạch Thính Nghê dỗ dành: “Không phải không thích anh, là không thích nhà anh. Họ cảm thấy môn đăng hộ đối chênh lệch quá lớn, tương lai biến số và áp lực sẽ rất nhiều.”
“Vậy phải làm sao? Xuất thân anh đâu đổi được.” Giọng anh mang chút u oán.
Bạch Thính Nghê cười trêu anh, “Hay là anh đến nhà em làm rể đi.”
Lương Kinh Phồn nói: “Nếu có thể, cầu còn không được.”
Bạch Thính Nghê chỉ là nói đùa.
Lương Kinh Phồn thì thật sự lo lắng, anh lại đến vài lần, lần nào họ cũng nhiệt tình tiếp đãi, nhưng tuyệt không nhắc đến chuyện hai người kết hôn.
Trước đó anh cho rằng chỉ cần giải quyết được bố mình là đã hoàn thành bước khó nhất, không ngờ cửa ải bố mẹ cô mới là khó vượt qua nhất.
Họ đối với bản thân anh không có bất kỳ ý kiến gì, chỉ là không thích gia đình anh. Anh cũng không biết nên dùng sức theo hướng nào.
Nhìn anh nhíu mày đến nếp nhăn chữ Xuyên cũng sắp hiện ra. Bạch Thính Nghê khẽ cười, xoa phẳng giữa mày anh.
“Được rồi được rồi, đừng lo nữa, tiếp theo cứ để em.”
Sau bữa tối, Bạch Thính Nghê rõ ràng bày tỏ quan điểm của mình với bố mẹ.
“Bố mẹ, con biết bố mẹ đều vì con, nhưng con cũng đã nghiêm túc lặp đi lặp lại suy nghĩ rồi. Con hiện tại rất thích anh ấy, thật sự có suy nghĩ muốn cùng anh ấy đi hết quãng đời còn lại, nếu sau này gặp vấn đề không thể xoay chuyển, con cũng có dũng khí gánh chịu thất bại.”
“Chẳng phải bố mẹ dạy con sao? Đừng sớm đặt ra thất bại, có việc muốn làm thì cứ làm.”
Nhìn thái độ kiên quyết như vậy của con gái, hai người chỉ khẽ thở dài, không nói thêm lời phản đối nào.
Buổi tối, Diệp Xuân Sam và Bạch Lương Chương trở về phòng ngủ. Rửa mặt xong, Diệp Xuân Sam dựa đầu giường, nhìn trần nhà xuất thần.
Bạch Lương Chương ngồi xuống mép giường, xoa xoa đôi mắt mệt mỏi, nói: “Em nghĩ thế nào?”
“Con bé đã thích như vậy, hay là cứ theo nó đi. Sau này lỡ như có chuyện gì, chẳng phải còn có chúng ta chống lưng cho nó sao?”
Bạch Lương Chương cũng gật đầu, “Thực ra bỏ qua gia thế, đứa trẻ Kinh Phồn ấy phẩm hạnh học thức đều là lựa chọn thượng hạng, tâm ý đối với Nghê Nghê cũng rất chân thành, hầy…”
“Chuyện sau này để sau này tính.”
Đến đây, hai bên cuối cùng cũng đạt được nhất trí. Hôn lễ của người thừa kế tương lai nhà họ Lương, đương nhiên vô cùng long trọng.
Người phụ trách hỏi tổ chức kiểu gì.
Lương Thừa Chu nâng chén trà, gạt lớp bọt nổi nói: “Làm kiểu Trung Hoa đi, càng Trung càng tốt, tất cả đều theo lễ nghi truyền thống nhất, cầu kỳ nhất mà làm.”
Nhà họ kết hôn quy trình thực sự quá rườm rà, Bạch Thính Nghê nhìn mà da đầu tê dại, chạy ra ngoài trốn cho yên tĩnh.
Diệp Xuân Sam cũng theo ra ngoài trốn. Thế là gánh nặng này toàn bộ rơi vào Bạch Lương Chương.
Nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp chinh, vân vân…
Mỗi một bước đều có yêu cầu nghiêm ngặt và hàm ý riêng.
May mà ông khá am hiểu phương diện này, không những không thấy phiền mà còn hứng thú bừng bừng, thậm chí còn chỉ ra vài vấn đề về hình chế, coi như một lần thực hành phong tục hôn lễ cổ đại.
Ngày cưới, trời còn chưa sáng Bạch Thính Nghê đã bị gọi dậy trang điểm. Cô mặc lên người bộ giá y đỏ thẫm, chiếc mũ phượng đắt giá đính đầy châu báu trâm cài nặng đến mức cổ cô gần như không ngẩng nổi.
Bà mối bưng tấm khăn voan đỏ mịn như nước, cười tươi bước tới: “Giờ lành sắp đến rồi, tân nương, nên phủ khăn rồi.”
Bạch Thính Nghê nhíu mày, “Cái này thôi khỏi đi.”
“À? Nhưng… ông Lương nói mọi thứ đều phải theo truyền thống, tân nương phủ khăn cũng có ý nghĩa…”
Bạch Thính Nghê ngắt lời bà, “Cái khác thì được, nhưng bịt mắt không nhìn thấy gì, khó chịu lắm.”
Đúng lúc ấy, Lương Kinh Phồn bước tới. Hỷ phục của anh cũng được thiết kế tỉ mỉ, theo hình chế hiện đại pha chút cổ vận, càng tôn dáng cao thẳng. Màu đỏ thẫm tôn lên phong tư tuấn tú, thần thái rạng rỡ.
“Sao vậy em?” Anh đi đến bên Bạch Thính Nghê, khẽ hỏi.
“Em không muốn phủ khăn.”
“Vì sao?”
Cô ngẩng mặt lên nghiêm túc nói: “Em không thích cảm giác bị bịt mắt, được người khác dìu ra ngoài, em muốn nhìn rõ đường dưới chân, tự mình đi.”
“Được, vậy nghe em.”
Bà mối còn muốn nói gì đó, anh giơ tay ngăn lại, “Không sao, cứ như vậy đi.”
Anh nhận lấy tấm khăn đỏ từ tay bà, cẩn thận gấp lại rồi đặt vào túi trong trước ngực.
Ngoài cửa đỗ một hàng dài xe sang trọng, phía trước nhất là một chiếc hoa kiệu chạm khắc gỗ cực kỳ hoa mỹ, sơn son thếp vàng, dát vàng lá, điểm xuyết châu ngọc tua rua, ngọc thạch bảo khí, tầng tầng lớp lớp, đẹp đến tột cùng.
Nó tựa như một tòa cung điện thu nhỏ, mơ hồ lại giống một chiếc lồng son mỹ lệ. Bạch Thính Nghê vẫn là lần đầu tiên ngồi kiệu hoa thật sự, trong lòng đầy tò mò.
Người khiêng kiệu bước chân rất vững, nhưng vẫn có sự lắc lư nhẹ nhàng theo nhịp. Trong cảm giác mất trọng lực khe khẽ ấy, cô nghe tiếng chiêng trống và pháo nổ náo nhiệt bên ngoài, cảm giác không chân thực mãnh liệt chậm rãi dâng lên.
Cô vậy mà thật sự sắp kết hôn rồi.
Một năm trước, lần đầu tiên cô gặp anh, cũng chưa từng nghĩ, một năm sau vào hôm nay, vận mệnh cô sẽ đan xen với anh, cùng chung vui buồn.
Đoạn đường này dài vô cùng. Không biết qua bao lâu, kiệu hoa vững vàng dừng lại. Rèm kiệu được một bàn tay xương khớp rõ ràng vén lên, “Đến rồi.”
Cô nắm lấy tay anh, cúi người bước ra khỏi kiệu. Hôm nay Lương Viên được bày trí vô cùng long trọng. Khắp nơi treo đèn kết hoa, đỏ rực xanh tươi.
Dưới mái hiên cong treo từng dãy đèn lồng đỏ thẫm và cung đăng tinh xảo. Giữa những xà ngang chạm trổ cũng được điểm xuyết lụa đỏ gấm vóc. Cả Lương Viên được tôn lên như một tòa cung điện trên trời, rực rỡ chói mắt.
Cô nhìn tòa kiến trúc hùng vĩ ấy. Trong lòng đột nhiên dâng lên một cơn hoảng hốt khó hiểu. Người đàn ông dường như nhận ra sự bất an của cô, khẽ bóp tay cô an ủi. Bạch Thính Nghê hoàn hồn, theo anh cùng bước vào bên trong.
Gió đêm thổi tung vạt váy cưới cầu kỳ của cô, như những con sóng đỏ cuộn trào. Anh nắm tay cô, từng bước một tiến vào giữa sự vàng son lộng lẫy ấy.
–
Những nghi lễ rườm rà, phức tạp cuối cùng cũng kết thúc. Bạch Thính Nghê bị hành hạ đến mệt lả, nụ cười gần như cứng đờ trên mặt.
Đợi tất cả khách khứa giải tán, không gian yên tĩnh trở lại.
Cô xoa xoa hai má, thở ra một hơi thật dài. Ngồi trước chiếc giường cưới rải đầy hoa quả khô và nhãn long. Tấm chăn đỏ thêu hình uyên ương giao cổ tinh xảo, phối với hoa văn hoa rơi nước chảy, đẹp đẽ tinh tế.
Nhìn tấm chăn ấy, trong đầu bỗng nhớ tới câu từng đọc trong sách trước đây: trong chăn uyên ương lật sóng đỏ.
Mặt không khỏi hơi đỏ lên, người đàn ông cầm hai chén rượu sứ thanh hoa đi tới, đưa cho cô một chén.
Bạch Thính Nghê nhận lấy, cười hì hì nói: “Đây là rượu hợp cẩn sao?”
“Ừ.” Anh nhìn cô, ánh sáng trong con ngươi chuyển động.
Anh trông hoàn toàn không giống cô mệt mỏi như vậy, trái lại tinh thần sáng láng. Rượu cay nhẹ, trượt xuống theo cổ họng, mang theo một luồng nóng cay. Đặt chén rượu xuống bàn, cô tò mò quan sát những thứ trong khay.
Cô cầm lên một vật dài dài trong khay, gõ gõ trong tay: “Cái này lại là gì?”
Lương Kinh Phồn không nói gì, từ túi trong áo lấy ra mảnh khăn lụa trùm đầu đã gấp lại, khẽ vung cổ tay.
Khăn trùm bung ra như nước đổ. Sau đó, anh nhận lấy cán cân hỷ trong tay cô, nhẹ nhàng khẽ hất tấm lụa đỏ ấy lên.
Bạch Thính Nghê lập tức phản ứng lại, “Ồ ồ, em nhớ rồi, là cân hỷ.”
Lương Kinh Phồn: “Ừ, tiếc là không dùng đến.”
Bạch Thính Nghê tháo chiếc khăn đỏ thắm ở đầu cân hỷ xuống, ném lên mặt anh, khẽ hừ một tiếng, “Anh thấy tiếc à?”
Tấm lụa đỏ tươi trượt xuống theo gò má anh, màu sắc rực rỡ càng tôn lên hàng mày mắt đen nhánh, dung nhan như ngọc.
Người đàn ông vớt lấy, đưa sát mũi khẽ ngửi, lại tiến gần, hạ thấp giọng nói: “Có chút tiếc thật, trước đây cũng từng tưởng tượng cảm giác thoáng nhìn kinh ngạc sững sờ khi vén khăn trùm đầu của tân nương.”
Hai má Bạch Thính Nghê hơi nóng, liếc anh một cái, “Em cũng muốn, vậy trùm cho anh đi!”
Cô nhanh tay giật lại khăn trùm trong tay anh, phủ lên đầu anh. Người đàn ông không giãy giụa, mặc cô làm. Bạch Thính Nghê dùng ngón tay móc lên một góc lụa đỏ.
Hô hấp khựng lại.
Ánh đỏ mờ mờ của lụa phản chiếu làn da trắng lạnh của người đàn ông, nhuộm đôi môi anh thành đỏ rực.
Anh khẽ nhếch môi, nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ của cô, chậm rãi tiến gần.
Bạch Thính Nghê hoảng hốt trong lòng, lại buông khăn xuống, lắp bắp nói: “Chờ đã, em đi uống ngụm nước trước.”
Người đàn ông không cho cô cơ hội rời đi, nắm lấy vai cô, rồi cách một lớp lụa đỏ ấy, chuẩn xác hôn lên môi cô. Lụa mềm cọ xát da thịt nhau, mang theo một cảm giác kỳ diệu. Cô có thể cảm nhận được nhiệt độ môi anh, lại không thực sự chạm đến.
Hai người cách một tầng lụa mà quấn quýt, hơi thở dần rối loạn. Không biết từ lúc nào, khăn trùm đã ở trên đầu cô. Người đàn ông hơi kéo giãn khoảng cách với cô rồi khẽ vén lên.
Hôm nay lớp trang điểm của cô hiếm thấy mà lộng lẫy tinh xảo, đường kẻ mắt dài mảnh khắc họa đôi mắt quyến rũ, càng thêm thần thái, giữa một mảng đỏ rực này mang theo dáng vẻ kiều diễm muốn nhỏ giọt.
Anh nắm lấy tay cô kéo mạnh vào lòng. Bạch Thính Nghê ngã vào lòng anh, nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ ấy. Lần này anh đại khái thật sự đã học hành tử tế, nhưng dường như lại học quá mức.
Nhất cử nhất động đều cực chậm cực chậm, mài đến mức cô khó chịu vô cùng. Trán người đàn ông cũng lấm tấm mồ hôi mịn.
“Hôm nay anh sao…” cô rất muốn thúc giục anh một chút, nhưng lại vô cớ cảm thấy xấu hổ.
Người đàn ông thấp giọng nói: “Trong sách nói, dưỡng tính đùa vui, khiến thần và ý cảm thông.”
“Cảm lắm rồi…”
Vì vậy, khi thần ý hai bên đạt đến mức độ hòa hợp cao, cuối cùng tiến vào chính đề.
Lần này rốt cuộc cũng thành công.
Ánh trăng rơi xuống gương mặt cô.
Vì thế, ánh trăng trắng bỗng biến thành đỏ đỏ.
Anh tỉ mỉ hôn đi ánh trăng trên mặt cô.
Thời khắc cuối cùng, Lương Kinh Phồn không chớp mắt nhìn cô.
Cô gần như sắp sụp đổ, cảm giác bị treo giữa không trung, sắp rơi xuống lại bị nắm chặt trong tay quá xa lạ, lại quá mãnh liệt, khiến cô vừa hoảng sợ vừa khao khát.
Cơ thể dường như không còn thuộc về mình, mỗi một dây thần kinh đều căng đến cực hạn.
Như có một sợi dây kéo ý thức và thân thể cô lên một sợi thép sắp đứt, cô run sợ bên bờ hủy diệt và mất kiểm soát.
Không thể hình dung.
Cơ thể muốn cuộn lại, lại như thần kinh rối loạn, không thể khống chế mà càng giãn ra hơn.
Người đàn ông hôn đi giọt lệ sinh lý nơi khóe mắt cô do k*ch th*ch quá mức, giọng khàn đến không ra tiếng: “Nghê Nghê, em yêu anh không?”
Khoảnh khắc sợi thép đứt gãy, cô như bị ném từ trên cao xuống đất.
Trong đầu ầm vang.
Cô cảm thấy mình bị đánh vỡ, rồi lại được ghép lại, giống như mất đi thứ gì đó, lại giống như có được thứ gì đó.
Cô của ngày hôm qua và cô của hôm nay vẫn là cùng một người sao?
Trái tim cô đầy ắp, lại trống rỗng.
Hai tay vô thức siết chặt, ôm chặt lấy cổ anh. Đầu cô vùi vào hõm cổ anh. Âm cuối run rẩy của cô áp sát da thịt, truyền tới vành tai anh.
“Yêu anh, em yêu anh.”
Đêm sâu thẳm, rèm cửa bị gió thổi tung. Cửa sổ chạm trổ hoa văn trong khu vườn chia ánh trăng thành từng mảng, như một tấm lưới dệt dày phủ lên hai bóng người chồng lên nhau.
Quyển 1: Gương Mặt Bồ Tát (Hoàn)
Tác giả có lời muốn nói:
Chú thích:
Chú thích 1: Trích từ “Cổ Nghiên Minh”.
Chú thích 2: Trích từ “Lịch Sử Hội Họa Trung Quốc”.
Chú thích 3: Trích từ “Bạch Sa Tử Toàn Tập”.
Chú thích 4: Trích từ “Mưa Trên Lá Chuối” của Dương Vạn Lý.
Chú thích 5: Trích từ “Thiên Kim Dược Phương Dưỡng Tính”.
